Chương 228: Vết Nứt Trên Mặt Hồ Phẳng Lặng
Tiếng hét thất thanh của Harry Potter như một nhát búa vô hình đập tan sự tĩnh mịch ngàn năm của tòa tháp Gryffindor. Nhưng dư âm của nó không chỉ dừng lại ở những vách đá lạnh lẽo; nó lan tỏa, len lỏi vào từng ngóc ngách của lâu đài, đánh thức những nỗi sợ hãi mơ hồ nhất đang ngủ yên.
Hogwarts đêm nay không còn là pháo đài an toàn nữa. Nó giống một con quái thú đang thoi thóp, bị thương tổn và bỏ ngỏ trước bóng tối.
Harry lao ra khỏi phòng sinh hoạt chung, chân trần đập mạnh xuống sàn đá lạnh buốt, nhưng cậu không cảm thấy lạnh. Máu trong người cậu đang sôi lên, nóng rực và đau đớn, đồng điệu với vết sẹo hình tia chớp đang giần giật trên trán như muốn nứt toác. Cậu chạy như một kẻ điên, băng qua những hành lang tranh tối tranh sáng, nơi những bộ giáp sắt dường như đang quay đầu nhìn theo với vẻ thương hại câm lặng.
Điểm đến của cậu là Bệnh thất. Cậu cần một người lớn. Cậu cần Giáo sư McGonagall.
Cánh cửa gỗ sồi của Bệnh thất bật mở, đập mạnh vào tường đá tạo nên tiếng vang chát chúa. Bên trong, ánh trăng nhợt nhạt hắt qua những ô cửa sổ vòm cao vút, nhuộm bạc những dãy giường trắng toát. Mùi thuốc sát trùng, thảo dược khô và hơi lạnh của độc dược lơ lửng trong không khí, đặc quánh và ngột ngạt.
“Giáo sư! Giáo sư McGonagall!”
Harry gào lên, giọng cậu vỡ vụn, khản đặc vì hoảng loạn. Cậu thở hồng hộc, lồng ngực phập phồng dữ dội như sắp nổ tung.
Từ phía cuối phòng, một bóng người mặc tạp dề trắng cứng nhắc bước ra từ bóng tối. Bà Pomfrey. Gương mặt bà, thường ngày nghiêm khắc nhưng nhân hậu, giờ đây hằn lên những nếp nhăn của sự mệt mỏi và lo âu tột độ.
“Potter?” Bà thì thầm, giọng nói đanh lại nhưng run rẩy. “Trò làm cái gì mà náo loạn lên vào giờ này?”
Harry lao đến, nắm lấy cánh tay bà, những ngón tay cậu siết chặt đến mức khiến bà phải nhăn mặt. “Con cần gặp Giáo sư McGonagall! Ngay lập tức! Bà ấy đâu rồi? Con phải nói với bà ấy… Sirius… Chú ấy…”
Bà Pomfrey nhìn cậu, ánh mắt bà không còn vẻ trách móc, mà thay vào đó là một sự thương cảm sâu sắc – thứ ánh mắt dành cho những kẻ sắp đón nhận tin dữ. Bà gỡ tay Harry ra, chậm rãi, nhưng dứt khoát.
“Minerva không ở đây, Potter.”
Câu nói ngắn gọn rơi xuống giữa hai người như một tảng đá. Harry sững lại, cảm giác như mặt đất dưới chân vừa sụp đổ.
“Không ở đây? Ý bà là sao?” Cậu lắp bắp, sự hoảng loạn bắt đầu chuyển thành tuyệt vọng. “Bà ấy đi đâu? Dumbledore đã đi rồi… Hagrid cũng đi rồi… Bà ấy không thể…”
“Bà ấy đã được chuyển đến Thánh Mungo,” giọng bà Pomfrey trầm xuống, nhuốm màu bi thương. “Tối nay… khi cố gắng ngăn cản những kẻ từ Bộ Pháp Thuật bắt giữ Hagrid… bà ấy đã lãnh trọn bốn bùa Choáng vào ngực. Ở độ tuổi của bà ấy… đó là một phép màu khi bà ấy còn sống sót.”
Thế giới của Harry quay cuồng. Những lời nói của bà Pomfrey văng vẳng bên tai cậu nhưng nghe xa xăm như vọng lại từ dưới đáy giếng. McGonagall – người phụ nữ kiên cường như đá granite, người mà cậu luôn tin rằng sẽ mãi đứng đó bảo vệ Hogwarts – đã gục ngã.
Bốn bùa Choáng. Vào ngực.
Hình ảnh Sirius bị tra tấn trong giấc mơ lại ùa về, chồng chéo lên hình ảnh McGonagall nằm bất động trên cáng thương. Máu. Tiếng cười man dại của Voldemort. Sự bất lực. Tất cả cuộn trào lên, bóp nghẹt khí quản cậu.
Harry lùi lại, lảo đảo. Cậu quay lưng, bỏ mặc tiếng gọi với theo đầy lo lắng của bà Pomfrey, lao ra khỏi Bệnh thất như một bóng ma chạy trốn ánh sáng.
Hành lang vắng lặng đến rợn người. Bóng tối dường như đang cười nhạo cậu.
“Harry!”
Một bàn tay chộp lấy vai cậu. Harry giật bắn mình, đũa phép trên tay vung lên theo bản năng tự vệ.
Là Ron. Và Hermione chạy ngay phía sau, khuôn mặt cô bé tái mét, tóc tai rối bù trong bộ đồ ngủ.
“Bồ làm sao thế?” Ron hổn hển hỏi, mắt mở to sợ hãi khi nhìn thấy vẻ mặt điên dại của bạn mình. “Bọn này nghe tiếng hét… Neville nói bồ gặp ác mộng…”
“Không phải ác mộng!” Harry gạt phắt tay Ron ra, giọng rít lên qua kẽ răng. “Là thật! Tớ đã thấy! Sirius đang ở Bộ! Hắn đang tra tấn chú ấy! Ngay bây giờ!”
“Harry, bình tĩnh lại đi!” Hermione tiến tới, giọng cô run rẩy nhưng cố giữ vẻ lý trí. “Bồ biết cụ Dumbledore đã dặn gì về Bế Quan Bí Thuật mà… Có thể Hắn đang gieo rắc hình ảnh giả…”
“Giả cái gì mà giả!” Harry hét lên, tiếng vọng đập vào vách đá nghe chói tai. “Tớ cảm nhận được nỗi đau của chú ấy! Tớ biết nơi đó! Căn phòng với những quả cầu… Sirius đang chảy máu vì tớ! Và giờ McGonagall cũng bị thương rồi! Không còn ai cả! Chúng ta chỉ có một mình thôi!”
“Nhưng chúng ta không thể cứ thế mà đến London được!” Hermione phản đối, nước mắt bắt đầu ầng ậc trong mắt. “Đó là cái bẫy, Harry! Nếu Voldemort muốn dụ bồ đến đó thì sao?”
“Thì tớ sẽ đến!” Harry trừng mắt nhìn cô, đôi mắt xanh rực lửa điên cuồng. “Tớ không quan tâm là bẫy hay không! Nếu tớ không đi, Sirius sẽ chết! Các cậu không hiểu sao? Ông ấy là người thân duy nhất tớ còn lại!”
Cậu quay lưng, bước đi dứt khoát về phía tháp Gryffindor, bỏ lại Ron và Hermione đứng chôn chân giữa hành lang lạnh lẽo. Sự tuyệt vọng đã biến thành một quyết tâm mù quáng. Cậu sẽ đi, dù phải đốt cháy cả thế giới này.
Trong khi cơn bão cảm xúc đang tàn phá tâm trí Harry Potter, thì ở một nơi khác, trong căn phòng đơn tách biệt tại tháp Gryffindor, không khí lại tĩnh lặng đến mức đáng sợ.
Sự tĩnh lặng này không phải là sự bình yên. Nó là khoảng lặng trước khi cơn sóng thần ập tới.
Tristan Prewett ngồi trên mép giường, lưng thẳng tắp, đôi mắt nâu sau cặp kính không còn vẻ mơ màng ngái ngủ thường thấy. Thay vào đó là một sự tập trung cao độ, sắc lạnh và thấu đáo.
Trên bàn gỗ, hai mảnh vỡ của đồng xu bạc nằm chỏng chơ dưới ánh nến leo lét. Vết gãy sắc nhọn, lấp lánh một cách ma quái.
Số phận đã bị bẻ gãy.
Đó không phải là một phép ẩn dụ. Đối với một kẻ đi trên con đường của “Wheel of Fortune” (Bánh Xe Vận Mệnh) đồng xu vỡ là tín hiệu tối thượng của sự đứt gãy trong trật tự tự nhiên. Một biến số khổng lồ đã can thiệp vào dòng chảy, ép buộc một kết cục tàn khốc phải diễn ra sớm hơn dự định.
“Con thấy lạnh, Papa…”
Mercury, con Niffler với bộ lông bạc óng ánh, đang cuộn tròn rúm ró ngay cạnh tay Tristan. Đôi mắt đen láy của nó, vốn luôn lấp lánh vẻ tinh quái và tham lam, giờ đây mở to sợ hãi. Nó run lên bần bật, móng vuốt bám chặt vào tay áo chùng của cậu chủ.
“Không khí… có mùi lạ lắm. Giống như mùi của cái đêm mụ cóc già kia làm cô McGonagall bị thương… nhưng nặng hơn. Nặng hơn nhiều.”
Tristan đưa tay trái vuốt nhẹ lên đầu Mercury. Lông nó dựng đứng, tĩnh điện tanh tách – phản ứng của một sinh vật huyền bí nhạy cảm trước sự tích tụ của linh tính tà ác.
“Con ngửi đúng đấy, Mercury,” Tristan thì thầm, giọng trầm đục. “Sợi dây đã bị kéo căng hết mức. Tai ương không còn lảng vảng nữa. Nó đã gõ cửa rồi.”
Cậu đứng dậy. Chuyển động của Tristan nhanh nhẹn và dứt khoát, hoàn toàn khác với vẻ thư sinh lười biếng hàng ngày. Cậu vung đũa phép, quần áo bay ra từ tủ, tự động khoác lên người cậu. Áo chùng đen, thắt lưng da rồng có ngăn chứa độc dược, và quan trọng nhất – con lắc pha lê đen Pendulum.
“Con muốn giúp!” Mercury rít lên, nhảy phốc xuống giường, cái đuôi quẫy mạnh dù vẫn còn run. “Con không muốn trốn dưới gầm giường đâu! Con có thể làm kẻ xấu vấp ngã! Con có thể đánh cắp đũa phép của bọn chúng! Hoặc… hoặc làm cho bọn chúng nhìn thấy ảo ảnh!”
Tristan dừng lại, cúi xuống nhìn sinh vật nhỏ bé trung thành. Khóe miệng cậu khẽ cong lên, một nụ cười hiếm hoi, pha trộn giữa sự cưng chiều và toan tính lạnh lùng.
“Cha không định để con ở lại, Mercury. Năng lực ‘Swindler’ (Kẻ Lừa Đảo) của con sẽ hữu dụng đêm nay. Nhưng con phải hứa: tuyệt đối nghe lệnh. Không được tham lam nhặt nhạnh bất cứ thứ gì lấp lánh trong Bộ Pháp Thuật. Những thứ ở đó… có thể nuốt chửng con.”
“Con hứa! Con thề trên kho báu của con!” Mercury giơ một chân trước lên thề thốt, mắt sáng rực trở lại khi nghe đến việc được tham gia.
Tristan gật đầu. Cậu hít một hơi sâu, điều chỉnh trạng thái tinh thần về mức cân bằng tuyệt đối. Cậu cần cái đầu lạnh của một “Winner” để đối đầu với sự điên cuồng của Voldemort.
“Dobby.”
Một tiếng tách lớn vang lên. Con gia tinh Dobby hiện ra giữa phòng, đôi tai dơi rủ xuống, đôi mắt to tròn nhìn Tristan với vẻ kính trọng pha lẫn lo âu.
“Thưa cậu chủ Tristan? Cậu chủ gọi Dobby vào giờ này… Dobby cảm thấy trường học đang rung chuyển…”
“Hogwarts đang bất ổn, Dobby,” Tristan nói, giọng bình thản nhưng mang uy quyền của một người nắm giữ bí mật. “Nhưng ta cần đi đến một nơi khác nguy hiểm hơn. Hãy đưa ta đến số 12, Quảng trường Grimmauld. Ngay bây giờ.”
Dobby mở to mắt, nhưng không hỏi lại. Nó cúi rạp người xuống, đưa bàn tay gầy guộc ra.
“Dobby tuân lệnh cậu chủ.”
Tristan nắm lấy tay Dobby, Mercury nhảy tót lên vai cậu, bám chặt. Không gian vặn vẹo, và căn phòng Gryffindor biến mất trong một cơn lốc màu sắc.
Số 12, Quảng trường Grimmauld hiện ra với tất cả sự u ám vốn có của nó. Mùi ẩm mốc, mùi gỗ mục và cái lạnh thấu xương đặc trưng của gia tộc Black bao trùm lấy họ ngay khi vừa chạm đất.
Trong phòng khách, ánh lửa lò sưởi hắt những cái bóng dài ngoằng lên tường. Sirius Black đang ngồi trên chiếc ghế bành sờn rách, tay cầm chai Rượu Lửa, nhưng ánh mắt ông không nhìn vào chai rượu mà nhìn chằm chằm vào ngọn lửa đang nhảy múa.
Ở góc phòng tối hơn, Regulus Black đứng dựa lưng vào tường. Làn da của anh nhợt nhạt hơn thường lệ, đôi mắt đỏ thẫm của một Vampire ánh lên vẻ trầm tư sâu sắc.
Sự xuất hiện đột ngột của Tristan và con gia tinh khiến Sirius giật mình, bàn tay ông theo phản xạ chộp lấy đũa phép. Nhưng khi nhận ra là ai, ông thả lỏng, thở hắt ra một hơi dài.
“Tristan?” Sirius nhướn mày, giọng khàn khàn vì rượu và sự mệt mỏi. “Cậu lại trốn khỏi trường vào giờ này? Đừng nói với ta là cậu nhớ ông chú già này nhé.”
Tristan không cười. Cậu bước tới, gạt phắt những câu đùa cợt xã giao sang một bên. Mercury trên vai cậu khẽ rít lên, đôi mắt nó đảo quanh căn phòng tối tăm đầy cảnh giác.
“Chú Sirius,” Tristan nói, giọng cậu vang lên đanh thép trong không gian tĩnh mịch. “Cái bẫy đã sập. Harry đã nhìn thấy chú bị tra tấn ở Bộ Pháp Thuật.”
Nụ cười nửa miệng trên môi Sirius tắt ngấm. Ông bật dậy, chai rượu suýt rơi khỏi tay.
“Cái gì? Harry nhìn thấy… Nhưng ta đang ở đây! Ta vẫn ổn!”
“Đó là vấn đề,” Regulus lên tiếng từ bóng tối, giọng anh lạnh lẽo và mượt mà như nhung lụa, mang theo sự sắc sảo của một kẻ đã từng đối mặt với Chúa Tể Hắc Ám. “Hắn đang gieo rắc ảo ảnh vào đầu thằng bé. Hắn biết điểm yếu lớn nhất của Harry là gì.”
“Là chú,” Tristan nhìn thẳng vào mắt Sirius. “Và Harry, với bản tính Gryffindor điển hình, sẽ không ngồi yên kiểm chứng. Cậu ấy sẽ lao đến đó. Ngay đêm nay.”
Sirius vò đầu, đi đi lại lại trước lò sưởi, vẻ bồn chồn hiện rõ trên khuôn mặt hốc hác. “Ta phải đến đó! Ta phải chặn nó lại! Nếu nó đến Bộ…”
“Nếu chú đến đó mà không có chuẩn bị, chú sẽ chết,” Tristan cắt ngang, tàn nhẫn nhưng chính xác. “Giấc mơ của con không bao giờ sai, chú biết mà. Con đã thấy bức màn đen, thấy máu của chú. Số phận đã sắp đặt cái chết của chú tại nơi đó.”
Không khí trong phòng như đông cứng lại. Sirius dừng bước, nhìn chằm chằm vào cậu thiếu niên năm thứ tư trước mặt. Ông biết năng lực của Tristan. Ông biết về những đồng xu, về những lời tiên tri chưa bao giờ trật nhịp.
“Vậy ta phải làm gì?” Sirius hỏi, giọng ông trầm xuống, không còn vẻ ngạo nghễ bất cần. “Ngồi đây và nhìn Harry lao vào chỗ chết sao?”
“Không,” Tristan lắc đầu. Cậu đưa tay vào túi áo, rút ra con lắc Pendulum. Pha lê đen xoay tròn, phản chiếu ánh lửa tạo thành những vòng tròn ánh sáng thôi miên.
“Chúng ta sẽ đến đó. Nhưng không phải để rơi vào bẫy của Hắn. Chúng ta sẽ đến để lật ngược bàn cờ.”
Cậu quay sang Regulus, người vẫn giữ vẻ điềm tĩnh đến rợn người.
“Chú Regulus, chú hiểu rõ về ‘Ảo ảnh’ và ‘Thao túng’ hơn ai hết. Voldemort đang chơi đùa với tâm trí Harry. Chúng ta cần phá vỡ sự kết nối đó, hoặc… dùng chính nó để phản đòn.”
Regulus bước ra ánh sáng, nheo đôi mắt đỏ thẫm. Anh nhìn Tristan, rồi nhìn Mercury đang nhe răng cười trên vai cậu.
“Cậu đang có một kế hoạch điên rồ, đúng không Tristan?” Regulus hỏi, giọng nhẹ tênh nhưng đầy hàm ý. “Cậu mang theo cả con Niffler này… Cậu định biến Sảnh Tiên Tri thành sân khấu của một ‘Swindler’ sao?”
Tristan mỉm cười, lần này nụ cười mang theo sự tự tin của một “Winner” đã nhìn thấy khe h cửa của chiến thắng.
“Tại sao không? Nếu Voldemort muốn diễn một vở kịch bi kịch, chúng ta sẽ biến nó thành một vở hài kịch đen. Mercury,” cậu vỗ nhẹ vào đầu con thú cưng, “con đã sẵn sàng làm cho những Tử Thần Thực Tử phải nghi ngờ nhân sinh quan của chúng chưa?”
“Con sẽ làm cho chúng thấy đường đi thành tường, thấy đũa phép thành rắn chết!” Mercury tuyên bố hùng hồn, hai tay xoa xoa vào nhau đầy phấn khích.
Tristan quay lại nhìn Sirius, ánh mắt kiên định.
“Chú Sirius, hãy chuẩn bị đi. Đêm nay, chúng ta không đi cứu người. Chúng ta đi săn.”
Trong ánh lửa bập bùng, bóng của ba người và một con thú trải dài trên sàn nhà số 12 Grimmauld Place, trông giống như những quân cờ đen vừa được đẩy lên tuyến đầu, sẵn sàng chiếu tướng Vua Trắng.