Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
dao-mon-phap-tac.jpg

Đạo Môn Pháp Tắc

Tháng 1 20, 2025
Chương 3. Phiên ngoại Chương 2. ()
ta-tai-hokage-konoha-danh-dau-muoi-nam.jpg

Ta Tại Hokage, Konoha Đánh Dấu Mười Năm

Tháng 2 23, 2025
Chương 321. Trấn áp hết thảy, giới Ninja chi vương Chương 320. Cảnh nổi tiếng cho hấp thụ ánh sáng, xuất phát từ tâm can
vi-quay-anime-toan-bo-minh-tinh-deu-thanh-ta-cosplay.jpg

Vì Quay Anime, Toàn Bộ Minh Tinh Đều Thành Ta Cosplay

Tháng 2 4, 2025
Chương 239. Ngươi phải sống sót, trở nên tự do Chương 238. Trận chiến cuối cùng!
tu-nhat-tu-vi-bat-dau-che-tao-cuc-dao-the-gia.jpg

Từ Nhặt Tu Vi Bắt Đầu, Chế Tạo Cực Đạo Thế Gia

Tháng 2 26, 2025
Chương 330. Đại kết cục 2 Chương 330. Đại kết cục 1
hoa-anh-ta-lai-song-nhuoc-hieu

Hokage: Ta Lại Song Nhược Chuyết Ngộ

Tháng 10 16, 2025
Chương 488: Chúng ta thế giới Chương 487: Cố nhân trở về
dau-la-chi-song-thuong-tuyet-the.jpg

Đấu La Chi Song Thương Tuyệt Thế

Tháng 1 20, 2025
Chương 53. Phiên ngoại thiên! Sau cưới! Chương 52. Đại kết cục! Xong!
ta-mot-mo-tiem-mi-that-khong-phai-bo-gia

Ta Một Mở Tiệm Mì, Thật Không Phải Bố Già

Tháng mười một 24, 2025
Chương 542: Lại là một năm giao thừa, toàn gia đoàn tụ (2) Chương 542: Lại là một năm giao thừa, toàn gia đoàn tụ (1)
nhan-vat-phan-dien-bao-thu-tu-nhan-vat-chinh-vuong-phu-mu-mu-bat-dau.jpg

Nhân Vật Phản Diện: Báo Thù Từ Nhân Vật Chính Vượng Phu Mụ Mụ Bắt Đầu

Tháng mười một 26, 2025
Chương 523 Chương 522: Chung cuộc chi chiến (đại kết cục)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 233: Chuyến Bay Của Những Bóng Ma Và Sự Im Lặng Của Đô Thành
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 233: Chuyến Bay Của Những Bóng Ma Và Sự Im Lặng Của Đô Thành

Gió đêm bắt đầu đổi hướng ngay khi bầy Vong Mã vỗ cánh, như thể bầu trời London cũng hiểu rằng những đứa trẻ phù thủy trên lưng chúng đang lao vào một điều gì đó không dành cho người phàm. Không khí phả vào mặt họ nồng mùi khói than, mùi sông Thames chảy ngầm dưới lớp sương, và cả cái cảm giác căng thẳng kim loại người ta thường thấy ở những cơn giông bão chưa kịp nổ.

Một tiếng loạt xoạt phát ra khi đôi cánh khổng lồ của con Vong Mã đầu đàn quạt xuống. Những sợi gió trắng xé toạc thành từng vệt dài phía sau nó, rồi tan vào hư không. Bọn trẻ Gryffindor không ai nói ra, nhưng ai cũng cảm nhận được: cưỡi một sinh vật chỉ kẻ đã nhìn thấy cái chết mới thấy được chính là kiểu nghịch lý tàn nhẫn mà thế giới phù thủy xem như chuyện bình thường.

London bên dưới thu nhỏ lại thành một mê cung đèn vàng. Những ô cửa sổ xa xôi lập loè rồi biến thành những đốm sáng nhòe nhoẹt khi cả đàn Vong Mã lao qua. Các mái nhà chằng chịt như vảy của một con rồng đã ngủ quên quá lâu, và những cây cầu bắc qua dòng sông đen thẫm phẳng lì như dao mổ.

Harry cúi rạp, tay bấu chặt vào đường gờ xương sườn lộ ra dưới lớp da căng mỏng của con thú. Nhịp đập của nó mạnh và đều, như một thứ trống trận cổ xưa. Gió tát mạnh đến mức mắt cậu cay xè, nhưng cậu không chớp. Từ trong lồng ngực, một cơn nhói buốt bén như móng vuốt bấm sâu vào vết sẹo. Cậu nghiến răng, trút hơi thở rách vụn.

Đằng sau, Hermione vẫn bất lực với việc giả vờ can đảm. Mỗi khi Vong Mã thực hiện một cú lượn dốc, tiếng cô bé nín thở lại bật ra như tiếng ngậm khóc. Luna thì lại tươi tỉnh đến lạ, bàn tay đặt nhẹ lên cổ sinh vật vô hình mà cô nhìn thấy bằng cả trái tim. Mái tóc dài của cô phất ngược, đôi mắt sáng như kính thiên văn.

Ron, trong khi đó, đang giằng co giữa sợ và phấn khích, miệng lầm bầm chửi gió. Ginny liếc sang anh trai, phán một câu đủ lạnh để đông băng luôn buổi tối: “Nếu anh ngã thì đừng kéo em theo.” Ron lập tức câm lặng một đoạn.

Neville trông như đang cố nhớ xem mình có viết di chúc hay không. Cedric vẫn cố tỏ ra trấn tĩnh, nhưng gió quất mạnh khiến tóc cậu rối bù như vừa thua một trận đấu với lửa quỷ.

Rồi tới Tristan.

Con Vong Mã của cậu bay mượt như lướt trên mặt hồ, trái ngược hoàn toàn những cú lắc mạn thuyền của các con còn lại. Tristan ngồi thẳng trên lưng nó, tay nhẹ chạm bờ cổ gầy guộc. Đôi mắt cậu tập trung đến khó hiểu, như thể bầu trời đang hé ra một bản đồ chiến lược chỉ mình cậu đọc được. Là kiểu điềm tĩnh khiến người khác muốn đập gối vào mặt.

Dưới ánh trăng bạc, mái tóc của Tristan sáng lên như kim loại được tôi lạnh. Một luồng gió mạnh thốc lên, thổi tung vạt áo khoác đỏ sậm, để lộ đường cắt sắc của thắt lưng và chuôi đũa phép tối màu.

Mercury rúc sát hơn, bàn tay bé xíu bấu chặt vào cổ áo.

“Papa, nó lạnh như đá xác chết,” Mercury run run kêu, giọng thều thào.

“Đó là không khí của đêm ở London, Mercury,” Tristan đáp, vẫn bình thản đến mức khó chịu. “Nó chẳng bao giờ biết cách tử tế.”

Mercury liếc xuống thành phố bên dưới rồi lại chui ngay vào áo Tristan.

“Con thấy… những bóng đen… đang bò trên mái nhà,” nó thì thầm. “Không phải bóng bình thường. Chúng có mùi… như kim loại gỉ.”

“Điều đó nghĩa là chúng ta đang đến đúng chỗ,” Tristan đáp. Gió thổi quẩn quanh khiến câu trả lời của cậu nghe như tiếng thầm thì từ vực sâu.

Những con Vong Mã bất chợt đồng loạt hạ cánh. Đầu tiên, chúng nghiêng cánh để giảm tốc. Cảm giác rơi tuột khiến dạ dày mọi người xoắn lại. Gió xoáy mạnh dưới bụng đàn thú, thổi bay rác, khói, và cả hơi ấm lác đác còn sót lại từ những nhà máy xa xa.

Một tiếng khục khục trầm vang lên khi con đầu đàn đập mạnh móng xuống mặt đường ẩm ướt. Những con còn lại làm theo, tạo thành một chuỗi âm thanh khô lạnh như bước chân xương khô chạm mặt đất.

Harry trượt xuống trước, khuỵu gối như vừa bị ném khỏi một tháp chuông. Hermione ôm Luna mà thở dốc, trong khi Ron cố làm ra vẻ “anh ổn” hoàn toàn thất bại.

Tristan xuống sau cùng, nhẹ nhàng đến mức Mercury còn không bị trượt khỏi vai.

Vong Mã đầu đàn thở ra một hơi dài, phả ra làn khói trắng lơ lửng. Nó cúi đầu về phía Harry, đôi mắt rỗng sâu và buồn bã, như đang hỏi cậu rằng: ngươi chắc chứ?

Harry chạm nhẹ vào cổ nó.

“Cảm ơn,” cậu thì thầm.

Sinh vật gật đầu, rồi cả đàn Vong Mã đồng loạt dang cánh, tạo ra một cơn gió lốc khiến áo choàng bọn trẻ bay phần phật. Những bộ xương khổng lồ ấy nhấc bổng khỏi mặt đất trong một cú đập cánh duy nhất, rồi vụt lên trời, biến mất vào lớp sương trắng như những hình bóng của cái chết biết bay.

Mercury nhìn theo, lẩm bẩm:

“Con hy vọng họ tìm được gì đó ngon để ăn.”

Tristan cười nhẹ.

“Vong Mã không ăn vàng đâu, Mercury.”

“Thế thì thật tệ cho họ.”

Rồi chúng vụt lên, để lại mặt phố im ắng, mùi sương lạnh, và một nhóm phù thủy trẻ tuổi đang chạy thẳng vào một cái bẫy khổng lồ.

Khoảnh khắc ấy, Bầu trời London dường như đóng lại sau lưng họ.

Harry nhảy xuống đầu tiên, chân cậu suýt khuỵu xuống vì tê cứng. Cậu không chờ đợi, lao ngay đến bốt điện thoại đỏ cũ kỹ ở góc đường – lối vào dành cho khách của Bộ Pháp Thuật.

“Nhanh lên các cậu!” Harry giục, mở toang cửa bốt.

Cả nhóm chen chúc nhau chui vào không gian chật hẹp. Ron nhăn nhó khi bị khuỷu tay của Neville thúc vào sườn.

“Ai có tiền lẻ không?” Ron hỏi.

“Để tớ,” Harry nói, nhấc ống nghe lên và quay số. Sáu, hai, bốn, bốn, hai.

Tiếng quay số vang lên khô khốc trong đêm tĩnh mịch. Một giọng nữ máy móc, lạnh lẽo vang lên từ không trung:

“Chào mừng đến với Bộ Pháp Thuật. Xin vui lòng nêu tên và mục đích viếng thăm.”

“Harry Potter, Ron Weasley, Hermione Granger,” Harry nói nhanh, hơi thở gấp gáp. “Ginny Weasley, Neville Longbottom, Luna Lovegood, Cedric Diggory… và Tristan Prewett. Chúng tôi đến để… cứu người.”

“Cảm ơn,” giọng nữ đáp lại, hoàn toàn vô cảm trước sự khẩn cấp trong giọng nói của Harry. “Khách viếng thăm, vui lòng nhận lấy huy hiệu và gắn ở phía trước áo choàng.”

Một loạt huy hiệu hình vuông bằng bạc rơi ra từ khay trả tiền xu. Harry chộp lấy chúng, dúi vào tay mọi người.

Sàn bốt điện thoại rung lên, và rồi họ bắt đầu chìm xuống. Mặt đất nuốt chửng lấy họ, bóng tối bao trùm trong giây lát trước khi một dải ánh sáng vàng vọt hiện ra.

Họ đã đến Đại Sảnh.

Nơi này thường ngày ồn ào náo nhiệt với hàng trăm nhân viên Bộ đi lại như mắc cửi, giờ đây vắng lặng như một nấm mồ khổng lồ. Sàn nhà bằng gỗ bóng loáng phản chiếu ánh sáng từ những ngọn đuốc xanh lơ ma quái. Những bức tượng vàng ở Đài Phun Nước Huynh Đệ Pháp Thuật đứng bất động, đổ bóng dài ngoằng lên sàn nhà trống trơn.

Không có bảo vệ. Không có nhân viên trực đêm. Không có ai cả.

“Kỳ lạ thật,” Cedric thì thầm, rút đũa phép ra, ánh mắt cảnh giác quét quanh. “Đáng lẽ bàn trực an ninh phải có người chứ.”

“Nó… nó giống như họ biết chúng ta sẽ đến,” Hermione nói, giọng run run. Cô bé nắm chặt tay áo Harry. “Harry, tớ không thích chỗ này. Đây là một cái bẫy.”

“Tớ biết,” Harry nói, nhưng cậu không dừng lại. “Nhưng Sirius ở dưới đó. Tớ cảm nhận được.”

Cậu bước nhanh về phía thang máy vàng ở cuối sảnh. Cả nhóm lẳng lặng đi theo, tiếng bước chân của họ vang vọng trên sàn gỗ, nghe như tiếng búa gõ vào quan tài.

Tristan đi cuối cùng. Cậu dừng lại một chút trước Đài Phun Nước, nhìn bức tượng Gia tinh và Yêu tinh đang ngước nhìn Phù thủy với vẻ ngưỡng mộ giả tạo. Mercury trên vai cậu khịt mũi khinh bỉ.

“Vàng giả, papa ạ,” con Niffler thì thầm. “Bên trong rỗng tuếch.”

“Đi thôi,” Tristan nói, chỉnh lại gọng kính. “Vở kịch sắp bắt đầu rồi.”

Họ bước vào thang máy. Harry ấn nút xuống Tầng 9 – Sở Cơ Mật.

Tiếng xích kêu lạch cạch khi thang máy bắt đầu di chuyển xuống sâu trong lòng đất. Không khí trong buồng thang máy ngột ngạt, đặc quánh sự căng thẳng. Neville lau mồ hôi tay vào áo chùng. Luna ngâm nga một giai điệu kỳ quái, mắt nhìn chằm chằm vào khoảng không.

Ding.

Giọng nữ vô cảm thông báo: “Sở Cơ Mật.”

Cánh cửa lưới sắt mở ra. Một luồng khí lạnh lẽo thốc vào mặt họ. Trước mắt họ là một hành lang dài hun hút, tối tăm, tường ốp gạch đen bóng, dẫn đến một cánh cửa đen trơn láng duy nhất ở cuối đường.

Harry nuốt nước bọt. Đây chính là nơi cậu thấy trong giấc mơ. Nơi Sirius bị tra tấn.

“Sẵn sàng chưa?” Harry hỏi, không quay đầu lại.

“Luôn sẵn sàng, bồ tèo,” Ron nói, dù giọng cậu hơi lạc đi.

Họ bước ra khỏi thang máy, tiến về phía cánh cửa đen.

Tristan đi chậm lại phía sau. Tay trái cậu thò vào túi áo, xoay nhẹ con lắc pha lê đen. Nó rung lên bần bật, cảnh báo về sự hiện diện của những kẻ thù hùng mạnh đang ẩn nấp trong bóng tối.

Mercury rúc đầu vào tóc Tristan, thì thầm:

“Papa… mùi rắn. Rất nhiều rắn độc.”

Tristan mỉm cười lạnh lẽo trong bóng tối.

“Đừng lo, Mercury. Chúng ta là những người bắt rắn.”

Harry đẩy cánh cửa đen. Nó mở ra dễ dàng, dẫn họ vào một căn phòng tròn với vô số cánh cửa khác giống hệt nhau bao quanh. Căn phòng xoay tròn ngay khi họ vừa bước vào, làm mất phương hướng hoàn toàn.

“Lối nào?” Ginny hỏi, chóng mặt bám vào tay Cedric.

“Cửa nào cũng được,” Harry nói, chỉ bừa vào một cánh cửa trước mặt. “Đi thôi.”

Họ không hề biết rằng, ngay khi cánh cửa khép lại sau lưng họ, những bóng đen đã bắt đầu tách ra từ các bức tường, lặng lẽ bao vây lấy lối ra.

Và ở một góc khuất, bị che giấu bởi Bùa Tan Ảo Ảnh, ba người đàn ông đang đứng quan sát. Sirius Black siết chặt tay, chực lao ra, nhưng bàn tay lạnh lẽo của Regulus đã giữ chặt vai anh trai mình.

“Chưa phải lúc,” Regulus thì thầm, đôi mắt đỏ thẫm sáng lên trong bóng tối. “Hãy để bọn trẻ diễn xong vai của mình đã.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tong-vo-bat-dau-lan-vao-my-nu-group-chat
Tống Võ: Bắt Đầu Lẫn Vào Mỹ Nữ Group Chat
Tháng 12 4, 2025
chien-ham-cua-ta-co-the-thang-cap
Chiến Hạm Của Ta Có Thể Thăng Cấp
Tháng 12 24, 2025
nai-ba-deu-ngan-cua-goi-bao-con-cao-lanh-giao-hoa.jpg
Nãi Ba: Đều Ngăn Cửa Gọi Bảo, Còn Cao Lãnh Giáo Hoa
Tháng 12 26, 2025
tien-de-truyen-thua-ta-dung-luu-luong-download.jpg
Tiên Đế Truyền Thừa, Ta Dùng Lưu Lượng Download!
Tháng 1 25, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved