-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 22: Những Tiếng Vọng Từ Bansy Và Bóng Ma Của Hồng Tế Ti
Chương 22: Những Tiếng Vọng Từ Bansy Và Bóng Ma Của Hồng Tế Ti
Cơn bão vàng và những con số khổng lồ đã đi qua, để lại phía sau một khoảng lặng kỳ quặc bao trùm lấy cung điện Người Khổng Lồ.
Nếu như vài phút trước, không khí còn rực nóng bởi hơi thở của lòng tham và sự tính toán, thì giờ đây, nó nhanh chóng nguội lạnh, đông kết lại thành một lớp băng mỏng manh của sự dè chừng. Những kẻ ngồi quanh chiếc bàn đồng thau dài thượt này đều là những diễn viên xuất sắc trên sân khấu cuộc đời mình, và họ hiểu rằng: Tiền bạc chỉ là lớp vỏ, thông tin mới là linh hồn của thế giới phi phàm.
Audrey Hall – quý cô “Chính Nghĩa” – khẽ mím môi, đôi mắt xanh biếc đảo nhẹ một vòng quan sát. Cô nhận ra sự thay đổi trong nhịp thở của mọi người. Không còn sự dồn dập, háo hức. Thay vào đó là sự trầm tư. Tuần này, cô không có tin tức gì đặc biệt từ giới quý tộc Backlund, ngoại trừ những vũ hội sáo rỗng và vài tin đồn chính trị vô thưởng vô phạt. Cô quyết định chọn giải pháp thông minh nhất của một “Khán Giả”: im lặng và mỉm cười, duy trì phong thái thanh lịch hoàn hảo.
Ở phía đối diện, Fors Wall lười biếng dựa lưng vào ghế. Sau cơn adrenaline của việc trả nợ và kiếm được món hời từ công thức Học Đồ, cô chỉ muốn quay về chiếc giường êm ái của mình, cuộn tròn trong chăn và ngủ một giấc. Cô buông ra vài câu nhận xét bâng quơ về tình hình an ninh đang thắt chặt ở Backlund, những lời khuyên sáo rỗng mà ai đọc báo cũng biết, chỉ để lấp đầy khoảng trống.
Emlyn White thì nhíu mày. Chàng Huyết tộc kiêu ngạo không cảm thấy “áp lực” tâm lý nào cả. Với hắn, những kẻ ngồi đây – trừ ngài Ngu Giả – đều là con người với tuổi thọ ngắn ngủi và những toan tính tầm thường. Hắn đang bận suy nghĩ xem nên dùng số tiền vừa kiếm được để mua bộ váy nào cho con búp bê mới, hay nên tiết kiệm để mua nguyên liệu thuốc. Sự tách biệt của Huyết tộc khiến hắn như một kẻ ngoại đạo ngây thơ giữa bầy sói già.
Nhưng sự im lặng này không kéo dài lâu.
Alger Wilson – “Người Treo Ngược” – khẽ cựa mình. Hắn là kẻ không bao giờ để thời gian trôi qua lãng phí. Ánh mắt hắn hướng về phía Derrick Berg, chàng trai trẻ của Thành Bạc.
“Mặt Trời,” giọng Alger vang lên, trầm đục và mang theo vị mặn chát của kinh nghiệm, “ta có một lời khuyên miễn phí cho cậu.”
Derrick giật mình, ngẩng phắt lên, đôi mắt trong veo nhìn Alger đầy mong đợi.
“Về nghi thức tế lễ mà cậu định thực hiện để nhận lương thực từ ngài Bánh Xe Vận Mệnh,” Alger nói chậm rãi, từng từ như đinh đóng vào gỗ, “đừng bao giờ đánh giá thấp Thủ lĩnh của cậu.”
Derrick ngơ ngác: “Nhưng… ngài ấy là người tốt. Ngài ấy luôn lo lắng cho sự tồn vong của thành phố.”
Alger cười khẩy, nụ cười không lan tới đáy mắt.
“Tốt hay xấu không quan trọng. Quan trọng là vị thế. Thủ lĩnh của cậu là một Bán Thần, kẻ nắm giữ quyền lực cao nhất ở vùng đất bị chúa bỏ rơi đó. Cậu nghĩ ông ta sẽ không cảm nhận được sự biến động của vận mệnh sao? Cậu nghĩ ông ta sẽ không nhận ra sự xuất hiện bất thường của một lượng lương thực khổng lồ từ hư không?”
Hắn chồm người tới trước, giọng hạ thấp xuống như tiếng thì thầm của quỷ dữ:
“Sự ngây thơ là con đường ngắn nhất dẫn đến cái chết, cậu bé ạ. Nếu cậu không chuẩn bị một lý do hợp lý, hoặc một phương thức che giấu hoàn hảo, thứ cậu nhận được không phải là lời khen ngợi, mà là sự giam cầm, hoặc tệ hơn… thanh trừng.”
Derrick rùng mình. Cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng. Cậu nhớ lại ánh mắt sâu thẳm của Thủ lĩnh, nhớ lại những hình phạt tàn khốc dành cho kẻ phản bội. Cậu nhận ra mình đã quá đơn giản. Sự thất vọng về bản thân trỗi dậy, cay đắng. Cậu đã suýt hại chết chính mình và có thể làm liên lụy đến ngài Ngu Giả.
“Tôi… tôi hiểu rồi. Cảm ơn ngài, ngài Người Treo Ngược.”
Alger gật đầu, dựa lưng lại vào ghế, vẻ mặt thỏa mãn của một kẻ vừa ban phát trí tuệ.
“Cẩn trọng và dè chừng – đó là cách duy nhất để sống lâu hơn những kẻ khác.”
Đó là triết lý sinh tồn của hải tặc, và giờ đây, nó trở thành bài học vỡ lòng cho chàng trai của vùng đất chìm trong bóng tối.
Khi không khí lại chùng xuống, một tiếng cười khàn khàn, lạ lẫm vang lên từ phía cuối bàn.
Đó là Klein Moretti, trong nhân dạng “Thế Giới”.
Hắn trùm kín người trong chiếc áo choàng đen, khuôn mặt mờ ảo u ám. Tiếng cười của hắn nghe như tiếng gió rít qua khe cửa của một ngôi nhà hoang.
“Biển cả yên tĩnh sao, ngài Người Treo Ngược?” Klein hỏi, giọng đầy châm biếm.
Alger nhíu mày, cảnh giác: “Ý ngươi là gì?”
“Tôi vừa nghe được một câu chuyện thú vị hơn nhiều so với sự yên tĩnh giả tạo đó,” Klein chậm rãi nói, ngón tay gõ nhịp lên mặt bàn. “Tại cảng Bansy.”
Hai từ “Bansy” vừa thốt ra, không khí trong sương mù xám dường như đông đặc lại.
Tristan, người đang ngồi vắt chân thảnh thơi, khẽ khựng lại một nhịp. Đôi mắt sau cặp kính của cậu lóe lên một tia sắc lạnh, nhưng cậu vẫn giữ im lặng, chờ đợi.
Klein tiếp tục, giọng kể chuyện đều đều nhưng chứa đựng sự kinh hoàng ngầm:
“Cảng Bansy, nơi từng được biết đến với cái tên Cảng Xanh. Các người có biết không? Ở đó, người ta vừa khôi phục một tập tục cổ xưa. Một bữa tiệc.”
Hắn dừng lại, để trí tưởng tượng của mọi người tự vẽ nên bức tranh.
“Không phải tiệc rượu hay khiêu vũ. Mà là tiệc tế sống. Họ ăn thịt đồng loại để cầu xin sự bảo hộ của ‘Thần Thời Tiết’.”
Audrey đưa tay che miệng, kìm nén tiếng thốt kinh hoàng. Fors rùng mình, da gà nổi khắp cánh tay. Ăn thịt người? Trong kỷ nguyên hơi nước và máy móc này sao?
“Điều thú vị nhất,” Klein nói tiếp, giọng lạnh lẽo hơn, “là ngay cả vị Giám mục của Giáo hội Bão Tố trấn thủ tại đó cũng đã sa ngã. Hắn ta không ngăn cản, mà hòa mình vào đó, trở thành một phần của con quái vật.”
Alger biến sắc. Hắn là người của Giáo hội Bão Tố. Việc một Giám mục sa ngã là nỗi sỉ nhục, là một vết nhơ không thể chấp nhận. Nhưng hắn nhanh chóng lấy lại bình tĩnh, bộ não bắt đầu phân tích.
“Thần Thời Tiết…” Alger lẩm bẩm. “Đó là danh xưng của một Tà Linh cổ xưa, tàn dư từ Kỷ thứ Tư. Ta từng nghe nói về hắn. Hắn không phải Thần, chỉ là một thực thể tà ác lợi dụng tín ngưỡng để tồn tại.”
Hắn ngẩng lên nhìn Thế Giới, ánh mắt nghiêm trọng:
“Biển cả rộng lớn luôn che giấu những thứ dơ bẩn. Những Tà Linh như vậy rải rác khắp nơi, chờ đợi cơ hội để trỗi dậy.”
“Đúng vậy,” Klein gật đầu. “Nhưng câu chuyện chưa hết.”
Hắn quay sang nhìn Tristan. Một cái nhìn đầy ẩn ý.
Tristan hiểu ý. Đã đến lúc nhân chứng sống lên tiếng. Cậu bỏ chân xuống, chỉnh lại cổ áo vest đen tuyền, động tác tao nhã như đang chuẩn bị thưởng thức trà chiều.
“Tin tức đó chính xác,” Tristan nói, giọng bình thản đến mức vô tình. “Nhưng cái kết của nó còn… triệt để hơn những gì các vị tưởng tượng.”
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía “Bánh Xe Vận Mệnh”.
Tristan gõ nhẹ ngón trỏ lên mặt bàn đồng thau.
Cạch.
“Giáo hội Bão Tố đã không chọn cách thanh tẩy hay bắt giữ. Họ chọn cách đơn giản nhất, và cũng là tàn bạo nhất.”
Cậu mỉm cười nhạt, nụ cười không có chút hơi ấm.
“Họ xóa sổ hòn đảo. Toàn bộ.”
Audrey mở to mắt: “Xóa sổ? Ý ngài là…”
“Pháo kích,” Tristan đáp gọn lỏn. “Hạm đội tàu bọc thép đã san phẳng cảng Bansy thành bình địa. Không còn nhà cửa, không còn cây cối, và dĩ nhiên… không còn nhân chứng. Mọi dấu vết về dị giáo, về bữa tiệc máu, về vị Giám mục sa ngã kia… đều bị chôn vùi dưới tro bụi và sóng biển.”
Sự im lặng bao trùm lấy bàn tròn. Lần này, nó nặng nề hơn cả lúc Tristan ra giá hai mươi nghìn bảng. Đó là sự im lặng của cái chết. Sự tàn khốc của Giáo hội Bão Tố hiện lên rõ mồn một qua lời kể lạnh lùng của Tristan.
Alger nuốt nước bọt. Hắn biết phong cách làm việc của Giáo hội, nhưng “Thanh Trừng” (Buster Call) ở mức độ này là cực kỳ hiếm gặp. Điều đó chứng tỏ thứ tà ác ở Bansy không chỉ là một Tà Linh đơn giản.
Tristan dựa lưng vào ghế, quan sát phản ứng của mọi người. Cậu đóng vai một người quan sát lạnh lùng, một kẻ đứng trên cao nhìn xuống bi kịch nhân gian. Nhưng sâu trong lòng, cậu vẫn cảm nhận được sự run rẩy của linh hồn. Cậu đã ở đó. Cậu đã chạy đua với tử thần giữa những bức tường máu và tiếng thì thầm điên loạn. Nếu không nhờ may mắn – hay nói đúng hơn là sự sắp đặt của vận mệnh – cậu đã trở thành một phần của tro bụi Bansy.
Đúng lúc không khí đang căng thẳng tột độ, một tiếng cười trầm thấp, uy nghiêm vang vọng từ phía đầu bàn.
Ngài Ngu Giả.
Klein Moretti, bao phủ trong màn sương xám dày đặc, khẽ rung vai cười. Tiếng cười của hắn không mang vẻ chế giễu, mà mang âm hưởng của thời gian, như một vị thần cổ đại đang hồi tưởng lại quá khứ xa xăm.
“Ha ha…”
Âm thanh ấy khiến Alger và Audrey rùng mình. Họ cảm giác như mình là những đứa trẻ đang nghe người lớn kể về những con quái vật có thật.
“Chuyện ở Bansy,” Klein nói, giọng vang vọng, hư ảo, “làm ta nhớ đến một người bạn cũ.”
Hắn ngừng lại một chút, để sự tò mò dâng lên đến đỉnh điểm.
“Một nhân vật từ Kỷ thứ Tư.”
Đôi mắt Audrey sáng lên lấp lánh. Lịch sử bí mật! Kiến thức từ Kỷ thứ Tư! Đây là thứ cô khao khát nhất.
“Người bạn đó mang danh hiệu…” Klein gõ nhẹ ngón tay, từng nhịp, từng nhịp. “…Hồng Tế Ti (Red Priest).”
Hắn liếc nhìn Tristan, rồi quét mắt qua tất cả.
“Hay còn được gọi là… Thiên Sứ Chi Vương (King of Angels).”
Thiên Sứ Chi Vương.
Bốn chữ này rơi xuống như bốn tảng thiên thạch, đập tan mọi suy nghĩ trong đầu Fors và Alger.
Thiên Sứ. Đó là cấp bậc chỉ đứng dưới Thần linh. Là những sứ giả quyền năng nhất, những kẻ hầu cận bên ngai vàng của Đấng Tạo Hóa.
Và “Vương” – Vua của các Thiên Sứ.
Alger cảm thấy tim mình như ngừng đập. Hắn biết về các Thiên Sứ, nhưng danh hiệu “Thiên Sứ Chi Vương” gợi lên một đẳng cấp sức mạnh mà hắn không dám tưởng tượng. Đó là những tồn tại gần với Thần nhất.
Klein tiếp tục, giọng nói như vọng về từ cõi hư vô:
“Hậu duệ và những kẻ trung thành của ông ta từng sống tại một nơi gọi là Bince. Đó chính là tên cổ của Bansy.”
Tristan, người vẫn luôn giữ vẻ điềm tĩnh của một “Winner” lúc này cảm thấy sống lưng mình lạnh toát.
Cậu nhớ lại bức tường máu trong bưu điện Bansy. Cậu nhớ lại cảm giác bị theo dõi, bị đè nén bởi một ý chí vượt xa tầm hiểu biết của con người.
Medici.
Cái tên hiện lên trong đầu cậu, đỏ rực như máu tươi.
Trước đây, cậu chỉ biết đó là một tà linh mạnh mẽ. Nhưng giờ đây, qua lời của Ngu Giả, mảnh ghép cuối cùng đã rơi vào chỗ của nó.
Đó không phải là tà linh thông thường. Đó là dấu vết của một Thiên Sứ Chi Vương.
Một Bán Thần Sequence 4 đã đủ khiến cậu phải dốc hết vốn liếng để đối phó. Vậy mà cậu vừa vô tình bước qua lãnh địa, thậm chí chọc vào ổ kiến lửa của một thực thể cấp Thiên Sứ.
Sự kinh hoàng dâng lên, xâm chiếm lấy tâm trí Tristan.
Vận mệnh… Vận mệnh thực sự là một trò đùa tàn nhẫn. Việc cậu thoát khỏi Bansy không chỉ là nhờ “High Spirituality” hay con lắc Pendulum. Đó là một phép màu. Cậu đã đi trên dây giữa vực thẳm mà không hề hay biết bên dưới là miệng của một con rồng cổ đại.
Tristan hít một hơi thật sâu, cố gắng kiểm soát nhịp tim của linh thể đang dao động dữ dội. Cậu cúi đầu thấp hơn một chút, che giấu ánh mắt dao động sau cặp kính.
“Ra là vậy…” Tristan thì thầm, giọng nói hòa vào tiếng sương mù trôi. “Thảo nào ngọn lửa ở đó lại… khác biệt đến thế.”
Klein mỉm cười sau màn sương. Hắn hài lòng với phản ứng này. Việc tiết lộ danh tính Medici không chỉ giải thích nguồn gốc sự kiện Bansy, mà còn củng cố hình ảnh của The Fool như một thực thể cổ xưa, ngang hàng với các Thiên Sứ Chi Vương, biết rõ mọi bí mật của lịch sử.
Hắn quay sang Fors, người đang ngẩn ngơ vì sợ hãi.
“Ngươi cần mua một chiếc máy vô tuyến điện, đúng không?” Klein hỏi bằng giọng của Thế Giới, phá vỡ bầu không khí ngột ngạt. “Ta cần nó. Hãy tìm mua và hiến tế cho ngài Ngu Giả.”
Fors giật mình, vội vàng gật đầu như gà mổ thóc: “Vâng! Vâng, tôi sẽ làm ngay!”
Audrey cũng muốn giúp, nhưng cô nhớ ra mình sắp phải rời Backlund đến điền trang của gia đình, nên đành im lặng, tiếc nuối vì bỏ lỡ cơ hội ghi điểm.
Buổi tụ hội dần đi đến hồi kết. Nhưng cái tên “Hồng Tế Ti” và bóng ma của sự hủy diệt ở Bansy vẫn lơ lửng trên đầu mỗi người như một đám mây đen dự báo bão tố.
Tristan hiểu rằng, chuyến hành trình sắp tới của cậu tới Bayam sẽ không chỉ là sóng yên biển lặng. Những cái tên cổ xưa đã bắt đầu thức giấc, và cậu – một con quay nhỏ bé trong tay vận mệnh – đang bị cuốn vào những vòng xoáy khổng lồ của thời đại.