Chương 225: Màn Chào Sân Của Những Kẻ Bán Tiếng Cười
Tháng Sáu tại Hogwarts. Mặc dù “Bóng hồng ám ảnh” Dolores Umbridge đã bị quét sạch khỏi lâu đài, nhưng không khí ngột ngạt vẫn chưa chịu buông tha nơi này. Cái nóng đầu hè đổ ập xuống như nung chảy những bức tường đá cổ kính, cộng hưởng với sức ép khủng khiếp từ kỳ thi Phù thủy Thường đẳng (O.W.L.s) đang diễn ra.
Dumbledore tuy vẫn tại vị, nhưng ông hiếm khi xuất hiện. Những tin đồn về sự trở lại của Voldemort, cộng với dư chấn từ vụ bê bối của Umbridge, khiến cả lâu đài chìm trong một sự im lặng đầy cảnh giác. Học sinh đi lại như những cái bóng, mắt thâm quầng vì thức khuya ôn bài và vì những nỗi sợ mơ hồ.
Đại Sảnh Đường đã được biến đổi hoàn toàn. Bốn dãy bàn Nhà biến mất, thay vào đó là hàng trăm chiếc bàn đơn nhỏ xíu, xếp thẳng tắp dưới sự giám sát của Giáo sư Griselda Marchbanks – Cục trưởng Cục Thi Cử Phù thủy – một bà già nhỏ thó, lưng còng nhưng đôi mắt sắc như dao cạo, người được đồn đại là đã chấm thi cho cả Dumbledore hơn trăm năm trước.
Harry ngồi ở dãy giữa, mồ hôi rịn ra trên trán, làm mờ cả mắt kính. Cậu đang vật lộn với bài thi Thiên văn học lý thuyết, nhưng những ngôi sao trên biểu đồ cứ nhòe đi, xoay tròn thành những hình thù quái dị. Vết sẹo trên trán cậu đau nhức – một cơn đau âm ỉ, dai dẳng, như tiếng vo ve của một con ruồi độc trong hộp sọ.
“Tập trung đi, Harry…” cậu tự nhủ, nhưng tâm trí cứ trôi tuột về cánh cửa đen bí ẩn trong giấc mơ. Cảm giác nôn nao, bồn chồn cứ dâng lên trong dạ dày, báo hiệu một điều gì đó sắp vỡ vụn.
Tại tháp đồng hồ, nơi có thể quan sát toàn cảnh sân trường mà không bị ai chú ý, Tristan Prewett đang đứng dựa lưng vào lan can đá. Gió nóng thổi tung mái tóc bạc, nhưng đôi mắt nâu sau cặp kính tròn của cậu vẫn tĩnh lặng như mặt hồ không đáy.
“Nóng quá đi mất! Lông con sắp bốc cháy rồi!” Mercury nằm phè ra trên bệ đá mát lạnh hiếm hoi, cái lưỡi nhỏ thè ra thở dốc. “Papa, sao mình lại phải đứng đây? Bọn năm 5 đang làm bài thi mà, có gì vui đâu?”
“Sự kiện, Mercury ạ,” Tristan lẩm bẩm, ngón tay xoay nhẹ con lắc Pendulum. Con lắc pha lê đen dao động mạnh, vẽ nên những vòng cung hỗn loạn. “Có những người không chọn cách rời đi trong im lặng. Họ chọn cách biến sự ra đi thành một di sản.”
“Di sản? Là vàng hả?” Con Niffler nhỏm dậy, mắt sáng lên.
“Không, là tiếng cười. Thứ còn hiếm hơn vàng ở cái thời điểm u tối này.”
Tristan nheo mắt. Từ phía xa, hai chấm đỏ rực rỡ đang lao vun vút về phía Đại Sảnh Đường với tốc độ của những quả Bludger điên loạn. Linh tính của Tristan rung lên những hồi chuông cảnh báo – không phải về nguy hiểm chết người, mà về sự hỗn loạn thuần túy.
Trong Đại Sảnh Đường, sự im lặng trang nghiêm bỗng chốc bị xé toạc.
RẦM!
Cánh cửa sồi khổng lồ không mở ra, mà bị một luồng xung kích cực mạnh thổi tung. Giáo sư Marchbanks giật mình đánh rơi cây bút lông ngỗng, trong khi đám học sinh đồng loạt quay đầu lại, mắt tròn mắt dẹt.
Fred và George Weasley lướt vào trên những cây chổi Cleansweep, lơ lửng giữa không trung. Họ không mặc đồng phục, mà khoác lên mình những bộ áo chùng màu đỏ tía rực rỡ thêu kim tuyến lấp lánh – đồng phục chính thức của tiệm “Phù Thủy Wỉ Wái”.
“Kính thưa quý vị giám khảo và các sĩ tử đau khổ!” Fred hét lớn, giọng vang vọng như sấm rền nhờ bùa Phóng thanh Sonorus. “Bài thi chán quá phải không? Cuộc đời ngắn lắm, sao phải khổ sở vì mấy cái chứng chỉ vớ vẩn!”
“Chúng tôi, Fred và George Weasley,” George tiếp lời, vung đũa phép lên cao, “xin trân trọng thông báo: Thời kỳ đi học đã kết thúc! Kỷ nguyên kinh doanh bắt đầu!”
“Và để tri ân Hogwarts, cũng như xóa tan cái không khí ảm đạm mà mụ cóc già Umbridge để lại, chúng tôi tặng các bạn một món quà!”
Cả hai cùng vung đũa. Từ những chiếc thùng họ đeo sau lưng, hàng ngàn quả pháo hoa ma thuật bắn vọt lên trần nhà.
BÙM! BÙM! BÙM!
Không gian nghiêm trang của kỳ thi O.W.L.s vỡ vụn. Những con rồng lửa xanh đỏ uốn lượn quanh các cột đá, phun ra những luồng tia lửa lấp lánh nhưng không gây bỏng. Những bánh xe Catherine khổng lồ xoay tít, rít lên những bản nhạc vui nhộn. Những quả pháo hình nấm lùn nhảy múa trên bàn thi, biến những tờ giấy da thành những bông hoa giấy rực rỡ.
“Dừng lại! Dừng lại ngay!” Giáo sư Marchbanks hét lên, nhưng tiếng của bà chìm nghỉm trong tiếng nổ giòn giã và tiếng reo hò phấn khích của đám học sinh.
Không còn ai làm bài nữa. Những cây bút bị vứt sang một bên. Những gương mặt căng thẳng, lo âu bỗng chốc giãn ra, thay thế bằng nụ cười và sự kinh ngạc. Kể cả Hermione, người luôn tôn sùng kỷ luật, cũng phải ngẩng đầu nhìn lên bầu trời rực rỡ nhân tạo trong Đại Sảnh, ánh mắt lấp lánh sự thán phục.
Harry ngước nhìn hai người anh song sinh của Ron. Trong khoảnh khắc đó, cậu quên đi vết sẹo, quên đi Voldemort. Cảm giác tự do phóng khoáng từ Fred và George lan tỏa như một liều thuốc giảm đau cực mạnh.
Nhưng sự hỗn loạn luôn đi kèm với rủi ro.
Một quả pháo “Đại Bác Di Động” bị một giám thị hốt hoảng dùng bùa Đánh bật phản lại, khiến nó đổi hướng, lao thẳng vào đám đông học sinh nhà Slytherin đang co cụm ở góc phòng. Draco Malfoy, trong cơn hoảng loạn, đã rút đũa phép bắn bừa một bùa Nổ (Bombarda).
Bùa chú của Malfoy trượt mục tiêu, đánh trúng một bức tượng hiệp sĩ treo trên tường ngay phía trên đầu Harry.
Bức tượng đá nặng hàng tạ rung lên, phần đế nứt toác. Một thanh kiếm đá khổng lồ tách rời khỏi tay bức tượng, rơi tự do xuống đúng vị trí Harry đang ngồi ngửa cổ nhìn trời.
Trong tiếng ồn ào đinh tai nhức óc, không ai nghe thấy tiếng nứt gãy đó. Không ai, ngoại trừ một người.
Từ tháp đồng hồ, Tristan Prewett khẽ tặc lưỡi.
“Kịch bản vui vẻ xém chút nữa thành phim kinh dị.”
Cậu không dùng đũa phép. Tay phải cậu thò vào túi áo, nắm lấy một viên bi ve bằng thủy tinh – đồ chơi của Mercury.
Vút.
Viên bi xé gió bay đi với một lực ném chính xác đến phi lý. Nó không nhắm vào thanh kiếm đá, mà nhắm vào một điểm nối nhỏ xíu trên chùm đèn chùm ngay phía trên Harry.
Keng.
Viên bi đánh trúng chốt lẫy. Một sợi dây xích của đèn chùm tuột ra, khiến chiếc đèn nghiêng mạnh sang một bên. Cái chao đèn bằng đồng thau văng ra, va mạnh vào thanh kiếm đá đang rơi.
Choang!
Thanh kiếm bị lệch hướng, cắm phập xuống mặt bàn gỗ cách tay Harry đúng ba centimet. Gỗ vụn bắn tung tóe.
Harry giật bắn mình, ngã ngửa ra sau ghế, mặt cắt không còn giọt máu. Cậu nhìn thanh kiếm đá cắm ngập sâu vào nơi mà tích tắc trước đó là cổ của mình.
“Harry! Cậu có sao không?” Ron hét lên, lao tới.
Harry thở dốc, tim đập như muốn vỡ lồng ngực. Cậu ngước nhìn lên trần nhà, rồi nhìn ra phía cửa sổ cao tít. Trong làn khói pháo hoa mù mịt, cậu thoáng thấy một bóng người tóc bạc đứng trên tháp đồng hồ, tay đang tung hứng một thứ gì đó nhỏ xíu, bên cạnh là một con thú lông lá.
Bóng người đó giơ tay lên, làm động tác chào kiểu quân đội đầy hờ hững, rồi quay lưng biến mất.
“Tristan…” Harry thì thầm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng.
Trong khi đó, Fred và George đã hoàn tất màn trình diễn. Hai anh em lượn một vòng cuối cùng, tạo thành một chữ “W” khổng lồ bằng khói cam trên bầu trời Đại Sảnh.
“Đừng quên ghé số 93 Hẻm Xéo! Giảm giá đặc biệt cho học sinh Hogwarts nếu biết thề độc là sẽ dùng sản phẩm của chúng tôi để chọc tức giám thị Filch!”
Với một tiếng rít xé gió, họ lao vút qua cánh cửa lớn, bay thẳng vào bầu trời xanh ngắt, để lại sau lưng một Hogwarts đang náo loạn, một Harry Potter vừa thoát chết trong gang tấc, và một huyền thoại về sự tự do sẽ còn được kể lại trong nhiều năm nữa.
Bên ngoài hành lang, Tristan bước chậm rãi về phía ký túc xá, Mercury bám trên vai cậu, tay ôm khư khư một mảnh pháo hoa màu vàng.
“Papa ném bi siêu thật!” Mercury tán thưởng. “Nhưng mà sao Papa phải cứu Harry Potter hoài vậy? Cậu ta hút rắc rối như nam châm ấy.”
“Vì cậu ta là tâm bão, Mercury,” Tristan nói, giọng trầm xuống, nụ cười trên môi tắt hẳn. “Nếu tâm bão tan vỡ quá sớm, cơn bão sẽ quét sạch tất cả, bao gồm cả chúng ta.”
Cậu dừng lại trước cửa bức tranh Bà Béo, ánh mắt trở nên xa xăm.
“Chuẩn bị đi, Mercury. Fred và George đã phát pháo hiệu kết thúc năm học. Nhưng với chúng ta, và với Harry… mọi thứ mới chỉ bắt đầu.”
Và đúng như lời Tristan nói, tối hôm đó, khi nằm trên giường, Harry Potter đã rơi vào cơn ác mộng tồi tệ nhất đời mình. Cánh cửa đen mở toang, và ở đó, Sirius Black đang gào thét dưới đũa phép của Voldemort.