Chương 230: Con Quái Thú Bị Thương Và Lời Nói Dối Ngọt Ngào
Cánh cửa văn phòng từng thuộc về Hiệu trưởng Hogwarts bật mở với một lực mạnh đến mức những bản lề đồng thau rên rỉ như tiếng khóc than. Dolores Umbridge bước vào, mang theo luồng không khí hôi hám của sự tuyệt vọng và điên cuồng.
Không còn vẻ đạo mạo giả tạo, không còn nụ cười ngọt ngào đến buồn nôn thường thấy. Người phụ nữ đứng trước mặt Harry Potter lúc này là hiện thân của sự sụp đổ. Mái tóc vốn được uốn lọn gọn gàng giờ đây rũ rượi, bết bát mồ hôi và tro bụi. Chiếc áo len màu hồng phấn – biểu tượng quyền lực một thời của bà ta – bị rách toạc một mảng lớn ở tay áo, lấm lem bùn đất từ cuộc truy đuổi thất bại đêm qua.
Bà ta trông giống một con cóc độc vừa bò lên từ đầm lầy, điên tiết và sẵn sàng phun nọc vào bất cứ thứ gì chuyển động.
“Potter…”
Bà ta rít lên, âm thanh lạo xạo như tiếng thủy tinh nghiến trên nền đá. Đôi mắt bà ta lồi ra, vằn lên những tia máu đỏ ngầu, đảo điên cuồng khắp căn phòng như đang tìm kiếm những kẻ thù vô hình.
Harry không kịp phản ứng. Một bàn tay thô bạo túm lấy tóc gáy cậu, giật ngược ra sau. Cơn đau nhói lên khiến cậu phải nghiến răng, đầu gối đập mạnh xuống sàn đá lạnh buốt. Là Crabbe. Gã to xác đè nghiến cậu xuống, trong khi Draco Malfoy đứng bên cạnh, nhếch mép cười, xoay xoay cây đũa phép của Harry trên tay như một chiến lợi phẩm rẻ tiền.
“Nhìn mày kìa, Potter,” Malfoy thì thầm, giọng đẫm sự hả hê. “Giờ thì ai cứu mày đây? Dumbledore đã bỏ rơi cái trường này. Black thì đang trốn chui trốn nhủi. Mày chỉ là một con chuột trong bẫy.”
Phía bên kia, Hermione bị Millicent Bulstrode ép chặt vào tường đá, mặt cô bé trắng bệch vì đau đớn nhưng đôi mắt nâu vẫn rực lên ngọn lửa phản kháng bướng bỉnh. Ron, Ginny, Luna và Neville đều bị đám Đội Giám Sát khống chế, bịt miệng. Những tiếng ú ớ nghẹn ngào vang lên, hòa lẫn với tiếng thở dốc nặng nề của Umbridge, tạo nên một bản giao hưởng của sự áp bức ngột ngạt.
Umbridge đi lại trong phòng, gót giày gõ cộp cộp xuống sàn đá một cách nôn nóng. Bà ta lẩm bẩm, giọng nói trượt dài giữa sự tỉnh táo và cơn hoang tưởng.
“Chúng nghĩ chúng thắng rồi sao? Cornelius… lão già ngu ngốc đó dám đình chỉ ta? Sau tất cả những gì ta làm cho Bộ?”
Bà ta quay phắt lại, chỉ thẳng cây đũa phép ngắn ngủn vào mặt Harry, bàn tay run rẩy dữ dội.
“Ta đã dọn dẹp cái trường này! Ta đã loại bỏ những giáo viên lai tạp bẩn thỉu! Ta đã thiết lập trật tự! Vậy mà chúng dám… chúng dám tước bỏ quyền lực của ta!”
Bà ta cúi thấp xuống, dí sát mặt vào Harry. Hơi thở nồng nặc mùi bạc hà cũ kỹ phả vào mặt cậu, gây cảm giác buồn nôn.
“Nhưng ta sẽ cho chúng thấy, Potter. Ta sẽ có bằng chứng. Đêm nay, ta sẽ lôi cổ được Dumbledore, ta sẽ tìm ra cái ổ phản loạn của lão. Và khi ta làm được điều đó, Fudge sẽ phải quỳ xuống cầu xin ta quay lại! Ngươi đang nói chuyện với ai trong lò sưởi? Khai ra mau!”
“Tôi không nói chuyện với ai cả!” Harry gầm lên, cố gắng vùng vẫy khỏi gọng kìm của Crabbe. “Tôi chỉ kiểm tra lò sưởi! Bà bị điên rồi!”
“Điên ư?” Umbridge bật cười. Tiếng cười lanh lảnh, sắc nhọn, nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen. “Phải, ta điên vì lũ nhãi ranh các ngươi! Ta điên vì sự dối trá của cái thế giới này!”
Đúng lúc không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt, cánh cửa văn phòng một lần nữa mở ra.
Severus Snape lướt vào.
Không một tiếng động, tấm áo choàng đen của ông cuộn lại như bóng đêm cô đặc. Gương mặt ông lạnh băng, đôi mắt đen thẳm lướt qua cảnh tượng hỗn loạn trong phòng – lũ học sinh bị trói, Umbridge lấm lem bùn đất – với một sự khinh miệt không giấu giếm.
“Bà gọi tôi?” Snape nói, giọng trầm và mượt, nhưng lạnh lẽo như nước hồ mùa đông. Ông không dùng từ “Thanh tra” cũng chẳng gọi “Giáo sư”. Chỉ là một câu hỏi trộc lốc, đầy vẻ coi thường đối với một kẻ đã mất chức.
Umbridge quay sang, sự điên cuồng trong mắt bà ta tạm thời bị thay thế bằng sự nôn nóng.
“Snape!” Bà ta hét lên. “Chân Dược! Mang cho ta Chân Dược! Ngay lập tức!”
Snape nhếch mép, một nụ cười mỉa mai thoáng qua nhanh đến mức Harry tưởng mình nhìn nhầm.
“Tôi e rằng bà đã dùng hết lọ cuối cùng cho trò Chang rồi. Tôi đã nói với bà, để nấu thêm một mẻ mới cần một chu kỳ trăng tròn. Trừ khi bà muốn tôi pha chế một loại thuốc độc để bịt miệng Potter vĩnh viễn… điều mà tôi tin là bà sẽ rất vui lòng làm… nhưng rất tiếc, tôi không thể giúp.”
“Đừng có giở giọng đó với ta!” Umbridge rít lên, dậm chân xuống sàn như một đứa trẻ hư hỏng. “Ông nghĩ ta không biết sao? Ông cũng đang che giấu điều gì đó! Ông đang bảo vệ nó!”
“Tôi chỉ bảo vệ danh tiếng độc dược sư của mình,” Snape đáp lại, giọng vẫn đều đều đến đáng sợ. “Tôi không thể đưa cho bà thứ tôi không có.”
Ông quay lưng, tà áo choàng đen tung lên, chuẩn bị rời đi.
Sự tuyệt vọng bùng lên trong lòng Harry. Đây là cơ hội duy nhất.
“Hắn bắt Chân Nhồi Bông rồi!” Harry hét lên với bóng lưng của Snape. “Hắn bắt Chân Nhồi Bông tại nơi nó được giấu!”
Umbridge ngơ ngác. “Chân Nhồi Bông? Cái gì? Mật mã sao? Snape, quay lại!”
Nhưng Snape không dừng lại. Ông ta thậm chí không khựng lại một nhịp nào, cứ thế bước ra khỏi cửa và đóng sầm nó lại.
Sự im lặng quay trở lại, nặng nề hơn gấp bội. Hy vọng vừa lóe lên đã bị dập tắt tàn nhẫn.
Umbridge đứng bất động một lúc, lồng ngực phập phồng. Rồi bà ta quay lại nhìn Harry, và lần này, nụ cười trên môi bà ta trở nên dịu dàng một cách đáng sợ.
“Được lắm,” bà ta thì thầm, giọng ngọt ngào như mật tẩm độc. “Rất tốt. Ông ta không giúp. Bộ trưởng không giúp. Vậy thì ta phải tự mình làm thôi.”
Bà ta vuốt ve cây đũa phép.
“Lời nguyền Bất tha thứ. Tất nhiên, Bộ không cho phép… nhưng trong thời chiến, và trong tình trạng khẩn cấp này… những gì mắt không thấy thì tim không đau, phải không Potter?”
“Bà… bà không dám,” Harry thở dốc, cảm nhận được luồng sát khí thực sự tỏa ra từ người đàn bà này.
“Ồ, ta dám chứ,” Umbridge cười khúc khích. “Ngươi nghĩ ai là người đã gửi Giám ngục đến tấn công ngươi vào mùa hè năm ngoái? Ai đã ra lệnh cho chúng hôn ngươi?”
Harry chết lặng. Thế giới xung quanh cậu như sụp đổ. Những con quái vật hút linh hồn, nỗi sợ hãi lớn nhất của cậu, hóa ra chỉ là công cụ của người phụ nữ đang đứng trước mặt.
“Là bà…”
“Là ta,” Umbridge gật đầu, ánh mắt sáng lên vẻ cuồng tín. “Để bịt miệng ngươi. Nhưng lần này, ta sẽ dùng Cruciatus để cạy miệng ngươi.”
Bà ta giơ đũa phép lên, đầu đũa run rẩy vì phấn khích. Hermione hét lên thất thanh:
“KHÔNG! HARRY!”
Harry nhắm nghiền mắt, cơ thể gồng cứng lại, chuẩn bị đón nhận cơn đau xé thịt xé gan.
RẦM!
Cánh cửa văn phòng không chỉ mở ra, nó bị húc tung vào tường với một lực mạnh khiến vữa trần rơi lả tả.
Tristan Prewett lao vào như một cơn lốc, hay đúng hơn, như một người vừa chạy trốn khỏi tử thần. Cậu trượt chân trên nền đá, suýt ngã sấp mặt, rồi phải bám chặt vào khung cửa để giữ thăng bằng.
“Dừng… dừng lại…”
Tristan thở hốc lên từng đợt, lồng ngực phập phồng dữ dội như muốn nổ tung. Mồ hôi bết bát tóc mái dính chặt vào trán, khuôn mặt đỏ bừng vì kiệt sức, cặp kính lệch hẳn sang một bên sống mũi.
Trên vai cậu, con Niffler Mercury cũng đang thè lưỡi ra thở, trông tơi tả không kém, bộ lông bạc xù lên như vừa bị điện giật.
“Prewett?” Umbridge giật mình hạ đũa phép xuống, nheo mắt nhìn cậu học sinh đang thở không ra hơi. “Cậu… cậu làm cái trò gì vậy?”
“Đừng… hộc… đừng niệm chú…” Tristan nuốt khan, đưa một tay lên ôm ngực vẻ đau đớn, tay kia vẫy vẫy trong không khí một cách yếu ớt. “Bà không thể… Giáo sư… bà sẽ giết cậu ấy mất…”
“Cút ra ngoài!” Umbridge hét lên, nhưng giọng bà ta bớt đi vài phần sát khí khi thấy bộ dạng thảm hại của Tristan. “Ta đang thi hành công vụ! Trừ khi cậu muốn bị đuổi học ngay lập tức!”
“Con đến… để cứu bà… thưa bà Dolores,” Tristan cố gắng nói rành rọt giữa những hơi thở đứt quãng. Cậu lảo đảo bước vào phòng, vẻ mặt đầy lo âu và sợ sệt, hoàn toàn khác với vẻ lạnh lùng thường ngày. “Bà có biết… hộc… cha của Draco đang ở đâu không? Nếu bà dùng Lời nguyền Bất tha thứ trước mặt Draco… Lucius Malfoy sẽ nắm thóp bà cả đời…”
Malfoy giật mình, liếc nhìn Umbridge. Sự hoảng loạn chân thực của Tristan khiến lời cảnh báo trở nên có sức nặng ngàn cân.
Umbridge khựng lại. Sự điên cuồng trong mắt bà ta dao động. Bà ta nhìn bộ dạng mướt mát mồ hôi của Tristan, tin sái cổ rằng cậu đã chạy thục mạng từ tháp Gryffindor xuống đây chỉ để ngăn cản một thảm họa chính trị cho bà ta.
“Ta… ta cần thông tin,” giọng Umbridge chùng xuống, nhưng vẫn đầy ám ảnh. “Ta không còn cách nào khác. Ta phải biết Dumbledore đang giấu cái gì!”
“Con sẽ nói! Con nói!” Tristan giơ hai tay lên đầu hàng, vẻ mặt như sắp khóc. Cậu liếc nhìn Harry đang nằm dưới sàn, ánh mắt đầy vẻ cầu xin và sợ hãi. “Harry, đừng cố nữa… Vô ích thôi… Chúng ta không thể giấu Vũ khí được nữa đâu.”
“TRISTAN! CẬU CÂM MIỆNG!” Harry gào lên, vùng vẫy điên cuồng. Cậu không biết Tristan đang diễn trò gì, nhưng sự hoảng loạn của Tristan trông quá thật khiến Harry cũng bắt đầu nghi ngờ.
“Xin lỗi Harry,” Tristan nói, giọng run rẩy. “Tớ không muốn bị đuổi học… Tớ không muốn vào ngục Azkaban… Bà ấy biết hết rồi.”
Cậu quay sang Umbridge, nuốt nước bọt đánh ực một cái.
“Vũ khí bí mật… Nó ở trong Rừng Cấm. Dumbledore đã chế tạo nó. Harry… Harry chỉ cố báo cho Black đến canh gác nó thôi.”
“Vũ khí?” Umbridge lặp lại, đôi mắt ti hí mở to hết cỡ. Từ khóa đó như một liều thuốc kích thích cực mạnh. “Ở đâu? Dẫn ta đi!”
“Con… con không dám đi một mình…” Tristan lắp bắp, ôm lấy con Niffler đang run rẩy trên vai mình. “Trong đó đáng sợ lắm… Nhưng nếu bà đi cùng… với đũa phép của bà…”
“Tất nhiên là ta đi!” Umbridge ngắt lời, ngực ưỡn lên đầy kiêu hãnh. Sự yếu đuối và sợ hãi của Tristan đã bơm căng cái tôi của bà ta. Bà ta tin rằng mình đang nắm quyền kiểm soát tuyệt đối.
Hermione, người đang bị ép vào tường, chợt nhận ra một cái nháy mắt cực nhanh – nhanh hơn cả một cái chớp mắt – từ phía Mercury. Con Niffler đang giả vờ run rẩy, nhưng một chân của nó lại lén lút ra dấu “OK” dưới lớp lông bụng.
Cô bé lập tức òa khóc, hùa theo màn kịch xuất sắc này.
“Được rồi! Chúng tôi khai! Đừng làm hại ai nữa! Chúng tôi sẽ dẫn bà đến chỗ vũ khí!”
Umbridge cười lớn, một tràng cười man dại và thỏa mãn. Bà ta nhìn đám học sinh đang “sợ hãi tột độ” trước mặt mình, cảm thấy quyền lực đã thực sự trở lại trong tay.
“Tốt lắm,” bà ta rít lên, thúc mạnh đũa phép vào lưng Harry. “Đứng dậy! Dẫn đường! Nếu các ngươi giở trò, ta sẽ không ngần ngại dùng Crucio đâu, và lần này sẽ không ai chạy kịp để cứu các ngươi đâu.”
Tristan gật đầu lia lịa, dùng tay áo lau mồ hôi trên trán, lùi lại nép vào một bên cửa để nhường đường, vẫn giữ nguyên vẻ mặt của một kẻ hèn nhát vừa bán đứng bạn bè.
Nhưng khi Umbridge quay lưng đi trước, dẫn giải Harry ra ngoài, Tristan đứng thẳng người dậy. Nhịp thở của cậu trở lại bình thường ngay lập tức, như thể cơn hen suyễn ban nãy chưa từng tồn tại. Đôi mắt sau cặp kính lóe lên một tia sắc lạnh của người thợ săn vừa lùa con mồi vào bẫy.
Mercury trên vai cậu ngừng run, nhe cái răng nanh nhỏ xíu ra cười khẩy, thì thầm đủ để Tristan nghe thấy:
“Papa diễn sâu quá, con suýt tưởng papa bị đau tim thật đấy. Giờ thì cho mụ cóc già này đi gặp mấy bạn Nhân Mã thôi!”