Chương 224: Phép Màu Từ Nấm Và Những Kẻ Đứng Ngoài Cơn Bão
Tháng Tư trút những cơn mưa rào không dứt xuống mái ngói lâu đài Hogwarts, gột rửa đi bầu không khí nặng nề của mùa đông và tàn dư của chế độ Umbridge. Đạo Quân Dumbledore đã âm thầm giải tán trong danh dự, hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình.
Nhưng với Marietta Edgecombe, mùa xuân vẫn chưa tới.
Cô sống như một bóng ma vật vờ trong tháp Ravenclaw. Dù không bị đuổi học, nhưng dòng chữ “SNEAK” tím bầm vắt ngang mặt là bản án chung thân tàn khốc hơn cả ngục tù. Nó sưng tấy, đau nhức theo từng nhịp đập của sự hối hận, và không bùa chú y tế nào của bà Pomfrey có thể xóa bỏ. Cô phải đeo mặt nạ hoặc khăn che mặt dày sụ, chịu đựng sự cô lập như một liều thuốc độc chậm.
Cho đến một đêm mưa tầm tã, cô nhận được một con hạc giấy màu bạc: “Nhà kính số 3. Mang theo đức tin.”
Nhà kính số 3 về đêm là một thế giới khác, nồng nặc mùi đất ẩm, rêu mốc và hơi thở của thực vật ma thuật. Tiếng mưa gõ lên mái kính tạo thành một nhịp điệu thôi miên, tách biệt không gian này với thực tại.
Tristan Prewett đang đứng trước một chiếc bàn gỗ thấp được dọn sạch sẽ. Cậu không mặc đồng phục, mà khoác một chiếc áo chùng tế lễ đơn giản màu nâu đất. Trên bàn không có đũa phép, chỉ có ba ngọn nến làm từ mỡ động vật tỏa ra mùi hương ngai ngái, một bát nước sạch, và một đĩa bạc đựng những bào tử nấm màu đỏ thẫm kỳ lạ.
Mercury ngồi trên một chậu cây Mandrake, yên lặng quan sát với vẻ trang nghiêm hiếm thấy.
“Cậu đến rồi,” Tristan nói, giọng trầm thấp, hòa vào tiếng mưa.
Marietta run rẩy bước vào, tháo chiếc khăn ướt đẫm. Khuôn mặt biến dạng của cô lộ ra dưới ánh nến chập chờn.
“Tristan… cậu thực sự có thể…”
“Suỵt,” Tristan đưa ngón tay lên môi. “Đừng hỏi ta. Hãy hỏi Đất Mẹ.”
Cậu chỉ tay ra hiệu cho cô quỳ xuống trước bàn lễ. Không gian xung quanh bỗng trở nên linh thiêng và quỷ dị. Tristan không dùng đũa phép. Cậu đang chuẩn bị thực hiện một nghi thức cổ xưa của thế giới bên kia – nơi cậu là một kẻ ngoại lai sùng đạo.
“Lời nguyền của Hermione là một dạng ký sinh tinh thần,” Tristan giải thích, tay rắc những bào tử nấm đỏ thẫm lên vết sẹo của Marietta. “Để loại bỏ nó, chúng ta cần một sự sống mạnh mẽ hơn, tham lam hơn để ‘ăn’ nó. Và Mẹ Đất luôn hào phóng với những đứa con biết hiến tế.”
Tristan bắt đầu đi quanh Marietta theo chiều kim đồng hồ, miệng lẩm bẩm những âm tiết bằng tiếng Hermes cổ – ngôn ngữ rung động trực tiếp vào Linh thể, tạo ra những gợn sóng vô hình trong không khí.
“Hỡi Mẹ của vạn vật…”
“Nữ thần của sự sinh sôi và tàn lụi…”
“Đấng nắm giữ quyền năng của sự sống…”
Cậu dừng lại trước mặt Marietta, đôi mắt nâu sau cặp kính chuyển sang trạng thái sâu thẳm, phản chiếu ánh sáng của Mặt Trăng Đỏ (Red Moon) dù bên ngoài trời đang mưa bão. Cậu không dùng linh tính của mình để chữa trị, cậu dùng nó để dẫn dụ. Cậu mở một cánh cửa nhỏ, xin một chút “nhân từ” từ thực thể vĩ đại kia giáng xuống những bào tử nấm.
“Xin hãy nhận lấy nỗi đau này làm dinh dưỡng.”
Một luồng gió lạnh buốt thổi qua nhà kính, dù cửa sổ đóng kín. Những ngọn nến vụt sáng lên màu xanh lục ma quái.
Marietta rùng mình. Cô cảm thấy những hạt bào tử trên mặt mình bắt đầu ngọ nguậy.
Cảm giác ngứa ngáy điên cuồng ập đến, nhưng cô không thể cử động. Dưới tác động của nghi thức, cô thấy Tristan không còn là một học sinh. Cậu đứng đó, cao lớn lồng lộng, cái bóng in trên vách kính như một tư tế của những vị thần cổ xưa, uy nghiêm và đáng sợ.
Những bào tử nấm nảy mầm.
Chúng cắm rễ sâu vào những mụn nhọt tím bầm. Những sợi nấm trắng muốt mọc ra tua tủa, xuyên qua da thịt, hút lấy ma thuật đen của lời nguyền. Chúng lớn nhanh như thổi, nở thành những đóa nấm nhỏ xíu, xinh đẹp nhưng rợn người ngay trên mặt cô.
Marietta cảm thấy lời nguyền – nỗi đau, sự nhục nhã, cái nóng rát – đang bị hút ra ngoài. Cô rơi vào trạng thái bán mê, nước mắt trào ra, hòa lẫn với cảm giác sùng kính tột độ. Trong mắt cô, Tristan là người duy nhất có thể sai khiến sự sống, người nắm giữ chìa khóa cứu rỗi linh hồn cô.
“Nở hoa đi, rồi tàn lụi,” Tristan thì thầm, vẩy một chút nước thánh lên đám nấm.
Những cây nấm sau khi hút cạn hắc thuật lập tức chuyển sang màu đen kịt, khô héo và rụng lả tả xuống sàn, mang theo cả lớp da chết sần sùi.
Bên dưới là lớp da mới, hồng hào và láng mịn.
“Xong rồi,” Tristan nói, thổi tắt nến. Áp lực vô hình tan biến.
Marietta run rẩy sờ lên mặt mình. Sạch trơn. Cô òa khóc, quỳ rạp xuống, trán chạm vào mũi giày của Tristan.
“Cảm ơn cậu… Cảm ơn Đất Mẹ…” cô nức nở, giọng nói run rẩy đầy đức tin. “Con nguyện dâng hiến tất cả… Con sẽ làm mọi thứ…”
Tristan nhìn xuống, khuôn mặt bình thản nhưng ánh mắt lóe lên sự tính toán. Cậu không ngờ hiệu ứng “tẩy não” của nghi thức lại mạnh đến thế. Cậu không chỉ chữa cho cô, cậu đã vô tình khắc sâu hình ảnh của mình vào tâm trí cô như một người đại diện của thần linh.
“Đứng dậy đi, Marietta,” Tristan đỡ cô dậy, giọng dịu dàng nhưng xa cách. “Hãy nhớ cảm giác này. Và nhớ rằng, sự im lặng cũng là một loại lời cầu nguyện.”
“Vâng… vâng, thưa… Tristan,” Marietta gật đầu lia lịa, ánh mắt nhìn cậu rực sáng sự cuồng tín. Cô lùi lại, cúi chào thật sâu rồi mới dám quay lưng rời đi.
Mercury ngồi trên chậu cây, nhổ toẹt miếng rễ cây đang gặm dở.
“Papa, papa vừa tạo ra một con chiên đấy à? Cái cách cô ta nhìn papa… rợn cả tóc gáy.”
“Đó là sức mạnh của Đức tin, Mercury,” Tristan phủi tay, thu dọn bàn lễ. “Và một tín đồ cuồng nhiệt ở Ravenclaw sẽ hữu dụng hơn nhiều so với một điệp viên bị ép buộc.”
Tháng Năm đến mang theo cái nóng oi bức đầu hè và cơn ác mộng mang tên O.W.L.s (Kỳ thi Phù thủy Thường đẳng).
Phòng sinh hoạt chung Gryffindor biến thành một chiến trường của tri thức và sự hoảng loạn. Những chồng sách cao ngất ngưởng che lấp cả lò sưởi. Tiếng lẩm bẩm ôn bài vang lên rì rầm như tiếng tụng kinh của một giáo phái tuyệt vọng.
“Tớ chết mất thôi!” Ron Weasley gào lên, vò đầu bứt tai đến mức tóc đỏ dựng ngược. Cậu chàng đang bị chôn vùi dưới đống biểu đồ Thiên văn. “Sao Mộc và mặt trăng của nó… Ai mà quan tâm chứ!”
“Tập trung đi Ron!” Hermione nạt, mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, tay điên cuồng ghi chú vào cuốn Lịch sử Pháp thuật. Cô nàng trông như sắp phát điên, tóc tai bù xù, mực dính đầy tay. “Nếu tớ trượt môn Cổ ngữ Runes, tớ thà bị đuổi học còn hơn!”
Harry ngồi cạnh đó, mặt mày xám ngoét, nhìn chằm chằm vào cuốn sách Bùa chú với ánh mắt vô hồn. Vết sẹo trên trán thỉnh thoảng nhói lên, báo hiệu Voldemort đang vui vẻ hoặc giận dữ đâu đó, nhưng Harry quá mệt để bận tâm.
“Tớ nghĩ tớ vừa quên cách cầm đũa phép rồi,” Harry thì thào tuyệt vọng.
Trái ngược hoàn toàn với khung cảnh địa ngục trần gian đó, ở một góc cửa sổ đầy nắng, một nhóm học sinh năm bốn đang tạo ra một “vùng an toàn” đầy thư thái.
Tristan Prewett ngồi dựa lưng vào ghế bành nhung đỏ, tay cầm một tách trà Earl Grey thơm phức, chân gác lên một chiếc đôn êm ái. Mercury nằm ngửa bụng trên đùi cậu phơi nắng, thỉnh thoảng lại ngáp dài một cái đầy khiêu khích trêu ngươi đám năm năm.
Ngồi quanh cậu là Ginny Weasley, Colin Creevey và Luna Lovegood (người lại “lạc” sang Gryffindor chơi). Họ đang chơi bài Exploding Snap (Bài nổ) nhưng thay vì la hét ầm ĩ, Tristan đã thiết lập một bùa Muffliato nhẹ để không làm phiền các đàn anh đàn chị đang hóa rồ.
“Tristan, cậu lại thắng nữa rồi!” Colin than vãn, nhưng miệng cười toe toét. “Sao cậu lúc nào cũng rút được lá bài an toàn thế?”
“Là vận may thôi,” Tristan nhún vai, nhấp một ngụm trà. Cậu lật một lá bài. The Sun. “Thấy chưa? Ánh mặt trời rực rỡ.”
“Năm sau chúng ta cũng sẽ khổ sở như họ thôi,” Ginny thở dài, liếc nhìn ông anh Ron đang úp mặt vào chậu nước lạnh để tỉnh táo. “Nhìn họ kìa, trông như những xác sống.”
“Đừng lo xa thế,” Tristan mỉm cười, giọng nói êm đềm như liều thuốc an thần. “Tương lai là những biến số. Còn hiện tại, chúng ta có nắng, có trà và có bài để chơi. Tận hưởng đi.”
Luna chỉnh lại cặp kính quang phổ kỳ quặc trên mũi. “Mình thấy có rất nhiều Nargles đang bay quanh đầu Hermione. Chúng nó thích sự lo âu. Có lẽ vì thế mà chị ấy trông sắp nổ tung.”
“Có lẽ vậy,” Tristan gật đầu đồng tình.
Cậu nhìn Harry đang vật lộn với cơn đau đầu và áp lực thi cử. Cậu biết những gì sắp xảy ra. Kỳ thi O.W.L.s chỉ là màn dạo đầu yên bình giả tạo trước khi cơn bão thực sự ập đến tại Sở Bảo Mật.
Nhưng Tristan không vội. Cậu là Winner. Cậu biết cách chờ đợi thời điểm của mình.
“Chia ván mới đi,” Tristan nói, ngả đầu ra sau, tận hưởng chút bình yên hiếm hoi. “Lần này tớ cược vào lá Wheel of Fortune.”
Và đúng như lời tiên tri của kẻ thao túng vận mệnh, lá bài trên tay cậu lật mở, vẽ nên một vòng tròn bí ẩn dưới ánh nắng chói chang của tháng Năm.