Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tuyet-bat-dau-than-linh-canh-ta-vo-dich-nguoi-tuy-y

Tuyệt! Bắt Đầu Thần Linh Cảnh, Ta Vô Địch Ngươi Tùy Ý

Tháng 10 9, 2025
Chương 963 Phiên ngoại Dương Tiễn Thiên Chương 962: cho ta mượn lực lượng, kết thúc hết thảy! ( đại kết cục )
Quân Lâm Tam Quốc Vô Song Đế Vương

Bắt Đầu Khen Thưởng Hỗn Độn Thể, Vô Địch Theo Thu Đồ Đệ Bắt Đầu

Tháng 1 16, 2025
Chương 3. Phiên ngoại: Âm dương hợp, Hỗn Độn sinh Chương 2. Phiên ngoại: Bát đệ tử Lý Thanh Phong
Dị Thế Chi Triệu Hoán Hàng Tỉ Thần Ma

Hồng Hoang: Phượng Hoàng Lão Tổ, Cầu Ngươi Mau Ra Hẻm Núi A

Tháng 1 15, 2025
Chương 779. Ta tận ta tâm, chung diệc vô hối Chương 778. Thiên phạt
che-cui-muoi-nam-ve-sau-ta-cu-the-vo-dich.jpg

Chẻ Củi Mười Năm Về Sau, Ta Cử Thế Vô Địch

Tháng mười một 28, 2025
Chương 590: Cử thế vô địch(đại kết cục) Chương 589: Nguy cơ giáng lâm
marvel-chi-sieu-cap-venom-he-thong.jpg

Marvel Chi Siêu Cấp Venom Hệ Thống

Tháng 1 18, 2025
Chương 338. Chương cuối Chương 337. Găng tay Vô cực
luong-gioi-xuyen-qua-mot-cai-man-thau-doi-lao-ba

Lưỡng Giới Xuyên Qua: Một Cái Màn Thầu Đổi Lão Bà

Tháng mười một 11, 2025
Chương 337:: Tuần trăng mật điểm cuối cùng, là gia Chương 336:: Nữ vương nhóm "Thế giới mới trật tự "
ky-si-vuong-ta-ban-gai-truoc.jpg

Kỵ Sĩ Vương, Ta Bạn Gái Trước

Tháng 1 23, 2025
Chương 294. Bởi vì bọn họ là anh hùng! - FULL Chương 293. 12 cung hoàng đạo
than-hao-ngay-khai-giang-bat-dinh-cap-hoa-khoi.jpg

Thần Hào: Ngày Khai Giảng Bắt Đỉnh Cấp Hoa Khôi

Tháng 1 25, 2025
Chương 273. Nhẹ chút phun Chương 272. Thẳng thắn thành khẩn, bằng bản lãnh của mình
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 235: Kẻ Đi Trên Dây Và Những Con Rắn Trong Bóng Tối
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 235: Kẻ Đi Trên Dây Và Những Con Rắn Trong Bóng Tối

Cánh cửa dẫn vào Sảnh Tiên Tri mở ra một không gian lạnh lẽo đến tê dại, nơi thời gian dường như bị đóng băng giữa những lớp bụi mờ.

Không gian ở đây rộng lớn đến mức phi lý, vượt xa mọi quy tắc kiến trúc thông thường. Trần nhà cao vút biến mất vào bóng tối đen kịt, trong khi những dãy kệ gỗ sồi đen sừng sững vươn lên như những vách núi dựng đứng, chạy dài tít tắp vào hư vô. Hàng triệu quả cầu thủy tinh nhỏ xíu nằm im lìm trên các giá đỡ, tỏa ra thứ ánh sáng xanh nhạt, yếu ớt và ma quái. Chúng giống như hàng vạn con mắt đang mở trừng trừng, lặng lẽ quan sát những kẻ xâm nhập nhỏ bé dám bước chân vào lãnh địa của định mệnh.

Tiếng bước chân của nhóm học sinh vang lên trên sàn đá, nhưng thay vì tạo ra tiếng động giòn giã, âm thanh dường như bị bóng tối nuốt chửng ngay lập tức, để lại một sự tĩnh mịch nặng nề đè ép lên màng nhĩ.

Harry Potter lao đi trước nhất. Cậu chạy như một kẻ điên, hơi thở xé rách lồng ngực, đôi mắt xanh lục bảo đảo điên cuồng qua những con số gắn bằng đồng thau ở đầu mỗi dãy kệ.

53… 54… 60…

“Harry! Chờ đã!” Hermione hổn hển gọi với theo, tiếng cô vọng lại lạc lõng và yếu ớt. “Đừng chạy nhanh quá! Chúng ta cần đi cùng nhau!”

Nhưng Harry không nghe thấy, hoặc cậu từ chối nghe. Trong đầu cậu lúc này chỉ có hình ảnh Sirius. Sirius đang quằn quại trên sàn. Sirius đang bị tra tấn. Tiếng hét đau đớn của cha đỡ đầu vang vọng trong tâm trí cậu rõ ràng hơn bất kỳ âm thanh thực tế nào. Cậu không thể dừng lại. Dừng lại nghĩa là chấp nhận sự thật rằng cậu có thể đã đến quá muộn. Dừng lại nghĩa là phải đối diện với nỗi sợ hãi khủng khiếp nhất đời mình.

80… 85… 90…

“Hàng 97!” Harry thét lên, giọng lạc đi vì xúc động. Cậu ngoặt gấp vào lối đi giữa hai dãy kệ cao ngất, đũa phép giơ cao, sẵn sàng phóng ra bất kỳ lời nguyền nào để cứu người thân duy nhất còn lại của mình.

“Sirius!”

Tiếng gọi của cậu xé toạc không gian tĩnh mịch, va đập vào những quả cầu thủy tinh và dội lại những âm vang méo mó.

Nhưng đáp lại cậu chỉ là sự im lặng tuyệt đối.

Không có ai cả.

Sàn đá trống trơn. Không có dấu hiệu của một cuộc vật lộn. Không có Voldemort. Không có Sirius Black. Chỉ có bụi – lớp bụi dày phủ kín mọi bề mặt, chưa hề bị xáo trộn bởi bất kỳ dấu chân nào trong nhiều năm qua.

Harry đứng chết lặng. Cánh tay cầm đũa phép của cậu buông thõng xuống, run rẩy. Cậu xoay người một vòng, đôi mắt mở to hoảng loạn, tìm kiếm một dấu vết, dù chỉ là nhỏ nhất.

“Ông ấy… ông ấy phải ở đây…” Harry thì thầm, giọng vỡ vụn. “Mình đã thấy… Rõ ràng là ở đây…”

Nhóm bạn đuổi kịp cậu, ai nấy đều thở dốc, khuôn mặt đỏ bừng vì gắng sức nhưng nhanh chóng chuyển sang tái mét khi nhìn thấy sự trống trải đến rợn người của dãy hành lang.

“Harry…” Ron lên tiếng, giọng cậu run rẩy và sợ hãi. Cậu nhìn quanh, nuốt nước bọt. “Ở đây… không có ai cả.”

“Không!” Harry quay phắt lại, ánh mắt dữ dội đến mức Ron phải lùi lại một bước. “Đừng nói thế! Ông ấy ở đây! Có thể… có thể bọn chúng đã dùng bùa che mắt! Hoặc… hoặc một mật thất nào đó!”

“Harry, làm ơn hãy suy nghĩ đi!” Hermione bước tới, giọng cô nghẹn ngào, đôi mắt nâu đẫm nước đảo quanh đầy cảnh giác. Bàn tay cô nắm chặt đũa phép đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Đây là một cái bẫy. Ngay từ đầu tớ đã nói rồi… Voldemort muốn cậu đến đây. Hắn đã gieo hình ảnh đó vào đầu cậu!”

“CẬU IM ĐI!” Harry hét lên, cơn giận dữ bùng nổ để che lấp nỗi tuyệt vọng đang dâng trào. “Cậu không hiểu! Tớ cảm nhận được ông ấy! Tớ…”

“Cậu ấy nói đúng đấy, Harry.”

Một giọng nói bình thản, lạnh nhạt vang lên từ phía sau, cắt ngang cơn hoảng loạn của Harry.

Tristan Prewett đứng tựa lưng vào một giá kệ gỗ sồi đen ở cuối nhóm. Cậu không thở dốc, cũng không tỏ vẻ sợ hãi. Dáng đứng của cậu thư thả đến kỳ lạ, như thể cậu đang đứng trong thư viện trường Hogwarts chứ không phải hang ổ của Bộ Pháp Thuật. Nhưng ánh sáng xanh yếu ớt từ đầu đũa phép hắt lên nửa khuôn mặt cậu, che giấu đi biểu cảm thực sự sau cặp kính tròn, chỉ để lộ đôi mắt nâu đang tối sầm lại như bầu trời trước cơn bão.

Tay trái Tristan đút sâu trong túi áo chùng, những ngón tay thon dài đang miết mạnh lên mặt con lắc pha lê đen. Nó đang rung lên bần bật, một tần số chói tai truyền thẳng vào xương tủy cậu, cảnh báo về một mạng lưới vận mệnh đang bị bẻ cong thô bạo.

Là một Winner (Người Chiến Thắng) của con đường Số Phận, Tristan cảm nhận được “sự xui xẻo” đang tụ lại trên đầu họ như một đám mây đen đặc quánh. Linh tính của cậu gào thét rằng những sợi chỉ số phận của cả nhóm đang bị những bàn tay vô hình thao túng, kéo căng đến mức sắp đứt.

“Cái gì?” Harry trừng mắt nhìn Tristan.

“Tôi nói Hermione đúng,” Tristan lặp lại, giọng vẫn đều đều nhưng mang một sức nặng vô hình. Cậu đẩy gọng kính, ánh mắt quét qua những khoảng tối nhờ nhờ giữa các dãy kệ. “Nơi này nồng nặc mùi của sự dối trá. Và…”

Tristan ngừng lại một chút, nghiêng đầu như lắng nghe một giai điệu mà không ai khác nghe thấy.

“…Mùi của cái chết.”

Cedric Diggory, đứng bên cạnh Tristan, cũng khẽ rùng mình. Là một Gravedigger (Người Đào Mộ) cậu nhạy cảm với tử khí hơn bất kỳ ai. Cậu không nhìn thấy ma quỷ, nhưng cậu cảm nhận được cái lạnh thấu xương không đến từ nhiệt độ. Đó là hơi thở của những kẻ đã quen với việc giết chóc.

“Mọi người, tụ lại!” Cedric ra lệnh, giọng trầm và dứt khoát, phá vỡ sự hoảng loạn của Harry. Cậu bước lên, đứng chắn bên cạnh Neville và Ginny. “Đũa phép sẵn sàng. Có thứ gì đó… đang ở đây.”

Trên vai Tristan, Mercury xù lông lên, trông to gấp đôi bình thường. Con Niffler vốn ham chơi và mê vàng bạc giờ đây lại rúc đầu vào sát tai Tristan, hàm răng nghiến ken két, đôi mắt đen láy láo liên trong bóng tối.

“Papa…” Mercury rít lên khe khẽ, giọng nói trẻ con thường ngày giờ đây nghe sắc lạnh và đầy hằn học. “Mùi hôi thối. Rất nhiều. Chúng đang bao vây… như bầy chuột cống dưới cống rãnh ấy. Con ghét mùi này. Mùi của rắn.”

“Suỵt,” Tristan thì thầm, bàn tay vỗ nhẹ lên lưng con thú cưng để trấn an. “Chuẩn bị đi, Mercury. Đừng để bị bắt. Hôm nay con sẽ được cắn người.”

Trong lúc không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt, Ron Weasley bỗng thốt lên một tiếng kêu lạ lùng. Cậu đang đứng gần một đoạn kệ ngang tầm mắt Harry, ngón tay run rẩy chỉ vào một vật thể nhỏ bé.

“Harry… Này…” Ron lắp bắp. “Cậu có thấy cái này không? Tên cậu… Tên cậu ở trên đó.”

Harry quay phắt lại, tim đập thình thịch. Cậu bước tới chỗ Ron chỉ.

Ở đó, trên một cái giá nhỏ phủ đầy bụi, nơi đáng lẽ cũng phải trống trơn như những chỗ khác, lại có một quả cầu thủy tinh nằm lẻ loi. Nó không giống những quả cầu vô hồn xung quanh. Bên trong nó xoáy tròn một làn khói xanh biếc, lấp lánh ánh bạc mê hoặc, như một dải ngân hà thu nhỏ bị giam cầm trong lớp vỏ thủy tinh mỏng manh.

Dưới quả cầu là một nhãn giấy ố vàng, chữ viết tay bay bướm nhưng đã ngả màu thời gian:

> S.P.T gửi A.P.W.B.D > Chúa tể Hắc ám và (?) Harry Potter

Thế giới xung quanh Harry như ngừng lại. Máu dồn lên tai cậu, tạo thành tiếng ù ù nhức óc. Hơi thở của cậu nghẹn lại nơi cổ họng.

Nó đây rồi.

Câu trả lời cho tất cả. Tại sao hắn muốn giết cậu khi cậu chỉ là một đứa trẻ sơ sinh? Tại sao vết sẹo của cậu lại đau? Tại sao cậu luôn cảm thấy một sự liên kết kinh hoàng với hắn?

Tất cả nằm gọn trong lòng bàn tay của định mệnh này.

“Harry, đừng chạm vào nó!” Tiếng hét của Hermione sắc nhọn vang lên, xé toạc sự mê hoặc. “Làm ơn! Cảm giác rất tệ! Nó giống như… như một cái bẫy chuột vậy!”

“Đúng đấy Harry,” Neville nói, giọng run rẩy, mồ hôi vã ra trên trán. “Đừng…”

Nhưng Harry như bị thôi miên. Sự tò mò và khao khát biết sự thật đã lấn át nỗi sợ hãi. Cậu vươn tay ra, chậm rãi, như một con rối bị giật dây. Những ngón tay cậu chạm vào bề mặt lạnh lẽo, trơn láng của thủy tinh.

Ngay khi cậu nhấc quả cầu lên khỏi giá đỡ, cảm giác ấm nóng lan tỏa từ lòng bàn tay cậu, chạy dọc lên cánh tay.

Và rồi, sự im lặng của Sảnh Tiên Tri bị xé toạc.

Không phải bởi tiếng nổ, mà bởi một giọng nói dề dà, trèo trẹo, vang lên từ ngay sau lưng họ, từ trong bóng tối đen đặc mà họ vừa đi qua.

“Tốt lắm, Potter. Giờ thì quay lại đây, chậm rãi thôi, và đưa nó cho ta.”

Cả nhóm giật bắn mình xoay người lại.

Những bóng đen tách ra khỏi không khí. Giống như mực tàu loang ra trong nước, mười hai hình thù mặc áo choàng đen trùm kín mít, đeo mặt nạ bạc hở hốc mắt và miệng, xuất hiện từ hư không. Chúng đứng chặn ở cả hai đầu lối đi, bao vây lấy nhóm học sinh, chặn đứng mọi lối thoát.

Một kẻ ở giữa, dáng người cao lớn, bước lên trước. Hắn thong thả đưa tay lên tháo chiếc mặt nạ bạc xuống, để lộ khuôn mặt nhợt nhạt, nhọn hoắt và đôi mắt xám lạnh lẽo đầy vẻ đắc thắng.

Lucius Malfoy.

Hắn nhếch mép cười, một nụ cười của kẻ săn mồi thượng lưu vừa dồn được con thú non vào bẫy, vừa tàn nhẫn vừa khinh miệt.

“Đưa ta lời tiên tri, Potter,” Lucius lặp lại, giọng ngọt xớt nhưng chứa đầy nọc độc. Hắn chìa bàn tay đeo găng da rồng ra, cử chỉ tao nhã đến mức đáng sợ.

Harry siết chặt quả cầu trong tay, lùi lại phía sau, đũa phép chĩa thẳng vào ngực Lucius. Các bạn cậu cũng lập tức dàn trận xung quanh cậu, mặt tái mét nhưng kiên quyết, tạo thành một vòng tròn phòng thủ yếu ớt trước sức mạnh áp đảo của những kẻ giết người hàng loạt.

“Sirius đâu?” Harry gằn giọng, nỗi hận thù bùng lên lấn át nỗi sợ. “Các người đã làm gì ông ấy?”

Tiếng cười khùng khục vang lên từ một ả đàn bà đứng bên trái Lucius. Ả ta vẫn đeo mặt nạ, nhưng mái tóc đen rối bù và sự điên loạn toát ra từ tư thế đứng cho thấy rõ danh tính: Bellatrix Lestrange.

“Thằng ranh con tin là lão già đó ở đây sao?” Bellatrix rít lên, giọng ả the thé. “Nó tin vào giấc mơ! Ôi, Chúa Tể sẽ hài lòng biết bao!”

“Đừng nói nhiều lời, Bella,” Lucius ngắt lời, ánh mắt vẫn găm chặt vào quả cầu trên tay Harry. “Nào, Potter. Đừng dại dột. Đưa nó đây và ta sẽ để lũ bạn của ngươi đi. Hoặc là… chúng ta sẽ bắt đầu giết từng đứa một, ngay trước mắt ngươi.”

Lucius bước thêm một bước, áp lực vô hình từ hắn tỏa ra khiến Neville run lên cầm cập.

Nhưng trước khi Lucius kịp nói thêm lời nào, một tiếng cười khẽ vang lên từ phía cánh phải, nơi Tristan đang đứng tách biệt một chút so với đội hình DA.

Nó không phải tiếng cười sợ hãi, cũng không phải sự thách thức điên rồ kiểu Gryffindor. Đó là một tiếng cười nhẹ, lịch sự, và mang theo sự trịch thượng đến rợn người, như thể một quý tộc đang nhìn thấy một gã hề diễn trò tồi tệ.

“Quý ngài Malfoy,” Tristan Prewett bước ra khỏi bóng tối của kệ sách, chỉnh lại cổ áo chùng một cách ung dung. Cậu đẩy gọng kính trên sống mũi, ánh mắt sau tròng kính ánh lên vẻ chế giễu. “Ngài có vẻ thích diễn thuyết nhỉ? Tiếc là… khán giả của ngài hôm nay hơi khó tính.”

Lucius nheo mắt, sự khó chịu hiện lên trên mặt. Hắn quay sang nhìn Tristan. “Prewett… Ta đã nghe về ngươi. Một đứa trẻ ranh mãnh của nhà Slytherin nhưng lại chọn sai phe. Đừng xen vào chuyện của người lớn nếu muốn giữ mạng.”

Tristan mỉm cười, nụ cười không chạm đến đáy mắt.

“Mạng sống à?” Cậu nghiêng đầu, tay trái thò vào túi áo, xoay mạnh con lắc một vòng dứt khoát. Vòng xoay của con lắc trong túi cậu tạo ra một trường năng lượng Tâm linh cao cấp (High Spirituality) xé rách lớp ngụy trang của vận mệnh.

“Tôi e là ngài đang lo lắng nhầm đối tượng rồi. Ngài không ngửi thấy mùi gì sao? Mùi của… sự thất bại?”

Con ngươi của Lucius co rút lại. Bản năng mách bảo hắn có gì đó không ổn. Thằng nhóc này quá bình tĩnh.

“Mercury, làm việc!” Tristan hô lạnh lùng, hoàn toàn thay đổi tông giọng.

“Ăn trộm!” Con Niffler hét lên lanh lảnh, lao vút đi như một tia chớp bạc, không phải về phía Lucius, mà lao thẳng vào mặt Bellatrix đang đứng hớ hênh.

“Cái quái gì…” Bellatrix hét lên khi móng vuốt của Mercury cào vào mặt nạ ả.

Cùng lúc đó, Tristan vung đũa phép. Không phải nhắm vào Lucius. Không phải nhắm vào bất kỳ Tử Thần Thực Tử nào.

Cậu nhắm thẳng đũa phép lên trần nhà, vào điểm yếu kết cấu của cái kệ khổng lồ ngay trên đầu đám tay sai của Voldemort.

“BOMBARDA MAXIMA!”

Cùng lúc đó, tại một góc khuất trên cao, bị che phủ bởi Bùa Tan Ảo Ảnh cao cấp.

Ba người đàn ông đứng bất động trong bóng tối, quan sát nhất cử nhất động của vòng vây bên dưới như những vị thần chết đang chờ đợi thời điểm thu hoạch linh hồn.

Sirius Black siết chặt đũa phép đến mức các khớp tay trắng bệch. Máu nóng trong người anh sôi sục. Đôi mắt xám của anh rực lên ngọn lửa thù hận và lo lắng tột độ khi nhìn thấy Harry – đứa con đỡ đầu bé bỏng – bị bao vây bởi mười hai tên sát nhân tàn độc nhất thế giới pháp thuật. Cơ thể anh căng cứng, chực lao ra bất cứ lúc nào như một con chó săn đã đứt xích.

“Thằng bé đang gặp nguy hiểm!” Sirius rít qua kẽ răng, hơi thở dồn dập. “Lucius đang ở đó! Bellatrix đang ở đó! Tao sẽ xuống xé xác bọn chúng!”

Nhưng một bàn tay lạnh lẽo, cứng như kìm sắt đã giữ chặt lấy vai trái anh, ghim anh lại tại chỗ.

Regulus Black đứng bên cạnh, khuôn mặt trắng bệch và tĩnh lặng như tượng sáp. Anh không thở. Anh không chớp mắt. Nhưng đôi mắt đỏ thẫm của loài ma cà rồng đang sáng lên trong bóng tối, quét qua từng vị trí của kẻ thù với độ chính xác chết người.

Là một Vampire (Seq 7) Regulus nhìn thấy dòng chảy của máu trong huyết quản đám Tử Thần Thực Tử. Anh nghe thấy nhịp tim của chúng – nhịp tim của sự phấn khích bệnh hoạn và sự sợ hãi tiềm ẩn. Anh đang tính toán.

“Kiên nhẫn, Sirius,” Regulus thì thầm, giọng nói êm ru nhưng mang âm hưởng rợn gáy của màn đêm. “Chưa đến lúc. Hãy để Tristan phá vỡ đội hình của chúng trước. Nếu anh lao ra bây giờ, anh chỉ là bia đỡ đạn thôi.”

“Phá vỡ cái quái gì! Chúng nó đông gấp đôi tụi nhỏ!” Sirius gầm gừ, cố giằng ra nhưng sức mạnh của em trai anh hiện giờ là một thứ gì đó phi nhân loại.

“Nhìn kìa,” Remus Lupin, đứng ở bên phải, nói nhỏ nhẹ nhưng điềm tĩnh lạ thường. Anh đang quan sát Tristan bên dưới, ánh mắt hổ phách ánh lên vẻ tán thưởng pha lẫn ngạc nhiên. “Cậu bé nhà Prewett… Cậu ta không hề sợ hãi. Cậu ta đang dẫn dắt nhịp độ cuộc chơi.”

Remus hít sâu một hơi, khứu giác nhạy bén của người sói cho anh biết mùi của sự sợ hãi đang bốc ra từ lũ Tử Thần Thực Tử khi đối diện với thái độ trịch thượng của Tristan, chứ không phải từ đám trẻ.

“Bọn trẻ là mồi nhử,” Regulus nói, một nụ cười mỉa mai thoáng hiện trên môi, để lộ chiếc răng nanh hơi nhọn trắng lóa. “Và lũ Tử Thần Thực Tử ngu ngốc nghĩ chúng là thợ săn. Chúng quên mất rằng…”

Regulus rút chiếc đũa phép đen bóng của mình ra, những móng tay dài sắc nhọn khẽ gõ lên thân gỗ.

“…Bọ ngựa bắt ve, chim sẻ rình sau.”

Đúng lúc đó, tiếng hô “Bombarda Maxima!” của Tristan vang lên bên dưới, theo sau là tiếng nổ kinh hoàng làm rung chuyển cả Sảnh Tiên Tri.

Hàng tấn kệ gỗ, thủy tinh và những lời tiên tri bị lãng quên đổ sập xuống như thác lũ. Bụi mù mịt bốc lên cuồn cuộn. Tiếng la hét hỗn loạn, tiếng chửi rủa và tiếng thủy tinh vỡ tan tành vang vọng khắp đại sảnh.

Đội hình của Tử Thần Thực Tử tan vỡ ngay lập tức.

Đôi mắt đỏ của Regulus sáng rực lên đầy phấn khích. Sự khát máu bị kìm nén bấy lâu nay trong dòng máu ma cà rồng của anh trỗi dậy mạnh mẽ.

“Đến lượt chúng ta rồi,” Regulus thì thầm, giọng nói chứa đựng sự tao nhã chết chóc. “Đi săn thôi, anh trai. Đừng để con đỡ đầu của anh thất vọng.”

Sirius cười gằn, một tiếng cười vang dội, man dại đậm chất Black, rồi lao mình ra khỏi lớp bùa chú, biến thành một làn khói đen lao thẳng xuống chiến trường hỗn loạn bên dưới.

“LUCIUS! TAO ĐẾN LẤY MẠNG MÀY ĐÂY!”

Remus thở dài, lắc đầu cười nhẹ rồi cũng lao theo, đũa phép vung lên, bắn ra những tia sáng bảo vệ về phía nhóm học sinh.

Trận chiến thực sự ở Sảnh Tiên Tri, nơi máu và thủy tinh hòa quyện, chính thức bắt đầu.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

giai-tri-cai-nay-thuc-an-ngoai-tieu-ca-ky-nang-hoi-nhieu.jpg
Giải Trí: Cái Này Thức Ăn Ngoài Tiểu Ca, Kỹ Năng Hơi Nhiều
Tháng 1 22, 2025
nguoi-tai-one-piece-bat-dau-danh-dau-hi-no-kokyu
Người Tại One Piece: Bắt Đầu Đánh Dấu Hi No Kokyu
Tháng 10 20, 2025
one-piece-nuong-hoa-he-thong-bat-dau-trieu-hoan-nu-ban-crocodile
One Piece: Nương Hóa Hệ Thống, Bắt Đầu Triệu Hoán Nữ Bản Crocodile
Tháng 10 2, 2025
nu-de-phu-quan-an-cu-muoi-nam-mot-kiem-tram-tien-de.jpg
Nữ Đế: Phu Quân Ẩn Cư Mười Năm, Một Kiếm Trảm Tiên Đế
Tháng 1 20, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved