-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 234: Những Cánh Cửa Của Sự Điên Loạn và Gánh Nặng Tiên Tri
Chương 234: Những Cánh Cửa Của Sự Điên Loạn và Gánh Nặng Tiên Tri
Cánh cửa đen trơn bóng khép lại sau lưng họ với một tiếng cạch khô khốc, sắc lạnh như tiếng búa đóng đinh vào nắp quan tài. Ngay lập tức, không gian xung quanh chìm vào một thứ bóng tối đặc quánh, nặng nề đến mức Harry có cảm giác như không khí cũng đang ép chặt vào phổi cậu. Nơi này là Bộ Pháp Thuật—cơ quan đầu não của giới pháp thuật, nhưng giờ đây nó vắng lặng như một nấm mồ khổng lồ khiến cảm giác về một cái bẫy trở nên rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Lumos,” tiếng thì thầm của Hermione vang lên, run rẩy nhưng dứt khoát.
Ánh sáng từ đầu đũa phép của cô lóe lên, rồi lần lượt là những đốm sáng khác từ Ron, Neville và Ginny. Thứ ánh sáng trắng xanh yếu ớt ấy chỉ đủ để chiếu rọi một sàn đá đen bóng loáng và những bức tường cong vút bao quanh. Hàng chục cánh cửa giống hệt nhau, đen kịt, không tay nắm, không dấu hiệu, nằm rải rác trên các bức tường tròn như những cái miệng đang ngậm chặt, che giấu những bí mật điên rồ nhất của thế giới pháp thuật.
“Đừng hoảng. Chúng ta chỉ cần tìm lối đi,” Harry nói, giọng cậu vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian tròn vo. “Sirius đang ở đâu đó sau một trong những cánh cửa này.”
Tristan đứng tựa lưng vào tường, đôi mắt sau cặp kính tròn khẽ nheo lại. Bàn tay trái của cậu đút sâu vào túi áo chùng, ngón tay cái lướt nhẹ trên mặt con lắc pha lê đen hình giọt nước. Nó rung lên, một tần số cực thấp truyền thẳng vào xương tủy cậu, báo hiệu sự hỗn loạn của vận mệnh tại nơi này. Cảm giác High Spirituality (nhận thức tinh thần) của Tristan mách bảo cậu rằng không gian này đang cố gắng xé nát tinh thần họ trước khi kẻ thù kịp ra tay.
“Papa,” Mercury rúc đầu vào cổ áo Tristan, cái mũi nhỏ ướt át khịt khịt liên hồi. “Mùi ở đây… lộn xộn lắm. Giống như papa bỏ tất cả gia vị vào nồi súp rồi khuấy lên ấy. Con không thích. Con muốn về.”
“Suỵt,” Tristan thì thầm. “Giữ im lặng và mở to mắt ra, Mercury. Nơi này đầy rẫy những thứ ‘giả’ mà con ghét đấy. Nó đang cố khiến chúng ta quay cuồng.”
Đột nhiên, một tiếng ầm ầm trầm thấp vang lên, như tiếng sấm rền từ sâu trong lòng đất. Sàn nhà rung chuyển. Bức tường tròn bắt đầu quay. Lúc đầu chậm rãi, rồi nhanh dần, nhanh đến mức chóng mặt. Những cánh cửa xanh đen biến thành những vệt mờ ảo, hòa lẫn vào nhau tạo thành một dải băng đen kịt bao vây lấy họ. Tiếng đá nghiến vào đá ken két, rợn người như tiếng cười của một gã khổng lồ điên loạn. Cả nhóm túm tụm lại vào giữa phòng, cố gắng chống đỡ sự mất phương hướng.
Khi tiếng động dừng lại đột ngột, sự im lặng quay trở lại, nặng nề gấp bội.
“Nó muốn chúng ta lạc lối,” Ginny hổn hển, mái tóc đỏ rực nổi bật trong bóng tối.
“Nó muốn làm chúng ta mất phương hướng. Để không biết cửa nào là cửa nào ” Hermione nói, nhưng giọng cô cũng run lên. Cô nhanh chóng dùng Flagrate để đánh dấu cánh cửa họ vừa đi qua.
Harry không chần chừ, lao ngay đến một cánh cửa đối diện. Cánh cửa mở ra, để lộ Phòng Thí Nghiệm Tư Duy.
Một luồng không khí lạnh lẽo, ẩm ướt và mang theo mùi tanh lợm giọng phả vào mặt họ. Căn phòng bên trong dài hun hút, nhập nhoạng tranh tối tranh sáng. Ở giữa phòng, một bể kính khổng lồ chứa đầy một thứ dung dịch màu xanh lục sủi bọt nhẹ nhàng. Bên trong đó, trôi lững lờ, là những bộ não. Chúng trắng ởn, nhăn nheo, và từ chúng tỏa ra những sợi xúc tu dài ngoằng, mỏng manh như tơ nhện, uốn lượn trong làn nước xanh.
“Cái quái gì vậy?” Ron rùng mình, lùi lại, tay nắm chặt đũa phép. “Ai lại để mấy thứ kinh dị thế này ở đây? Mấy người có thấy cái này kỳ quái không?”
“Đó là những bộ não. Chúng chứa ký ức,” Hermione thì thào, giọng cô nghe căng thẳng hơn lúc nào hết. “Những xúc tu đó là tư tưởng. Đừng chạm vào chúng! Chúng có thể siết cổ cậu bằng chính suy nghĩ của cậu.”
Tristan vẫn đứng ở rìa cửa, ánh mắt lạnh nhạt quét qua bể kính. Trong tầm nhìn linh tính, những bộ não phát ra những vầng hào quang xám xịt, hỗn loạn, đầy ắp những tiếng gào thét câm lặng. Chúng không còn là trí tuệ, mà là những cảm xúc điên loạn bị cầm tù.
“Đi thôi,” Harry nói. “Không phải chỗ này.”
Họ rút lui, và căn phòng tròn lại xoay chuyển lần thứ ba. Sự chóng mặt làm Neville cau có, nhưng Harry không cho phép mình dừng lại.
Cánh cửa tiếp theo mở ra một không gian khiến tất cả phải đứng sững: Phòng Chết (Death Chamber). Căn phòng rộng lớn hình chữ nhật, nền đá dốc xuống tạo thành một lòng chảo khổng lồ. Ở trung tâm, trên một bệ đá cao trơ trọi, sừng sững một chiếc cổng vòm bằng đá cũ kỹ, nứt nẻ. Một tấm màn đen rách nát treo lơ lửng trong khung vòm. Dù không khí trong phòng tĩnh lặng tuyệt đối, tấm màn vẫn lay động nhẹ nhàng, phập phồng như hơi thở của một người đang ngủ say.
Harry bước xuống bậc thềm đá đầu tiên, ánh mắt cậu bị hút chặt vào tấm màn.
“Cậu có nghe thấy không?” Harry hỏi, giọng cậu run rẩy. “Như có ai đang gọi… từ bên kia.”
“Có,” Luna gật đầu, đôi mắt bạc mở to, mơ màng và thanh thản đến lạ lùng. “Như tiếng gió, nhưng… không phải gió. Nó buồn lắm, Harry. Như thể ai đó đang khóc.”
Cedric Diggory đứng chôn chân ở bậc thềm trên cùng, gương mặt nhợt nhạt đi trông thấy. Là một Gravedigger (Người Đào Mộ) cậu cảm nhận được sự hiện diện của Thế Giới Linh Hồn (Spirit World) ở ngay phía bên kia tấm màn, rõ ràng hơn bất kỳ ai. Cảm giác về cái chết không đáng sợ, nó là một lời mời gọi.
“Mình… mình cảm thấy nó quen thuộc,” Cedric thì thào, giọng gần như lạc đi. “Như thể mình từng thấy nó.”
Tristan bước tới, bàn tay trái nắm chặt cổ tay Cedric. “Đừng để cái chết quyến rũ anh, Cedric,” cậu nói, giọng nhẹ nhưng mang một sức nặng vô hình. “Chỗ đó dành cho người đã yên nghỉ. Anh vẫn còn thở. Đừng tranh chỗ của họ.”
Lời nói của Tristan như một gáo nước lạnh tạt vào mặt Cedric, đánh thức cậu khỏi cơn mê. Cedric rùng mình, thở hổn hển.
“Harry, cậu cần bình tĩnh,” Tristan nói, quay sang Harry. “Nếu Sirius ở đó, thì ông ấy đã vượt qua. Cậu muốn tìm người sống hay người chết?”
Câu hỏi sắc lạnh của Tristan buộc Harry phải chấp nhận sự thật. “Được rồi,” cậu nói, giọng khàn đặc. “Đi thôi.”
Họ rút lui lần thứ tư, tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian mênh mông, nghe như tiếng búa gõ vào quan tài.
Cánh cửa tiếp theo mở ra Phòng Thời Gian (Time Room). Căn phòng này rực rỡ ánh sáng pha lê, nhưng là thứ ánh sáng lạnh lẽo, vô cảm. Hàng nghìn chiếc đồng hồ tích tắc tạo thành một bản hợp xướng hỗn loạn, khiến đầu óc họ quay cuồng. Ở cuối phòng, một cái chuông kính khổng lồ trùm lên một luồng không khí lấp lánh, bên trong, một con chim ruồi nhỏ xíu nở ra từ trứng, lớn lên, già đi, chết đi, rồi lại trở về thành trứng. Vòng lặp vĩnh cửu.
Tristan dừng lại, mắt nhìn chằm chằm vào cái chuông kính. Là một Winner (Người Chiến Thắng) cậu nhìn thấy dòng chảy của Vận Mệnh (Fate) bị bẻ cong ngay trước mắt.
“Papa,” Mercury thì thầm, giọng sợ sệt. “Con không thích chỗ này. Lông con cứ dựng hết cả lên. Cứ như thời gian đang giỡn với mình!”
“Thời gian là một dòng sông, Mercury,” Tristan lẩm bẩm, ngón tay xoay nhẹ con lắc. “Và ở đây, họ đang cố xây đập ngăn sông. Nguy hiểm. Cực kỳ nguy hiểm.”
“Mình đi thôi!” Ginny giục, cô bé không chịu được sự hỗn loạn của tiếng tích tắc.
Harry, đã kiệt sức vì sự thất vọng và sự sợ hãi không tên, nhanh chóng mở cánh cửa tiếp theo.
Cánh cửa cuối cùng mở ra, và không khí ngay lập tức trở nên khác biệt: Sảnh Tiên Tri (Hall of Prophecy). Không gian lạnh lẽo, yên lặng đến rợn người, như thể mọi âm thanh đều bị nuốt chửng. Trước mắt họ là một đại sảnh rộng lớn đến mức choáng ngợp, với hàng trăm, hàng ngàn dãy kệ cao ngất nghểu chạy dài tít tắp vào bóng tối, chất đầy những quả cầu thủy tinh nhỏ xíu, phủ bụi mờ.
“Đây rồi,” Harry thì thầm, giọng khàn đặc. Cậu không nói về Sirius, mà nói về nơi cậu cần phải đến.
Cả nhóm bước vào, rón rén như những kẻ trộm. Tiếng bước chân của họ vang vọng trong không gian mênh mông như những nhịp tim hối hả.
“Hàng số 97,” Hermione thì thào, giọng khẽ như sợ làm vỡ không gian.
Tristan dừng lại ở cửa vào. Tay trái cậu thò vào túi áo, xoay nhẹ con lắc pha lê đen. Nó rung lên bần bật, nhưng không phải vì sự hỗn loạn của vận mệnh, mà là sự cảnh báo về sự hiện diện của những kẻ thù hùng mạnh đang ẩn nấp trong bóng tối.
Mercury rúc đầu vào tóc Tristan thì thầm: “Papa… mùi rắn. Rất nhiều rắn độc.”
Tristan mỉm cười lạnh lẽo trong bóng tối. Cậu cất đũa phép đi và rút con dao găm bạc của mình ra.
“Đừng lo, Mercury,” cậu đáp, ánh mắt sắc bén lướt qua những dãy kệ cao vút, như thể cậu đã thấy trước những gì sắp xảy ra. “Chúng ta là những người bắt rắn.”
Harry, quá tập trung vào mục tiêu của mình, đã lao đi, chạy dọc theo lối đi để tìm dãy số 97. Cả nhóm đi theo cậu, không hề biết rằng, ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, những bóng đen đã bắt đầu tách ra từ các bức tường, lặng lẽ bao vây lấy lối ra.
Tristan khẽ siết chặt con dao găm. Giờ phút này, số phận của họ đã được đặt vào tay những bóng đen đang rình rập.