Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
trung-sinh-chi-tong-thanh-thu.jpg

Trùng Sinh Chi Tống Thanh Thư

Tháng 2 26, 2025
Chương 396. Đại kết cục (2) Chương 395. Đại kết cục (1)
cuc-dao-ky-si.jpg

Cực Đạo Kỵ Sĩ

Tháng 1 18, 2025
Chương 590. Tinh không vì bãi săn Chương 589. Chấp chưởng khoa học kỹ thuật liên minh
cao-vo-liem-cho-ngay-dau-tien-hon-don-chung-thanh-lien

Cao Võ: Liếm Chó Ngày Đầu Tiên, Hỗn Độn Chủng Thanh Liên

Tháng 12 23, 2025
Chương 756: Hỏa chủng kế hoạch! ! Chương 755: Thần Thổ bên ngoài thánh
trom-mo-hop-phap-ta-dinh-luu-ca-si-live-stream-trom-mo.jpg

Trộm Mộ Hợp Pháp? Ta Đỉnh Lưu Ca Sĩ Live Stream Trộm Mộ

Tháng 2 1, 2025
Chương 366. Thiên Chân hồi âm Chương 365. Tống Đường hồi âm, Hát Quỷ tồn tại
ngo-tinh-nghich-thien-tam-tuoi-sang-tao-tien-phap-khiep-so-hoang-thuong.jpg

Ngộ Tính Nghịch Thiên: Tám Tuổi Sáng Tạo Tiên Pháp, Khiếp Sợ Hoàng Thường

Tháng 2 8, 2025
Chương 75. Cuối cùng chi chiến! Một chưởng kết thúc! Hoa nở hoa tàn, chúng ta kết thúc! Chương 74. Thời gian cuối cùng! Không hợp thói thường! Hồng Mông chi chủ lại là..
toi-tien-dao

Tội Tiên Đảo

Tháng mười một 9, 2025
Chương 800: Phi thăng Hỗn Nguyên Chương 799: Đoạt nói cơ
gia-mao-doi-thu-hai-xong-quan-truong

Giả Mạo Đời Thứ Hai Xông Quan Trường

Tháng 12 21, 2025
Chương 1365: Thích hợp cho thuộc hạ bánh vẽ Có lợi cho khai triển công việc Chương 1364: Lấy lý phục người Dương bí thư
thu-lang-muoi-nam-ta-xuat-the-tuc-than-thoai.jpg

Thủ Lăng Mười Năm, Ta Xuất Thế Tức Thần Thoại

Tháng 12 25, 2025
Chương 272: Lang Gia Tiêu thị Chương 271: Hoàng hậu tức giận, ngàn dặm lấy đầu
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 226: Cơn Giãy Chết Của Màu Hồng Phấn Và Bầu Trời Nhuốm Máu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 226: Cơn Giãy Chết Của Màu Hồng Phấn Và Bầu Trời Nhuốm Máu

Đêm buông xuống Hogwarts không mang theo sự yên bình thường nhật, mà trĩu nặng như một tấm vải liệm khổng lồ tẩm đẫm hơi nước và sự âu lo. Trên đỉnh Tháp Thiên Văn, các học sinh năm thứ năm đang cặm cụi bên những chiếc kính viễn vọng đồng thau, cố gắng định vị chòm sao Orion trong khi tâm trí vẫn còn ong ong dư chấn của những ngày thi cử triền miên.

Gió đêm lùa qua những kẽ đá, rít lên từng hồi như tiếng khóc than của những linh hồn bị lãng quên. Không gian đặc quánh mùi mực, mùi sáp nến và một thứ mùi khác, nhạt hơn nhưng tanh tưởi hơn – mùi của âm mưu.

Tristan Prewett không tham gia bài thi Thiên văn. Với đặc quyền của một học sinh đã hoàn thành sớm các tín chỉ (hoặc có lẽ là sự lơ là có chủ đích của các giáo sư) cậu đứng trên bờ tường đá của tháp chuông thấp hơn, nơi bóng tối nuốt chửng mọi hình hài.

Trên tay cậu, con lắc pha lê đen Pendulum không còn xoay tròn lười biếng nữa. Nó đang dao động dữ dội, va đập vào nhau tạo nên những tiếng lách cách chói tai mà chỉ đôi tai thính nhạy của loài Niffler mới nghe thấy được.

“Papa, nó rung ghê quá,” Mercury thò cái mũi nhỏ ướt át ra khỏi túi áo chùng, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm xuống sân trường tối om. “Con ngửi thấy mùi… không phải vàng. Mùi của sự tuyệt vọng. Giống như mùi của mấy tên lừa đảo ở Hẻm Xéo khi bị chủ nợ dồn vào ngõ cụt ấy.”

“Đó là mùi của một con thú bị thương đang cố cắn trả lần cuối, Mercury,” Tristan thì thầm, ngón tay vuốt nhẹ để trấn an con lắc, đồng thời kích hoạt Linh Thị ở mức cao nhất.

Trong tầm nhìn tâm linh của Tristan, trường Hogwarts đang bị bao phủ bởi những luồng khí xám xịt. Nhưng ở phía dưới kia, hướng về túp lều của Hagrid, một khối khí màu hồng đục ngầu, pha lẫn những vệt đen thối rữa, đang di chuyển lập lòe. Đó là hào quang của Dolores Umbridge – một hào quang méo mó, vặn vẹo bởi sự hoang tưởng và khao khát quyền lực đến điên dại.

Sau khi bị Fudge đình chỉ chức vụ và bị tờ Tiếng Vang Hẻm Phố bêu rếu, Umbridge không chọn cách rời đi trong nhục nhã. Bà ta chọn cách đánh cược tất cả vào một ván bài cuối cùng. Nếu bắt được Hagrid, nếu chứng minh được gã lai khổng lồ này đang thực hiện những nhiệm vụ mờ ám cho Dumbledore, bà ta có thể biện minh cho việc sử dụng Lời nguyền Bất tha thứ là “biện pháp cần thiết trong tình trạng khẩn cấp”.

Bà ta cần một con tốt thí để tế cờ cho sự nghiệp chính trị đang hấp hối của mình.

“Nhìn kìa,” Tristan hất cằm.

Dưới sân trường, sáu bóng đen tách ra khỏi màn đêm, lén lút tiến về phía túp lều của người giữ khóa. Dẫn đầu là cái dáng thấp đậm quen thuộc trong bộ áo khoác len màu hồng, nay đã xộc xệch và lấm lem bùn đất.

Harry Potter đang chỉnh tiêu cự kính viễn vọng để tìm sao Kim, thì một tiếng gầm rú vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng của màn đêm, vọng lên tận đỉnh tháp cao nhất.

Cả lớp Thiên văn giật mình. Giáo sư Tofty, giám khảo từ Cục Thi Cử, đánh rơi cả cuốn sổ ghi chép.

Harry rời mắt khỏi ống kính, nhìn xuống. Cậu thấy túp lều của Hagrid sáng rực lên, không phải ánh đèn nến ấm áp, mà là ánh sáng chói lòa của những lời nguyền.

“Cái quái gì…” Ron thì thào, mặt trắng bệch.

Cửa túp lều đã bị phá tung. Tiếng Hagrid gầm lên, giận dữ và đau đớn: “Ta không đi đâu cả! Các người không có quyền! Ta là giáo viên của trường này!”

“Bắt lấy hắn! Hắn chống lại người thi hành công vụ!” Giọng Umbridge rít lên the thé, nghe như tiếng móng tay cào lên bảng đen, đầy vẻ cuồng loạn. “Hắn đang giấu vũ khí! Hắn là tay sai của Dumbledore! Bắn đi! Bắn cho hắn gục!”

Sáu tia sáng đỏ rực từ đũa phép của đám nhân viên Bộ (những kẻ trung thành mù quáng hoặc bị Umbridge mua chuộc bằng những lời hứa hẹn hão huyền) đồng loạt phóng vào Hagrid.

Nhưng dòng máu khổng lồ chảy trong huyết quản Hagrid là một lớp giáp tự nhiên. Những bùa Choáng nảy ra khỏi người ông như sỏi ném vào vách đá. Hagrid vung nắm đấm, hất văng hai kẻ tấn công như những con búp bê vải.

“Papa, ông ấy khỏe thật!” Mercury reo lên, nhưng giọng con vật chùng xuống ngay lập tức. “Nhưng mà… có người đang đến. Số phận của bà giáo già…”

Tristan nheo mắt. Từ cổng chính lâu đài, một bóng người dong dỏng cao đang lao xuống các bậc thềm đá, áo choàng bay phần phật trong gió. Là Giáo sư McGonagall.

Bà chạy băng qua bãi cỏ ướt sương, đũa phép lăm lăm trong tay, sự phẫn nộ tỏa ra quanh bà như một ngọn lửa thực thể.

“Dừng lại ngay! Lũ hèn hạ!” Giọng bà vang vọng, đanh thép và uy nghiêm, át cả tiếng gió gào. “Làm sao các người dám! Tấn công một người không có đũa phép giữa đêm hôm khuya khoắt!”

Umbridge quay lại. Dưới ánh sáng hỗn loạn của bùa chú, khuôn mặt bà ta trông thật đáng sợ – đôi mắt lồi ra long sòng sọc, phấn son nhòe nhoẹt, nụ cười méo mó của một kẻ đã mất hết lý trí.

“Minerva McGonagall…” Umbridge lẩm bẩm, rồi hét lên với đám tay chân. “Bà ta là đồng lõa! Bà ta đến để giải cứu tội phạm! Ngăn bà ta lại! Bất cứ giá nào!”

“Không!” Harry hét lên từ tháp Thiên văn, nhưng tiếng hét của cậu bị nuốt chửng bởi khoảng cách.

Tristan, từ vị trí quan sát của mình, nhìn thấy “sợi dây số phận” của McGonagall đột ngột chuyển sang màu đỏ thẫm – màu của máu và sự đứt gãy.

“Một tính toán sai lầm của định mệnh,” Tristan thì thầm, tay phải cậu nắm chặt con lắc, tay trái vô thức đưa lên, định búng một đồng xu.

Nhưng cậu dừng lại.

Là một Winner (Người Chiến Thắng) của con đường Số Phận, cậu hiểu rõ quy tắc khắc nghiệt nhất: Có những bi kịch là điểm tựa bắt buộc của dòng thời gian. Sự sụp đổ của McGonagall là cái giá phải trả để Dumbledore có cớ thanh trừng hoàn toàn ảnh hưởng của Bộ, và cũng là đòn bẩy tâm lý cuối cùng đẩy Harry vào sự cô độc tuyệt đối trước khi đến Sở Bảo Mật.

Nếu cứu bà lúc này, cơn giận dữ của Hogwarts sẽ không đủ lớn để thiêu rụi Umbridge vĩnh viễn.

“Xin lỗi, Giáo sư,” Tristan hạ tay xuống, ánh mắt lạnh lẽo nhưng trĩu nặng. “Sự hy sinh của cô sẽ là bản án tử hình cho mụ ta.”

Dưới sân trường, bốn nhân viên Bộ, theo lệnh của Umbridge, đồng loạt quay đũa phép về phía McGonagall. Không có lời cảnh báo. Không có danh dự của một cuộc đấu tay đôi.

“STUPEFY!”

Bốn tia sáng đỏ rực xé toạc bóng đêm, hợp lại thành một luồng năng lượng hủy diệt, lao thẳng vào ngực vị Giáo sư Biến hình.

McGonagall, người chưa kịp dựng bùa che chắn vì còn đang mải lo cho Hagrid, hứng trọn đòn tấn công hèn hạ ấy. Bà bị hất văng lên không trung, lơ lửng một giây như một con rối đứt dây, rồi rơi xuống nền đất lạnh lẽo. Bất động.

Một sự im lặng chết chóc bao trùm, còn đáng sợ hơn cả tiếng gào thét trước đó.

“Giết người rồi…” một giọng nói run rẩy vang lên từ ban công Tháp Thiên Văn. Hermione che miệng, nước mắt trào ra.

Dưới mặt đất, Hagrid gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng gầm của một con thú bị tước đi người thân. Ông điên cuồng lao vào đám nhân viên Bộ, đấm gục kẻ đứng gần nhất, rồi vác con chó Fang lên vai, lao thẳng về phía cổng trường, biến mất vào bóng tối của màn đêm. Umbridge gào thét ra lệnh đuổi theo, nhưng không ai dám nhúc nhích. Họ nhìn cái xác bất động của McGonagall, tay bắt đầu run rẩy. Họ nhận ra mình vừa vượt qua ranh giới không thể quay đầu.

Và rồi, cánh cửa lớn của lâu đài mở ra lần nữa.

Không có tiếng hét. Không có sự vội vã. Albus Dumbledore bước ra.

Ông không chạy. Ông bước đi chậm rãi, nhưng mỗi bước chân dường như làm rung chuyển cả nền đá. Gương mặt ông, thường ngày hiền từ, giờ đây lạnh băng và vô cảm đến đáng sợ. Ánh mắt xanh lơ rực lên một ngọn lửa trắng xóa – ngọn lửa của sự thịnh nộ được kìm nén đến cực điểm.

Không gian xung quanh Dumbledore như bị bóp méo. Những ngọn cỏ dưới chân ông rạp xuống. Không khí trở nên nặng nề đến mức khó thở. Đó là áp lực của một phù thủy vĩ đại nhất thế kỷ đang đứng trước ranh giới của việc tàn sát.

“Albus…” Umbridge lắp bắp, lùi lại phía sau, vấp phải tà áo chùng của chính mình. Sự hoang tưởng của bà ta vỡ vụn trước sự hiện diện áp đảo của Dumbledore. “Tôi… tôi đang thi hành công vụ… Bà ta cản trở…”

Dumbledore không nói gì. Ông chỉ giơ nhẹ cây đũa phép Cơm Nguội.

Một luồng xung kích vô hình, không màu, không mùi, quét qua sân trường.

Sáu nhân viên Bộ, kể cả những kẻ đang đứng xa nhất, đồng loạt bị hất văng ra sau, đập mạnh vào rào chắn, đũa phép của họ gãy đôi trong không trung. Umbridge bị nhấc bổng lên, xoay tròn như một con quay hỏng rồi bị ném mạnh vào đống bùn lầy gần túp lều của Hagrid.

“Cút,” Dumbledore nói. Chỉ một từ duy nhất. Không lớn tiếng, nhưng âm vang của nó vọng vào tận xương tủy của từng người có mặt.

Umbridge, lấm lem bùn đất, tóc tai rũ rượi, lồm cồm bò dậy. Bà ta nhìn Dumbledore, rồi nhìn thân thể bất động của McGonagall, nỗi sợ hãi nguyên thủy xâm chiếm tâm trí. Bà ta đã thua. Ván cược cuối cùng không chỉ thất bại, mà còn biến bà ta thành tội phạm.

“Đi! Đi ngay!” Bà ta rít lên với đám tay chân bại trận, rồi khập khiễng bỏ chạy về phía cổng trường, để lại sau lưng một Hogwarts đang chìm trong bi thương.

Trên tháp chuông, Tristan khẽ thở dài, gập ngón tay lại. Con lắc Pendulum đã ngừng dao động, trở về trạng thái tĩnh lặng.

“Bà ta sẽ không quay lại đâu,” Mercury thì thầm, giọng buồn bã. “Nhưng tội nghiệp bà giáo McGonagall.”

“Bà ấy sẽ sống, nhưng Hogwarts đêm nay đã chết một nửa,” Tristan nói, ánh mắt nhìn theo đám học sinh đang ùa xuống từ Tháp Thiên Văn để chạy đến Bệnh thất.

Cậu quay người, bước vào bóng tối của cầu thang xoắn ốc.

“Đi thôi, Mercury. Màn dạo đầu đã kết thúc. Giờ thì sân khấu hoàn toàn trống trải cho ‘người được chọn’ và định mệnh của cậu ta.”

Trong bóng tối, Tristan búng nhẹ một đồng Sickle. Đồng xu xoay tít, phản chiếu ánh trăng lạnh lẽo, mặt ngửa hiện lên hình một chiếc đầu lâu cười cợt.

“Điềm xấu,” cậu lẩm bẩm. “Harry Potter sắp sửa có một giấc ngủ rất tệ.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ngo-tinh-nghich-thien-vo-dang-tieu-su-thuc-tien-phap-3000.jpg
Ngộ Tính Nghịch Thiên, Võ Đang Tiểu Sư Thúc, Tiên Pháp 3000
Tháng 1 20, 2025
kiep-truoc-bien-lua-anh-hung-kiep-nay-sung-the-cuong-ma.jpg
Kiếp Trước Biển Lửa Anh Hùng, Kiếp Này Sủng Thê Cuồng Ma
Tháng 1 17, 2025
Luyện Khí Mười Vạn Năm
Bóc Quan Tài Dựng Lên, Đem Củi Mục Các Nàng Dưỡng Thành Nữ Thần
Tháng 1 22, 2025
vo-tien-truyen-thua-he-thong.jpg
Võ Tiên Truyền Thừa Hệ Thống
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved