Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
dai-duong-hao-thanh-ton.jpg

Đại Đường Hảo Thánh Tôn !

Tháng 2 24, 2025
Chương 356. Lên ngôi, Long sóc Chương 346. Cho ta cũng chỉnh một cái
van-khung-chi-vi-lai-doan-diem.jpg

Vân Khung Chi Vị Lai Đoạn Điểm

Tháng 2 26, 2025
Chương 79. Ta gọi Mạc Phong Chương 78. Đàn ông
van-minh-mo-lai-ta-mo-hack-nguoi-choi.jpg

Văn Minh Mở Lại: Ta, Mở Hack Người Chơi

Tháng 2 26, 2025
Chương 382. Genesis Chương 381. « ngươi... Thắng! »
ta-mu-rom-doan-toi-cuong-thuyen-pho.jpg

Ta, Mũ Rơm Đoàn Tối Cường Thuyền Phó

Tháng 3 23, 2025
Chương 425. Cuối cùng đảo! Kết thúc! Chương 424. Hoàn toàn thắng lợi
toan-dan-linh-chu-vo-dich-theo-trieu-hoan-nu-de-bat-dau.jpg

Toàn Dân Lĩnh Chủ: Vô Địch Theo Triệu Hoán Nữ Đế Bắt Đầu

Tháng 2 1, 2025
Chương 988. Tạo Hóa Chi Môn, lĩnh chủ thời đại Chương 987. Vạn tộc khôi phục, trật tự mới
phan-phai-bat-dau-diet-bach-nguyet-quang-ca-nha

Phản Phái: Bắt Đầu Diệt Bạch Nguyệt Quang Cả Nhà

Tháng mười một 13, 2025
Chương 504: Chương cuối (đại kết cục) Chương 503: Vô địch Nhân Hoàng, trấn áp hết thảy
cuu-thuc-tu-nghia-trang-bat-dau-don-gian-hoa-tu-tien

Cửu Thúc: Từ Nghĩa Trang Bắt Đầu Đơn Giản Hoá Tu Tiên

Tháng 10 21, 2025
Chương 1347: Giảng đạo chư thiên ~ nghỉ ngơi trước một hồi! Chương 1346: Bị ma khí ăn mòn thế giới!
cho-choc-ta-ta-chinh-la-dao-to-truyen-nhan.jpg

Chớ Chọc Ta, Ta Chính Là Đạo Tổ Truyền Nhân

Tháng 5 9, 2025
Chương 730. Chương cuối Chương 729. Kim quan hiện thế
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 16: Đường Hầm Xương Người Và Canh Bạc Của Tự Do
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 16: Đường Hầm Xương Người Và Canh Bạc Của Tự Do

Hoàng hôn không buông xuống Bansy. Nó bị nuốt chửng.

Khối mây chì khổng lồ ngoài khơi đã sà xuống thấp đến mức nuốt trọn đường chân trời, biến không gian thành một chiếc hộp kín mít hơi nước. Tiếng sấm không còn là âm thanh vọng lại từ xa nữa. Chúng là nhịp tim của một vị thần đang nổi cơn thịnh nộ, đập từng nhịp chậm rãi, nặng nề, rung chuyển cả nền đá bazan dưới chân hòn đảo.

Bên dưới căn nhà an toàn, cánh cửa dẫn vào bóng tối đã mở toang.

Một mùi hôi thối nồng nặc xộc lên – mùi của đất ẩm trộn lẫn với thứ gì đó ngai ngái, ngọt lợ. Đó là mùi của những giấc mơ bị chôn vùi.

“Lumos.”

Ánh sáng từ đầu đũa phép của Harry Potter bùng lên, nhưng dường như bóng tối ở đây có kết cấu đặc quánh, nuốt chửng lấy quầng sáng chỉ sau vài bước chân.

“Cẩn thận dưới chân,” Cedric Diggory thì thầm, giọng cậu vang vọng một cách kỳ lạ trong không gian chật hẹp.

Harry cúi xuống. Dưới mũi giày cậu không phải là đất, cũng không phải đá lát.

Là xương.

Hàng nghìn mảnh xương vụn được nén chặt vào nhau tạo thành lối đi. Có những mảnh sọ nhỏ xíu, chỉ bằng nắm tay người lớn, khảm sâu vào vách tường đất sét ẩm ướt. Những hốc mắt trống rỗng đen ngòm như đang dõi theo đoàn người di tản.

“Họ đã ném xác những kẻ ngoại lai xuống đây suốt ba trăm năm,” Cedric nói, đôi mắt xám tro của cậu không nhìn vào con đường, mà nhìn vào những khoảng không vô hình lơ lửng sát trần hầm.

Là một “Kẻ Đào Mộ” (Sequence 8) Cedric cảm thấy nơi này thân thuộc một cách đáng sợ. Cậu không chỉ nhìn thấy xương cốt. Cậu nghe thấy chúng. Tiếng rên rỉ của những linh hồn không trọn vẹn, tiếng móng tay cào vào vách đá trong tuyệt vọng, tiếng gào thét tắt lịm trong cổ họng đầy bùn đất.

Một bàn tay xương xẩu, trắng bệch, bất ngờ trồi ra từ vách tường đất bên phải, quờ quạng về phía gấu áo của một người phụ nữ đang bế con đi ngay sau Harry.

“Á!” Người phụ nữ hét lên, suýt ngã khuỵu.

Harry lập tức vung đũa phép, nhưng Cedric đã nhanh hơn. Cậu không dùng phép thuật. Cậu chỉ đơn giản là vươn tay ra, nắm lấy cổ tay xương xẩu kia bằng một cái siết nhẹ nhàng nhưng đầy uy quyền.

“Ngủ đi,” Cedric thì thầm bằng một ngôn ngữ cổ xưa, trầm đục, nghe như tiếng đất đá va vào nhau. “Cơn đau đã kết thúc rồi. Chúng tôi không phải là kẻ thù.”

Luồng khí lạnh buốt từ bàn tay xương truyền sang Cedric, nhưng cậu không rụt lại. Dưới cái chạm của “Kẻ Đào Mộ” bàn tay khô khốc kia run lên bần bật, rồi từ từ buông lỏng, rút sâu vào trong lòng đất như một rễ cây tìm về cội nguồn. Những tiếng thì thầm oán hận trong không gian bỗng chốc dịu đi, trở thành tiếng thở dài cam chịu.

Harry nhìn Cedric, ánh mắt thoáng hiện lên sự kinh ngạc pha lẫn nể phục. Ở Hogwarts, Cedric là một huynh trưởng gương mẫu, tỏa sáng như ánh mặt trời. Nhưng ở đây, giữa lòng đất chết chóc của thế giới này, Cedric mang vẻ đẹp u buồn của một vị vua cai quản cõi âm.

“Đi thôi,” Cedric ra hiệu, mồ hôi lạnh rịn trên trán. Việc trấn an hàng ngàn vong linh oán hận đang bào mòn linh tính của cậu nhanh hơn bất kỳ cuộc đấu tay đôi nào. “Đừng dừng lại. Họ chỉ nhường đường, chứ không chào đón chúng ta.”

Regulus Black đi đoạn hậu, trên vai cõng Pavo đang mê man. Anh liếc nhìn lại phía cửa hầm, nơi ánh sáng mờ nhạt của thế giới bên ngoài đang khép lại. Trong đôi mắt đỏ thẫm của ma cà rồng ánh lên sự lo lắng hiếm hoi.

Tristan và Snape vẫn ở lại.

Cùng lúc đó, trên đỉnh Đồi Bưu Điện.

Gió ở đây mạnh đến mức có thể xé toạc da thịt. Những cánh cửa sổ của trạm bưu điện đã vỡ nát từ lâu, gió lùa qua tạo thành tiếng hú rợn người như tiếng sáo xương.

Tristan Trelawney đẩy cánh cửa gỗ sồi mục nát, bước vào sảnh chính. Bộ dạng cậu thảm hại chưa từng thấy: áo chùng rách bươm để lộ vết thương băng bó sơ sài, bùn đất bám đầy mặt mũi, đi khập khiễng vì cú ngã lúc nãy. Nhưng lưng cậu vẫn thẳng, và trên môi vẫn giữ nụ cười ngạo nghễ đến mức chướng mắt.

“Papa,” Mercury thò đầu ra khỏi túi áo, bộ lông bạc dựng đứng lên vì tĩnh điện trong không khí. “Chỗ này tanh quá. Tanh mùi máu cũ và… tiền xu bị rỉ sét.”

“Mũi thính đấy,” Tristan khịt mũi, tiến về phía quầy giao dịch đầy bụi bặm. “Nơi này từng là trung tâm liên lạc của cả vùng biển. Mỗi bức điện tín gửi đi đều phải trả giá bằng vàng… hoặc bằng một phần linh hồn.”

Dobby lạch bạch chạy theo sau, đôi tai dài cụp xuống vì sợ hãi, hai tay ôm chặt chiếc xẻng bạc của Cedric mà cậu bé nhất quyết đòi giữ hộ.

“Cậu chủ Tristan,” Dobby rên rỉ, đôi mắt to như hai quả bóng tennis đảo liên hồi. “Dobby cảm thấy… cảm thấy mặt đất đang giận dữ. Dobby nghĩ chúng ta không nên chọc giận những cái máy này.”

Tristan không đáp. Cậu trèo qua quầy, nhảy vào khu vực kỹ thuật bên trong. Một chiếc máy điện báo khổng lồ bằng đồng thau nằm chễm chệ giữa phòng, dây cáp to như cổ tay người nối thẳng lên tháp ăng-ten trên mái nhà. Nó im lìm, lạnh lẽo, nhưng toát ra một áp lực vô hình khiến lồng ngực người ta thắt lại. Đây chính là vật dẫn, là nơi từng nhận những lời sấm truyền điên loạn từ Chúa Sáng Thế Chân Thực.

“Chuẩn bị đạo cụ nào,” Tristan lẩm bẩm.

Cậu rút từ trong túi không gian ra một chiếc hộp chì đen sì, bên trên khắc hình đầu lâu và xương chéo – nhưng không phải biểu tượng hải tặc, mà là dấu ấn phong ấn của Giáo hội.

Cạch.

Tristan bật nắp hộp.

Một luồng hơi lạnh thấu xương tỏa ra, đóng băng hơi nước trong không khí thành sương mù. Bên trong hộp là một chiếc la bàn cổ lỗ sĩ, mặt kính đã vỡ. Nhưng kim chỉ nam không phải làm bằng từ thạch.

Đó là một ngón tay người.

Ngón tay trỏ thon dài, trắng bệch, phần móng tay sơn màu xanh đen đã bong tróc, đang xoay tít một cách điên cuồng trên trục đồng. Từ đầu ngón tay bị cắt cụt, rỉ ra thứ nước dịch nhớt nhát, mặn chát mùi biển sâu.

Vật phẩm phong ấn cấp 2: La Bàn Của Kẻ Chết Đuối.

Ngay khi ánh sáng chạm vào ngón tay, tiếng gào thét của hàng ngàn thủy thủ chết chìm đồng loạt vang lên trong tâm trí mọi người.

“ÁÁÁ!” Dobby hét lên, buông rơi cái xẻng, ôm chặt lấy đầu. “Họ đang khóc! Họ muốn kéo Dobby xuống nước!”

Tristan nghiến răng, cảm thấy như có ai đó đang dùng búa tạ đập vào thái dương mình. Cậu vươn tay định đặt chiếc la bàn lên bàn điện báo.

Rắc.

Sàn gỗ dưới chân cậu bất ngờ gãy mục.

Cơ chế “Bad Luck” lại kích hoạt vào đúng thời điểm tồi tệ nhất.

Chân Tristan lọt thỏm xuống lỗ, khiến cậu mất đà, ngã dập ngực vào cạnh bàn sắt sắc lẹm. Chiếc hộp chì văng khỏi tay cậu, trượt dài trên sàn nhà nghiêng, hướng thẳng ra phía cửa sổ vỡ – nơi vực thẳm đang chờ đợi.

“Mercury!” Tristan hét lên, cơn đau từ xương sườn gãy khiến cậu nghẹt thở.

Một tia chớp bạc lao vút đi.

Mercury, với bản năng của một con Niffler tham lam (và một Kẻ Lừa Đảo Sequence 8) không bao giờ để “đồ chơi” vuột mất. Nó nhảy phắt lên, phóng mình ra khỏi mép cửa sổ, chộp lấy chiếc hộp chì ngay giữa không trung khi nó vừa rơi ra ngoài.

Gió bão quật mạnh khiến con thú nhỏ chao đảo, nhưng nó nhanh chóng cắm móng vuốt vào khung cửa gỗ mục, đu người quay trở lại, miệng ngậm chặt quai hộp, thả phịch xuống trước mặt Tristan.

“Phí dịch vụ: Hai đồng Galleon!” Mercury nhả cái hộp ra, thở hổn hển.

Tristan lồm cồm bò dậy, rút chân ra khỏi cái lỗ, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. “Ghi nợ đi. Papa sắp phá sản rồi.”

Cửa phòng bật mở. Một bóng đen lướt vào như cơn gió độc.

Severus Snape.

Giáo sư Độc dược trông còn đáng sợ hơn cả cơn bão ngoài kia. Áo choàng đen tung bay phần phật, khuôn mặt nhợt nhạt đanh lại, tay cầm một bình thủy tinh chứa thứ chất lỏng sền sệt, đỏ lòm như dung nham đang sôi.

“Ta hy vọng,” Snape nói, giọng rít qua kẽ răng, “cái sọ dừa đầy sạn của trò đã tính đến việc chúng ta có thể bị nướng chín trước khi kịp chạy thoát.”

Ông ném bình thuốc cho Tristan. Cậu chụp lấy bằng cả hai tay – lần này may mắn không trượt.

“Bom tín hiệu?” Tristan soi bình thuốc dưới ánh chớp lòe loẹt. Bên trong, máu của Regulus và dịch thể quái vật đang phản ứng dữ dội, tạo ra những hình thù méo mó như những khuôn mặt đang la hét.

“Nó chứa đựng sự khao khát máu và chiến tranh,” Snape giải thích ngắn gọn, ánh mắt đen thẳm nhìn chằm chằm vào máy điện báo. “Đủ để đánh lừa bất kỳ máy đo lường linh tính nào rằng một Bán Thần đường tắt ‘Thợ Săn’ đang giáng lâm.”

“Tuyệt vời,” Tristan đặt bình thuốc vào khay tiếp nhận của máy điện báo, rồi đặt chiếc “La Bàn Của Kẻ Chết Đuối” ngay cạnh đó để khuếch đại tín hiệu nhiễu loạn.

Cậu quay sang Dobby, đặt tay lên vai con gia tinh đang run rẩy.

“Dobby,” giọng Tristan trầm xuống, không còn vẻ cợt nhả. “Tự do không phải là được ban phát một chiếc tất. Tự do là quyền được chọn canh bạc của chính mình. Ngươi có dám đặt cược mạng sống để cứu Harry Potter không?”

Dobby ngước lên, đôi mắt ầng ậng nước. Cậu bé hít sâu một hơi, rồi gật đầu mạnh mẽ đến mức đôi tai dài quất vào má.

“Dobby làm được! Dobby là gia tinh tự do!”

“Tốt. Khi tôi ra hiệu, hãy độn thổ đưa Giáo sư Snape ra khỏi đây ngay lập tức. Đừng lo cho tôi.”

“Cái gì?” Snape nheo mắt nguy hiểm. “Trò định…”

“Tôi cần giữ cần gạt,” Tristan cắt ngang, chỉ vào cần gạt máy điện báo đã rỉ sét. “Cái của nợ này cần người giữ tay liên tục để duy trì kết nối. Số phận của kẻ xui xẻo mà.”

Ngoài trời, một tia sét xé toạc bầu trời đêm, chiếu sáng khuôn mặt Tristan – nửa trong sáng, nửa trong tối, với nụ cười của một kẻ điên rồ đang thách thức cả thần linh.

“Đến lúc gọi điện cho Chúa tể rồi.”

Tristan nắm lấy cần gạt.

Dòng điện tích tụ trong không khí khiến tóc cậu dựng đứng. Cảm giác như cậu đang nắm tay một con quái vật khổng lồ.

Cậu gõ.

Cạch. Cạch-Cạch. Cạch.

Không phải mã Morse. Đó là nhịp điệu của một nghi thức hiến tế cổ xưa.

Rầm!

Bình thuốc của Snape vỡ tan. Chất lỏng đỏ rực bốc hơi ngay lập tức, bị máy điện báo hút sạch vào bên trong. Những cuộn dây đồng rỉ sét bỗng rực sáng lên một màu đỏ máu tàn khốc.

Một luồng sóng xung kích vô hình nhưng khủng khiếp bùng nổ từ trạm bưu điện, bắn thẳng lên tầng mây tích điện.

Trên bầu trời đen kịt, mây bão bỗng nhiên xoáy lại, nhuốm một màu đỏ quạch như máu tươi. Trong tâm bão, hình ảnh ảo giác của một lá cờ chiến tranh rách nát và một thanh kiếm lửa khổng lồ hiện ra lờ mờ.

Mùi của sắt rỉ, mùi của thuốc súng và lưu huỳnh nồng nặc bao trùm cả hòn đảo.

Ngoài khơi xa, tiếng còi báo động của Hạm đội Bão Tố ré lên điên cuồng.

“CẢNH BÁO! MỨC NĂNG LƯỢNG CẤP BÁN THẦN!” “TÍN HIỆU CỦA ‘HUYẾT THIÊN THẦN’ MEDICI ĐÃ ĐƯỢC XÁC NHẬN!” “HẮN ĐANG GIÁNG LÂM! TỌA ĐỘ 0-0-7: BƯU ĐIỆN BANSY!”

Tristan cảm thấy máu mũi mình trào ra. Áp lực giả lập này quá lớn, nó đang đè nát tinh thần cậu. Nhưng cậu vẫn cười, hàm răng nhuốm đỏ.

“Cắn câu rồi.”

Trên cao, những đám mây đen tích tụ sấm sét bắt đầu di chuyển, tập trung toàn bộ năng lượng vào một điểm duy nhất: trạm bưu điện nơi họ đang đứng. Mắt bão hình thành ngay trên đầu Tristan, một chiếc búa khổng lồ bằng ánh sáng trắng lòa mắt đang được nâng lên.

“Chạy đi!” Tristan hét lên trong tiếng gió gào thét.

Dobby nắm lấy tay Snape.

Bụp!

Họ biến mất.

Chỉ còn lại Tristan và Mercury.

Cần gạt trong tay Tristan nóng rực như than hồng, thiêu đốt da tay cậu. Cậu muốn buông ra, nhưng một lực hút kỳ lạ từ chiếc “La Bàn Của Kẻ Chết Đuối” đang giữ chặt tay cậu lại. Ngón tay chỉ nam xoay tít và chỉ thẳng vào ngực Tristan.

“Chết tiệt,” Tristan rủa thầm. “Xui xẻo đến phút chót.”

Cậu nhìn lên trần nhà đã bị gió lật tung. Một cột sáng trắng xóa, to như một tòa lâu đài, đang lao xuống từ trên trời.

“Búa Thần Phạt.”

Tristan buông tay, dùng hết sức bình sinh đạp mạnh vào máy điện báo để tạo phản lực, lao người về phía cầu thang hầm ngầm.

Mercury hét lên lanh lảnh, bám chặt vào tóc cậu.

Và rồi, thế giới biến thành màu trắng.

ẦM!!!

Tiếng nổ không chỉ làm rung chuyển mòn đảo. Nó xé toạc không gian. Trạm bưu điện Bansy bị xóa sổ trong một phần nghìn giây, hóa thành bụi mịn dưới sức mạnh của đòn trừng phạt thần thánh.

Từ cửa đường hầm dưới chân núi, Harry và Regulus quay lại nhìn. Đỉnh đồi nơi bưu điện từng đứng giờ chỉ còn là một hố sâu bốc khói nghi ngút, xung quanh là những tia sét dư chấn chạy loang loáng trên mặt đất cháy đen.

“Tristan…” Harry thốt lên, mặt cắt không còn giọt máu.

Nhưng giữa đám khói bụi mù mịt ấy, một đồng xu vàng rơi leng keng xuống nền đá cháy sém. Mặt ngửa.

Một bàn tay đầy máu và bồ hóng thò lên từ đống đổ nát bên rìa vực, giơ ngón tay cái lên.

Tristan Trelawney, kẻ vừa lừa cả một hạm đội và một vị thần, ho sù sụ, nhổ ra một ngụm bụi.

“Vẫn… chưa chết,” cậu thều thào, trong khi Mercury đang cố gắng dập lửa trên mái tóc cậu bằng cách vỗ bẹt bẹt vào đầu. “Nhưng ta thề… ta sẽ đòi Snape tiền thuốc men gấp ba.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

ta-phao-dai-duong-kinh-ba-ngan-met.jpg
Ta Pháo Đài Đường Kính Ba Ngàn Mét
Tháng 5 3, 2025
khac-menh-vo-tien-yeu-ma-ta-muon-nguoi-giup-ta-truong-sinh.jpg
Khắc Mệnh Võ Tiên: Yêu Ma, Ta Muốn Ngươi Giúp Ta Trường Sinh
Tháng 12 25, 2025
nguoi-o-tiet-giao-ta-trieu-cong-minh-bat-dau-tu-vi-de-quan.jpg
Người Ở Tiệt Giáo, Ta Triệu Công Minh Bắt Đầu Tử Vi Đế Quân
Tháng 2 27, 2025
nguoi-lam-trai-quy-tac-cua-tro-choi-tan-the.jpg
Người Làm Trái Quy Tắc Của Trò Chơi Tận Thế
Tháng 5 13, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved