Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
vong-du-moi-muoi-gio-sang-tao-mot-cai-b-u-g.jpg

Võng Du: Mỗi Mười Giờ Sáng Tạo Một Cái B U G

Tháng mười một 25, 2025
Chương 1229: Hoàn tất cảm nghĩ Chương 1228: Phiên ngoại
tam-thanh-chia-nha-dan-mang-online-cho-thong-thien-hien-ke

Tam Thanh Chia Nhà, Dân Mạng Online Cho Thông Thiên Hiến Kế

Tháng mười một 11, 2025
Chương 452: Đại kết cục Chương 452: Ân Thụ thành thánh Hồng Quân gào thét
tam-quoc-cuoi-vo-truong-ninh-khen-thuong-dai-tuyet-long-ky.jpg

Tam Quốc: Cưới Vợ Trương Ninh! Khen Thưởng Đại Tuyết Long Kỵ

Tháng 1 24, 2025
Chương 217. Mộng về! Kết cục? Chương 216. Vũ Văn Thành Đô đại chiến Trương Phi, Cam Ninh
cuu-chuyen-than-the-quyet

Cửu Chuyển Thần Thể Quyết

Tháng 12 21, 2025
Chương 2942: Giết chết Ma Tôn người giật dây không thể nói Chương 2941: Kinh khủng số lượng đầu lâu, liễu kì văn là ban thưởng rầu rỉ
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới

Hổ Quân

Tháng 1 17, 2025
Chương 144. Một đao cô dũng, trảm phá thiên vân Chương 143. Nên chém ngươi đầu chó
chieu-nguc-hanh-hinh-tram-nam-xuat-the-vua-vo-dich

Chiếu Ngục Hành Hình Trăm Năm, Xuất Thế Vừa Vô Địch

Tháng 10 15, 2025
Chương 1675: Tiêu diệt Cửu Tinh Chủ Thần (đại kết cục) Chương 1674: Cơ duyên to lớn
du-bao-tuong-lai-an-bam-bat-dau-lay-nu-nha-giau-nhat.jpg

Dự Báo Tương Lai: Ăn Bám! Bắt Đầu Lấy Nữ Nhà Giàu Nhất

Tháng 1 20, 2025
Chương 139. Đại kết cục Chương 138. Tương lai bị người hãm hại
tam-quoc-chi-doc-than-cau-gian-mo-vo-song.jpg

Tam Quốc Chi Độc Thân Cẩu Giận Mở Vô Song

Tháng 1 25, 2025
Chương 896. Đại kết cục: Cuộc sống hạnh phúc vừa mới bắt đầu! Chương 895. Nhương tinh chi hồn!
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 238: Canh Bạc Của Định Mệnh Và Bóng Ma Của Cuộc Cách Mạng
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 238: Canh Bạc Của Định Mệnh Và Bóng Ma Của Cuộc Cách Mạng

Căn phòng Chết chìm trong một sự im lặng còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét. Sau cơn chấn động từ đũa phép của Voldemort, không gian dường như bị bẻ cong, nặng trĩu như chì đổ vào lồng ngực những kẻ còn sống sót.

Harry nằm sóng soài dưới chân cầu thang đá, cơn đau từ vết sẹo khiến cậu cảm thấy như đầu mình đang bị xẻ làm đôi. Qua màn sương mờ đục của đau đớn, cậu thấy bóng dáng cao gầy, đen đúa của Voldemort đang tiến lại gần, tà áo choàng của hắn lướt trên sàn đá êm ru như khói, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.

Nhưng trước khi Chúa Tể Hắc Ám kịp bước đến chỗ Harry, một tiếng keng nhỏ bé, lanh lảnh vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng chết chóc.

Voldemort dừng lại. Đôi mắt đỏ rực như máu của hắn nheo lại, chậm rãi chuyển hướng nhìn về phía bên phải.

Ở đó, giữa đống đổ nát của những bức tường đá vỡ vụn, Tristan Prewett đang đứng dậy. Cậu phủi bụi trên vai áo chùng một cách điềm nhiên đến mức phi lý, như thể cậu vừa trượt chân ngã trong sân trường Hogwarts chứ không phải vừa hứng chịu một đòn tấn công của phù thủy hắc ám hùng mạnh nhất mọi thời đại.

Một sự may mắn kỳ lạ. Trong khi những Thần Sáng dày dạn kinh nghiệm như Moody hay Kingsley đều bị hất văng và chấn thương nặng, thì vị trí Tristan ngã xuống lại tình cờ là một “điểm mù” của sóng xung kích, nơi những tảng đá rơi xuống đã vô tình tạo thành một mái vòm che chắn hoàn hảo cho cậu.

“Thú vị,” Voldemort rít lên, giọng nói lạnh lẽo trườn qua không gian, khiến những ngọn đuốc xanh trên tường run rẩy. Hắn siết chặt cây đũa phép gỗ thủy tùng trắng bệch như xương trong tay, đôi mắt đỏ rực nheo lại đầy toan tính. “Ta vẫn nhớ mùi vị này… cái mùi vị của sự may mắn đến mức ghê tởm.”

Hắn không hỏi cậu là ai. Hắn biết.

Tristan chỉnh lại gọng kính, tay trái thọc vào túi áo, nơi con lắc pha lê đen đang rung lên bần bật những nhịp điệu cảnh báo điên cuồng.

Nhưng người phản ứng mạnh mẽ nhất không phải là Tristan, mà là Mercury.

Con Niffler đang rúc sâu trong túi áo chùng của Tristan bỗng rên rỉ một tiếng đầy khó chịu. Cái túi không gian – kho báu quý giá nhất của nó – đang nóng rực lên một cách bất thường. Sâu bên trong lớp lông bụng, nơi Mercury cất giấu những món đồ “chiến lợi phẩm” đen tối nhất, có một tấm thẻ kim loại mỏng dính, khắc hình một vực thẳm đen ngòm đầy rẫy những con quỷ dữ.

Đó là Lá bài Khinh nhờn – The Abyss.

Khoảnh khắc Voldemort bước tới, lá bài trong túi Mercury rung lên bần bật, tỏa ra một nhiệt lượng thiêu đốt như muốn lao ra ngoài để hòa nhập với kẻ đang đứng trước mặt. Trong cái đầu nhỏ bé nhưng ranh mãnh của con Niffler Seq 8, một linh cảm đáng sợ lóe lên: Cái gã mặt rắn này… hắn có “mùi” y hệt cái lá bài đáng sợ kia. Hắn là hiện thân sống của cái vực thẳm vẽ trên đó.

“Hắn… hôi quá, cha ơi…” Mercury rên rỉ, không phải vì sợ hãi thông thường, mà vì sự áp chế tuyệt đối của một bậc thang sinh mệnh cao hơn cùng hệ.

Voldemort không để ý đến con thú nhỏ. Hắn nhìn chằm chằm Tristan, rồi chỉ đũa phép vào ngọn lửa xanh lam đang lụi dần quanh người cậu – tàn dư của Protego Diabolica.

“Năm ngoái, tại nghĩa trang, ngươi đã dùng ngọn lửa này để trốn thoát. Ta đã tự hỏi, một thằng nhãi ranh hôi sữa làm sao có thể điều khiển được thứ ma thuật đặc trưng của kẻ đó.”

Hắn bước thêm một bước, áp lực vô hình đè nặng xuống khiến sàn đá nứt ra.

“Ngươi không chỉ là một học sinh, Tristan Prewett. Hay ta nên gọi ngươi là… truyền nhân của Gellert Grindelwald?”

Cái tên đó rơi xuống căn phòng như một tảng băng. Hermione hốt hoảng bịt miệng. Moody Mắt Điên, dù đang đau đớn, cũng phải trân trối nhìn chàng trai tóc bạc đang đứng chắn trước mặt Chúa Tể Hắc Ám.

Tristan không phủ nhận. Cậu chỉ mỉm cười, tay vẫn vân vê đồng Galleon vàng, cố gắng trấn an Mercury đang run rẩy trong túi.

“Ông ấy là một giáo viên giỏi, Tom ạ. Dù phương pháp có hơi cực đoan.”

“Cực đoan? Không, đó là nghệ thuật,” Voldemort cười lớn, tiếng cười vang vọng, sắc lạnh và mang theo âm hưởng của sự đọa lạc sâu thẳm. “Grindelwald có tầm nhìn, nhưng hắn quá mềm yếu. Còn ngươi… ta thấy bóng dáng của hắn trong ngươi, nhưng tiềm năng của ngươi còn lớn hơn. Sự thao túng định mệnh, sự may mắn phi lý này…”

Hắn hạ giọng, âm điệu trở nên quyến rũ, ma mị như tiếng thì thầm của ác quỷ dụ dỗ con mồi sa ngã.

“Gia nhập với ta, Tristan. Dumbledore sợ Grindelwald, và hắn cũng sẽ sợ ngươi. Hắn sẽ không bao giờ chấp nhận một ‘Grindelwald thứ hai’ tồn tại ngay dưới mũi mình đâu. Chỉ có ta… chỉ có Vực Thẳm mới đủ rộng lớn để chứa chấp tham vọng của ngươi.”

Những ánh mắt nghi ngại từ phía D.A và Hội Phượng Hoàng bắt đầu đổ dồn về phía Tristan. Sự nghi ngờ là một hạt giống độc, và Voldemort là kẻ gieo trồng đại tài.

Tristan thở dài. Cậu rút tay phải ra, búng nhẹ đồng Galleon lên trời.

“Một lời đề nghị hấp dẫn. Nhưng ta là một nhà đầu tư, Tom à. Và khi nhìn vào ngươi – một kẻ bán linh hồn cho vực thẳm để đổi lấy sự bất tử chắp vá…” Cậu bắt lấy đồng xu, ánh mắt lạnh băng sau cặp kính. “…Ta chỉ thấy một cổ phiếu rác.”

Đồng tử Voldemort co rút lại thành một đường chỉ dọc.

“Vậy thì chết đi.”

Hắn vung đũa phép. Không cần niệm chú, một luồng sáng xanh lục chết chóc – Avada Kedavra – xé toạc không gian, lao thẳng vào ngực Tristan với tốc độ không thể né tránh.

“TRISTAN!” Harry hét lên tuyệt vọng.

Nhưng Tristan không di chuyển. Cậu thậm chí không giơ đũa phép lên để đỡ.

Cậu chỉ búng nhẹ đồng Galleon trong tay.

Ping.

Đồng vàng bay lên, va vào một mảnh đá vụn đang rơi xuống từ trần nhà. Mảnh đá đổi hướng, đập vào một cái khiên bạc cũ kỹ treo trên tường đá đen. Cái khiên tuột khỏi móc treo, rơi xuống rầm rầm ngay trước mặt Tristan.

Bùm!

Tia sáng xanh lục đánh trúng cái khiên bạc, nổ tung thành ngàn mảnh vụn. Tristan đứng sau làn khói, bình an vô sự, không một vết xước.

Cả căn phòng chết lặng. Đó không phải là bùa chú phản đòn. Đó là sự trùng hợp. Một sự trùng hợp đến mức phi lý, đến mức khiến người ta phải rùng mình.

Voldemort khựng lại, sự kinh ngạc thoáng qua trong đôi mắt đỏ. Hắn cảm nhận được một thứ gì đó… một sự méo mó trong kết cấu của thực tại xung quanh thằng nhãi này.

“Vận may?” Hắn rít lên. “Để xem ngươi may mắn đến đâu.”

Hắn vung đũa liên tiếp. Những lời nguyền tàn độc nhất, những bùa chú hắc ám vặn vẹo xương cốt lao về phía Tristan như mưa rào.

Tristan bước đi.

Cậu không chạy, mà bước những bước chân ngẫu nhiên, kì quặc như một kẻ say rượu. Nhưng mỗi bước chân ấy lại giúp cậu tránh được lời nguyền trong gang tấc. Một tia sáng đỏ sượt qua tai cậu, làm cháy xém vài sợi tóc bạc. Một tia sáng tím đánh trúng sàn nhà ngay gót chân cậu vừa nhấc lên.

Con lắc pha lê đen trong tay trái Tristan xoay tròn điên cuồng, vạch ra những quỹ đạo vô hình trong không khí, dẫn dắt cậu đi vào những “khe hở” an toàn duy nhất giữa cơn bão tử thần.

Voldemort càng tấn công, hắn càng cảm thấy khó chịu. Sàn nhà dưới chân hắn bỗng nhiên trơn trượt vì một vũng nước không biết từ đâu ra, khiến cú vung đũa của hắn lệch đi một phân. Một mảnh trần nhà rơi xuống đúng lúc hắn định niệm chú, buộc hắn phải lùi lại.

“Ngươi là cái thứ gì?” Voldemort gầm lên, sự tức giận bắt đầu lấn át sự ngạo nghễ.

Tristan dừng lại. Cậu đứng giữa vòng vây của sự hủy diệt, mồ hôi rịn trên trán, nhưng đôi mắt nâu sau cặp kính vẫn sáng rực một vẻ điên cuồng được kìm nén. Cậu không tấn công lại, cậu chỉ đang “câu giờ” và “đánh cược”.

“Ta đã bảo rồi,” Tristan thở dốc, nụ cười trên môi cậu trở nên sắc bén. “Ta là Người Chiến Thắng.”

Mercury từ trong túi áo cậu chui ra, há miệng khạc một luồng lửa xanh lam rực rỡ về phía Voldemort. Nó không phải lửa rồng, mà là ngọn lửa đặc trưng của Tristan – Protego Diabolica.

Voldemort cười khẩy, phất tay dập tắt ngọn lửa nhỏ bé đó. Nhưng chính khoảnh khắc hắn phân tâm, Tristan đã hoàn tất sự chuẩn bị của mình.

Cậu giơ đũa phép lên, không nhắm vào Voldemort, mà nhắm vào bức tượng phù thủy khổng lồ phía sau lưng hắn.

“Fatum Rota!” (Bánh xe Vận mệnh)

Không có tia sáng nào bắn ra. Chỉ có một tiếng rắc vang lên từ chân bức tượng. Vết nứt nhỏ xíu mà trận chiến trước đó để lại bỗng nhiên lan rộng ra với tốc độ chóng mặt.

Bức tượng khổng lồ nghiêng đi, rồi đổ ập xuống ngay vị trí Voldemort đang đứng.

Chúa Tể Hắc Ám gầm lên giận dữ, đũa phép vung lên tạo thành một vụ nổ hất văng tảng đá ngàn cân sang một bên. Bụi mù mịt che khuất tầm nhìn.

Hắn bước ra từ đám bụi, đôi mắt rực lửa điên cuồng. Hắn đã chán trò chơi mèo vờn chuột này. Hắn muốn nghiền nát con kiến này ngay lập tức.

Một luồng hắc khí đậm đặc tụ lại đầu đũa phép của Voldemort, biến thành một con rắn lửa khổng lồ – Fiendfyre. Hắn không quan tâm đến việc phá hủy cả Bộ Pháp Thuật nữa. Hắn muốn thiêu rụi tất cả.

Tristan đứng chôn chân tại chỗ. Con lắc của cậu đã dừng lại, bề mặt pha lê xuất hiện một vết nứt nhỏ. May mắn tích lũy đã cạn kiệt.

Voldemort giơ đũa phép lên cao, hắc khí tụ lại thành hình một con rắn khổng lồ, miệng há to chực chờ nuốt chửng cậu. Nhưng ngay khoảnh khắc đó…

VÚT!

Một ngọn lửa rực rỡ bùng lên giữa không trung. Phượng hoàng Fawkes lao xuống, nuốt trọn tia sáng tử thần. Và từ một trong những lò sưởi dọc hành lang, một ngọn lửa xanh lục bùng lên dữ dội.

Albus Dumbledore bước ra.

Ông đứng đó, áo chùng màu xanh đêm lấp lánh, nhưng đôi mắt xanh lơ sau cặp kính nửa vầng trăng không còn vẻ hiền từ thường ngày. Nó rực lên sự phẫn nộ, nhưng cũng chất chứa một nỗi đau buồn sâu thẳm khi ánh mắt ông lướt qua Tristan.

Voldemort quay phắt lại, áo choàng đen cuộn lên như khói.

“Dumbledore!”

“Thật ngu ngốc khi đến đây tối nay, Tom,” Dumbledore nói bình thản, bước xuống các bậc thang đá.

Voldemort cười khẩy, chỉ tay về phía Tristan đang đứng thở dốc.

“Ngươi đến để cứu hắn sao, Dumbledore? Hay đến để tiêu diệt mối họa tiềm tàng? Ngươi nhìn thấy nó, phải không? Cái bóng của Gellert in hằn trên người thằng nhãi này. Nó dùng ma thuật của Gellert, nó mang khí chất của Gellert. Ngươi định nuôi ong tay áo sao?”

Cả căn phòng nín thở chờ đợi câu trả lời của Dumbledore. Tristan cũng ngẩng đầu lên, nhìn thẳng vào vị hiệu trưởng già.

Dumbledore không nhìn Voldemort. Ông nhìn Tristan. Trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, ánh mắt của vị phù thủy vĩ đại nhất thế kỷ trở nên mờ đục. Ông không nhìn thấy Tristan Prewett, cậu học sinh năm tư nhà Gryffindor. Ông nhìn thấy một chàng trai tóc vàng rực rỡ của mùa hè năm 1899, người đã cùng ông mơ về những điều vĩ đại.

Bóng hình của quá khứ và hiện tại chồng chéo lên nhau, không thể phân biệt.

“Gellert… hay Tristan…” Dumbledore thì thầm, giọng nói nhẹ bẫng như tiếng gió thoảng, nhưng đủ để Tristan nghe thấy. Có một sự chấp nhận đau đớn trong giọng nói ấy, không hề phủ nhận, cũng chẳng hề bào chữa.

Rồi ông quay sang Voldemort, ánh mắt trở lại sắc bén như dao cạo.

“Bóng tối của quá khứ có thể đang phủ lên cậu bé, Tom. Nhưng ta ở đây tối nay không phải để phán xét dòng máu hay người thầy của bất kỳ ai.”

Dumbledore giơ Cây Đũa Phép Cơm Nguội lên – cây đũa phép mà ông đã giành được từ chính tay người thầy của Tristan.

“Ta ở đây để đảm bảo rằng lịch sử sẽ không lặp lại theo cách tàn độc mà ngươi mong muốn. Và cậu bé này… là học sinh của ta.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

xen-lan-trong-hogwarts-khan-gia.jpg
Xen Lẫn Trong Hogwarts Khán Giả
Tháng 2 21, 2025
ta-tu-tien-vo-han-mo-phong.jpg
Ta Tu Tiên Vô Hạn Mô Phỏng
Tháng 1 24, 2025
prince-of-tennis-gensoukyou-illusions.jpg
Prince Of Tennis Gensoukyou Illusions
Tháng 1 22, 2025
than-minh-tuyet-se-khong-bi-tin-do-thu-mua.jpg
Thần Minh, Tuyệt Sẽ Không Bị Tín Đồ Thu Mua
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved