-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 20: Nghi Thức Buổi Trà Chiều Và Đơn Đặt Hàng Của Kẻ Thắng Cuộc
Chương 20: Nghi Thức Buổi Trà Chiều Và Đơn Đặt Hàng Của Kẻ Thắng Cuộc
Sương mù xám.
Đó là thứ đầu tiên và cũng là thứ cuối cùng tồn tại ở nơi này. Nó không trôi, không tan, mà ngưng đọng như thời gian đã chết, bao trùm lấy tòa cung điện nguy nga của người khổng lồ lơ lửng giữa hư vô.
Tristan mở mắt.
Cảm giác rơi tự do biến mất, thay vào đó là sự ổn định của linh thể. Hình chiếu của cậu hiện ra trên chiếc ghế lưng cao khắc biểu tượng “Bánh Xe Vận Mệnh”. Bộ trang phục hải tặc luộm thuộm ngoài đời thực đã được sương mù tái tạo lại thành một bộ âu phục đen tuyền, cổ điển và sang trọng, chỉ có đôi mắt sau cặp kính vẫn ánh lên sắc xanh lục bảo sắc sảo và nụ cười biếng nhác đặc trưng.
Cạch.
Ngón tay cậu gõ nhẹ lên mặt bàn đồng thau. Âm thanh vang vọng, khô khốc, phá vỡ sự tĩnh mịch ngàn năm.
Ở phía đối diện, Audrey Hall – quý cô “Chính Nghĩa” – đã đứng dậy. Chiếc váy dạ hội màu xanh ngọc bích hư ảo khẽ lay động theo nhịp cúi chào hoàn hảo của cô.
“Chào buổi chiều, ngài Ngu Giả…”
Giọng cô trong veo, ngọt ngào nhưng mang theo sự tôn kính tuyệt đối.
“Chào buổi chiều, ngài Người Treo Ngược… ngài Bánh Xe Vận Mệnh… ngài Mặt Trời… ngài Mặt Trăng… ngài Ma Thuật Sư… và cuối cùng, ngài Thế Giới.”
Audrey ngồi xuống, hai tay đan nhẹ vào nhau đặt trên mặt bàn, lưng thẳng tắp. Cô hài lòng. Nghi thức chào hỏi này là lớp vỏ bọc văn minh mà cô dùng để che đậy sự phấn khích trước những bí mật sắp được hé lộ.
“Ta…”
Emlyn White – “Mặt Trăng” – định mở miệng. Đôi mắt đỏ au của chàng Huyết tộc lóe lên vẻ kiêu ngạo quen thuộc, cái cằm hếch lên chuẩn bị thốt ra một câu chào hỏi trịch thượng.
Nhưng Audrey đã nhẹ nhàng đưa một ngón tay lên môi, một cử chỉ thanh lịch nhưng mang quyền uy tuyệt đối của người nắm giữ nhịp điệu buổi họp.
“Thưa ngài Mặt Trăng, xin hãy kiên nhẫn. Đây là thời gian đọc của ngài Ngu Giả.”
Emlyn nghẹn lời. Câu nói trôi tuột xuống cổ họng, khiến mặt hắn đỏ bừng lên vì uất ức. Hắn ngồi phịch xuống ghế, móng tay bấu chặt vào mép bàn đồng thau lạnh lẽo, lầm bầm gì đó về “quy tắc của loài người phiền phức”.
Audrey và Fors Wall lần lượt dâng lên những trang nhật ký của Roselle Đại Đế. Tại vị trí chủ tọa, bao trùm trong màn sương dày đặc, The Fool – Klein Moretti – im lặng tiếp nhận.
Không gian chìm vào im lặng. Chỉ còn tiếng lật giấy sột soạt – âm thanh duy nhất được phép tồn tại khi một vị Thần đang tiếp nhận tri thức.
Tristan dựa lưng vào ghế, quan sát. Cậu liếc nhìn Alger Wilson – “Người Treo Ngược”. Gã đàn ông tóc xanh đang ngồi bất động, nhưng Tristan có thể ngửi thấy mùi toan tính tỏa ra từ gã.
Sau vài phút trôi qua như cả thế kỷ, The Fool đặt những trang nhật ký xuống. Ngón tay hắn gõ nhịp nhàng lên mặt bàn.
“Các ngươi có thể tự do trao đổi.”
Ngay lập tức, Derrick Berg – “Mặt Trời” – đứng dậy, hoàn thành giao dịch thông tin về Cổ Thần một cách nhanh chóng và thật thà đến mức khiến Alger phải rùng mình cảnh giác.
Và rồi, đến lượt Tristan.
Cậu không đứng dậy. Cậu cũng không tỏ ra vội vã.
Cậu chỉ gõ nhẹ một cái nữa lên mặt bàn đồng thau.
Cạch.
Âm thanh lần này nghe đanh hơn, như tiếng một đồng xu vàng nặng trịch rơi xuống đáy giếng sâu hun hút, vọng lại tiếng vang của tiền bạc và quyền lực.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía “Bánh Xe Vận Mệnh”.
“Ta có một đơn đặt hàng,” Tristan mở lời, giọng nhẹ nhàng, bâng quơ như thể cậu đang gọi một tách trà chiều Earl Grey với bánh quy bơ.
“Cho thủy thủ đoàn mới thành lập của ta.”
Cậu phất tay. Một tờ giấy ảo ảnh hiện ra, trượt dài trên mặt bàn đồng thau, đi qua trước mặt từng thành viên. Những dòng chữ hiện lên bằng mực đen tuyền, sắc nét và lạnh lùng.
Alger nheo mắt đọc.
Công thức và vật liệu chính: Nhà Thơ Nửa Đêm (Midnight Poet – Sequence 8).
Công thức và vật liệu chính: Kẻ Giải Mã (Cryptologist – Sequence 7).
Công thức và vật liệu chính: Thầy Đồng (Spirit Medium – Sequence 7).
Công thức: Học Đồ (Apprentice – Sequence 9) và Nhà Thơ (Bard – Sequence 9).
Fors Wall há hốc mồm. Cô vừa mới chật vật tiêu hóa xong ma dược “Học Đồ” vẫn còn đang lo sốt vó về khoản nợ với ngài Ngu Giả, vậy mà kẻ này lại mua sắm công thức hàng loạt như mua rau ngoài chợ.
Nhưng dòng tiếp theo mới là thứ khiến Emlyn White giật bắn người.
Công thức và vật liệu chính: Giáo Sư Độc Dược (Potions Professor – Sequence 6).
Đôi mắt đỏ thẫm của Emlyn mở to hết cỡ. Hắn chồm người về phía trước, suýt nữa thì làm đổ cái ghế ảo ảnh.
Đó là công thức hắn đang khao khát! Đó là nấc thang tiếp theo để hắn trở thành một Nam tước Huyết tộc danh giá! Tại sao tên “Bánh Xe Vận Mệnh” này lại cần nó? Hắn định nuôi một tên ma cà rồng khác sao? Hay hắn định độc chiếm nguồn cung trên thị trường?
Sự ghen tị và cảm giác bị đe dọa bùng lên trong lòng Emlyn. Hắn muốn hét lên “Đó là của ta!” nhưng lý trí về ví tiền rỗng tuếch đã giữ hắn ngồi im, nghiến răng ken két.
Tristan không để ý đến phản ứng của con dơi nhỏ. Cậu gõ nhẹ vào dòng cuối cùng. Dòng chữ mà cậu biết sẽ thay đổi cách nhìn của mọi người về mình.
Công thức: Pháp Sư Tai Ương (Misfortune Mage – Sequence 4).
Không khí trong cung điện Người Khổng Lồ đông cứng lại.
Alger Wilson cảm thấy tim mình như ngừng đập. Hắn ngẩng phắt lên, nhìn chằm chằm vào Tristan với vẻ kinh hoàng không che giấu.
Sequence 4. Bán Thần.
Kẻ này đang hỏi mua công thức để tấn thăng Bán Thần ngay tại đây? Đây không còn là giao dịch của những kẻ phi phàm cấp thấp nữa. Đây là ngưỡng cửa của thần tính.
Tại vị trí chủ tọa, The Fool – Klein Moretti – vẫn ngồi bất động, bao phủ bởi sương mù dày đặc. Nhưng bên trong lớp vỏ bọc thần thánh ấy, Klein đang gào thét trong lòng.
Bán Thần?! Tên này điên rồi sao? Hay hắn thực sự mạnh đến mức đó? Hắn định mua công thức Bán Thần ở đâu? Từ mình sao? Mình còn chưa lên Sequence 6 nữa!
Tristan ngẩng đầu, đôi mắt xanh lá sau cặp kính quét một vòng quanh bàn, thu vào tầm mắt mọi biểu cảm: sự kinh hoàng của Alger, sự choáng váng của Fors, sự ghen tị của Emlyn, và sự im lặng thâm sâu của Ngu Giả.
Cậu mỉm cười.
“Tổng cộng, ta dự tính chi khoảng 20.000 bảng vàng,” cậu nói, con số thốt ra nhẹ tựa lông hồng. “Ta trả bằng vàng tươi, vật phẩm phi phàm tương đương, hoặc tri thức về các vùng biển bí mật.”
Im lặng.
Sự im lặng tuyệt đối, nặng nề như chì bao trùm lấy Sương Mù Xám. Ngay cả tiếng lật giấy trong tâm tưởng cũng biến mất.
20.000 bảng.
Đủ để mua một dinh thự lộng lẫy nhất ở quận Empress, Backlund. Đủ để mua một hạm đội tàu buôn cỡ nhỏ. Đủ để xây dựng một tổ chức phi phàm từ con số không.
Fors Wall cảm thấy đầu óc quay cuồng. Cô chưa bao giờ nhìn thấy, chứ đừng nói là sở hữu, số tiền lớn đến thế.
Alger nuốt nước bọt cái ực. Hắn nhìn Tristan như nhìn một con quái vật biển sâu vừa trồi lên mặt nước, miệng ngậm đầy kho báu của những con tàu đắm. Kẻ này không chỉ là một “Winner”. Hắn là một thế lực tài chính hùng mạnh.
Tristan dựa lưng vào ghế, bắt chéo chân, nụ cười nhạt vẫn treo trên môi. Cậu biết mình vừa ném một quả bom hạng nặng xuống chiếc bàn đồng thau này.
Cậu không vội. Cậu kiên nhẫn chờ đợi sự chấn động này thấm vào từng tế bào của những người có mặt.
“Vậy…” cậu gõ nhẹ ngón tay lần cuối, âm thanh vang lên khô khốc trong sự tĩnh lặng chết chóc.
“…Ai trong số các vị dám nhận đơn hàng này?”