-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 231: Mũi Tên Của Những Vì Sao Và Sự Sụp Đổ Của Màu Hồng
Chương 231: Mũi Tên Của Những Vì Sao Và Sự Sụp Đổ Của Màu Hồng
Rừng Cấm không chào đón những kẻ xâm nhập. Nó nuốt chửng ánh sáng, biến những tán cây cổ thụ thành những bóng ma vặn vẹo, và biến tiếng gió rít qua kẽ lá thành những lời thì thầm đe dọa. Mặt đất dưới chân ẩm ướt, phủ đầy lá mục và rễ cây trơn trượt, như muốn níu chân những kẻ dám bước vào lãnh địa của bóng tối.
Dolores Umbridge đi đầu, cây đũa phép của bà ta phát ra ánh sáng yếu ớt, run rẩy theo từng bước chân. Bà ta liên tục quay lại, soi mói từng cử chỉ của nhóm học sinh bị trói tay phía sau.
“Nhanh lên! Đừng có lề mề!” Bà ta rít lên, giọng the thé bị màn đêm bóp nghẹt. “Vũ khí đó ở đâu? Còn bao xa nữa?”
Harry Potter đi ngay sau bà ta, bị kẹp giữa Crabbe và Goyle. Cậu liếc nhìn Hermione, người đang dẫn đường với vẻ mặt căng thẳng nhưng kiên định. Đằng sau cùng, Tristan Prewett bước đi thong thả, dù hai tay bị trói lỏng lẻo bởi một sợi dây thừng phép thuật. Trên vai cậu, con Niffler Mercury vẫn bám chặt, đôi mắt đen láy đảo như rang lạc, hít hà không khí ẩm mốc của khu rừng.
“Mùi nguy hiểm… thơm phức, papa ạ,” Mercury thì thầm vào tai Tristan, giọng lanh lảnh đầy phấn khích. “Không phải vàng, nhưng là mùi của rắc rối. Rất nhiều rắc rối.”
“Suỵt,” Tristan khẽ đáp, khóe môi cong lên một nụ cười mỏng manh. Cậu không cần nhìn cũng cảm nhận được những ánh mắt đang dõi theo họ từ bóng tối. Những sinh vật của các vì sao. Những mũi tên đã lên dây. “Chúng ta đang đi vào sân khấu chính, Mercury. Hãy chuẩn bị diễn cho tốt vào.”
Họ đi sâu vào rừng khoảng mười lăm phút nữa thì Hermione dừng lại. Trước mặt họ là một khoảng đất trống nhỏ, nơi ánh trăng hiếm hoi len lỏi xuống, tạo thành những vệt sáng bạc lạnh lẽo trên nền cỏ.
“Ở đây,” Hermione nói, giọng hơi run, chỉ tay vào khoảng không trống rỗng.
“Ở đây?” Umbridge hếch mũi lên, soi đèn đũa phép xung quanh. “Ta chẳng thấy cái gì cả! Vũ khí đâu? Hay các ngươi đang giở trò?”
“Nó… nó được giấu bằng bùa chú, thưa bà,” Tristan lên tiếng, giọng cậu run rẩy đầy vẻ sợ sệt (diễn xuất hoàn hảo). Cậu bước lên, vấp phải một cái rễ cây và suýt ngã, khiến Mercury trên vai kêu lên chít chít thảm thiết. “Dumbledore… ông ấy đã dùng bùa Ảo ảnh cực mạnh…”
“Tránh ra!” Umbridge đẩy mạnh Tristan sang một bên, háo hức tiến vào giữa bãi đất trống. Lòng tham đã làm mờ mắt bà ta. “Để ta xem! Revelio! Revelio!”
Không có gì xảy ra. Chỉ có tiếng gió hú qua ngọn cây.
“Các ngươi dám lừa ta!” Umbridge quay phắt lại, mặt đỏ gay vì giận dữ. Bà ta giơ đũa phép lên, chĩa thẳng vào Hermione. “Ta biết ngay mà! Lũ nhãi ranh dối trá! Cruc-”
VÚT!
Một mũi tên xé gió lao tới, cắm phập xuống đất chỉ cách mũi giày của Umbridge vài inch. Lông đuôi mũi tên rung bần bật, phát ra âm thanh vo ve đe dọa.
Umbridge hét lên, nhảy lùi lại, đánh rơi cả đũa phép.
Từ trong bóng tối bao quanh bãi đất trống, những tiếng móng ngựa nện xuống đất rầm rập vang lên. Hàng chục bóng đen cao lớn bước ra ánh sáng. Nửa người, nửa ngựa. Những bộ lông óng ánh mồ hôi, những cánh tay cơ bắp cuồn cuộn đang giương cung, mũi tên nhắm thẳng vào trái tim của người phụ nữ mặc áo hồng.
Nhân Mã.
“Kẻ nào dám xâm phạm lãnh thổ của chúng ta?” Một giọng nói trầm vang như tiếng sấm rền cất lên. Magorian, thủ lĩnh bầy Nhân Mã, bước ra. Mái tóc đen dài xõa xuống vai, đôi mắt ông rực lên vẻ kiêu hãnh và giận dữ của một loài sinh vật cổ xưa.
“Các ngươi, con người… Tại sao lại mang sự ô uế của các ngươi vào rừng thiêng?”
Umbridge, sau giây phút hoảng loạn ban đầu, đã lấy lại được sự kiêu ngạo ngu xuẩn của mình. Bà ta nhặt đũa phép lên, chỉ thẳng vào ngực Magorian.
“Ta là Dolores Umbridge!” Bà ta hét lên, giọng the thé chói tai. “Thứ trưởng Bộ Pháp Thuật! Thanh tra Cấp cao Hogwarts! Các ngươi, những sinh vật có trí thông minh gần giống người, phải tuân lệnh ta! Hạ vũ khí xuống ngay!”
Magorian không hề nao núng. Ông chỉ khinh khỉnh nhìn bà ta.
“Trí thông minh gần giống người?” Ông lặp lại, giọng đầy mỉa mai. “Đó là cách các ngươi gọi chúng ta sao? Một sự sỉ nhục.”
“Luật pháp quy định rõ ràng!” Umbridge tiếp tục gào thét, vẫy vẫy tờ giấy da từ trong túi áo. “Điều luật 15B! Các vùng đất do nhân mã cư trú được Bộ quản lý! Các ngươi không có quyền đe dọa quan chức Bộ!”
Đám nhân mã xung quanh bắt đầu dậm chân, tiếng móng ngựa nện xuống đất tạo thành một nhịp điệu đầy đe dọa. Bane, một nhân mã lông đen hung dữ, gầm gừ:
“Chúng ta không tuân theo luật lệ của con người! Chúng ta chỉ tuân theo các vì sao! Và các vì sao nói rằng đêm nay, máu sẽ đổ!”
Tình hình căng như dây đàn. Umbridge đang đứng trên bờ vực của cái chết mà không hề hay biết.
Tristan, đứng lùi lại phía sau cùng nhóm Harry, khẽ huých nhẹ vào vai Mercury.
“Tới lúc rồi, bạn diễn của ta.”
Mercury hiểu ý ngay lập tức. Con Niffler nhỏ bé hít một hơi sâu, rồi bỗng nhiên nhảy phốc ra khỏi vai Tristan, lăn lông lốc đến chân Umbridge. Nó ngước đôi mắt to tròn ngây thơ lên nhìn Magorian, rồi chỉ tay vào Umbridge, líu lo bằng cái giọng lanh lảnh mà ai cũng nghe thấy:
“Bác Ngựa ơi! Bà cô này bảo bác là ‘ngựa thồ biết nói’ đấy! Bà ấy bảo sẽ bắt các bác về kéo xe cho Bộ Pháp Thuật! Bà ấy còn bảo lông đuôi của bác làm chổi quét nhà thì tuyệt lắm!”
Đó là một lời nói dối trắng trợn. Nhưng với năng lực Swindler, Mercury đã thêm vào đó một chút gia vị của “sự thật cảm xúc”. Nó đánh trúng vào lòng tự trọng vốn đã bị tổn thương của Nhân Mã.
Cả bầy Nhân Mã gầm lên giận dữ. Những mũi tên được kéo căng hết mức.
“Ngươi dám!” Bane hét lên, lao tới trước.
“Lũ súc sinh!” Umbridge hoảng loạn, vung đũa phép lung tung. “Incarcerous!”
Những sợi dây thừng bay ra, quấn chặt lấy Magorian. Nhưng hành động đó là giọt nước tràn ly. Nó là lời tuyên chiến.
“Tấn công!” Bane ra lệnh.
Hàng chục mũi tên bay vút đi. Umbridge hét lên thất thanh, dùng bùa Khiên để che chắn, nhưng sức mạnh của bà ta không thể chống lại cơn thịnh nộ của cả một bộ tộc. Bane lao tới, dùng cánh tay hộ pháp nhấc bổng Umbridge lên khỏi mặt đất như nhấc một con búp bê vải.
“Không! Thả ta ra! Ta là Thứ trưởng! Ta sẽ trừng phạt các ngươi!” Umbridge gào thét, chân đạp loạn xạ trong không trung.
Cây đũa phép của bà ta rơi xuống đất, bị một móng ngựa giẫm nát vụn.
“Chúng ta không quan tâm ngươi là ai,” Magorian, người vừa xé toạc dây thừng bằng sức mạnh cơ bắp kinh hồn, nói giọng lạnh băng. “Đưa mụ ta đi! Sâu vào trong rừng!”
Đám nhân mã quay đầu, mang theo Dolores Umbridge đang gào khóc thảm thiết, biến mất vào bóng tối dày đặc của khu rừng. Tiếng la hét của bà ta nhỏ dần, nhỏ dần, rồi tắt hẳn, để lại sự im lặng rợn người.
Nhóm Harry đứng chôn chân tại chỗ, không dám thở mạnh. Họ vừa thoát khỏi Umbridge, nhưng giờ đây họ đang đối mặt với một mối nguy hiểm còn lớn hơn: Bầy Nhân Mã đang quay lại nhìn họ với ánh mắt không mấy thiện cảm.
“Và các ngươi,” Bane quay lại, vó ngựa cào xuống đất. “Những con người nhỏ bé. Các ngươi cũng xâm phạm lãnh thổ của chúng ta. Các ngươi cũng phải trả giá.”
“Chúng tôi… chúng tôi không cố ý,” Hermione lắp bắp, lùi lại phía sau Harry.
“Im lặng!” Bane quát. “Nhân Mã không làm việc cho con người! Chúng ta không giết trẻ con, nhưng chúng ta không chào đón các ngươi!”
Một mũi tên nhắm thẳng vào ngực Harry.
Đúng lúc đó, Tristan bước lên. Cậu không còn vẻ sợ sệt giả tạo nữa. Cậu đứng thẳng, tay vuốt ve Mercury đã quay trở lại trên vai mình. Đôi mắt nâu sau cặp kính nhìn thẳng vào Magorian, bình thản và sâu thẳm.
“Thưa ngài Magorian,” Tristan nói, giọng trầm và vang, mang âm hưởng của một nghi thức cổ xưa. Cậu giơ tay lên, lòng bàn tay mở ra, để lộ một đồng xu bạc lấp lánh dưới ánh trăng. “Các vì sao đêm nay hỗn loạn. Sao Hỏa đang sáng rực. Ngài biết điều đó có nghĩa là gì.”
Magorian nheo mắt, nhìn chằm chằm vào đồng xu, rồi nhìn vào Tristan. Ông cảm nhận được một luồng khí tức kỳ lạ từ cậu thiếu niên này – không phải phép thuật, mà là thứ gì đó liên quan đến Vận Mệnh.
“Ngươi… ngươi đọc được các vì sao?” Magorian hỏi, giọng dịu đi một chút nhưng vẫn đầy cảnh giác.
“Tôi không đọc chúng. Tôi lắng nghe chúng,” Tristan đáp. Cậu búng nhẹ đồng xu lên cao. Nó xoay tít, phản chiếu ánh trăng thành một vòng tròn bạc, rồi rơi xuống lòng bàn tay cậu. Mặt ngửa. “Và các vì sao nói rằng: Kẻ thù của kẻ thù là bạn. Chúng tôi không đến để gây chiến. Chúng tôi đến để đi qua.”
Magorian im lặng một lúc lâu. Ông nhìn bầu trời, rồi nhìn Tristan. Cuối cùng, ông hạ cung xuống.
“Đi đi,” ông nói cộc lốc. “Rời khỏi rừng ngay. Trước khi Sao Hỏa chuyển sang màu máu.”
“Cảm ơn,” Tristan khẽ cúi đầu.
Nhưng Bane không hài lòng. Hắn dậm chân, định lao tới.
“Magorian! Chúng ta không thể-”
RẦM! RẦM! RẦM!
Mặt đất rung chuyển dữ dội. Những thân cây cổ thụ chao đảo, lá rụng như mưa. Một tiếng gầm rú khủng khiếp vang lên, xé toạc màn đêm, to hơn cả tiếng sấm.
“GRAWP!”
Từ phía sau những tán cây, một bóng đen khổng lồ xuất hiện, che khuất cả ánh trăng. Một bàn tay to như cái bàn ăn quơ ngang, bẻ gãy đôi một cây sồi già như bẻ một que tăm.
Gã khổng lồ Grawp đã thức giấc. Và gã đang rất cáu kỉnh.
Đám Nhân Mã hoảng loạn. Mũi tên bay vút về phía gã khổng lồ nhưng chỉ gãi ngứa cho làn da dày như đá tảng của gã.
“Chạy!” Harry hét lên.
“Cơ hội đấy!” Tristan nói nhanh, mắt sáng lên. “Lợi dụng hỗn loạn! Chạy về phía bìa rừng! Mercury, dẫn đường!”
“Tuân lệnh papa! Mùi tự do ở hướng này!” Con Niffler ré lên, chỉ tay về phía Đông.
Cả nhóm quay đầu bỏ chạy thục mạng, bỏ lại sau lưng cuộc chiến hỗn loạn giữa bầy Nhân Mã và gã khổng lồ, tiếng gầm rú và tiếng vó ngựa vang vọng khắp khu rừng như khúc nhạc dạo đầu cho một đêm đẫm máu.