Chương 236: Vũ Điệu Của Những Con Rối Và Cơn Mưa Thủy Tinh
Không khí trong Sảnh Tiên Tri đặc quánh mùi bụi thời gian và vị tanh nồng của ozone, hệ quả từ những bùa chú vừa phát nổ. Những kệ gỗ sồi đen cao ngất nghểu đứng sừng sững như những vách núi dựng đứng trong bóng tối, nơi hàng ngàn quả cầu thủy tinh phát sáng mờ ảo, thì thầm những bí mật của tương lai mà không ai còn tâm trí để lắng nghe.
Ở một ngách khuất tách biệt khỏi chiến trường hỗn loạn chính, Antonin Dolohov đang thở dốc.
Hắn tựa lưng vào một giá kệ, bàn tay trái liên tục đưa lên dụi mạnh vào mắt phải. Động tác của hắn thô bạo, điên cuồng, móng tay cào vào da thịt đến bật máu, như thể hắn đang cố móc một thứ gì đó vô hình ra khỏi hốc mắt.
“Cút ra… cút ra khỏi đầu tao…” Dolohov lầm bầm, giọng hắn run rẩy, vỡ vụn, hoàn toàn không còn vẻ ngạo nghễ của một Tử Thần Thực Tử khét tiếng.
Trong mắt hắn, thế giới này đang bị bóp méo. Những quả cầu tiên tri không tròn trịa, mà chúng biến thành những con mắt lồi ra, và tất cả chúng đều đang đeo kính một mắt. Tiếng gió rít qua khe cửa nghe như tiếng “Tích… tắc… Tích… tắc…” đinh tai nhức óc.
“Ngươi đang tìm gì vậy, Dolohov?”
Một giọng nói vang lên, bình thản và lạnh nhạt, cắt ngang cơn mê sảng của hắn.
Dolohov giật bắn mình, đũa phép vung lên loạn xạ. Hắn nheo mắt nhìn về phía trước.
Đứng giữa lối đi hẹp, được bao quanh bởi màn sương bụi lấp lánh, là một thiếu niên tóc bạc. Cậu ta đứng đó, hai tay đút túi áo chùng, dáng vẻ thư thả đến mức lạc lõng giữa chiến trường sinh tử này. Ánh sáng xanh từ đầu đũa phép hắt lên gương mặt cậu, phản chiếu qua cặp kính tròn.
Nhưng Dolohov không nhìn thấy cặp kính tròn.
Trong cơn hoang tưởng tột độ, hắn nhìn thấy cậu thiếu niên đó đang đeo một chiếc kính một mắt bằng pha lê đen ở mắt phải. Và cậu ta đang mỉm cười – nụ cười của con quạ trong giấc mơ, nụ cười của kẻ đã biến hắn thành một con sên trần.
“KHÔNG!” Dolohov gào lên, lùi lại phía sau, va mạnh vào kệ gỗ. “Mày… Mày không có thật! Tao đã tỉnh rồi! Tao đang làm nhiệm vụ! Chúa Tể bảo tao đang làm nhiệm vụ!”
Tristan Prewett khẽ nghiêng đầu. Cậu không cần dùng đến Legilimency (Chiết tâm trí thuật) để biết Dolohov đang nhìn thấy gì. Dư âm của Amon vẫn còn bám chặt lấy linh hồn kẻ này như một vết dầu loang không thể tẩy rửa.
Trên vai Tristan, Mercury – con Niffler lông bạc – đang nhún nhảy đầy phấn khích. Nó khịt cái mũi nhỏ ướt át, đôi mắt đen láy sáng rực lên như hai hòn than.
“Papa ơi, hắn bị hỏng rồi,” Mercury thì thầm, giọng lanh lảnh vang lên trong tâm trí Tristan, xen lẫn sự thích thú tàn nhẫn của loài thú huyền bí. “Đầu hắn đầy rẫy những con sâu. Hắn đang sợ mama. Hắn nghĩ papa là mama kìa! Hi hi, vui quá!”
“Suỵt,” Tristan khẽ đáp, ngón tay cậu lướt nhẹ trên mặt con lắc trong túi áo. “Để hắn nhảy múa thêm một chút đi, Mercury. Vở kịch cần có cao trào.”
“Mày là ai?” Dolohov rít lên, nước bọt trào ra mép. Hắn cố gắng tập trung, cố gắng nhớ lại mệnh lệnh của Voldemort. Giết Potter. Lấy Tiên Tri. Giết bất cứ kẻ nào cản đường. “Mày là thằng nhóc nhà Prewett… Đúng… Mày là em trai của Gideon…”
“Trí nhớ tốt đấy,” Tristan bước tới một bước. Tiếng giày của cậu nện xuống sàn đá Cộp, vang vọng như tiếng búa đóng đinh. “Nhưng ngươi có nhớ Gideon trông như thế nào trước khi chết không? Hay ngươi chỉ nhớ… cái kính của hắn?”
Câu hỏi của Tristan như một mũi khoan chọc thẳng vào điểm yếu tâm lý của Dolohov.
“Im đi! Avada Kedavra!”
Một luồng sáng xanh lục chết chóc phóng ra từ đũa phép của Dolohov.
Tristan không hề né tránh. Cậu thậm chí không rút đũa phép ra đỡ.
Ngay khoảnh khắc tia sáng xanh lao tới ngực Tristan, chân của Dolohov bỗng trượt mạnh trên một vũng nước đọng – có lẽ là từ một quả cầu tiên tri chứa đựng “Thủy triều” vừa bị vỡ trước đó.
Cú trượt chân khiến cánh tay Dolohov chệch hướng lên trần nhà. Tia Avada Kedavra xé gió bay qua đỉnh đầu Tristan, đánh trúng một bức tượng gargoyle bằng đá phía sau, khiến nó nổ tung thành bụi phấn.
“Xui xẻo thật,” Tristan nói, giọng cậu không có chút dao động nào, như thể cậu biết trước vũng nước đó nằm ở đâu. Đó là quyền năng của Winner (Người Chiến Thắng) – thao túng xác suất để mọi ngẫu nhiên đều trở thành tất nhiên có lợi.
“Papa thấy chưa! Con đã bảo là hắn xui mà!” Mercury reo lên, vỗ tay bép bép. “Hắn bắn chim hả papa? Ở đây làm gì có chim, chỉ có quạ thôi!”
Dolohov trố mắt nhìn. Hắn không tin vào mắt mình. Hắn vừa trượt chân? Một Tử Thần Thực Tử lão luyện lại trượt chân trong khi tung Lời nguyền Giết chóc?
“Mày… Mày dùng bùa gì?” Hắn lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Mày đã làm gì tao?”
“Ta chẳng làm gì cả,” Tristan nhún vai, tiếp tục bước tới, chậm rãi, ung dung như tử thần đi dạo. “Chỉ là… vận mệnh không đứng về phía kẻ có lỗi lầm. Và Antonin à, ngươi có quá nhiều lỗi lầm.”
Cậu giơ tay trái lên, ngón tay cái và ngón trỏ tạo thành một vòng tròn, đặt lên mắt phải của mình, mô phỏng động tác đeo kính một mắt.
Hành động đơn giản đó đã phá vỡ chút lý trí cuối cùng của Dolohov.
“AAAAA!!!”
Dolohov gào thét như một con thú bị thương. Trong mắt hắn, Tristan vừa biến thành một con quạ khổng lồ, và hàng vạn con bọ cánh cứng đang bò ra từ tay áo cậu ta.
Hắn điên cuồng phóng bùa chú. Crucio! Reducto! Expulso!
Những tia sáng đủ màu sắc bay loạn xạ khắp nơi. Nhưng kỳ lạ thay, không một tia nào trúng Tristan.
Một tia đập vào cạnh kệ sắt, bật ngược lại sượt qua tai Dolohov, cắt đứt một mảng tóc của hắn. Một tia khác đánh trúng giá đỡ phía trên, khiến một cơn mưa quả cầu thủy tinh đổ ập xuống đầu hắn.
Dolohov vừa nhảy tránh vừa la hét, tay chân luống cuống. Hắn giống như một gã hề đang diễn xiếc trên dây tử thần, tự mình làm mình bị thương.
“Nhảy đẹp lắm,” Mercury bình luận, nó thò đầu ra khỏi vai Tristan, lè lưỡi trêu chọc. “Nhưng mà sai nhịp rồi! Chân trái, chân phải, rồi ngã dập mặt chứ! Ngu ngốc!”
Tristan dừng lại cách Dolohov năm bước chân. Cậu rút đũa phép ra – một thanh gỗ sồi trắng giản dị.
“Kết thúc màn dạo đầu được rồi,” Tristan nói, giọng trầm xuống. Cậu cảm nhận được những rung động từ phía cửa vào. Các “diễn viên chính” đã đến.
Ngay lúc Dolohov định tung ra một lời nguyền nữa, một tiếng nổ lớn vang lên từ phía sau lưng hắn, kèm theo một giọng nói quen thuộc chứa đầy sự phẫn nộ kìm nén bấy lâu.
“EXPELLIARMUS!”
Tia sáng đỏ rực đánh bay cây đũa phép khỏi tay Dolohov. Hắn quay phắt lại, đôi mắt trợn trừng.
Từ trong bóng tối, hai người đàn ông bước ra.
Một người có mái tóc đen dài rối bù, khuôn mặt hốc hác nhưng đôi mắt xám rực lửa – Sirius Black.
Người còn lại, đứng ngay bên cạnh, mang vẻ đẹp u tối và lạnh lùng, khuôn mặt trắng bệch với đôi mắt đỏ thẫm lóe sáng trong đêm – Regulus Black.
“Chào Antonin,” Sirius nói, giọng gầm gừ như một con chó săn, đũa phép chĩa thẳng vào tim kẻ thù. “Nghe nói mày nhớ anh em nhà Prewett lắm hả? Vậy chắc mày cũng nhớ anh em nhà Black chứ?”
“Sirius… Regulus…” Dolohov lùi lại, lưng chạm vào bức tường lạnh lẽo. Hắn lắc đầu, mắt đảo điên cuồng giữa Tristan và hai anh em Black. “Không thể nào… Regulus đã chết… Mày là ma… Tất cả là ảo giác… Amon đang lừa tao…”
“Hắn đang phê thuốc hả?” Sirius cau mày, liếc nhìn Tristan.
“Hắn đang bị lương tâm cắn rứt đấy,” Tristan đáp tỉnh bơ, hạ đũa phép xuống một chút. “Chào hai chú. Đến sớm hơn dự kiến 3 phút.”
“Bọn chú không thể để cháu một mình chơi đùa với gã điên này được,” Regulus lên tiếng, giọng anh mượt mà nhưng sắc lẹm. Anh bước tới, tà áo chùng đen phất phới, toát ra khí thế áp bức của một Huyết Tộc (Vampire).
“Tristan, lùi lại,” Sirius ra lệnh, bước lên chắn trước mặt cậu. “Để gã này cho chú. Món nợ 14 năm trước, hôm nay phải thanh toán.”
Dolohov, bị dồn vào đường cùng, bỗng bật cười khùng khục. Hắn rút ra một con dao găm tẩm độc từ trong ủng, ánh mắt điên dại.
“Lũ phản bội… Lũ Máu Bùn… Tao sẽ giết hết… Chúa Tể sẽ ban cho tao vinh quang…”
Hắn lao về phía Sirius, nhanh và liều lĩnh như một con thú cùng đường.
Sirius cười gằn, đũa phép vung lên. Nhưng trước khi anh kịp phóng bùa, Tristan đã hành động.
Cậu không tấn công Dolohov. Cậu chỉ đơn giản là thì thầm một từ, nhẹ như gió thoảng, nhưng mang sức nặng ngàn cân của Vận Mệnh.
“Calamity Attraction.” (Thu hút Tai ương)
Không gian xung quanh Dolohov bỗng nhiên vặn xoắn.
Dây giày của hắn, không hiểu vì sao, bỗng nhiên tự tuột ra và quấn vào nhau.
Dolohov vấp mạnh khi đang lao tới. Cả cơ thể hắn mất đà, lao thẳng về phía trước theo quán tính.
Nhưng sự “xui xẻo” không dừng lại ở đó.
Cú ngã của hắn khiến vai hắn đập mạnh vào một cái giá đỡ mục nát ở bên phải. Cái giá đỡ này, vốn đã yếu ớt sau 14 năm không được bảo trì, nay chịu một lực tác động mạnh, liền phát ra tiếng Rắc khô khốc.
Nó nghiêng đi.
Và như một hiệu ứng domino hoàn hảo, cái giá đỡ đổ ập vào cái bên cạnh. Cái bên cạnh đổ vào cái tiếp theo.
RẦM! RẦM! RẦM!
Một chuỗi âm thanh kinh hoàng vang lên. Hàng tấn gỗ, kim loại và hàng vạn quả cầu thủy tinh tiên tri đổ sập xuống ngay vị trí Dolohov đang nằm.
“AAAAAA!!!”
Tiếng hét của Dolohov bị chôn vùi dưới cơn mưa thủy tinh và bụi gỗ. Những quả cầu vỡ tan, giải phóng ra những làn khói trắng đục và hàng ngàn giọng nói thì thầm hỗn độn của các lời tiên tri bị phá hủy.
“Kẻ được chọn…” “Sẽ đến lúc…” “Máu sẽ đổ…”
Những âm thanh ma quái đó hòa quyện vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn, tiễn đưa Dolohov vào bóng tối.
Sirius đứng há hốc mồm, đũa phép vẫn giơ giữa không trung. Anh quay sang nhìn Tristan, người đang đứng phủi một chút bụi bám trên tay áo, vẻ mặt hoàn toàn vô tội.
“Đó là…” Sirius lắp bắp. “Đó là bùa chú gì vậy? Cháu thậm chí không chạm vào hắn!”
“Cháu đâu có làm gì,” Tristan nhún vai, chỉnh lại gọng kính. “Hắn tự vấp dây giày thôi. Có lẽ hắn nên học cách buộc dây giày chắc chắn hơn trước khi đi giết người.”
Regulus khẽ nhếch môi cười, đôi mắt đỏ ánh lên vẻ thích thú. Anh hiểu rõ năng lực của Tristan hơn ai hết. “Một tai nạn đáng tiếc. Rất… tự nhiên.”
“Papa siêu quá!” Mercury rúc rích cười trong túi áo Tristan. “Hắn bị đè bẹp dí rồi! Giống như bánh kếp ấy! Con thích tiếng thủy tinh vỡ! Nghe giòn tan!”
Tristan khẽ vỗ nhẹ vào túi áo, ra hiệu cho Mercury im lặng. Cậu bước tới đống đổ nát, nhìn xuống bàn tay của Dolohov đang thò ra ngoài, co giật yếu ớt. Hắn chưa chết, nhưng với đống đổ nát này và trạng thái tinh thần kia, hắn coi như đã bị loại khỏi vòng chiến.
“Hắn sẽ sống chứ?” Remus Lupin từ phía sau bước tới, giọng điềm đạm nhưng đầy cảnh giác, mắt vẫn quan sát xung quanh.
“Sống,” Tristan gật đầu. “Nhưng tâm trí hắn thì không chắc. Hắn sẽ cần một phòng bệnh dài hạn ở St. Mungo. Hoặc có lẽ… Azkaban sẽ phù hợp hơn.”
Cậu quay lại nhìn nhóm người lớn – những đồng minh mạnh mẽ nhất mà cậu đã dày công sắp đặt để họ xuất hiện ở đây, vào đúng thời điểm này.
“Kế hoạch giai đoạn 1 hoàn tất,” Tristan nói, ánh mắt trở nên nghiêm túc, xoáy sâu vào mắt Sirius. “Nhưng Voldemort đang đến. Và Harry… cậu ấy đang cần chúng ta.”
Sirius gật đầu mạnh, vẻ mặt đanh lại. “Đi thôi. Đừng để bọn trẻ đợi.”
Họ lao đi về phía trung tâm sảnh đường, để lại sau lưng Antonin Dolohov đang rên rỉ dưới đống tro tàn của những lời tiên tri chưa bao giờ thành hiện thực, một nạn nhân khốn khổ của cả phép thuật hắc ám và những trò đùa tàn nhẫn của vận mệnh.