Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
troi-sinh-go-chu-cuong.jpg

Trời Sinh Gõ Chữ Cuồng

Tháng 2 1, 2025
Chương Phiên ngoại 5: Tốt nghiệp Chương Phiên ngoại 3: Vết rách
trach-nam-quat-khoi.jpg

Trạch Nam Quật Khởi

Tháng 2 1, 2025
Chương 600. Bữa tối cuối cùng Chương 599. Tự do người chuyển hóa
toan-chuc-nghiep-huan-luyen-su.jpg

Toàn Chức Nghiệp Huấn Luyện Sư

Tháng 2 1, 2025
Chương 558. Người bình thường sinh Chương 557. Đại nghịch chuyển
a-bi-ta-dam-qua-cac-phu-nhan-thanh-su-that

A? Bị Ta Đâm Qua Các Phu Nhân Thành Sự Thật

Tháng 10 10, 2025
Chương 208:: Sách mới đã mở Chương 207:: Tiêu Hoàng: Phu quân, ngươi vô sinh chứng chữa cho tốt không có
de-nguoi-di-vong-quanh-the-gioi-khong-co-de-nguoi-bat-nguoi-nho-long-de.jpg

Để Ngươi Đi Vòng Quanh Thế Giới, Không Có Để Ngươi Bắt Người Nhổ Lông Dê

Tháng 5 14, 2025
Chương 1128. Tiết mục mới ( đại kết cục ) Chương 1127. Chúng ta ban giám đốc quyết định......
quy-dao-chi-chu.jpg

Quỷ Đạo Chi Chủ

Tháng 1 22, 2025
Chương 523. Lao tới tử vong, mượn chết thành đạo Chương 522. Tái tạo nhục thân, trả nợ
quan-quan-chi-quang.jpg

Quán Quân Chi Quang

Tháng 1 22, 2025
Chương 1343. Lời cuối sách lần thứ tám gặp lại Chương 1341. Vinh Quang lời hứa đáng ngàn vàng
de-cho-nguoi-xem-xet-vat-pham-nguoi-lua-chon-rut-ra-than-thong

Để Cho Ngươi Xem Xét Vật Phẩm, Ngươi Lựa Chọn Rút Ra Thần Thông?

Tháng 10 10, 2025
Chương 350: (Đại kết cục) (2) Chương 350: (Đại kết cục) (1)
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 227: Giữa Hai Bờ Vực Của Những Giấc Mơ
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 227: Giữa Hai Bờ Vực Của Những Giấc Mơ

Đêm ở tháp Gryffindor hôm nay không yên bình. Bóng tối trong những căn phòng ngủ bằng đá dường như đặc quánh lại, nặng trĩu như chì, đè nén lên lồng ngực những kẻ đang say ngủ. Không khí im lìm đến mức tiếng gió rít qua khe cửa sổ nghe như tiếng thở dài của những oan hồn vất vưởng.

Trong căn phòng đơn tách biệt, Tristan Prewett ngồi bất động trên mép giường. Ánh nến sáp ong duy nhất trên bàn đã cháy gần hết, ngọn lửa leo lét lúc xanh lúc vàng, hắt những cái bóng vặn vẹo lên tường đá thô ráp.

Trên tay trái Tristan, một đồng xu bạc cổ xưa đang xoay. Nó không xoay nhanh, mà chuyển động chậm rãi, đều đặn một cách phi lý, như thể đang bị níu giữ bởi một lực ma sát vô hình từ không trung.

Thu hút tai ương.

Năng lực của một “Winner” đang rung lên bần bật trong mạch máu cậu. Nó không phải là cảm giác hưng phấn khi thắng một ván cược, mà là cảm giác lạnh toát sống lưng khi biết mình đang đứng trên đường ray và đoàn tàu định mệnh đang lao tới.

“Papa… con sợ…”

Mercury, con Niffler lông bạc, không nghịch ngợm như mọi khi. Nó cuộn tròn thành một quả bóng run rẩy ngay cạnh chân đèn, đôi mắt đen láy mở to, phản chiếu ngọn lửa đang giãy chết. Lông của nó dựng đứng lên, cảm nhận được sự tích tụ của linh tính đang làm không khí trở nên khô khốc. “Có cái gì đó đang nhìn chúng ta… từ trong bóng tối.”

“Không phải nhìn chúng ta, Mercury,” Tristan thì thầm, giọng cậu trầm và khàn, như vọng về từ một nơi rất xa. Bàn tay cậu ngừng xoay đồng xu. Nó đổ xuống mặt bàn, không phát ra tiếng keng lanh lảnh, mà rơi phịch xuống như một giọt máu nặng nề.

Mặt sấp. Hình ảnh một chiếc thuyền bị đắm.

“Nó đang nhìn Harry Potter.”

Tristan nhắm mắt lại. Cậu hít một hơi sâu, để tâm trí mình trôi tuột vào trạng thái “High Spirituality”. Cậu không cần đũa phép. Cậu cần nhìn thấy “sợi dây” đang bị kéo căng.

Trong bóng tối của tâm trí, Tristan bắt đầu lẩm bẩm, ngôn ngữ Hermes cổ xưa trôi qua kẽ môi cậu, tạo thành những gợn sóng vô hình lan tỏa trong không gian.

“Bề mặt của hồ nước phản chiếu sự thật… Cánh cửa của bóng đêm đang hé mở… Hãy cho ta thấy khởi nguồn của tai ương.”

Thế giới vật chất quanh Tristan tan chảy. Bức tường đá Gryffindor biến mất, thay vào đó là một màn sương xám xịt, lạnh lẽo và vô tận.

Cùng lúc đó, ở phòng ngủ nam sinh năm thứ năm.

Harry Potter đang nằm co quắp trên giường, hai tay bấu chặt vào tấm chăn đã ướt đẫm mồ hôi. Hơi thở của cậu ngắt quãng, đứt đoạn, như người đang chết đuối.

Vết sẹo trên trán cậu không đau nhói. Nó đang cháy. Một ngọn lửa thực sự đang thiêu đốt da thịt cậu, khoan sâu vào hộp sọ, nung chảy lý trí.

Harry không còn ở Hogwarts nữa. Cậu đang lướt đi trên mặt sàn đá đen bóng lạnh lẽo. Cơ thể cậu nhẹ bẫng, nhưng tâm trí cậu lại nặng nề bởi một sự khao khát độc địa và tàn nhẫn. Đó không phải cảm xúc của cậu. Đó là cảm xúc của hắn.

Đi nào… đến đây nào…

Harry lướt qua những cánh cửa đen đóng kín, đi sâu vào lòng đất của Bộ Pháp Thuật. Không có bảo vệ. Không có tiếng động. Chỉ có tiếng thì thầm của sự chết chóc.

Cậu (hay là hắn) dừng lại trước một cánh cửa quen thuộc. Cánh cửa mà cậu đã thấy trong mơ hàng trăm lần suốt năm qua. Nhưng lần này, nó không khóa. Nó mở toang, như một cái miệng đen ngòm đang chờ nuốt chửng con mồi.

Harry bước vào. Căn phòng rộng lớn mênh mông, chứa đầy những kệ cao vút chất đầy những quả cầu thủy tinh bụi bặm. Sảnh Tiên Tri. Ánh sáng xanh lam ma quái hắt ra từ những quả cầu, tạo nên những cái bóng dài ngoằng, nhảy múa như ma quỷ.

Nhưng Harry không quan tâm đến những quả cầu. Sự chú ý của cậu – và của Voldemort – dồn chặt vào một điểm ở cuối hành lang số 97.

Trong giấc mơ của Tristan, cậu đứng lơ lửng giữa hư không. Trước mặt cậu không phải là Sảnh Tiên Tri rõ ràng như Harry thấy, mà là một không gian trừu tượng được dệt nên bởi những biểu tượng và hình khối vặn vẹo.

Cậu thấy một Bức Màn.

Một chiếc cổng vòm bằng đá cổ xưa, sứt mẻ, đứng trơ trọi giữa hư vô. Tấm màn nhung đen rách nát treo trên vòm đá đang lay động nhẹ nhàng, dù không có gió. Tiếng thì thầm vọng ra từ phía sau bức màn đó – tiếng của những người đã chết, tiếng gọi mời ngọt ngào và đáng sợ.

“Papa! Đừng lại gần!”

Tiếng hét của Mercury vang vọng trong tâm trí Tristan, kéo cậu lại. Cậu nhìn xuống chân mình. Mặt đất đang nứt ra, những vết nứt hình mạng nhện lan nhanh, rỉ ra thứ ánh sáng đỏ như máu.

Ở trung tâm của vết nứt, Tristan nhìn thấy Sirius Black.

Nhưng không phải Sirius ngạo nghễ thường ngày. Đây là một Sirius tàn tạ, quỳ gối trên sàn đá lạnh, tay bị trói ngược ra sau bằng những sợi xích ánh sáng. Khuôn mặt chú hốc hác, máu chảy ròng ròng từ khóe miệng xuống cằm.

“Papa, cứu ông ấy!” Bóng ma ký ức của Mercury hiện ra bên cạnh Tristan, túm lấy vạt áo cậu.

“Nhìn kỹ đi, Mercury,” Tristan nói, giọng lạnh băng dù trong lòng cậu đang dậy sóng. “Đó không phải là sự thật… chưa phải.”

Tristan nheo mắt, linh tính của Winner cho phép cậu nhìn xuyên qua lớp vỏ bọc. Những sợi xích trói Sirius không phải là phép thuật thông thường. Chúng được dệt từ Ảo ảnh và Thao túng.

Cậu ngước nhìn lên. Phía trên đầu Sirius, một con rắn khổng lồ đang cuộn mình trong bóng tối, đôi mắt đỏ ngầu của nó không nhìn Sirius, mà nhìn thẳng vào một khoảng không vô định – nơi Harry Potter đang quan sát.

“CRUCIO!”

Giọng nói the thé, lạnh lùng vang lên trong đầu Harry, xé toạc màng nhĩ cậu.

Trong giấc mơ, Harry thấy Sirius cong người lên, gào thét. Tiếng hét đau đớn tột cùng, tiếng xương cốt kêu răng rắc dưới áp lực của lời nguyền Tra tấn.

“Lấy nó cho ta… Harry… đừng để hắn…” Sirius thều thào giữa những cơn co giật, đôi mắt chú trợn ngược, tuyệt vọng tìm kiếm sự giúp đỡ.

Cảm giác hả hê, khoái trá bùng nổ trong lồng ngực Harry. Voldemort đang cười. Hắn đang tận hưởng nỗi đau này. Và kinh khủng hơn, Harry cảm thấy mình cũng đang tận hưởng nó – một sự cộng hưởng bệnh hoạn giữa hai linh hồn bị kết nối.

“Đừng! Dừng lại!” Harry gào lên trong tâm trí, cố gắng giành lại quyền kiểm soát, nhưng cậu chỉ là một khán giả bất lực bị trói chặt vào ghế ngồi.

“Mày muốn cứu nó không, Potter?” Giọng Voldemort thì thầm, ngọt ngào như mật độc. “Mày biết nó ở đâu mà. Đến đây… Đến lấy quả cầu cho ta… và ta sẽ tha cho con chó già này…”

Hình ảnh Sirius bị nhấc bổng lên không trung, rồi bị ném mạnh xuống sàn đá một lần nữa. Máu bắn ra, đỏ tươi và nhức nhối trên nền gạch đen.

“Cái bẫy đã sập,” Tristan thì thầm trong không gian xám xịt.

Cánh cổng vòm đá trước mặt cậu rung chuyển dữ dội. Tấm màn đen bỗng chốc phồng lên như một cánh buồm no gió, chực chờ nuốt chửng hình ảnh Sirius đang quằn quại kia. Sợi dây số phận nối giữa Sirius và thế giới người sống đang mỏng đi từng giây, bị mài mòn bởi ác ý của kẻ thù và sự liều lĩnh của đứa trẻ được chọn.

Tristan đưa tay ra, cố gắng nắm lấy sợi dây đó. Nhưng ngón tay cậu xuyên qua nó như xuyên qua khói.

Đây là điểm mù của tiên tri. Cậu có thể thấy tai ương, nhưng không thể can thiệp vào nó trong giấc mơ. Cậu phải tỉnh lại. Cậu phải bước vào bàn cờ thực sự.

“TỈNH DẬY!” Tristan hét lên, dùng toàn bộ ý chí của một Beyonder để xé toạc màn sương ảo ảnh.

“KHÔNGGGGGGG!!!!!”

Harry Potter bật dậy trên giường, tiếng hét xé lòng vang vọng khắp tòa tháp Gryffindor, mang theo nỗi kinh hoàng tột độ của một đứa trẻ vừa nhìn thấy địa ngục.

Cùng lúc đó, trong căn phòng đơn lạnh lẽo, Tristan mở bừng mắt.

Đồng xu bạc trên bàn bật nảy lên một cái tách, rồi vỡ đôi làm hai mảnh.

Mercury rít lên một tiếng sợ hãi, rúc sâu vào gầm giường.

Mồ hôi lạnh chảy dài trên thái dương Tristan. Cậu không hét. Cậu chỉ thở dốc, lồng ngực phập phồng dữ dội. Đôi mắt nâu sau cặp kính không còn vẻ điềm tĩnh thường ngày, mà rực lên một sự quyết đoán sắc lẹm.

Bóng tối đã gửi lời mời. Và đêm nay, họ buộc phải tham dự.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

trong-ruong-dai-minh.jpg
Trong Rương Đại Minh
Tháng 2 2, 2025
Nhân Vật Phản Diện Bởi Vì Ta Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện
Nhân Vật Phản Diện: Bởi Vì Ta? Cả Nhà Liền Thành Nhân Vật Phản Diện?
Tháng mười một 12, 2025
ta-lam-nguoi-nhat-xac-o-tu-tien-gioi.jpg
Ta Làm Người Nhặt Xác Ở Tu Tiên Giới
Tháng 1 24, 2025
sasuke-ta-se-dung-tren-troi-cao.jpg
Sasuke: Ta Sẽ Đứng Trên Trời Cao
Tháng 3 8, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved