Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
than-but-lieu-trai.jpg

Thần Bút Liêu Trai

Tháng 1 26, 2025
Chương 692. Mùi hoa quế lúc hoa hòe tản Chương 691. Đã gặp Vị Lai, làm sao không bái
kinh-di-cho-nguoi-di-chay-tron-nguoi-thanh-n-p-c

Kinh Dị: Cho Ngươi Đi Chạy Trốn, Ngươi Thành Npc

Tháng mười một 28, 2025
Chương 679: Quỷ xe buýt Quản lý cục Chương 678: Mang tới đáp án
sinh-tu-thanh-hoang

Sinh Tử Thánh Hoàng

Tháng 12 22, 2025
Chương 1012 Phong Đế Lệ Phong Chí nhắc nhở Chương 1011 Phong Đế Lệ Phong Chí chuyện chưa dứt
pokemon-cai-nay-nha-huan-luyen-chi-muon-tu-tien

Pokémon: Cái Này Nhà Huấn Luyện Chỉ Muốn Tu Tiên

Tháng mười một 22, 2025
Chương 489: Trả lại ngoại quải nhân quả. Chương 488: Sáng thế!
nang-luc-cua-ta-la-sua-chua-van-tu-mieu-ta.jpg

Năng Lực Của Ta Là Sửa Chữa Văn Tự Miêu Tả

Tháng 2 6, 2025
Chương 402. Hoàn tất cảm nghĩ cùng đối với các độc giả xin lỗi sách Chương 401. Hết thảy chung yên
hong-hoang-ta-bat-chu-son-than-mo-dau-danh-dau-dai

Hồng Hoang: Ta, Bất Chu Sơn Thần, Mở Đầu Đánh Dấu Đại

Tháng 12 21, 2025
Chương 360: Phá giới mà ra? (đại kết cục ) Chương 359: Hỗn Độn không có trong ngoài, ta tức là chung yên!
mo-phong-sau-ba-thang-quy-di-giang-lam-ta-giet-dien-roi.jpg

Mô Phỏng: Sau Ba Tháng Quỷ Dị Giáng Lâm? Ta Giết Điên Rồi

Tháng 12 26, 2025
Chương 449: Quả nhân muốn giết các ngươi đầu! Chương 448: Dám can đảm mặt đâm quả nhân chi tội người miệng đều cho ngươi chắn!
tot-nghiep-phat-lao-ba-ta-thanh-ba-ba-cua-ban-gai-truoc.jpg

Tốt Nghiệp Phát Lão Bà, Ta Thành Ba Ba Của Bạn Gái Trước

Tháng 2 1, 2025
Chương 613. Chương cuối! Chương 612. Diệp Trần quá tham lam không biết chừng mực
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 229: Sự Im Lặng Của Những Con Cờ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 229: Sự Im Lặng Của Những Con Cờ

Cánh cửa số 12, Quảng trường Grimmauld bật mở, mang theo hơi lạnh ẩm ướt của màn đêm London và mùi thuốc sát trùng nồng nặc. Albus Dumbledore bước vào, chiếc áo choàng du hành màu xám bạc lấm tấm bụi đường. Gương mặt ông hằn sâu những nếp nhăn mệt mỏi, nhưng đôi mắt xanh lơ sau cặp kính nửa vầng trăng vẫn sáng rực, sắc bén và tỉnh táo đến lạ lùng.

Trong phòng bếp nhập nhoạng ánh nến, Sirius Black, Remus Lupin và Regulus Black đang ngồi đợi, không khí đặc quánh sự lo âu. Ngay khi Dumbledore xuất hiện, Sirius bật dậy, ghế gỗ đổ rầm xuống sàn.

“Minerva sao rồi? Bà ấy…”

“Bà ấy sẽ ổn, Sirius,” Dumbledore giơ tay trấn an, giọng trầm và ấm, nhưng mang một uy lực khiến Sirius phải khựng lại. “Bà ấy đã được các Lương y giỏi nhất chăm sóc. Nhưng đêm nay, chúng ta không bàn về người đang nằm viện. Chúng ta phải bàn về kẻ đang thức.”

Dumbledore bước đến đầu bàn, nơi Tristan Prewett đang ngồi lặng lẽ xoay con lắc pha lê đen. Cậu thiếu niên không đứng dậy, chỉ khẽ gật đầu chào vị Hiệu trưởng, một cái gật đầu mang dáng dấp của sự ngang hàng hơn là lễ phép của học trò.

“Thầy đã cảm nhận được nó chưa, Giáo sư?” Tristan hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng lạnh lẽo. “Sợi dây đã căng. Hắn đang đợi.”

“Ta biết,” Dumbledore đáp, ánh mắt chạm vào ánh mắt của Tristan. Trong khoảnh khắc đó, một sự thấu hiểu ngầm len lỏi giữa hai người – sự thấu hiểu của những kẻ sẵn sàng hy sinh quân Tốt để chiếu hết quân Vua. Tư tưởng “Vì lợi ích lớn lao” (For the Greater Good) của Grindelwald dường như đang phủ bóng lên cuộc đối thoại này.

“Kế hoạch là gì, Albus?” Lupin hỏi, đôi mắt hổ phách đầy lo ngại. “Voldemort đang dụ Harry đến Bộ. Chúng ta phải ngăn thằng bé lại. Chúng ta phải đến trường đón Harry ngay lập tức.”

“Không,” Dumbledore nói. Một từ nhẹ nhàng nhưng rơi xuống như tảng đá.

“Không?” Sirius gầm lên, mạch máu trên cổ nổi rõ. “Thầy nói cái quái gì vậy? Nó là con đỡ đầu của tôi! Nó đang nghĩ tôi bị tra tấn! Thầy định để nó lao vào hang ổ của Voldemort sao?”

“Voldemort sẽ không xuất hiện nếu không thấy con mồi hắn khao khát,” Dumbledore nói, giọng ông vẫn điềm tĩnh đến tàn nhẫn. “Hắn rất thận trọng. Hắn cần Harry để lấy Quả Cầu Tiên Tri. Nếu chúng ta giữ Harry ở lại trường, Voldemort sẽ tiếp tục ẩn mình trong bóng tối, và cuộc chiến này sẽ kéo dài vô tận với nhiều máu đổ hơn nữa.”

“Vậy nên thầy dùng Harry làm mồi nhử?” Regulus lên tiếng từ góc tối, giọng anh sắc lạnh. “Thầy đang đánh cược mạng sống của một đứa trẻ 15 tuổi.”

“Không phải đánh cược, chú Regulus,” Tristan lên tiếng thay Dumbledore. Cậu đặt tay lên vai con Niffler Mercury đang nằm im thin thít. “Đó là một sự sắp đặt. Harry có sự bảo vệ của định mệnh. Cậu ấy là biến số duy nhất có thể ép Voldemort phạm sai lầm.”

Tristan đứng dậy, ánh mắt cậu nhìn thẳng vào Sirius đang giận dữ.

“Chúng ta cần Voldemort lộ diện tại Bộ Pháp Thuật, nơi công cộng, trước mắt các quan chức Bộ. Chỉ có như vậy, sự trở lại của hắn mới không thể bị chối cãi. Và để làm được điều đó, Harry phải tin rằng chú đang gặp nguy hiểm. Cậu ấy phải đến đó với sự tuyệt vọng thật sự.”

“Đây là sự điên rồ!” Sirius đập tay xuống bàn. “Tôi sẽ không cho phép! Tôi sẽ gọi cho nó! Tôi sẽ nói tôi vẫn an toàn!”

“Sirius,” Dumbledore gọi tên ông, giọng nói chứa đựng quyền năng của một Phù thủy vĩ đại nhất thế kỷ. “Nếu cậu làm thế, cậu sẽ cứu Harry đêm nay, nhưng sẽ giết chết hàng trăm người khác trong tương lai. Đôi khi, chúng ta phải lựa chọn giữa những điều tồi tệ.”

Ông nhìn quanh căn phòng, ánh mắt dừng lại ở lò sưởi.

“Harry sẽ sớm tìm cách liên lạc để kiểm tra. Khi ngọn lửa xanh nổi lên… không ai được phép trả lời. Hãy để sự im lặng trả lời thay chúng ta.”

Tại Hogwarts, Harry Potter bừng tỉnh từ cơn ác mộng, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, vết sẹo trên trán đau nhức như có ai đó đang nung sắt đỏ ấn vào.

“Sirius…” Cậu rên rỉ, ôm lấy đầu. Hình ảnh cha đỡ đầu bị tra tấn quá chân thực, quá tàn khốc.

Cậu lảo đảo bước ra khỏi phòng ngủ, lao xuống phòng sinh hoạt chung. Ron và Hermione, những người đang ngồi học bài khuya, giật mình khi thấy bộ dạng thất thần của cậu.

“Harry! Có chuyện gì vậy?” Hermione buông rơi cây bút lông.

“Voldemort… hắn bắt được Sirius rồi,” Harry thở dốc, giọng vỡ vụn. “Ở Sở Cơ Mật. Tớ phải đi. Ngay bây giờ.”

“Harry, chờ đã!” Hermione lao đến chắn trước mặt cậu, gương mặt cô tái nhợt nhưng ánh mắt kiên quyết cố gắng nếu giữ chút lý trí cho bạn mình. “Bồ không thể cứ thế mà chạy đi được! Nhỡ đâu đó chỉ là ảo giác? Cụ Dumbledore đã nói hắn muốn dụ bồ…”

“Nhưng nếu là thật thì sao?” Harry hét vào mặt cô, sự hoảng loạn khiến cậu mất kiểm soát. “Nếu tớ sai, tớ chỉ mất công đi một chuyến. Nhưng nếu tớ đúng… Sirius sẽ chết! Tớ không thể đánh cược mạng sống của chú ấy bằng lý thuyết của cậu được, Hermione!”

“Tớ không bảo bồ đừng đi!” Hermione nói nhanh, giọng cô run rẩy. “Tớ chỉ bảo chúng ta hãy kiểm tra trước! Hãy chắc chắn rằng Sirius không có ở nhà!”

“Kiểm tra bằng cách nào? Umbridge kiểm soát mọi lò sưởi!” Ron chen vào, mặt cắt không còn giọt máu.

Hermione cắn môi, suy nghĩ chạy nhanh trong đầu. “Không phải tất cả. Văn phòng của bà ta. Bà ta đã bỏ trốn sau vụ Hagrid tối qua. Đó là nơi duy nhất không bị giám sát lúc này.”

“Đột nhập vào văn phòng Umbridge?” Ron trợn mắt. “Đó là tự sát!”

“Không còn cách nào khác,” Harry nói, ánh mắt cậu đanh lại. “Đi thôi.”

Hành lang dẫn đến tháp của Giáo sư Phòng chống Nghệ thuật Hắc ám chìm trong bóng tối và sự tĩnh lặng đáng sợ. Dù Umbridge đã rời đi, nhưng tàn dư quyền lực của bà ta – những giám thị, lũ mèo ma thuật, hay đơn giản là nỗi sợ hãi – vẫn lẩn khuất đâu đó.

Harry đi trước, đũa phép phát ra ánh sáng yếu ớt. Hermione và Ron bám sát phía sau, mỗi tiếng động nhỏ – tiếng gió lùa, tiếng giáp sắt va chạm – đều khiến họ giật bắn mình.

Họ đến trước cửa văn phòng. Cánh cửa hé mở, để lộ sự hoang tàn bên trong. Căn phòng từng ngập tràn màu hồng phấn giờ đây trông như vừa trải qua một cơn bão. Đồ đạc lộn xộn, tranh ảnh bị xé nát.

“Ron, bồ canh cửa. Hermione, giúp tớ cảnh giới,” Harry thì thầm, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Cậu tiến đến bên lò sưởi, bàn tay run rẩy bốc một nắm bột Floo từ cái hũ bị đổ nghiêng trên sàn. Cậu ném bột vào lửa. Ngọn lửa bùng lên màu xanh ngọc lục bảo.

Harry quỳ xuống, hít một hơi sâu đầy tro bụi, rồi chúi đầu vào ngọn lửa.

“Số 12, Quảng trường Grimmauld.”

Cảm giác xoay tròn quen thuộc ập đến. Khi Harry mở mắt ra, cậu nhìn thấy căn bếp dài và tối tăm của trụ sở Hội Phượng Hoàng.

“Sirius?” Harry gọi, giọng cậu vang vọng trong không gian tĩnh mịch.

Không có tiếng trả lời.

“Chú Sirius! Chú Lupin!”

Vẫn chỉ là sự im lặng. Một sự im lặng nặng nề, chết chóc. Củi trong lò sưởi ở đầu kia đã tàn, chỉ còn lại tro lạnh. Những chiếc ghế trống trơn. Không có ai cả. Ngay cả Kreacher cũng không thấy đâu.

Harry không biết rằng, chỉ cách đó vài bước chân, bị che khuất bởi Bùa Ảo Ảnh hùng mạnh của Regulus, bốn người đàn ông đang đứng bất động như tượng đá.

Sirius cắn chặt môi đến bật máu, bàn tay siết chặt thành nắm đấm để ngăn mình không lao tới. Lupin nhắm mắt lại, quay mặt đi chỗ khác đầy đau đớn. Regulus đứng khoanh tay, gương mặt lạnh băng nhưng đôi mắt đỏ thẫm dao động dữ dội.

Và Dumbledore, ông đứng đó, nhìn thẳng vào cái đầu của Harry trong ngọn lửa với ánh mắt buồn bã nhưng kiên định vô cùng. Bên cạnh ông, Tristan Prewett khẽ lật đồng xu trên tay. Mặt sấp.

Sự im lặng là câu trả lời tàn nhẫn nhất.

Đối với Harry, căn phòng trống rỗng này là bằng chứng không thể chối cãi. Nếu Sirius an toàn, ông ấy đã ở đây. Nếu Hội còn hoạt động, ai đó phải ở đây. Sự vắng mặt hoàn toàn này chỉ có một ý nghĩa: Họ đã bị tấn công. Sirius đã bị bắt.

“Họ bắt chú ấy rồi…” Harry thì thầm, nỗi tuyệt vọng nhấn chìm cậu như nước lũ.

Cậu rụt đầu lại khỏi ngọn lửa, quay về văn phòng lạnh lẽo ở Hogwarts. Harry đứng dậy, phủi tro bụi trên mặt, quay sang nhìn hai người bạn đang chờ đợi với vẻ mặt căng thẳng.

“Không có ai cả,” Harry nói, giọng cậu rỗng tuếch, lạnh lẽo đến đáng sợ. “Căn nhà trống trơn. Kreacher cũng không thấy. Giấc mơ là thật.”

“Harry…” Hermione thốt lên, đưa tay che miệng.

“Chúng ta không còn lựa chọn nào khác,” Harry nói, đi lướt qua họ, hướng về phía cửa. Sự hoảng loạn ban nãy đã biến mất, thay vào đó là một quyết tâm sắt đá của kẻ không còn gì để mất. “Chúng ta phải đến Bộ. Ngay bây giờ.”

Trong bóng tối của Rừng Cấm, những con Vong Mã đang chờ đợi, và ở London xa xôi, chiếc bẫy đã giương lên, chờ đợi con mồi tự nguyện bước vào.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tien-luc.jpg
Tiên Lục
Tháng 1 26, 2025
tong-vo-lao-tu-thien-ha-de-nhat
Tống Võ: Lão Tử Thiên Hạ Đệ Nhất
Tháng 12 15, 2025
truong-sinh-tu-tro-thanh-toc-truong-bat-dau.jpg
Trường Sinh: Từ Trở Thành Tộc Trưởng Bắt Đầu
Tháng 4 22, 2025
bd4862af043713e9a97d82a085816fd8
Anh Linh Biến Thân Hệ Thống 2 (tổng Manga)
Tháng 1 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved