Chương 17: Đáy Biển Sâu Và Những Lời Cầu Nguyện Vụn Vỡ
Bưu điện Bansy đã bị xóa sổ khỏi bản đồ thực tại.
Không còn mái ngói, không còn tường gạch, thậm chí không còn cả nền móng. Chỉ còn lại một hố sâu hoắm hình tròn hoàn hảo in hằn lên đỉnh đồi, mép hố đỏ rực như miệng của một ngọn núi lửa vừa thức giấc. Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với mùi thịt cháy và lưu huỳnh tạo nên một thứ không khí đặc quánh, ngột ngạt đến mức phổi người thường có thể bị thiêu đốt nếu hít phải.
Một tiếng Bùm trầm đục vang lên.
Bụi tro đang lơ lửng bỗng dạt sang hai bên như sợ hãi. Chuẩn tướng Aulis của Hạm đội Bão Tố đáp xuống tâm chấn vụ nổ. Đôi bốt da hải cẩu bọc thép của gã nghiến lên lớp đá nóng chảy, phát ra tiếng xèo xèo rợn người, nhưng gã không hề bận tâm.
Gã đứng đó, áo choàng xanh thẫm không dính một hạt bụi, đôi mắt màu xám tro quét qua hiện trường với sự lạnh lùng của một con cá mập ngửi máu. Là một Bán Thần Sequence 4 “Kẻ Thao Túng Tai Ương” gã không nhìn thế giới bằng màu sắc, gã nhìn bằng những đường dây năng lượng.
Và ở đây, những đường dây ấy đã bị đứt đoạn.
Một Đại Phạt Giả lồm cồm bò dậy từ đống đổ nát phía xa, mặt nạ vỡ nát, máu chảy ròng ròng từ mũi xuống cằm. Hắn run rẩy quỳ xuống.
“Thưa ngài… mục tiêu đã bị tiêu diệt hoàn toàn. Không tìm thấy xác, nhưng với mức năng lượng của Búa Thần Phạt…”
“Im miệng.”
Giọng Aulis nhẹ nhàng, êm ái như tiếng sóng vỗ vào mạn thuyền, nhưng lại khiến tên thuộc hạ nín thở, mồ hôi lạnh túa ra như tắm.
Aulis từ từ quỳ một gối xuống. Ngón tay găng thép của gã nhặt lên một mảnh thủy tinh vỡ nát – tàn dư của lọ độc dược mà Severus Snape để lại. Gã đưa lên mũi ngửi.
Không có mùi của Thần tính. Không có áp lực uy nghiêm của Chúa tể Chiến tranh Medici.
Chỉ có mùi máu tanh tưởi của loài Vampire bẩn thỉu, mùi dịch thể quái vật cấp thấp, và… mùi của một trò lừa đảo rẻ tiền.
“Không có đặc tính phi phàm nào kết tụ,” Aulis thì thầm, nghiền nát mảnh thủy tinh trong tay thành bụi mịn. “Không có thần linh nào giáng thế cả. Chúng ta đã ném một đòn trừng phạt cấp Thánh xuống đầu một cái máy điện báo rỗng tuếch.”
Gã ngẩng đầu lên nhìn bầu trời. Mây đen vẫn cuồn cuộn, để lại một khoảng trống hình cây búa khổng lồ lơ lửng – minh chứng cho sự ngu xuẩn và hấp tấp của Hạm đội Bão Tố. Cả Giáo hội đã bị một lũ chuột nhắt dắt mũi. Sự sỉ nhục này còn nóng hơn cả dung nham dưới chân gã.
“Tìm con tàu đó,” Aulis đứng dậy, luồng khí tức cuồng bạo bùng phát khiến không khí xung quanh vặn vẹo.
“Nhưng thưa ngài, biển động rất mạnh, ra đa linh tính bị nhiễu…”
“Ta nói, tìm con tàu đó!” Aulis gầm lên, tiếng gầm hòa lẫn với tiếng sấm dư chấn. “Bọn chúng chưa đi xa được. Lặn xuống biển, xới tung từng rạn san hô lên. Giết sạch. Không cần tù binh. Ta muốn nhìn thấy đầu kẻ cầm đầu treo trên cột buồm trước bình minh.”
Dưới mặt biển, thế giới là một màu đen tuyệt vọng.
Con tàu The Last Fortune không lướt đi, nó đang giãy giụa. Thân tàu bằng gỗ sồi già rên rỉ răng rắc như xương cốt của một ông lão đang gánh cả bầu trời trên lưng. Sóng xung kích từ vụ nổ trên đảo Bansy lan truyền qua môi trường nước nhanh hơn không khí gấp nhiều lần, biến thành những lưỡi dao vô hình chém xối xả vào mạn tàu.
“Giữ vững vị trí!”
Harry Potter hét lên, giọng cậu bị tiếng nước gầm gào nuốt chửng. Cậu đứng ở mũi tàu, hai chân dang rộng bám chặt vào sàn gỗ trơn trượt, đũa phép trong tay sáng rực như một ngọn hải đăng cô độc.
“Protego Totalum!”
Một màng chắn trong suốt, mỏng manh như bong bóng xà phòng nhưng cứng rắn như kim cương bùng lên, bao bọc lấy toàn bộ con tàu. Nước biển đen ngòm đập vào màng chắn, trượt đi, tạo thành những dòng xoáy trắng xóa.
Ở phía đuôi tàu, Cedric Diggory và Regulus Black đang phối hợp tuyệt vọng.
“Không khí đang cạn dần!” Cedric hét lớn, mồ hôi hòa lẫn nước biển chảy xuống mắt cay xè. Cậu vung đũa, vẽ nên những ký tự cổ ngữ Rune vào hư không. “Ventus! Bong bóng khí đầu! Mở rộng!”
Một lớp màng khí mỏng được ép chặt vào boong tàu, ngăn cách thủy thủ đoàn với áp suất chết người của đại dương. Nhưng con tàu vẫn đang chìm. Nó buộc phải chìm để tránh sự truy quét của những “Kẻ Thao Túng Tai Ương” trên mặt nước.
Snape đứng bên bánh lái, khuôn mặt nhợt nhạt đanh lại như tượng sáp. Ông không dùng phép thuật bảo vệ. Tay trái ông nắm chặt đũa phép chĩa thẳng vào tim tàu, tay phải đè chặt lên vai Tristan đang nằm bất tỉnh trên một tấm cáng cứu thương thô sơ.
“Xuống sâu nữa,” Snape ra lệnh, giọng khàn đặc, lạnh lùng và tàn nhẫn. “Nếu nổi lên bây giờ, chúng ta sẽ thành bia tập bắn.”
Tristan không thể trả lời. Cậu nằm đó, lồng ngực phập phồng yếu ớt. Nhưng con tàu dường như hiểu ý chí của chủ nhân. Những thớ gỗ tự động co lại, dây thừng tự trói chặt buồm, mũi tàu chúc xuống, lao thẳng vào vực thẳm đen ngòm như một con cá voi quyết định tự sát.
Áp suất tăng lên.
Răng rắc.
Tiếng kính cửa sổ vỡ vụn đâu đó trong khoang thuyền trưởng.
Trong góc tối nhất của boong tàu, Regulus Black đang co rúm người lại.
Đôi mắt đỏ thẫm của ma cà rồng mở to, đồng tử co lại thành hai đường kẻ dọc mảnh như sợi chỉ. Anh không nhìn thấy màng chắn bảo vệ. Anh không nhìn thấy đồng đội.
Anh thấy nước. Nước lạnh buốt. Nước đen ngòm.
Anh thấy những bàn tay nhợt nhạt, thối rữa vươn ra từ bóng tối, nắm lấy cổ chân anh. Tiếng nước tràn vào phổi, tiếng sủi bọt của hơi thở cuối cùng, cái lạnh thấu xương của cái chết kéo dài mười sáu năm dưới đáy Hồ Âm Ti đang quay trở lại, sống động và kinh hoàng hơn bao giờ hết.
“Không…” Regulus thì thầm, móng tay sắc nhọn cào vào sàn gỗ đến bật máu. “Đừng kéo ta xuống… Kreacher… Cứu…”
Cơn hoảng loạn của một Sequence 7 không phải chuyện đùa. Linh tính của Regulus bắt đầu dao động hỗn loạn, những cái bóng xung quanh anh ta vặn vẹo, chực chờ tấn công bất cứ ai đến gần.
Một bàn tay ấm áp, mạnh mẽ bất ngờ nắm chặt lấy cổ tay lạnh ngắt của Regulus.
“Regulus! Nhìn tôi!”
Harry Potter. Cậu bé đang quỳ trước mặt anh, ánh mắt xanh lục bảo rực sáng, kiên định và đầy sức sống – giống hệt Lily, nhưng cũng giống James ở sự dũng cảm đến liều lĩnh.
“Anh không còn ở cái hồ đó nữa,” Harry nói, giọng chắc nịch, truyền qua tiếng gầm của đại dương. “Anh đã sống lại rồi. Chúng ta đang sống. Và tôi sẽ không để bất cứ thứ gì kéo anh xuống lần nữa. Anh nghe rõ không?”
Regulus ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt ấy. Ảo giác về những cánh tay Inferi tan biến, chỉ còn lại gương mặt lấm lem nhưng cương nghị của đứa con đỡ đầu. Anh hít một hơi sâu, cái không khí tù túng, ẩm ướt nhưng là không khí của sự sống.
“Harry…” Regulus thều thào, giọng khàn như cát xát vào thủy tinh. “Ta… ta không sợ chết. Ta chỉ sợ… phải chết một mình trong bóng tối lần nữa.”
“Anh không một mình,” Harry siết chặt tay anh. “Giữ vững đũa phép. Tristan cần chúng ta.”
Trong phòng thuyền trưởng, không khí đặc quánh mùi máu và dược liệu.
Snape thắp một ngọn nến bằng đầu đũa phép, ánh lửa xanh leo lét là nguồn sáng duy nhất. Ông gạt phăng đống bản đồ trên bàn ăn, biến nó thành một bàn mổ dã chiến.
Tristan nằm đó, thảm hại và kiêu hãnh.
Chiếc áo chùng phù thủy rách bươm dính chặt vào những vết bỏng đen kịt do dòng điện quá tải. Xương sườn bên trái gãy nát, một đầu xương trắng hếu nhô ra khỏi lồng ngực phập phồng, đâm thủng da thịt. Mỗi hơi thở của cậu là một cuộc chiến, kéo theo tiếng rít đau đớn qua kẽ răng.
Snape không biểu lộ chút cảm xúc nào. Ông là một “Kẻ Không Ngủ” (Sleepless) bóng tối và sự tỉnh táo là đồng minh của ông.
“Giữ chặt cậu ta,” Snape ra lệnh cho Cedric vừa chạy vào hỗ trợ.
Ông rút ra một lọ độc dược màu tím than, đổ trực tiếp lên vết thương hở của Tristan.
Xèo…
Thịt cháy rụng xuống, để lộ những mô cơ đỏ tươi đang co giật. Tristan oằn người lên, mắt trợn ngược, gân cổ nổi lên như những con giun xanh. Cedric phải dùng toàn bộ sức mạnh của một “Kẻ Đào Mộ” mới giữ được cậu nằm yên.
“Chịu đựng đi, đồ ngu ngốc,” Snape rít lên, đũa phép của ông vẽ những đường phức tạp trên không trung, miệng lẩm bẩm thần chú phản nguyền. “Vulnera Sanentur.”
Máu ngừng chảy ngược dòng, từ từ đông lại. Những mảnh xương vụn dưới tác động của phép thuật và dược tính bắt đầu di chuyển, trượt lại với nhau, kêu lạo xạo rợn người. Da thịt bắt đầu đan lại, chậm rãi nhưng chắc chắn.
Tristan thở hắt ra một hơi dài, mồ hôi trộn lẫn máu chảy ròng ròng xuống thái dương. Cậu hé mắt, nhìn khuôn mặt cau có của Snape dưới ánh nến chập chờn.
“Giáo sư…” cậu thì thầm, giọng đứt quãng nhưng vẫn cố nặn ra một nụ cười méo mó. “Tay nghề khâu vá của ông… còn tệ hơn… gia tinh nhà tôi.”
“Nếu còn sức nói nhảm,” Snape lạnh lùng đáp, lau máu trên đũa phép vào vạt áo, “thì hãy dùng cái mồm đó để uống hết lọ thuốc bổ máu này đi. Ta không muốn mang tiếng là để học trò chết vì thiếu máu.”
“Đó là lý do… tôi mang ông theo,” Tristan nuốt khan, vị đắng ngắt của thuốc tràn vào cổ họng. “Bảo hiểm nhân thọ… tốt nhất thế giới.”
Dobby nép mình ở góc phòng, hai tay ôm chặt lấy tai, nước mắt lưng tròng nhưng không dám khóc thành tiếng. Cậu bé nhìn cậu chủ mình – người vừa đánh cược mạng sống với cả một vị thần để cứu mọi người – giờ đây mong manh như một con búp bê sứ vỡ.
Tristan chìm vào giấc ngủ, hay đúng hơn là một cơn mê man sâu thẳm.
Cậu thấy mình đang rơi. Không phải rơi xuống biển, mà rơi vào một khoảng không vô định, xám xịt. Linh tính của cậu đã cạn kiệt hoàn toàn sau nghi thức giả thần giáng. “Con quay vận mệnh” trong đầu cậu đã ngừng quay, im lìm đến đáng sợ.
Cậu cảm thấy mình đang tan biến. Cái tôi, ký ức, nhân cách… tất cả đang bị bóng tối gặm nhấm. Đây là cái giá của việc đi quá giới hạn của một Sequence thấp. Sự mất kiểm soát đang đến gần.
Nhưng rồi, những đốm sáng xuất hiện.
Ban đầu chỉ là vài đốm nhỏ, rồi hàng chục, hàng trăm đốm sáng tụ lại, bay quanh cậu như những con đom đóm ấm áp.
“Cảm ơn ngài Thuyền trưởng…” “Cầu xin Thần Biển che chở cho người lạ mặt ấy…” “Chúng ta sống rồi… con tôi sống rồi…”
Tiếng cầu nguyện.
Không phải những lời tụng niệm sáo rỗng trong nhà thờ. Đó là những lời cầu nguyện chân thành nhất, xuất phát từ nỗi sợ hãi và lòng biết ơn của hàng trăm người dân Bansy đang trốn dưới hầm tàu.
Họ không biết cậu là ai. Họ không biết cậu thờ phụng ai. Họ chỉ biết cậu đã cứu họ.
Những lời cầu nguyện ấy tạo thành những sợi dây neo vô hình, quấn lấy linh hồn đang rệu rã của Tristan, giữ cậu lại, không cho cậu trôi tuột vào vực thẳm của sự điên loạn.
Neo.
Tristan mỉm cười trong vô thức. Đây chính là “Neo” mà các Bán Thần luôn khao khát. Cậu đã có nó, theo cách không ngờ nhất.
Cạch.
Một tiếng động rất khẽ, nhưng trong sự im lặng tuyệt đối dưới đáy biển sâu, nó nghe như tiếng súng nổ.
Mercury đang bám trên khung cửa sổ mạn tàu, toàn bộ lông lá dựng ngược lên như quả cầu gai màu bạc. Con Niffler thông minh – một “Kẻ Lừa Đảo” Sequence 8 – đang run lên bần bật, đôi mắt nhỏ tí hin mở to hết cỡ nhìn ra bên ngoài màng chắn Protego.
Nó che miệng, không dám phát ra tiếng kêu, nhưng cái đuôi của nó đập loạn xạ vào tay Tristan.
Bên ngoài.
Bóng tối đang chuyển động.
Không phải nước, mà là một thứ bóng tối đặc quánh hơn, cổ xưa hơn. Một thực thể khổng lồ, dài hàng trăm mét, đang trườn qua bên cạnh con tàu The Last Fortune.
Nó không có hình thù cố định. Nó giống một khối mực khổng lồ, nhưng trên khối mực ấy, hàng ngàn con mắt lân tinh mờ nhạt đồng loạt mở ra.
Chúng nhìn chằm chằm vào con tàu nhỏ bé.
Áp lực nước đột ngột tăng gấp mười lần. Màng chắn Protego của Harry lõm vào trong, phát ra tiếng rên rỉ thảm thiết. Những thanh gỗ thân tàu bắt đầu nứt toác.
Trong khoang thuyền trưởng, Snape cứng người lại. Bản năng “Kẻ Không Ngủ” gào thét cảnh báo về một mối nguy hiểm cấp độ hủy diệt. Cedric ngã ngồi xuống đất, hai tay ôm đầu, miệng lẩm bẩm những lời vô nghĩa – linh tính của cậu đang bị sự hiện diện của thực thể kia làm ô nhiễm.
Harry cảm thấy tim mình như bị ai bóp nghẹt.
Đúng lúc đó, một giọng nói vang lên trong đầu tất cả mọi người. Không phải qua tai, mà vang thẳng vào não bộ.
“Tắt đèn. Nhắm mắt lại. Đừng nghĩ về nó.”
Tristan.
Dù vẫn nhắm nghiền mắt, nhưng linh giác của “Winner” đã trỗi dậy mạnh mẽ nhất trong khoảnh khắc sinh tử.
Snape lập tức búng tay. Ngọn nến vụt tắt.
Con tàu chìm vào bóng tối tuyệt đối. Không một tiếng động. Không một hơi thở.
Con tàu trôi lơ lửng như một xác chết vô hại, hòa làm một với sự lạnh lẽo của đại dương.
Thực thể bên ngoài lướt qua.
Những con mắt lân tinh chớp chớp, quét qua vỏ tàu gỗ. Nó tò mò, nó đói khát, nhưng nó không cảm nhận được sự sống. Đối với nó, con tàu này chỉ là một khúc gỗ mục trôi dạt.
Nó chần chừ một lúc, khiến thời gian như ngưng đọng hàng thế kỷ.
Rồi, với một cú quẫy đuôi tạo ra dòng hải lưu ngầm cực mạnh hất tung con tàu sang một bên, nó bỏ đi, lặn sâu xuống những rãnh biển nơi ánh sáng không bao giờ chạm tới.
Bình minh đến muộn.
Mặt trời nhô lên từ đường chân trời tím nhạt, yếu ớt và mờ ảo, nhuộm cả mặt biển thành một màu đỏ loãng như máu pha nước. Những đám mây đen của cơn bão đêm qua đã tan biến, chỉ còn lại những vệt xám dài như sẹo trên bầu trời.
The Last Fortune trồi lên mặt nước trong sự im lặng.
Gỗ tàu ướt sũng, phủ đầy rong rêu đen và những con hà biển ký sinh – dấu vết của một chuyến đi xuống địa ngục và trở về.
Cánh cửa khoang thuyền trưởng bật mở.
Tristan bước ra. Cậu đi chân trần, bước đi còn hơi tập tễnh, chiếc áo sơ mi trắng mượn tạm của Harry rộng thùng thình bay trong gió sớm. Làn da cậu, sau khi được chữa trị, hồng hào một cách kỳ lạ, nhưng đôi mắt thì sâu hoắm, già nua như thể vừa cộng thêm mười tuổi.
Trên boong tàu, những người dân Bansy đang nằm la liệt. Khi thấy cậu, họ lồm cồm bò dậy. Không ai bảo ai, họ quỳ xuống, trán chạm vào sàn gỗ ướt, lầm rầm những lời tạ ơn.
Tristan không nhìn họ. Cậu đi thẳng đến mũi tàu, nơi Harry, Ron, Hermione và Cedric đang đứng dựa vào lan can, kiệt sức nhưng còn sống.
Dobby lao tới, ôm chặt lấy chân Tristan, khóc nấc lên từng tiếng.
“Cậu chủ… Cậu chủ sống rồi… Dobby sợ lắm…”
Tristan cúi xuống, xoa nhẹ lên cái đầu trọc lóc của con gia tinh.
“Nín đi, Dobby. Tự do không dành cho kẻ hay khóc nhè đâu.”
Cậu đứng thẳng dậy, rút từ trong túi ra một đồng xu vàng.
Mercury lập tức nhảy phắt lên vai cậu, cái mũi sụt sịt nhưng mắt đã sáng rực trở lại khi thấy vàng.
“Papa! Papa! Chúng ta giàu chưa?”
Tristan mỉm cười, nụ cười nhẹ nhõm và có chút gì đó ngạo nghễ. Cậu tung đồng xu lên cao. Đồng vàng xoay tít dưới ánh nắng ban mai, phản chiếu những tia sáng lấp lánh.
Ting.
Cậu bắt lấy nó, mở lòng bàn tay ra.
Mặt ngửa.
“Chúng ta chưa giàu đâu, Mercury,” Tristan thì thầm, ánh mắt nhìn về phía đường chân trời mênh mông, nơi tự do đang chờ đợi, nhưng cũng đầy rẫy những hiểm nguy mới. “Chúng ta vừa chọc giận một Giáo hội, nợ nần chồng chất, và con tàu thì sắp rã ra từng mảnh.”
Cậu búng đồng xu về phía Harry.
“Nhưng chúng ta vẫn còn sống. Và trong cái thế giới điên rồ này, sống sót chính là chiến thắng vĩ đại nhất.”