Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
tu-tien-sau-khi-tro-lai-ta-con-chau-day-du-roi.jpg

Tu Tiên Sau Khi Trở Lại Ta Con Cháu Đầy Đủ Rồi

Tháng 3 5, 2025
Chương 195. Truyền thuyết bên trong Tiên giới Chương 194. Tâm cảnh vết nứt
song-xuyen-bat-dau-mot-thung-mi-tom-doi-nang-dau.jpg

Song Xuyên, Bắt Đầu Một Thùng Mì Tôm Đổi Nàng Dâu

Tháng 1 23, 2025
Chương 123. Đại kết cục Chương 122. Ta không biết, ngươi đang chờ cái gì
tham-uyen-doc-hanh.jpg

Thâm Uyên Độc Hành

Tháng 1 26, 2025
Chương 570. Hoàn thành cảm nghĩ Chương 569. Ngắn ngủi cáo biệt
nghiet-do-bo-qua-cho-vi-su-di

Nghiệt Đồ Bỏ Qua Cho Vi Sư Đi

Tháng mười một 3, 2025
Chương 839: Thiên Đạo linh chiếu Chương 838: vậy các ngươi liền không có tồn tại cần thiết
may-trieu-phan-than-thay-ta-thang-cap.jpg

Mấy Triệu Phân Thân, Thay Ta Thăng Cấp

Tháng 5 13, 2025
Chương 615. Thiên ý duy ta thần ý nghĩ! Vĩnh hằng chi ta! ( đại kết cục ) Chương 614. Phương đông Gia Thần tung tích! Thần bí tồn tại bí ẩn!
Thiên Vương Siêu Sao Chi Lộ

Hội Xuyên Việt Lưu Lãng Tinh Cầu

Tháng 1 15, 2025
Chương 729. Bản hoàn tất cảm nghĩ Chương 728. Vũ trụ tân sinh
dieu-thap-ta-bi-nu-de-nghe-len-tieng-long.jpg

Điệu Thấp Ta, Bị Nữ Đế Nghe Lén Tiếng Lòng

Tháng mười một 29, 2025
Chương 686: Đại kết cục Chương 685: Yêu tộc đại thánh
ngoai-mon-dai-su-huynh.jpg

Ngoại Môn Đại Sư Huynh

Tháng 1 20, 2025
Chương 452. Hoàn chỉnh Chương 451. Nghiên cứu
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 18: Con Tàu Nấm Và Những Cái Đầu Được Định Giá
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 18: Con Tàu Nấm Và Những Cái Đầu Được Định Giá

Biển Sonia vào buổi sáng ngày thứ hai lặng đến mức phi lý.

Mặt trời treo lơ lửng trên đỉnh đầu như một đồng xu vàng bị nung chảy, đổ xuống mặt nước thứ ánh sáng chói chang, nóng rát. Không có sóng. Không có gió. Cả đại dương như một tấm gương khổng lồ màu xanh thẫm, phản chiếu sự tĩnh lặng đáng ngờ sau cơn cuồng nộ của thần linh đêm qua.

Nhưng trên boong tàu The Last Fortune, sự tĩnh lặng đó bị phá vỡ bởi những âm thanh “rộp rộp” ướt át, nghe như tiếng xương khớp đang vặn mình sinh trưởng.

Con tàu đang sống lại. Theo cách kinh dị nhất có thể.

Những vết nứt toác hoác do áp lực nước đáy biển gây ra không được hàn gắn bằng đinh ốc hay gỗ mới. Thay vào đó, từ sâu trong thớ gỗ mục của thân tàu, một thứ nhựa trắng đục như sữa trào ra, sủi bọt, rồi đông đặc lại thành những sợi nấm trắng hếu, to như bắp tay người lớn. Chúng luồn lách, đan vào nhau, kéo hai mép gỗ gãy lại gần, rồi phình to ra thành những mảng “thịt gỗ” hồng hào, phập phồng như đang thở.

Mùi hương không phải là mùi muối mặn mòi quen thuộc. Đó là một hỗn hợp ngọt ngấy, nồng nặc của nấm mốc lên men, đất ẩm sau mưa và mùi nhựa cây tươi, khiến ai ngửi lâu cũng cảm thấy lồng ngực nôn nao một cách kỳ lạ.

Một bà cụ người Bansy, tay ôm chặt đứa cháu nội đang ngủ say, đứng nép vào lan can. Đôi mắt đục ngầu của bà mở to kinh hãi nhìn một đám rêu xanh biếc đang mọc ra tua tủa từ cột buồm gãy, tự động quấn lấy những sợi dây thừng đứt đoạn và nối chúng lại.

“Con tàu…” bà lẩm bẩm, dấu thánh giá run rẩy trên ngực áo. “Nó đang mọc da non… như một con quái vật.”

Cánh cửa hầm tàu bật mở. Tristan bước ra.

Cậu mặc một chiếc áo sơ mi trắng mượn tạm của Harry, bỏ lửng hai cúc ngực, tay áo xắn cao để lộ những vết sẹo mờ nhạt vừa mới khép miệng nhờ độc dược. Cậu bước đi chậm rãi, ngón tay lướt nhẹ qua một mảng vỏ tàu vừa mới tái sinh. Nó ấm nóng, mềm mại và đàn hồi dưới tay cậu, không hề giống gỗ chết.

“Thú vị thật,” Tristan thì thầm, ánh mắt xanh lá ánh lên vẻ tò mò pha lẫn thận trọng. “Mình cứ nghĩ con tàu này chỉ là vật phẩm phong ấn bình thường. Không ngờ nó lại mang đặc tính lai tạp của con đường ‘Mẹ Đất’.”

Cậu gõ nhẹ vào mảng nấm đang hóa gỗ.

“Tiếc là Giáo sư Sprout không ở đây. Nếu bà ấy thấy cảnh tượng này, chắc chắn bà ấy sẽ chiết một nhánh đem về trồng trong Nhà kính số 3, ngay cạnh đám Cây Liễu Roi.”

Mercury nhảy phắt lên vai Tristan, cái mũi hồng nhỏ xíu hít hít liên hồi trong không khí. Bộ lông bạc của nó dựng lên vì tĩnh điện, đuôi quất qua quất lại đầy phấn khích.

“Thơm quá Papa! Mùi này giống mùi của mấy hầm rượu vang ủ lâu năm bị bỏ quên, nơi mà vàng thường được giấu dưới lớp nấm mốc!”

“Đó là mùi của sự sống, con trai ạ,” Tristan cười khẽ, nhưng đáy mắt vẫn giữ sự cảnh giác. “Sự sống hoang dại, không kiểm soát. Và cái giá của việc dùng nó để sửa tàu là chúng ta có thể sẽ thức dậy với nấm mọc trong tai vào sáng mai.”

Dưới khoang chứa hàng, không gian đã bị bẻ cong hoàn toàn.

Severus Snape đứng giữa lối đi hẹp, đũa phép trong tay ông vẽ nên những đường nét dứt khoát, sắc bén vào hư không. Khuôn mặt ông vẫn lạnh lùng, nhưng vầng trán lấm tấm mồ hôi cho thấy sự tập trung cao độ.

“Capacious Extremis.”

Không khí rung lên bần bật. Những vách ngăn bằng gỗ sồi cũ kỹ rên rỉ, rồi lùi xa ra phía sau như bị một bàn tay vô hình đẩy mạnh. Trần tàu, vốn thấp đến mức người lớn phải cúi đầu, giờ đây vút cao lên, tạo thành những mái vòm gothic u tối. Sàn tàu giãn nở, kéo dài hun hút, biến một khoang chứa hàng chật hẹp thành một đại sảnh đường rộng lớn, đủ sức chứa hàng trăm người.

Những người dân Bansy lảo đảo bước vào không gian mới mở rộng. Họ nhìn quanh với vẻ kinh ngạc tột độ. Ánh sáng từ những ngọn nến ma thuật trôi lơ lửng trên trần cao chiếu xuống, tạo thành những vệt bóng dài ma quái. Tiếng bước chân của họ vang vọng như trong thánh đường, át đi tiếng sóng biển bên ngoài.

“Súp cá đây! Súp cá nóng hổi vừa thổi vừa ăn đây!”

Dobby xuất hiện như một cơn lốc nhỏ. Con gia tinh mặc chiếc áo gối sạch sẽ (có lẽ nó đã lén giặt ủi trong đêm) hai tay bưng một cái nồi khổng lồ to gấp đôi thân hình gầy gò của nó, nhưng bước đi vẫn thoăn thoắt lạ thường.

“Dobby đã bỏ thêm lá nguyệt quế và một chút cỏ xạ hương tìm thấy trong túi áo ngài Cedric!” Dobby reo lên bằng giọng lanh lảnh, múc súp vào những cái bát gỗ sứt mẻ đưa cho từng người. “Ăn đi các vị! Ăn để lấy lại sức mà phục vụ… à không, mà sống tự do!”

Mùi thơm nồng nàn của cá biển, hành tây và gia vị xua tan đi cái lạnh lẽo và mùi nấm mốc ẩm ướt. Những người phụ nữ Bansy ngồi bệt xuống sàn gỗ, tay run run bưng bát súp nóng. Hơi ấm lan tỏa qua lòng bàn tay chai sần. Họ nhìn nhau, nước mắt vẫn còn đọng trên mi, nhưng khóe miệng đã bắt đầu giãn ra. Họ đã mất nhà, mất đảo, nhưng bát súp này nói cho họ biết: họ vẫn còn sống.

Ở một góc xa của mạn tàu mở rộng, Harry Potter đang ngồi buông cần câu xuống một lỗ hổng thông ra biển mà Snape cố tình để lại làm chỗ lấy nước.

Cậu ngồi im lìm, bóng lưng hơi còng xuống. Bên cạnh cậu, Cedric Diggory đang cẩn thận gỡ một con cá ngừ bạc vừa cắn câu.

“Chúng ta đã cứu được họ,” Harry nói, giọng trầm và khàn, mắt không rời mặt nước đen ngòm bên dưới. “Nhưng đưa họ đi đâu bây giờ? Bansy đã bị xóa sổ. Họ là những người tị nạn không giấy tờ, mang theo bí mật về một vị thần giả mạo.”

Cedric thả con cá vào xô nước. Con cá quẫy mạnh, nước bắn lên làm ướt vạt áo chùng của cậu.

“Người chết không cần quê hương, Harry,” Cedric đáp nhẹ nhàng, giọng điệu mang âm hưởng triết lý của một “Kẻ Đào Mộ”. “Họ đã từng là những cái xác dự bị cho một nghi thức hiến tế. Bây giờ họ sống. Người sống thì sẽ tự tìm ra cách, giống như rễ cây tìm nước trong sa mạc vậy.”

Cậu ngước nhìn lên trần tàu cao vút, nơi phép thuật của Snape đang chống đỡ không gian.

“Hơn nữa,” Cedric mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi làm sáng bừng khuôn mặt điển trai nhưng hốc hác, “chúng ta có một ‘Winner’ dẫn đường. Cậu ấy có thể xui xẻo cho chính mình, nhưng luôn mang lại may mắn kỳ quặc cho người khác.”

Cùng lúc đó, tại Văn phòng Đô đốc Hải quân Hoàng gia ở Cảng Pritz.

Rầm!

Một bản báo cáo dày cộp bị ném mạnh xuống bàn gỗ gụ, khiến ly rượu vang đỏ sóng sánh, văng những giọt như máu tươi lên tấm bản đồ chiến lược.

“Một lũ chuột nhắt! Một lũ hải tặc vô danh tiểu tốt dám biến Hạm đội Bão Tố thành trò cười cho cả thế giới!”

Đô đốc Amyrius Rieveldt – người đứng đầu Hải quân Loen – gầm lên, chùm râu mép trắng bạc rung bần bật vì giận dữ. Căn phòng họp rộng lớn chìm trong sự im lặng chết chóc. Các sĩ quan cao cấp cúi gằm mặt, không ai dám thở mạnh.

“Chúng đã kích hoạt một nghi thức giả! Chúng lừa Aulis tung ra đòn ‘Thần Phạt’ xuống một cái bưu điện rỗng tuếch! Tiêu tốn linh tính tích lũy mười năm của Thánh Vật, và kết quả là gì? Một cái hố sâu và con số không tròn trĩnh!”

Một vị Giám mục mặc áo choàng thêu hình sấm sét của Giáo hội Bão Tố bước ra từ bóng tối. Khuôn mặt gã lạnh băng, đôi mắt xanh thẫm không có lòng trắng nhìn quét qua mọi người.

“Đây không còn là vấn đề của Hải quân nữa, thưa Đô đốc,” giọng gã rít lên như tiếng gió lùa qua khe cửa. “Đây là sự báng bổ. Chúa tể Bão Tố đã nổi giận. Những kẻ này phải bị săn đuổi đến tận cùng thế giới.”

Gã ném một xấp lệnh truy nã mới in xuống bàn. Mực đỏ tươi vẫn còn ướt.

“Phát đi toàn bộ các thuộc địa. Treo thưởng cao nhất. Ta muốn cái đầu của chúng, hoặc ít nhất là cái lưỡi của tên cầm đầu, treo trên cột buồm trước ngày trăng tròn tới.”

“Tên băng đảng là gì?” Đô đốc hỏi, tay cầm bút lông ngập ngừng.

“Chúng để lại một đồng xu vàng và một chữ ký tại hiện trường,” Giám mục đáp, giọng đầy khinh miệt. “Felix. Một cái tên vô nghĩa. Có lẽ là mật mã tà giáo.”

“Felix…” Đô đốc lẩm bẩm, rồi dập mạnh con dấu đỏ chót xuống giấy. “Truy nã toàn bộ băng hải tặc Felix. Mức độ nguy hiểm: Cực cao.”

Chiều muộn.

Một con chim ưng biển, lông xám xịt và ánh mắt sắc lẹm, chao liệng một vòng rồi đáp xuống lan can tàu The Last Fortune. Chân nó buộc một ống tre nhỏ có dấu ấn của chợ đen thông tin.

Tristan gỡ ống tre, rút ra một cuộn giấy da nhàu nát. Cậu huýt sáo một tiếng dài.

“Họ làm việc nhanh thật. Đúng là tác phong của người Loen.”

Cả nhóm tụ tập lại trong phòng thuyền trưởng. Ánh đèn dầu leo lét hắt lên những khuôn mặt mệt mỏi nhưng đầy tò mò.

Tristan trải tờ lệnh truy nã đầu tiên ra bàn.

Một bức tranh phác họa chì than, nhưng bắt trọn được thần thái ngạo nghễ và nụ cười nửa miệng đặc trưng của cậu.

WANTED

Trafalgar Trelawney (Biệt danh: Tai Họa Thiếu Tướng) Tội danh: Lừa đảo thần linh, Phá hoại tài sản Giáo hội, Cướp tàu, Báng bổ Chúa tể Bão Tố. Tiền thưởng: 1.500 Bảng Vàng. (Chỉ cần đầu hoặc xác nhận đã chết)

“Một nghìn năm trăm bảng…” Tristan vuốt cằm, giọng đầy vẻ tự mãn. “Đủ để mua một căn biệt thự nhỏ ở quận Hillston, Backlund. Ta chính thức bước chân vào hàng ngũ Đại Hải Tặc rồi. Cái biệt danh ‘Tai Họa Thiếu Tướng’ nghe cũng kêu đấy chứ?”

Snape cầm lấy tờ giấy tiếp theo. Ông nhếch mép, một cái nhếch mép mang thương hiệu Độc dược sư.

Severus Snape (Biệt danh: Ác Mộng Đen) Tội danh: Đồng phạm, Sử dụng độc dược cấm, Tấn công Đại Phạt Giả. Tiền thưởng: 1.000 Bảng Vàng.

“Ác Mộng Đen?” Snape hừ lạnh, giọng mỉa mai. “Ít nhất lũ ngốc đó cũng biết đánh giá đúng năng lực gây mất ngủ của ta. Nhưng một ngàn bảng… vẫn còn quá rẻ mạt so với giá trị thực của một Bậc thầy Độc dược.”

Regulus lặng lẽ cầm tờ giấy của mình.

Regulus Black (Biệt danh: Huyết Nguyệt) Tiền thưởng: 900 Bảng Vàng.

Anh không nói gì, chỉ khẽ thở dài. Cái tên “Huyết Nguyệt” gợi lại quá nhiều ký ức về dòng tộc, về những đêm trăng tròn đau đớn. Nhưng ít nhất, ở đây, anh được định giá như một mối đe dọa, chứ không phải kẻ đào tẩu hèn nhát.

Harry cười khổ khi nhìn thấy chân dung mình – một bức vẽ nguệch ngoạc với cặp kính tròn và vết sẹo hình tia chớp được tô đậm quá mức.

Harry Potter (Biệt danh: Nhật Tầm Thủ) Tiền thưởng: 500 Bảng Vàng.

“Nhật Tầm Thủ… Seeker,” Harry lắc đầu. “Họ nghĩ tôi đang tìm kiếm mặt trời hay sao? Hay họ biết tôi từng là Tầm Thủ Quidditch?”

Cedric mỉm cười, cầm tờ giấy ghi danh “Kẻ Đưa Đò – 400 Bảng”. Cái tên rất hợp với con đường “Kẻ Đào Mộ” và vai trò người bảo vệ linh hồn của cậu.

Và rồi, đến lượt Dobby.

Con gia tinh kiễng chân lên, đôi mắt lấp lánh hy vọng.

Sinh vật lạ (Biệt danh: Chuột Cống Khoang Tàu) Tội danh: Trộm cắp vặt, Phá hoại, Có dấu hiệu trí tuệ thấp. Tiền thưởng: 50 Bảng Vàng.

“WAAAAA!”

Dobby òa khóc nức nở, nước mắt bắn tung tóe như vòi phun nước. Nó đập đầu vào cạnh bàn bôm bốp.

“Dobby không phải chuột cống! Dobby là gia tinh! Dobby là gia tinh tự do! Dobby tắm rửa sạch sẽ mỗi ngày! Dobby nấu súp cá ngon nhất thế giới! Tại sao họ lại gọi Dobby là chuột cống xấu xí! Hu hu hu!”

Harry vội vàng ôm lấy con gia tinh đang giãy đành đạch, vỗ về đôi tai dài đang cụp xuống thảm hại.

“Bình tĩnh nào Dobby, đó là… đó là mật danh! Đúng, mật danh để bảo vệ Dobby đấy!”

Trong khi mọi người đang dỗ dành Dobby, Tristan rút ra tờ giấy cuối cùng, nhỏ nhất, nằm dưới đáy xấp lệnh truy nã. Cậu nín cười, liếc nhìn Mercury đang chải chuốt bộ lông bạc trên bàn.

Thú cưng quái dị (Biệt danh: Con Lừa Đảo Bạc) Đặc điểm: Sinh vật lông bạc không xác định, có túi trước bụng, nghi vấn là chuột túi đột biến. Cực kỳ tham lam. Tiền thưởng: 20 Bảng Vàng.

Căn phòng im lặng đúng ba giây.

Rồi bùng nổ.

“CHÚNG NÓ DÁM!!!”

Mercury hét lên, giọng the thé chói tai như tiếng móng tay cào vào bảng đen. Nó ném phăng cái ly bạc đang cầm trên tay xuống sàn. Xoảng!

Con Niffler nhảy chồm chồm trên bàn, hai chân sau đạp thình thịch, hai tay trước vung vẩy điên cuồng.

“Hai mươi bảng?! HAI MƯƠI BẢNG CHO NGÀI MERCURY VĨ ĐẠI SAO?!”

Nó lao vào tờ lệnh truy nã, dùng răng xé nát nó thành từng mảnh vụn, vừa xé vừa gào thét.

“Chuột túi đột biến?! Ta là Mercury! Ta là nỗi kinh hoàng của mọi kho bạc! Ta là kẻ đã tụt quần tên dị giáo ở Bansy! Bộ lông này của ta đáng giá hơn cả cái hạm đội ghẻ lở của chúng mày cộng lại! Ta muốn năm trăm bảng! Không, một nghìn bảng! Ta muốn được treo thưởng cao hơn cả con chuột cống Dobby kia!!!”

Tristan không nhịn được nữa, cậu phá lên cười, tiếng cười sảng khoái vang vọng khắp phòng thuyền trưởng. Cậu túm lấy gáy Mercury xách lên, mặc cho con thú nhỏ vẫn đang khua chân múa tay trong không trung.

“Bình tĩnh nào, ‘chuột túi đột biến’. Giá thấp thì càng an toàn. Con muốn bị cả thế giới săn đuổi để làm áo khoác lông à?”

“Ta không quan tâm!” Mercury giãy giụa, đuôi quấn chặt lấy cổ tay Tristan. “Đây là sự xúc phạm nhân phẩm! Ta sẽ kiện! Ta sẽ đột nhập vào trụ sở Hải quân và ị vào giày của tên Đô đốc!”

Cả phòng cười ồ lên. Harry cười đến chảy nước mắt, Snape cũng phải che miệng ho khan để giấu nụ cười. Không khí nặng nề của cuộc trốn chạy dường như tan biến theo những mảnh giấy vụn bay lả tả.

Khi tiếng cười lắng xuống, Tristan trải tấm bản đồ da dê cũ kỹ lên mặt bàn đầy vết xước.

Cậu lấy ra con lắc pha lê đen Pendulum, treo nó lơ lửng trên tấm bản đồ. Con lắc xoay nhẹ, vẽ những vòng tròn nhỏ, rồi từ từ di chuyển về phía Đông Nam.

“Chúng ta cần một nơi để ẩn náu, sửa chữa con tàu nấm này đàng hoàng, và quan trọng nhất…” Tristan gõ ngón tay lên một điểm sáng được khoanh đỏ trên bản đồ. “…chúng ta cần tiêu tiền.”

“Bayam,” cậu nói, cái tên lăn trên lưỡi như một viên kẹo ngọt. “Thủ phủ của Quần đảo Rorsted. Thành phố của Sự Hào Phóng.”

Harry nhíu mày, lau kính. “Nghe tên có vẻ thân thiện, nhưng tôi có linh cảm không lành. Ở thế giới này, ‘hào phóng’ thường đi kèm với cái bẫy.”

“Chính xác,” Tristan gật đầu, ánh mắt sắc sảo. “Đó là nơi tập trung của hải tặc, thợ săn tiền thưởng, buôn lậu và cả những gián điệp. Nơi người ta có thể mua bán mọi thứ: từ nô lệ, gia vị, cho đến bí mật và mạng sống.”

“Ở Bansy, chúng ta là người hùng bất đắc dĩ,” Tristan tiếp tục, tay cầm đồng xu vàng lên. “Nhưng ở Bayam, với cái giá treo trên đầu này, chúng ta là những con mồi béo bở nhất.”

“Vậy tại sao lại đến đó?” Regulus hỏi, giọng lo lắng.

Tristan tung đồng xu lên. Đồng vàng xoay tít, bắt lấy ánh sáng đèn dầu, lấp lánh như một ngôi sao nhỏ.

Ting.

Cậu bắt lấy nó, mở lòng bàn tay ra.

Mặt ngửa.

“Vì nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất,” Tristan mỉm cười – nụ cười của một Winner đang bắt đầu một ván cược mới. “Và vì băng hải tặc Felix cần một màn ra mắt hoành tráng. Hải quân nghĩ ‘Felix’ là mật mã tà giáo sao? Tốt thôi. Hãy để họ tiếp tục đoán già đoán non trong khi chúng ta tận hưởng sự ‘may mắn’ và ‘hạnh phúc’ ngay dưới mũi họ.”

Gió biển thổi mạnh qua cửa sổ, mang theo mùi nấm mốc nồng nàn từ thân tàu. Con tàu The Last Fortune rùng mình, bánh lái tự động xoay chuyển.

Mũi tàu rẽ sóng, hướng thẳng về phía Đông Nam, nơi những ánh đèn của thành phố tội lỗi đang chờ đợi.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-o-konoha-chien-truong-nhat-xac-muoi-mam.jpg
Người Ở Konoha, Chiến Trường Nhặt Xác Mười Măm
Tháng 1 20, 2025
nhat-kiep-tien-pham
Nhất Kiếp Tiên Phàm
Tháng mười một 21, 2025
thanh-son-1
Thanh Sơn
Tháng 12 6, 2025
tan-the-co-nuong-dung-hoang-so-ta-vat-tu-du-tram-nam.jpg
Tận Thế: Cô Nương Đừng Hoảng Sợ, Ta Vật Tư Đủ Trăm Năm
Tháng 1 24, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved