Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
theo-gia-pha-bat-dau-che-tao-truong-sinh-the-gia

Theo Gia Phả Bắt Đầu Chế Tạo Trường Sinh Thế Gia

Tháng mười một 30, 2025
Chương 300: Ma Thiên tên, võ đạo mới cảnh! 《 cầu nguyệt phiếu! 》 (3) Chương 300: Ma Thiên tên, võ đạo mới cảnh! 《 cầu nguyệt phiếu! 》 (2)
trung-sinh-thanh-mang-sat-vach-nu-de-noi-muon-dan-ta-bay.jpg

Trùng Sinh Thành Mãng: Sát Vách Nữ Đế Nói Muốn Dẫn Ta Bay

Tháng mười một 26, 2025
Chương 584: Hoan nghênh ngươi, mới Vũ Trụ Hộ Giả Chương 583: Chưởng Khống Giả
chuong-mon-hanh-trinh

Chưởng Môn Chinh Đồ

Tháng mười một 9, 2025
Chương 747: Chương cuối (BA~! BA~! BA~!) (2) Chương 747: Chương cuối (BA~! BA~! BA~!) (1)
khong-co-kha-nang-nha-ta-lao-ba-tuyet-khong-co-kha-nang-la-ma-de.jpg

Không Có Khả Năng! Nhà Ta Lão Bà Tuyệt Không Có Khả Năng Là Ma Đế

Tháng 1 17, 2025
Chương 487. Đại kết cục Chương 486. Phiền não
dung-tay-ta-gan-thanh-boss.jpg

Dừng Tay , Ta Gần Thành Boss!

Tháng 1 20, 2025
Chương 198. Không được! Sẽ hư mất!! Chương 197. Các người chơi mới nghiên cứu
thien-menh-cao-vo-ta-bat-dau-rut-den-mau-do-tuoi-huyet-the

Thiên Mệnh Cao Võ, Ta Bắt Đầu Rút Đến Màu Đỏ Tươi Huyết Thể

Tháng mười một 23, 2025
Chương 573: Cuối cùng của cuối cùng, bản thân gặp nhau (đại kết cục) Chương 572: Vĩnh Hằng Chí Tôn!
nguoi-quan-nay-goi-lua-gat-tin-nhan.jpg

Ngươi Quản Này Gọi Lừa Gạt Tin Nhắn?

Tháng 12 2, 2025
Chương 469: Đại kết cục! Chương 468: Thái quá nhưng hợp pháp
lam-quan-nao-co-trong-trot-huong.jpg

Làm Quan Nào Có Trồng Trọt Hương

Tháng 12 25, 2025
Chương 948: Ta trêu ai ghẹo ai? Chương 947: Không hổ là ngươi dạy dỗ, phản ứng này cùng ngươi đơn giản giống nhau như đúc
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 24: Cống Phẩm Của Kẻ Thắng Cuộc Và Nồi Vạc Của Phù Thủy
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 24: Cống Phẩm Của Kẻ Thắng Cuộc Và Nồi Vạc Của Phù Thủy

Ba giờ ba mươi lăm phút chiều, Thứ Hai.

Cánh cửa sổ tròn của phòng thuyền trưởng bật mở, để mặc cho gió biển mặn chát và nắng chiều vàng rực xộc thẳng vào không gian tranh tối tranh sáng. Tristan mở mắt, hít một hơi thật sâu, cảm giác không khí tràn vào phổi nóng rát nhưng đầy sức sống, xua tan đi dư vị kim loại lạnh lẽo của Sương Mù Xám còn vương vấn nơi đầu lưỡi.

Đầu cậu vẫn ong ong như thể có hàng trăm con ong bắp cày đang làm tổ trong hộp sọ – cái giá phải trả cho việc duy trì trạng thái tỉnh táo trước những thực thể cấp cao. Tuy nhiên, khóe môi chàng “Winner” lại cong lên thành một đường cung nguy hiểm và thỏa mãn.

Cậu đứng dậy, vớ lấy chiếc áo khoác hải tặc cũ kỹ khoác lên vai. Tấm áo choàng đen phần phật theo từng bước chân, tạo nên dáng vẻ của một kẻ chinh phục vừa trở về từ cõi chết.

Trên boong tàu The Last Fortune, không khí mang một vẻ yên bình giả tạo.

Lá cờ Hogwarts – với bốn con vật biểu tượng được dệt lại bằng phép thuật – đang kiêu hãnh bay phấp phới trên đỉnh cột buồm chính. Gió chiều thổi mạnh khiến mặt vải căng ra, phát tiếng kêu phần phật như tiếng cười ngạo nghễ của một kẻ điên đang thách thức cả đại dương.

Severus Snape đang đứng tựa lưng vào lan can gỗ, đôi mắt đen sâu thẳm như hai hầm ngục nhìn chằm chằm vào đường chân trời. Gió biển không thể làm rối mái tóc đen nhờn bóng của ông, cũng không thể thổi bay vẻ u ám toát ra từ tấm áo chùng đen tuyền.

Khi nghe thấy tiếng bước chân, ông quay lại. Một cái liếc mắt sắc như dao mổ lướt qua Tristan.

“Trông cậu,” Snape nói, giọng trầm khàn, kéo dài từng âm tiết với vẻ mỉa mai quen thuộc, “như vừa mới chui ra từ bụng một con Giám ngục vậy, Trelawney.”

Tristan không đáp trả, chỉ mỉm cười và nhét hai cuộn giấy da dê vào tay vị Bậc thầy Độc dược.

“Giáo sư, bài tập về nhà mới đây.”

Snape nhướng mày, cúi xuống nhìn hai cuộn giấy. Ngón tay thon dài, ám vàng vì khói vạc dầu của ông lướt nhanh qua những dòng chữ viết bằng tiếng Hermes cổ đại, xen lẫn những ghi chú nắn nót bằng tiếng Anh.

Công thức: Nhà Thơ Lang Thang (Bard) – Sequence 9. Công thức: Học Đồ (Apprentice) – Sequence 9.

Đôi mắt Snape nheo lại. Đồng tử đen láy của ông co rút, ánh lên tia sáng hiếm hoi của sự hứng thú thuần túy pha lẫn sự kinh ngạc của một nhà khoa học tìm thấy nguyên tố mới. Ông không phải là người dễ bị ấn tượng, nhưng cấu trúc dược lý trong hai tờ giấy này… nó hoàn toàn phá vỡ mọi quy tắc của Độc dược học phương Tây mà ông từng biết.

Nó không tìm cách chiết xuất tinh chất. Nó tìm cách dung hợp sự điên loạn.

“Điên rồ,” Snape lẩm bẩm, nhưng trong giọng nói không còn sự chua ngoa thường thấy, thay vào đó là sự nghiêm túc của một chuyên gia. “Cấu trúc xung đột trực tiếp… nhưng lại tạo ra sự cân bằng dựa trên sự triệt tiêu lẫn nhau. Cậu lấy thứ này ở đâu?”

“Từ những kẻ đã sống sót qua sự điên loạn đó,” Tristan đáp nhẹ tênh, rồi quay người bước đi, để lại cho Snape không gian suy ngẫm.

“Dobby!”

Tiếng gọi vừa dứt, một tiếng “bộp” vang lên ngay bên cạnh. Chú gia tinh Dobby xuất hiện, đôi tai dơi dài cụp xuống, đôi mắt to tròn như hai quả bóng tennis nhìn Tristan với vẻ lo lắng tột độ.

“Cậu chủ Tristan gọi Dobby ạ? Dobby đang nấu súp… súp cá…”

“Dừng nấu súp đi,” Tristan ra lệnh, giọng kiên định. “Kiểm kê kho lương thực ngay lập tức. Giữ lại khẩu phần đủ cho thủy thủ đoàn dùng trong ba ngày đường tới Bayam. Còn lại… chuyển tất cả vào giữa khoang hàng trống.”

Dobby trợn tròn mắt, miệng há hốc.

“Tất… tất cả ạ? Nhưng thưa cậu chủ! Kho lương thực còn gần hai tấn thịt và cá khô! Nếu chúng ta gặp bão, nếu chúng ta bị lạc… chúng ta sẽ chết đói mất! Dobby không thể để cậu chủ chết đói!”

Tristan cúi xuống, đặt tay lên vai chú gia tinh đang run rẩy. Bàn tay cậu ấm áp, truyền đi một luồng linh tính trấn an nhẹ nhàng.

“Ta đánh cược chúng ta sẽ đến Oravi an toàn. Và ngươi biết đấy, Dobby,” Tristan nháy mắt, nụ cười của “Winner” rạng rỡ dưới nắng chiều, “ta chưa bao giờ thua cược.”

Từ trên xà ngang, Mercury – con Niffler béo tròn – chặc lưỡi, lầm bầm một câu gì đó nghe như: “Papa lại lên cơn chơi lớn rồi. Hy vọng ổng chừa lại cho mình mấy cái thìa vàng.”

Năm phút sau, tại khoang hàng dưới hầm tàu.

Không gian chật hẹp tràn ngập mùi ẩm mốc đặc trưng của gỗ mục, hòa quyện với mùi nồng nặc của thịt hun khói, cá khô và hương rượu rum cũ kỹ. Hai tấn lương thực được Dobby dùng phép thuật chất thành một ngọn núi nhỏ giữa sàn tàu trống trơn, trông như một đống tế phẩm thô kệch của người tiền sử.

Tristan đứng trước đống lương thực, bắt đầu dựng lên một bàn thờ dã chiến.

Bốn cây nến bạc được thắp lên, ngọn lửa không dao động dù gió lùa qua khe gỗ. Một con dao bạc sáng loáng đặt cạnh một bát nước tinh khiết được lấy từ băng tan vĩnh cửu. Cậu rắc muối biển thô tạo thành một vòng tròn khép kín, ngăn cách khu vực hiến tế với phần còn lại của thế giới trần tục.

“Harry, Cedric, lùi lại,” Tristan ra lệnh mà không quay đầu.

Cậu rút đũa phép, vung nhẹ một đường trong không khí.

“Bức tường Linh tính!”

Không gian lập tức đông cứng. Tiếng sóng biển rì rào, tiếng cọt kẹt của thân tàu, tiếng hít thở của những người xung quanh… tất cả đều biến mất. Chỉ còn lại sự tĩnh lặng tuyệt đối, nặng nề như thể áp suất không khí vừa tăng lên gấp mười lần.

Tristan quỳ một chân xuống, hai tay đan vào nhau, đầu cúi thấp. Giọng cậu vang lên trầm thấp, tụng niệm bằng tiếng Hermes cổ. Mỗi âm tiết thốt ra không tan biến vào không khí mà như được khắc vào thực tại, tạo nên những rung động hữu hình.

“Kẻ Khờ Khạo không thuộc về thời đại này…” “Chúa tể sương mù xám trên vương tọa hoàng kim…” “Vị vua Hoàng hắc chi vương chưởng quản vận may…”

Dobby nép sau chân Harry, hai tay che kín mắt, run lẩy bẩy. Chú cảm nhận được một thứ quyền năng khủng khiếp đang đáp lại lời gọi, một thứ quyền năng cổ xưa hơn cả những phép thuật gia tinh mà chú từng biết.

“Con cầu xin ngài nhận lấy cống phẩm này, hai tấn lương thực và hai trăm bảng vàng, để đổi lấy ân huệ và vật phẩm cho những kẻ bề tôi trung thành.”

Không gian rung chuyển dữ dội.

Phía trên ngọn núi lương thực, không khí bắt đầu vặn xoắn. Một cánh cửa hư ảo từ từ mở ra.

Đó không phải là cánh cửa gỗ sồi của Hogwarts, cũng không phải Cánh Cửa Thần Kỳ của Doraemon. Đó là một vết nứt đen ngòm giữa hư không, mép cửa rỉ ra những tia sáng đỏ sẫm như máu. Từ bên trong, tiếng gió lốc gào rú vọng ra, nghe như tiếng than khóc của hàng ngàn linh hồn đói khát vọng về từ cõi chết.

Lực hút vô hình từ cánh cửa ập xuống.

Ngọn núi thịt hun khói, những thùng cá khô, những bao tải khoai tây… tất cả rung lên bần bật rồi bị hút tuột vào trong cái miệng đen ngòm đó như thể bị một bàn tay của người khổng lồ túm lấy. Túi vàng lẻng kẻng bay theo sau, âm thanh vui tai lạc lõng giữa khung cảnh rùng rợn.

Mercury suýt chút nữa lao theo túi vàng, nhưng Tristan đã kịp tóm lấy gáy nó, ném ngược ra ngoài vòng tròn muối.

“Cụp.”

Cánh cửa đóng lại, biến mất không dấu vết. Bức tường Linh tính tan vỡ, trả lại tiếng sóng biển ồn ào cho con tàu.

Tristan thở hắt ra, mồ hôi lấm tấm trên trán. Giao dịch hoàn tất.

Cùng lúc đó, tại không gian bí ẩn trên Sương Mù Xám.

The Fool – Klein Moretti – đang ngồi trên chiếc ghế lưng cao, nhâm nhi cảm giác giàu có ảo ảnh khi vừa thu được tiền hoa hồng từ các giao dịch. Đột nhiên, sàn đá cẩm thạch thiêng liêng dưới chân hắn rung lên bần bật.

Những ngôi sao đỏ thẫm tượng trưng cho Tristan bùng cháy dữ dội. Một Cánh Cửa Hiến Tế mở ra ngay trên đầu hắn.

Klein ngước lên, chưa kịp định thần thì…

Rào rào! Rầm!

Cả một “thác lũ” vật chất đổ ập xuống. Không phải vàng, không phải sách cấm, mà là thịt muối! Cá khô! Khoai tây! Rượu rum!

Vị chúa tể của Sương Mù Xám chỉ kịp ú ớ một tiếng không thành lời trước khi bị chôn vùi dưới hai tấn thực phẩm nồng nặc mùi biển cả.

Một lát cá khô Bansy rơi bộp xuống vai áo choàng của Ngu Giả, nằm im lìm đầy trêu ngươi.

Klein lồm cồm bò dậy từ đống lương thực, tóc tai rối bù, chiếc mặt nạ uy nghiêm suýt chút nữa thì rơi xuống. Mùi cá và mùi thịt xông lên nồng nặc, phá tan sự thiêng liêng của Cung điện Người Khổng Lồ.

“Tên Winner chết tiệt…” Klein nghiến răng, gạt phăng củ khoai tây đang lăn trên bàn, khóe miệng giật giật liên hồi. “Hắn nghĩ đây là cái gì? Kho tạp hóa của thần linh à? Hắn dám biến nơi ở của một vị Thần thành cái nhà kho chứa đồ dự trữ sao?”

Tuy nhiên, cơn giận của người nghèo nhanh chóng qua đi khi hắn nhìn thấy túi vàng lấp lánh nằm lẫn trong đống cá.

Klein thở dài, chỉnh lại trang phục, khôi phục vẻ uy nghiêm (dù mùi cá vẫn còn thoang thoảng). Hắn làm việc rất nhanh: Vàng chuyển cho Fors. Lương thực chuyển cho Derrick.

Và như một sự trả đũa nhỏ nhen đầy tính “người” hắn ném ngược lại hai chiếc hộp kim loại lạnh toát xuống thế giới hiện thực với một lực mạnh hơn mức cần thiết một chút.

Mười lăm phút sau, trên The Last Fortune.

Ánh sáng đỏ thẫm lại lóe lên trên bàn thờ đã được dọn sạch. Hai chiếc hộp kim loại rơi xuống với tiếng “cạch” khô khốc, lăn lóc trên sàn gỗ.

Tristan mỉm cười, nhặt chúng lên. Cậu bế hai chiếc hộp vào cabin được cải tạo riêng cho Snape – nơi đã được ếm bùa Nới Rộng Không Gian (Capacious Extremis) giờ đây trông giống hầm ngục Độc dược của Hogwarts hơn là một phòng trên tàu.

Snape đang đứng bên chiếc vạc thiếc, lửa xanh lam cháy liu riu dưới đáy. Khi Tristan đặt hai chiếc hộp lên bàn, ông lập tức mở ra.

Hộp thứ nhất.

Bên trong là một thứ gì đó trong suốt, mềm oặt, dài bằng ngón tay út. Nó trông giống một con sâu, nhưng lại được cấu tạo từ những vòng xoáy ánh sáng mờ ảo. Dù đã chết, cơ thể nó vẫn co giật nhè nhẹ theo những quy luật phi vật lý. Bên cạnh nó là những hạt bụi lấp lánh, nhìn vào lâu sẽ thấy đầu óc quay cuồng như bị kéo vào vô vàn cánh cửa xoay tròn.

Snape dùng đầu đũa phép chọc nhẹ vào con sâu. Nó co lại, rồi giãn ra, xuyên qua cả đũa phép của ông như bóng ma.

“Điên loạn được vật chất hóa,” Snape thì thầm, đôi mắt đen sáng rực lên vẻ si mê đầy nguy hiểm. “Thú vị. Rất thú vị.”

Hộp thứ hai.

Một Bông Hoa Hướng Dương Pha Lê tỏa ra ánh sáng vàng ấm áp như mặt trời nhỏ, xua tan bóng tối trong góc phòng. Bên cạnh là một mảnh đá xám xịt – Đá Siren. Nhưng ngay khi nắp hộp mở ra, mảnh đá bắt đầu phát ra tiếng hát. Một tiếng hát u uất, não nùng, thê lương như tiếng gọi của những thủy thủ chết đuối.

Regulus Black, đang đứng dựa cửa quan sát, bỗng tái mét mặt mày. Anh lùi lại ba bước, tay ôm lấy ngực, cảm giác dòng máu ma cà rồng trong người đang sôi lên vì khó chịu.

Harry đứng chết trân bên cạnh nồi vạc. Cậu nhìn những nguyên liệu quái đản đó, nuốt nước bọt.

“Giáo sư…” Harry hỏi, giọng run run, “thầy định nấu… thứ đó… để bọn em uống thật à?”

Snape không trả lời. Ông đã hoàn toàn chìm đắm vào thế giới của mình.

Ông bắt đầu. Không phải kiểu nấu ăn thô kệch của dân Beyonder, mà là nghệ thuật của một Bậc thầy Độc dược.

Con dao bạc trong tay ông di chuyển nhanh như chớp, cắt Bông Hoa Hướng Dương Pha Lê thành những lát mỏng như cánh ve sầu. Ông thả chúng vào vạc. Nước trong vạc chuyển sang màu vàng kim rực rỡ.

Tiếp theo là Đá Siren. Ông nghiền nát nó thành bột mịn, rắc từ từ vào vạc theo chiều ngược kim đồng hồ.

Chất lỏng trong vạc không sôi sùng sục.

Nó hát.

Tiếng hát của Đá Siren hòa quyện với tiếng rít chói tai khi con sâu trong suốt bị thả vào, tạo thành một bản giao hưởng rùng rợn. Âm thanh đó không tác động vào tai, mà khoan thẳng vào não bộ, khơi dậy những nỗi sợ hãi sâu kín nhất.

Khói bốc lên từ miệng vạc không tan đi mà tụ lại thành những hình thù vặn vẹo: Những cánh cửa mở ra hư vô, những mặt trời nhỏ vỡ vụn, những con mắt không mí nhìn chằm chằm vào những người đứng xung quanh.

“Nghẹt thở quá…” Cedric thì thào, mặt đỏ bừng, “Em thích tiêu bản xác chết hơn cái này…”

Snape vẫn điềm nhiên khuấy. Mồ hôi lạnh lăn dài trên thái dương, nhỏ xuống sống mũi khoằm. Ông đang dùng ý chí và pháp thuật của mình để cưỡng ép những đặc tính xung đột này phải hòa quyện vào nhau. Mỗi lần khuấy là một lần đấu tranh với sự điên loạn đang chực chờ bùng nổ.

Bảy vòng thuận. Một vòng nghịch. Lặp lại.

Cuối cùng, ông tắt lửa.

Chất lỏng trong vạc, như có ý thức riêng, lặng lẽ tách làm đôi, chảy vào hai chiếc lọ thủy tinh đã chuẩn bị sẵn.

Một lọ chứa chất lỏng trong suốt như sao trời đêm, lấp lánh và hư ảo, khiến người ta cảm thấy nó không thực sự tồn tại ở thế giới này – Ma dược Học Đồ.

Một lọ chứa chất lỏng màu vàng kim rực rỡ, sủi bọt li ti như rượu sâm panh hảo hạng, tỏa ra mùi hương của sự dũng cảm, lãng du và một chút… điên cuồng – Ma dược Nhà Thơ.

Snape buông chiếc muôi khuấy xuống, thở hắt ra một hơi dài. Ông lau mồ hôi bằng ống tay áo chùng, giọng khàn đặc nhưng chứa đựng sự kiêu hãnh tột độ.

“Xong. Tỉ lệ mất kiểm soát giảm xuống dưới mười lăm phần trăm. Một kiệt tác, nếu ta được phép tự nhận xét.”

Ông đặt hai chiếc lọ lên bàn, quay sang nhìn Tristan với ánh mắt đầy thách thức.

“Giờ thì, ngài Thuyền trưởng, ai sẽ là những con chuột bạch may mắn đây?”

Tristan bước tới, cầm hai chiếc lọ lên. Ánh sáng từ ma dược phản chiếu trong đôi mắt xanh lục bảo của cậu, tạo nên vẻ ma mị khó tả. Cậu mỉm cười – nụ cười của kẻ vừa thắng một ván cược lớn với chính định mệnh.

“Ta đã có sẵn người thừa kế cho chúng.”

Cậu quay ra phía cửa, nơi Harry và Dobby đang đứng co ro vì áp lực linh tính. Giọng cậu vang lên rõ ràng, vang vọng trong không gian chật hẹp của phòng thí nghiệm:

“Harry Potter. Dobby. Bước vào đây.”

Đã đến lúc tạo ra những huyền thoại mới cho biển cả.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nhan-loai-thien-tai-xin-loi-ta-la-nhieu-song-loai
Nhân Loại Thiên Tài? Xin Lỗi, Ta Là Nhiễu Sóng Loại
Tháng 12 25, 2025
thoi-dai-ngu-thu-thien-kieu-thu-toc-sao-lai-tro-thanh-ngu-thu
Thời Đại Ngự Thú: Thiên Kiêu Thú Tộc Sao Lại Trở Thành Ngự Thú
Tháng mười một 5, 2025
conan-nhung-ma-nha-may-ruou
Conan, Nhưng Mà Nhà Máy Rượu
Tháng mười một 8, 2025
phan-phai-dem-dong-phong-hoa-chuc-nu-chinh-muon-hoi-hon.jpg
Phản Phái: Đêm Động Phòng Hoa Chúc, Nữ Chính Muốn Hối Hôn?
Tháng 1 21, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved