Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
hoan-my-ngu-thu.jpg

Hoàn Mỹ Ngự Thú

Tháng 1 23, 2025
Chương 158. Tỉnh mộng Chương 157. Đại điện
9f5fd2455777dc7fad9ab4cd650937e9

Bắt Đầu Đánh Dấu Thiên Cương Tam Thập Lục Biến

Tháng 1 15, 2025
Chương 830. Vĩnh hằng tự do! Chương 829. Hoàng Đình cảnh, một lần cuối cùng đánh dấu
tu-tien-theo-tai-luyen-khi-pho-lam-dau-bep-bat-dau

Tu Tiên: Theo Tại Luyện Khí Phô Làm Đầu Bếp Bắt Đầu

Tháng 10 11, 2025
Chương 656: Hết Chương 655:
choc-han-han-cong-hoi-tat-ca-deu-la-than-cap-cam-dau-danh

Chọc Hắn? Hắn Công Hội Tất Cả Đều Là Thần Cấp, Cầm Đầu Đánh?

Tháng 10 20, 2025
Siêu thoát chi đạo —— đi vào Chung Cục (5) Siêu thoát chi đạo —— đi vào Chung Cục (4)
phia-tren-bau-troi.jpg

Phía Trên Bầu Trời

Tháng 1 22, 2025
Chương 469. Phiên ngoại thi nhân cùng kỵ sĩ Chương 468. EX vĩnh hằng lửa trời
tuu-than-trang-vien.jpg

Tửu Thần Trang Viên

Tháng 2 3, 2025
Chương 609. Tân truyện nói Đại Kết Cục Chương 607. Gặp lại Vương Vân
co-quy

Có Quỷ

Tháng mười một 27, 2025
Chương 410: Trạm dừng (2) Chương 410: Trạm dừng (1)
he-thong-bat-dau-di-duong-ta-nhan-thien-dao-vi-phu

Hệ Thống Bắt Đầu Chạy Trốn, Ta Nhận Thiên Đạo Vi Phụ

Tháng mười một 16, 2025
Chương 1298: Chương 1297:
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 239: Kẻ Nhìn Thấu Vực Thẳm Và Sự Sụp Đổ Của Những Bức Tường
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 239: Kẻ Nhìn Thấu Vực Thẳm Và Sự Sụp Đổ Của Những Bức Tường

Khoảnh khắc Albus Dumbledore bước vào cuộc chiến, không khí trong Căn phòng Chết thay đổi một cách triệt để. Nếu sự hiện diện của Voldemort là một cơn bão hắc ám nuốt chửng mọi hy vọng, thì Dumbledore là một ngọn hải đăng sừng sững, tĩnh lặng nhưng chứa đựng sức mạnh của cả một đại dương bao la.

Tristan Prewett lùi lại, lưng dựa vào một cột đá đã nứt toác. Cậu thở dốc, lồng ngực phập phồng đau nhói. Trong lòng bàn tay trái, con lắc pha lê đen đã ngừng xoay, bề mặt nhẵn bóng của nó giờ đây chằng chịt những vết rạn nhỏ li ti.

“Hết vốn rồi,” Tristan thì thầm, giọng khàn đặc, đôi mắt nâu sau cặp kính tối lại, che giấu sự mệt mỏi cùng cực.

Mercury, con Niffler lông bạc, rúc sâu vào trong áo chùng của cậu, hai chân trước bịt chặt mắt, toàn thân run lên bần bật. Cái túi không gian của nó vẫn đang nóng rực, nơi Tấm thẻ Khinh nhờn đang cộng hưởng điên cuồng với con quái vật hình người đứng giữa đại sảnh.

“Papa… hắn đáng sợ quá…” Mercury rên rỉ, tiếng nói nhỏ xíu bị át đi bởi tiếng gầm của ma thuật. “Cái mùi đó… mùi của cái hố đen ngòm…”

Tristan vỗ nhẹ lên khối u đang run rẩy trong áo mình, mắt không rời khỏi trận chiến kinh thiên động địa trước mặt.

Ở trung tâm đại sảnh, hai phù thủy vĩ đại nhất thời đại đang khiêu vũ cùng tử thần.

Voldemort vung cây đũa phép gỗ thủy tùng, và một con rắn lửa khổng lồ – Fiendfyre – tách ra từ hư không, gào thét lao về phía Dumbledore. Ngọn lửa không chỉ nóng, nó mang theo sự ô uế, tà ác, thứ cảm giác nhớp nhúa muốn vấy bẩn linh hồn của bất cứ ai chạm vào.

Dumbledore không hề nao núng. Ông vung mạnh cây đũa phép trong tay – Cây Đũa Phép Cơm Nguội. Không có ngọn lửa nào đáp trả, mà là nước. Một dòng nước khổng lồ, trong vắt và lấp lánh ánh bạc, cuộn trào lên như một con rồng nước, bao bọc lấy con rắn lửa, giam cầm nó trong một quả cầu thủy tinh khổng lồ giữa không trung.

Tiếng nước sôi sùng sục và tiếng lửa rít gào tạo nên một âm thanh chói tai.

Tristan nheo mắt lại, kích hoạt Linh thị. Thế giới trong mắt cậu bỗng chốc mất đi màu sắc thực, thay vào đó là những mảng màu của hào quang và năng lượng.

Cậu nhìn thấy Voldemort không còn là hình người, mà là một hố đen sâu hoắm, một vực thẳm tham lam đang cố gắng nuốt chửng mọi ánh sáng xung quanh. Còn Dumbledore là một quầng sáng trắng chói lòa, vững chãi và trật tự, liên tục tái cấu trúc lại thực tại đang bị Voldemort bóp méo.

“Cấp độ Bán thần,” Tristan lẩm bẩm, cảm nhận từng sợi dây thần kinh trong não mình căng ra như dây đàn. Đây không phải là trận chiến của kỹ năng nữa, mà là sự va chạm của “Quyền năng”.

“Ngươi không thể giết ta, Dumbledore!” Voldemort hét lên, giọng hắn vang vọng khắp đại sảnh, nghe như tiếng kim loại cạo vào đá. “Ta đã đi xa hơn bất kỳ ai! Ta đã chinh phục cái chết!”

“Có những thứ còn tệ hơn cái chết, Tom,” Dumbledore đáp lại, giọng ông trầm buồn nhưng uy lực, vung đũa phép tạo ra một luồng sóng xung kích hất văng Voldemort lùi lại.

Voldemort loạng choạng. Đôi mắt đỏ rực của hắn quét qua căn phòng, nhìn thấy Harry đang núp sau đài phun nước đổ nát, nhìn thấy Tristan đang đứng thở dốc bên rìa chiến trường. Sự giận dữ của hắn bùng nổ thành một ý đồ tàn độc.

Hắn biết mình không thể đánh bại Dumbledore trong chớp nhoáng. Nhưng hắn có thể phá hủy thứ mà Dumbledore trân trọng nhất.

Voldemort tan biến.

Không phải Độn thổ. Hắn biến thành một làn khói đen, một bóng ma trơn trượt, lao thẳng về phía Harry Potter.

“Harry! Coi chừng!” Tristan hét lên, linh tính của cậu giật thót một cái đau điếng.

Nhưng đã quá muộn.

Harry ngã ngửa ra sau, đũa phép văng khỏi tay. Cậu bé ôm lấy đầu, miệng há to trong một tiếng thét không thành tiếng.

Cả căn phòng chìm trong im lặng. Dumbledore hạ đũa phép, khuôn mặt già nua hiện lên vẻ đau đớn tột cùng.

Harry bắt đầu co giật. Nhưng khi cậu ngẩng mặt lên, đôi mắt xanh lục bảo quen thuộc đã biến mất. Thay vào đó là đôi mắt đỏ rực, vô hồn và tàn nhẫn.

“Giết ta đi…” Miệng Harry mấp máy, nhưng giọng nói phát ra lại là của Voldemort, lạnh lẽo và đầy thách thức. “Ngươi muốn thắng ta sao, Dumbledore? Vậy thì giết nó đi! Giết đứa trẻ này đi!”

Harry – hay đúng hơn là sinh vật đang chiếm hữu thân xác cậu – cười khùng khục, một điệu cười méo mó trên gương mặt ngây thơ.

Tristan siết chặt nắm tay, móng tay cắm sâu vào da thịt. Cảm giác bất lực trào dâng. Đây không phải là ma thuật có thể giải quyết bằng bùa chú hay may mắn. Đây là sự tra tấn linh hồn. Mercury trong áo cậu rên lên ư ử, nó cảm nhận được sự ô nhiễm của Vực Thẳm đang lan tràn trong không khí, cố gắng bám rễ vào linh hồn Harry.

“Chống lại hắn, Harry,” Dumbledore thì thầm, giọng ông không vang to nhưng lại rõ ràng như tiếng chuông ngân trong tâm trí mọi người. “Đừng để hắn thắng. Con mạnh mẽ hơn hắn nghĩ.”

Harry quằn quại trên sàn đá. Trong tâm trí cậu, những ký ức đau thương đang bị Voldemort lôi ra xâu xé. Nhưng rồi, hình ảnh về Sirius, về Ron, Hermione, về cha mẹ… những tình yêu thương mà Voldemort không bao giờ hiểu được, bùng lên như ngọn lửa trắng.

“CÚT RA!” Harry gào lên bằng chính giọng của mình.

Một luồng khí đen bị đẩy bật ra khỏi lồng ngực Harry, văng ra xa, tụ lại thành hình hài của Chúa Tể Hắc Ám. Hắn loạng choạng, vẻ mặt kinh ngạc xen lẫn ghê tởm, như thể vừa chạm phải thứ gì đó cực kỳ độc hại đối với bản chất tà ác của hắn.

Đúng lúc đó, những ngọn lửa xanh lục bùng lên trong các lò sưởi dọc theo bức tường vàng của Đại Sảnh.

Tiếng bước chân dồn dập, tiếng la hét hỗn loạn.

Cornelius Fudge, Bộ trưởng Bộ Pháp Thuật, bước ra từ lò sưởi trung tâm, theo sau là một toán Thần Sáng và nhân viên Bộ. Ông ta đang định quát tháo về sự náo loạn lúc nửa đêm, nhưng câu chữ nghẹn lại trong cổ họng.

Fudge há hốc mồm. Đôi mắt ông ta lồi ra, dán chặt vào bóng người cao lớn, gầy gò đang đứng giữa đại sảnh.

Voldemort quay đầu lại. Hắn nhìn Fudge, rồi nhìn Dumbledore. Một nụ cười khinh miệt nở trên môi.

“Bây giờ thì các người tin rồi chứ?” Harry thều thào, nằm liệt trên sàn.

Voldemort vung đũa phép. Một làn sóng năng lượng đen quét qua, hất văng những mảnh kính vỡ về phía các quan chức Bộ, tạo ra một sự hỗn loạn để che mắt. Hắn tóm lấy Bellatrix Lestrange – kẻ đang nằm rên rỉ gần đó – và cả hai xoáy tròn trong không khí, biến mất trong tiếng nổ đanh gọn.

Sự im lặng trở lại, nặng nề hơn bao giờ hết.

Chỉ còn lại tiếng thở dốc của những người sống sót và tiếng bước chân rụt rè của Fudge tiến lại gần.

“Hắn…” Fudge lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu. “Hắn… ở đây. Hắn đã trở lại.”

Dumbledore bước tới đỡ Harry dậy, ánh mắt ông nhìn Fudge đầy nghiêm khắc. “Đúng vậy, Cornelius. Hắn đã trở lại. Ta đã nói với ông điều này suốt một năm qua.”

Fudge run rẩy, đảo mắt nhìn quanh hiện trường tan hoang. Ông ta nhìn thấy bức tượng Vàng của Tình Huynh Đệ đã vỡ nát, nhìn thấy những vết cháy xém, và rồi… ánh mắt ông ta dừng lại ở Tristan Prewett.

Cậu thiếu niên đứng đó, tách biệt khỏi đám đông. Quanh chân cậu, những tàn dư của ngọn lửa xanh lam Protego Diabolica vẫn còn vương vất trên mặt sàn, chưa tắt hẳn. Khí chất lạnh lẽo, cao ngạo và có phần xa lạ của cậu hoàn toàn lạc lõng so với đám học sinh đang sợ hãi.

Nỗi sợ hãi của Fudge cần một chỗ trút. Ông ta không dám đối mặt với sự thật về Voldemort, nên ông ta tìm kiếm một mục tiêu dễ dàng hơn để đổ lỗi, để chứng tỏ quyền lực của mình.

“Bắt lấy hắn!” Fudge hét lên, chỉ tay run rẩy vào Tristan. “Bắt lấy tên đó!”

Các Thần Sáng – Dawlish, Williamson – ngập ngừng, nhìn nhau rồi nhìn Tristan.

“Ông đang làm cái gì vậy, Bộ trưởng?” Harry gào lên, cố vùng ra khỏi tay Dumbledore. “Cậu ấy đã cứu chúng tôi! Cậu ấy đã chiến đấu với Voldemort!”

“Nó dùng ma thuật hắc ám!” Fudge rít lên, nỗi hoảng loạn khiến giọng ông ta cao vút một cách lố bịch. “Ta đã thấy cái ngọn lửa đó! Màu xanh đó! Đó là phép thuật của Grindelwald! Nó là một mối đe dọa! Nó là đồng bọn của kẻ kia!”

Tristan đứng yên. Cậu không giơ đũa phép, cũng không thanh minh. Cậu chỉ nhìn Fudge bằng ánh mắt của một người đang nhìn một con sâu bọ đang giãy chết. Tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve cái túi áo đang phập phồng, trấn an Mercury.

“Ông đang sợ hãi, thưa ngài Bộ trưởng,” Tristan nói, giọng bình thản đến mức khiến người ta rùng mình. “Và sự sợ hãi đang khiến ông nhìn đâu cũng thấy kẻ thù. Trừ kẻ thù thật sự vừa mới biến mất trước mũi ông.”

“Im miệng! Mày dám…” Fudge đỏ mặt tía tai.

“Đủ rồi, Cornelius!”

Tiếng quát của Dumbledore vang lên như sấm rền. Ông bước lên, chắn giữa Tristan và các Thần Sáng. Cây Đũa Phép Cơm Nguội trong tay ông hạ xuống, nhưng áp lực tỏa ra từ ông khiến Fudge phải lùi lại hai bước.

“Tristan Prewett là học sinh của trường Hogwarts,” Dumbledore nói, từng từ ngữ rõ ràng và đanh thép. “Trò ấy đã chiến đấu dũng cảm đêm nay để bảo vệ bạn bè mình và bảo vệ cả cái Bộ Pháp Thuật mà ông đã để lọt lưới an ninh.”

“Nhưng… Albus… ngọn lửa đó…” Fudge yếu ớt phản kháng, chỉ vào vệt cháy xanh lam. “Ông biết nó là gì mà. Đó là dấu hiệu của…”

“Ta biết trò ấy là ai, và ta biết trò ấy có năng lực gì,” Dumbledore cắt ngang, ánh mắt xanh lơ lạnh băng chiếu thẳng vào Fudge. “Và ta chịu trách nhiệm hoàn toàn về trò ấy.”

Không gian chùng xuống. Dumbledore không phủ nhận mối liên hệ giữa Tristan và Grindelwald, nhưng ông đã dùng uy tín và sức mạnh tuyệt đối của mình để bảo lãnh. Một lời tuyên bố đanh thép: Kẻ nào động đến nó, là động đến ta.

Fudge nuốt nước bọt. Ông ta nhìn Dumbledore, rồi nhìn khuôn mặt lạnh lùng, bí hiểm của Tristan. Ông ta nhận ra mình đã thua. Quyền lực chính trị của ông ta đang sụp đổ cùng với bức tượng đằng sau lưng.

“Được… được rồi,” Fudge lẩm bẩm, lau mồ hôi trán. “Chúng ta… chúng ta sẽ bàn chuyện này sau. Dawlish, kiểm tra khu vực. Williamson, gửi báo cáo cho Nhật báo Tiên tri. Nói rằng… nói rằng có sự cố lớn.”

Tristan khẽ nhếch môi. Cậu liếc nhìn Dumbledore, bắt gặp ánh mắt phức tạp của vị hiệu trưởng già. Không có lời cảm ơn, chỉ có một cái gật đầu nhẹ, chứa đựng sự thấu hiểu và cả sự cảnh báo.

“Chúng ta về thôi,” Dumbledore nói nhẹ nhàng với Harry và nhóm học sinh. Ông lấy ra một cái đầu bức tượng vỡ. “Khóa cảng. Nó sẽ đưa các con về bệnh thất.”

Khi Harry và những người khác chạm vào Cảng khóa, Tristan là người cuối cùng đặt ngón tay lên. Cậu quay đầu lại nhìn Đại Sảnh tan hoang một lần nữa.

Cái bóng của Vực Thẳm đã rời đi, nhưng dư vị của nó vẫn còn đó. Và Tristan biết, bánh xe vận mệnh vừa mới chỉ bắt đầu lăn những vòng quay tàn khốc nhất.

“Đi thôi, Mercury,” cậu thì thầm. “Màn kịch tối nay hạ màn rồi.”

Cảng khóa xoay tít. Căn phòng Chết biến mất trong tiếng gió rít, để lại Fudge đứng trơ trọi giữa đống đổ nát của quyền lực và sự dối trá.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

hong-hoang-vu-toc-nghich-tu-bat-dau-giam-cam-hau-tho.jpg
Hồng Hoang: Vu Tộc Nghịch Tử, Bắt Đầu Giam Cầm Hậu Thổ!
Tháng 1 17, 2025
cung-vo-so-cai-ta-cung-huong-thien-phu.jpg
Cùng Vô Số Cái Ta Cùng Hưởng Thiên Phú
Tháng 1 18, 2025
thi-dai-hoc-thu-phu-than-phan-lo-ra-anh-sang-cong-luoc-cao-lanh-hoc-ty.jpg
Thi Đại Học Thủ Phủ Thân Phận Lộ Ra Ánh Sáng, Công Lược Cao Lạnh Học Tỷ
Tháng 1 26, 2025
mat-nhat-tro-choi-ta-trach-trong-nha-lien-manh-len.jpg
Mạt Nhật Trò Chơi: Ta Trạch Trong Nhà Liền Mạnh Lên!
Tháng 1 18, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved