Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
ra-mat-che-ta-ngheo-tro-tay-cam-xuong-nang-hoa-khoi-canh-sat-khue-mat.jpg

Ra Mắt Chê Ta Nghèo, Trở Tay Cầm Xuống Nàng Hoa Khôi Cảnh Sát Khuê Mật

Tháng 12 3, 2025
Chương 219: Đại kết cục! Chương 218: Phản chế
hong-hoang-tu-an-va-tam-thanh-bat-dau.jpg

Hồng Hoang: Từ Ăn Vạ Tam Thanh Bắt Đầu

Tháng 1 17, 2025
Chương 550. Đi đến Hỗn Độn Hải Chương 549. Trực diện Hồng Quân
tong-vo-bat-dau-mot-cay-but-cam-xich-tau-thien-nhai

Tổng Võ: Bắt Đầu Một Cây Bút, Cầm Xích Tẩu Thiên Nhai

Tháng 12 21, 2025
Chương 2001: Thích chõ mũi vào chuyện người khác Chương 2000: Ngươi là ai a
ta-co-the-xem-thau-van-vat-tin-tuc

Ta Có Thể Xem Thấu Vạn Vật Tin Tức

Tháng 12 19, 2025
Chương 800: Nhân quả chi đạo, trao đổi thành công 2 Chương 800: Nhân quả chi đạo, trao đổi thành công 1
tu-tien-cong-chua-thai-giam-dom.jpg

Tu Tiên, Công Chúa, Thái Giám Dỏm

Tháng 2 3, 2025
Chương 486. Âm dương song tiên! Chương 485. Tử Âm Trạc nguyên bản cùng ta là một thể!
Buông Xuống Chư Thiên Thế Giới

Hổ Quân

Tháng 1 17, 2025
Chương 144. Một đao cô dũng, trảm phá thiên vân Chương 143. Nên chém ngươi đầu chó
van-ngu-van-tue.jpg

Văn Ngu Vạn Tuế

Tháng 2 3, 2025
Chương 956. (xong xuôi chi chương) Chương 955. (đúng lúc gặp cơ hội)
toi-cuong-xuyen-toa-van-gioi-he-thong

Tối Cường Xuyên Toa Vạn Giới Hệ Thống

Tháng 10 25, 2025
Chương 2584: Bi thảm Chương 2583: Trùng hợp sao
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 237: Bóng Ma Của Quá Khứ Và Sự Giáng Lâm Của Vua Hắc Ám
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 237: Bóng Ma Của Quá Khứ Và Sự Giáng Lâm Của Vua Hắc Ám

Căn phòng Chết chìm trong một vũ điệu hỗn loạn của ánh sáng và bóng tối. Những tia bùa chú xé toạc không gian ẩm thấp, va đập vào những bức tường đá đen bóng, tạo nên những tiếng nổ chát chúa vang vọng như tiếng sấm rền trong lòng đất.

Ở trung tâm của cơn bão ấy, Harry Potter đang chiến đấu với một sự kiên cường đáng kinh ngạc. Mái tóc đen rối bù của cậu bết lại vì mồ hôi, đôi mắt xanh lục bảo rực sáng sau cặp kính tròn, phản chiếu ánh lửa của những lời nguyền bay loạn xạ.

Sirius Black vừa đánh bật một đòn Stupefy từ một tên Tử Thần Thực Tử, ông xoay người lại và bắt gặp khoảnh khắc Harry tung đòn giải giới một cách hoàn hảo.

Ánh sáng đỏ rực từ đũa phép của Harry bùng lên, chiếu rọi sườn mặt cậu, cắt nên một cái bóng dài đổ xuống sàn đá lạnh lẽo. Trong một tích tắc ngắn ngủi, thời gian đối với Sirius như ngừng trôi. Không gian chiến trường đầy khói bụi và tiếng la hét bỗng mờ đi, nhường chỗ cho một ký ức rực rỡ từ những ngày tháng cũ.

Đó không phải là Harry. Đó là James.

Là người bạn thân thiết nhất, là người anh em đã cùng ông kề vai sát cánh trong những năm tháng ngông cuồng nhất của tuổi trẻ. Dáng đứng đó, cái cách cậu hất mái tóc rối bù, cái cách cậu cười ngạo nghễ khi đối mặt với hiểm nguy… tất cả đều trùng khớp đến đau lòng.

“Tuyệt lắm, James!”

Sirius hét lên, giọng ông vang vọng, tràn đầy sự phấn khích và hoài niệm, như thể ông đang đứng giữa sân trường Hogwarts mười lăm năm trước chứ không phải trong Căn phòng Chết của Bộ Pháp Thuật.

Harry khựng lại một nhịp, cậu quay đầu nhìn cha đỡ đầu. Trong ánh mắt cậu thoáng hiện lên sự bối rối, nhưng rồi nhanh chóng chuyển thành một nụ cười buồn bã và ấm áp. Cậu biết Sirius đang nhìn thấy ai. Cậu không phải là cha mình, nhưng vào lúc này, được trở thành điểm tựa tinh thần cho người đàn ông đã chịu quá nhiều đau khổ này, cậu chấp nhận.

Nhưng chiến trường không có chỗ cho sự ủy mị.

“Cẩn thận!” Remus Lupin gào lên từ phía xa, kéo phắt Tonks lại khi một tia sáng tím sượt qua vai cô.

Ở phía trên bậc thềm cao nhất, tiếng cười man dại của Bellatrix Lestrange xé toạc không khí. Ả ta đứng đó, mái tóc đen xù như tổ quạ, đôi mắt điên loạn dán chặt vào Sirius – người anh em họ mà ả căm ghét nhất.

“Giết hắn! Giết kẻ phản bội dòng máu!” Bellatrix rít lên, lao xuống các bậc đá như một con nhện đen khổng lồ.

Sirius quay phắt lại, nụ cười ngạo nghễ vẫn còn vương trên môi. Ông đẩy Harry ra sau lưng. “Tránh ra, Harry! Để con mụ điên này cho chú!”

“Sirius, đừng chủ quan!” Regulus, người đang đứng gần đó, hét lên cảnh báo. Đôi mắt đỏ thẫm của anh co rút lại, cảm nhận được sự dao động tử khí bất thường từ Bellatrix.

Nhưng Sirius, đang say trong men chiến thắng và ảo ảnh của quá khứ, đã không nghe thấy. Ông lao vào đấu tay đôi với Bellatrix, đũa phép vung lên điêu luyện, miệng không ngừng khiêu khích.

“Chị yếu đi rồi, Bella! Azkaban đã làm chị lụt nghề rồi sao?” Sirius cười lớn, đánh bật một tia sáng đỏ của ả.

Bellatrix không đáp. Ả chỉ cười, một nụ cười méo mó và tàn độc. Ả giả vờ lảo đảo lùi lại, để lộ một sơ hở chết người.

Sirius lập tức mắc bẫy. Ông bước tới, định tung đòn kết liễu.

Ngay khoảnh khắc đó, Bellatrix vung đũa phép với một tốc độ không tưởng.

Tia sáng đỏ rực phóng ra, đánh trúng ngay giữa ngực Sirius.

Nụ cười trên môi Sirius tắt ngấm. Đôi mắt ông mở to, ngỡ ngàng. Cơ thể ông không ngã ra sau ngay lập tức, mà lơ lửng, nhẹ bẫng như một chiếc lá khô bị gió cuốn đi. Ông bay ngược về phía sau, vẽ nên một đường vòng cung hoàn hảo trong không trung.

Và phía sau ông, là Bức Màn.

Cổng vòm đá cũ kỹ dường như mở rộng ra đón chào. Tấm màn đen rách nát phập phồng mạnh mẽ, những tiếng thì thầm ma quái từ bên kia thế giới trở nên ồn ào, háo hức như tiếng reo mừng của hàng vạn linh hồn đói khát.

“SIRIUS!”

Tiếng gào của Harry xé nát tâm can mọi người. Cậu lao tới, tuyệt vọng vươn tay ra, cố gắng nắm lấy bất cứ thứ gì của cha đỡ đầu.

Nhưng cậu quá xa.

Cơ thể Sirius bắt đầu chạm vào rìa tấm màn. Vai trái ông chìm vào bóng tối hư vô.

“Xong đời!” Bellatrix ré lên đầy khoái trá.

Nhưng số phận đã bị một bàn tay vô hình bẻ cong.

Từ bóng tối phía cánh trái, một bóng người lao ra nhanh như cắt. Không dùng đũa phép, chàng trai đó lao cả người tới, bàn tay phải bám chặt lấy cổ chân trái của Sirius – phần duy nhất còn lại ở thế giới thực.

Cedric Diggory.

“Giữ lấy!” Cedric gầm lên, giọng cậu không còn là giọng của một học sinh Hufflepuff ấm áp nữa. Nó vang vọng, trầm đục và lạnh lẽo như tiếng vọng từ dưới lòng mộ sâu.

Đôi mắt nâu của Cedric chuyển sang màu xám tro đục ngầu. Một luồng khí tử vong lạnh buốt bùng phát từ cơ thể cậu, tạo thành những sợi xích vô hình neo chặt chân cậu xuống sàn đá.

Năng lực Gravedigger (Người Đào Mộ) được kích hoạt. Cậu đang dùng chính quyền năng của cái chết để đàm phán với cái chết.

“Chưa phải lúc,” Cedric thì thầm, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Linh hồn này chưa được phép qua.”

Nhưng Bức Màn không dễ dàng buông tha con mồi. Lực hút của nó khủng khiếp đến mức Cedric cảm thấy như linh hồn mình cũng đang bị xé toạc khỏi thể xác. Chân cậu trượt dần trên sàn đá, để lại hai vệt mòn sâu hoắm.

Cả hai người họ đang bị hút vào.

“TRISTAN!” Cedric hét lên, máu bắt đầu chảy ra từ mũi cậu do áp lực linh tính quá lớn.

Trên bậc thềm cao, Tristan Prewett đứng đó, khuôn mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt sau cặp kính đang xoay chuyển điên cuồng.

Tay trái cậu nắm chặt con lắc pha lê đen đến mức bật máu. Winner (Người Chiến Thắng) không thể đấu sức với Bức Màn, nhưng cậu có thể tạo ra một “cơ hội”. Một tai nạn nhỏ nhoi có thể thay đổi tất cả.

“Mercury!”

“Rõ!” Con Niffler trên vai cậu há miệng, khạc mạnh một đồng Galleon vàng chói về phía bức tượng đá sứt mẻ phía trên cổng vòm.

Đồng vàng bay vút đi, va vào một vết nứt mong manh trên trán bức tượng.

Cạch.

Mảng đá nhỏ vỡ ra, rơi thẳng xuống… trúng vào điểm neo nơi tấm màn đen được gắn vào khung vòm.

Tấm màn rung lên bần bật. Lực hút bị gián đoạn trong một tích tắc.

“KÉO!” Tristan gầm lên.

Cedric dồn toàn bộ sức mạnh vào cánh tay, giật mạnh Sirius ngược trở lại.

Cả hai văng ra khỏi lực hút, ngã sóng soài xuống sàn đá lạnh lẽo. Sirius nằm đè lên người Cedric, thở hắt ra, khuôn mặt tái nhợt như xác chết, nhưng lồng ngực ông vẫn phập phồng. Ông còn sống.

“KHÔNG!” Bellatrix hét lên, tiếng hét đầy phẫn nộ và không thể tin nổi. “Bức Màn không bao giờ trả lại người! Làm sao có thể…”

Harry lao tới, ôm chầm lấy Sirius, nước mắt trào ra. “Chú Sirius! Chú Sirius!”

Sirius ho sù sụ, khó nhọc mở mắt ra. Ông nhìn Harry, rồi nhìn Cedric đang nằm thở dốc bên dưới mình với đôi mắt dần trở lại màu nâu.

“Cảm ơn…” Sirius thều thào, giọng yếu ớt.

Nhưng khoảnh khắc nhẹ nhõm ấy không kéo dài được quá ba giây.

Bellatrix, điên cuồng vì thất bại, chĩa đũa phép vào đám đông đang tụ tập quanh Sirius.

“Chết hết đi! Avada…”

Lời nguyền chưa kịp thoát ra khỏi miệng ả thì một luồng áp lực kinh hoàng bỗng ập xuống căn phòng.

Không khí đột ngột trở nên lạnh buốt, cái lạnh thấu xương tủy khiến hơi thở của mọi người hóa thành sương trắng. Những ngọn đuốc xanh trên tường đồng loạt tắt ngúm. Bóng tối nuốt chửng mọi thứ, chỉ còn lại ánh sáng nhợt nhạt đầy ma quái từ Bức Màn.

Bellatrix khựng lại. Ả hạ đũa phép xuống, khuôn mặt từ giận dữ chuyển sang sùng bái tột độ. Ả quỳ rạp xuống sàn đá, run rẩy.

“Chủ nhân…”

Harry cảm thấy vết sẹo trên trán bùng nổ cơn đau dữ dội chưa từng có. Cậu hét lên, ôm đầu lăn lộn trên sàn, cảm giác như hộp sọ đang bị nứt ra làm đôi.

“Harry!” Hermione và Ron hoảng hốt đỡ lấy cậu.

Tristan đứng trên cao, toàn thân cứng đờ. Con lắc trong túi áo cậu rung lên bần bật rồi vỡ tan một góc. Linh tính của cậu gào thét trong đau đớn. Một thực thể vượt xa tầm hiểu biết của cậu đang hiện diện.

Từ khoảng không phía trên cổng vòm đá, một làn khói đen đặc quánh tụ lại. Nó xoáy tròn, đặc dần, rồi từ từ hạ xuống đất, biến thành hình hài một con người.

Cao lớn. Gầy gò như một bộ xương khô. Khuôn mặt trắng bệch, không có mũi, với đôi mắt đỏ rực như máu, xẻ dọc như mắt rắn.

Chúa Tể Hắc Ám Voldemort đã đến.

Hắn không nói gì. Hắn chỉ đứng đó, tỏa ra một luồng tà khí áp đảo khiến không ai dám thở mạnh. Những thành viên Hội Phượng Hoàng như Lupin, Moody, Tonks, Kingsley… những phù thủy dạn dày kinh nghiệm nhất, giờ đây đều cảm thấy bản thân nhỏ bé và bất lực như những đứa trẻ trước một cơn bão dữ.

Voldemort lướt ánh mắt đỏ rực qua căn phòng. Hắn nhìn Sirius đang nằm liệt, nhìn Cedric đang kiệt sức, nhìn Regulus đang đứng chắn trước mặt anh trai với khuôn mặt trắng bệch.

“Ta ngửi thấy mùi của sự phản bội,” giọng nói của Voldemort vang lên, cao vút và lạnh lẽo, như tiếng rít của loài rắn độc trườn qua băng giá. “Và mùi của sự sợ hãi.”

Hắn nhẹ nhàng vung đũa phép.

Không có tia sáng nào bắn ra. Chỉ đơn giản là một làn sóng chấn động vô hình bùng nổ.

RẦM!

Tất cả mọi người – Harry, Sirius, nhóm D.A. Hội Phượng Hoàng, thậm chí cả Regulus và Tristan – đều bị hất văng ra xa như những con búp bê vải. Họ đập mạnh vào các bức tường đá, rơi xuống sàn, đau đớn và bất lực. Đũa phép văng khỏi tay họ.

Tristan cảm thấy lồng ngực mình như bị búa tạ đập trúng. Cậu ho ra máu, cố gắng gượng dậy nhưng một áp lực vô hình đang đè chặt cậu xuống sàn. Mercury rên rỉ, rúc sâu vào trong áo cậu run rẩy.

Voldemort bước chậm rãi về phía Harry, người đang nằm co quắp dưới chân cầu thang đá. Hắn nhìn xuống “Đứa Bé Còn Sống” với vẻ khinh miệt và tàn nhẫn.

“Harry Potter,” Voldemort thì thầm. “Thật cảm động. Ngươi đến đây để cứu người thân, và giờ ngươi sẽ chết cùng bọn chúng.”

Hắn giơ Cây Đũa Phép Cơm Nguội lên.

Không ai có thể cử động. Không ai có thể can thiệp. Hy vọng dường như đã bị dập tắt hoàn toàn.

Sirius cố gắng bò về phía Harry, tay ông cào lên mặt đá đến bật máu, miệng lắp bắp: “Không… Harry… Chạy đi…”

Nhưng Harry không thể chạy. Cậu nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của kẻ thù, vết sẹo đau nhói khiến tầm nhìn của cậu mờ đi. Cậu nghe thấy tiếng cười lạnh lẽo của Tử thần vang vọng trong đầu.

Voldemort mỉm cười, một nụ cười không có hơi ấm.

“Kết thúc rồi.”

Hắn bắt đầu niệm chú, đầu đũa phép lóe lên ánh sáng xanh lục chết chóc, thứ ánh sáng duy nhất còn lại trong căn phòng ngập tràn tuyệt vọng này.

Và trong bóng tối bao trùm ấy, không có tiếng phượng hoàng hót, không có ngọn lửa nào bùng lên. Chỉ có sự im lặng chết chóc và cái bóng của Vua Hắc Ám đang phủ xuống, nuốt chửng lấy tia hy vọng cuối cùng của phe ánh sáng.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

harry-potter-chi-ta-moi-la-hac-ma-vuong.jpg
Harry Potter Chi Ta Mới Là Hắc Ma Vương
Tháng 1 23, 2025
tam-quoc-may-mo-phong-luu-phong-tuyet-dia-cau-sinh.jpg
Tam Quốc Máy Mô Phỏng: Lưu Phong Tuyệt Địa Cầu Sinh
Tháng 1 24, 2025
truong-sinh-vo-dao-tu-ngu-cam-duong-sinh-quyen-bat-dau.jpg
Trường Sinh Võ Đạo: Từ Ngũ Cầm Dưỡng Sinh Quyền Bắt Đầu
Tháng 2 26, 2025
tan-thoi-thien-ha-de-nhat-kiem.jpg
Tần Thời: Thiên Hạ Đệ Nhất Kiếm
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved