-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 15: Huyết Yến Của Thần Thời Tiết Và Cú Lừa "Thần Giáng"
Chương 15: Huyết Yến Của Thần Thời Tiết Và Cú Lừa “Thần Giáng”
Mặt trời không mọc ở Bansy. Nó bị một khối mây chì khổng lồ nuốt chửng ngay từ đường chân trời.
Sức ép từ Hạm đội Bão Tố ngoài khơi đã biến không khí nơi đây thành một nồi áp suất sắp nổ. Không còn đường lui.
Tristan bước thấp bước cao trên con đường mòn dẫn lên Đồi Bưu Điện. Đôi giày da bê thượng hạng của cậu giờ đã biến thành một khối bùn đen nhớp nháp.
“Chết tiệt,” cậu rủa thầm khi chân trái trượt mạnh trên một tảng đá rêu.
Rắc.
Một cành cây khô quất thẳng vào mặt cậu. Tristan ngã đập mặt xuống bùn lần thứ năm trong vòng mười lăm phút.
“Kỷ lục mới,” Mercury thò đầu ra từ túi áo, giọng run rẩy nhưng vẫn châm chọc. “Papa có định lập hội thi ‘Ai hôn đất nhiều nhất’ không?”
“Im đi,” Tristan lồm cồm bò dậy, nhổ đám bùn lợn cợn trong miệng.
Cậu trông thảm hại như một kẻ hành khất, không còn chút phong thái quý tộc nào. Đây là cái giá của việc thao túng vận mệnh một Bán Thần – thế giới đang “trả thù” cậu bằng chuỗi tai nạn liên hoàn.
Cedric Diggory đi bên cạnh, tay nắm chặt chiếc xẻng bạc. Khác với Tristan, Kẻ Đào Mộ cảm thấy như đang ở nhà giữa vùng đất chết chóc này.
“Họ đang ở gần,” Cedric thì thầm, đôi mắt xám mở to nhìn xuyên qua sương mù. “Năm tên dị giáo. Chúng đang tụ tập quanh Tế đàn cổ.”
Trước mặt họ, sau những tàng cây sồi già, một tế đàn đá ong hiện ra.
Năm tên dị giáo mặc áo choàng rách rưới đang đứng quanh một vũng máu sủi bọt. Chúng cầm dao cong, lầm rầm tụng niệm, cố gắng kết nối với tàn dư ý chí của tổ tiên để chống lại hạm đội ngoài khơi.
“Giải quyết nhanh,” Tristan rút khẩu súng ngắn nòng xoay bọc bạc ra. “Trước khi ta bị thiên thạch rơi trúng đầu.”
Cậu nhắm vào tên cầm đầu. Cự ly mười lăm mét.
Cạch.
Súng kẹt đạn.
“Đương nhiên rồi,” Tristan thở dài ngán ngẩm.
Tiếng động làm đám dị giáo quay lại. Tên cầm đầu rít lên, vung tay phóng một quả cầu lửa về phía Tristan.
Tristan định lách người sang trái.
Nhưng chân cậu vướng vào rễ cây. Cậu ngã ngửa ra sau, đập lưng vào tảng đá đau điếng.
Vèo!
Quả cầu lửa sượt qua trán cậu, đốt cháy một mảng tóc mái. Nếu cậu không ngã, nó đã thiêu rụi lồng ngực cậu.
“Xui xẻo… cứu mạng?” Tristan nằm ngửa, chớp mắt ngơ ngác.
Đám dị giáo lao tới.
Cedric không dùng đũa phép. Cậu cắm phập chiếc xẻng xuống đất.
“Trỗi dậy!”
Năng lực Sequence 8 kích hoạt. Những bàn tay xương xẩu của lính Ruen tử trận ba trăm năm trước trồi lên từ lòng đất, nắm chặt lấy cổ chân đám dị giáo.
Tristan lăn một vòng, cố gắng sửa khẩu súng. Nhưng tay cậu trơn tuột vì bùn, khẩu súng văng ra xa.
Tên cầm đầu đã thoát khỏi tay xương, lao tới vung dao chém xuống.
XOẸT!
Mercury lao ra như một tia chớp bạc.
Con Niffler không đỡ dao. Nó lao vào… thắt lưng tên dị giáo. Nó giật phăng cái khóa thắt lưng bằng vàng (vật phẩm tế lễ).
Tụt.
Chiếc quần rộng thùng thình của tên dị giáo tụt xuống tận mắt cá chân. Hắn vấp vào quần mình, ngã sấp mặt xuống đất, con dao văng ra cắm phập vào… mông tên đồng bọn bên cạnh.
“Á Á Á!”
Cedric nhân cơ hội lao tới, giáng chiếc xẻng bạc vào gáy tên cầm đầu.
Tiếng xương vỡ vang lên khô khốc.
Tristan thở hắt ra, nhặt lại khẩu súng.
“Tuyệt vời. Chiến thắng nhờ tụt quần. Lịch sử sẽ ghi nhớ khoảnh khắc hào hùng này.”
Mười lăm phút sau, tại căn nhà an toàn dưới chân núi.
Harry đang băng bó cho Pavo. Regulus đứng bên cửa sổ, nhìn những cột nước khổng lồ đang dâng lên ngoài khơi.
Cửa bật mở. Tristan bước vào, đi cà nhắc, người bê bết bùn đất và máu.
“Tin xấu,” cậu ném túi đồ lên bàn. “Kẻ bao vây chúng ta là Giáo hội Bão Tố. Và họ không định đổ bộ.”
Snape đang kiểm tra các lọ thuốc, ngẩng phắt lên. “Kẻ Trừng Phạt (Mandated Punishers)?”
“Phải,” Tristan gật đầu, đổ thuốc sát trùng lên vết thương mà không chớp mắt. “Họ đến để thanh tẩy. Họ đã phát hiện ra sự ô nhiễm của Medici đang lan rộng.”
“Medici?” Harry nhíu mày. “Cái tên máu trên tường bưu điện?”
Tristan hít sâu, ánh mắt trở nên nghiêm trọng.
“Huyết Thiên Thần. Kỵ Sĩ Đỏ. Một trong những ác linh nguy hiểm nhất lịch sử. Hắn không bị phong ấn ở đây, Harry. Hắn đã thoát ra từ Backlund lâu rồi. Nhưng nơi này là nhà của hậu duệ hắn, là nơi chứa đựng sự ô nhiễm của hắn.”
Cậu chỉ tay ra biển.
“Giáo hội Bão Tố không quan tâm chúng ta là ai. Họ muốn xóa sổ hòn đảo này để cắt đứt mọi liên hệ giữa Bansy và Medici, ngăn chặn sự ô nhiễm lan ra đất liền.”
Regulus siết chặt tay. “Artifact cấp Thánh. Họ sẽ dùng ‘Gậy Thần Phạt’. Chúng ta sẽ bị chôn vùi cùng hòn đảo này.”
“Không tàu nào vượt qua được vòng vây đâu,” gã thủy thủ trốn trong góc rên rỉ.
“Có một cách,” Tristan nói, giọng lạnh lùng.
Cậu trải tấm bản đồ ra bàn, chỉ vào Bưu điện Bansy.
“Giáo hội Bão Tố đang bao vây nhưng chưa bắn ngay. Tại sao? Vì họ sợ.”
“Sợ gì?” Cedric hỏi.
“Sợ kích động phản ứng dây chuyền,” Tristan giải thích, nhớ lại những kiến thức cậu có được từ ‘The Fool’. “Bưu điện này có một máy điện báo kết nối với một thực thể tà ác – có thể là Medici, hoặc tệ hơn, là Chúa Sáng Thế Chân Thực (True Creator).”
Tristan rút ra một chiếc chìa khóa xương.
“Kế hoạch là: Chúng ta sẽ đột nhập Bưu điện. Kích hoạt máy điện báo đó.”
“Cậu định gọi Medici đến cứu sao?” Harry kinh hoàng. “Đó là tự sát!”
“Không,” Tristan lắc đầu, nở một nụ cười ranh mãnh nhưng đầy rủi ro. “Ta sẽ giả lập một nghi thức Thần Giáng (Divine Descent).”
Mọi người sững sờ.
“Snape,” Tristan quay sang. “Tôi cần ông pha chế một quả ‘bom tín hiệu’. Dùng máu Huyết tộc của Regulus và đống máu hải cẩu biến dị kia. Tôi muốn tạo ra một luồng khí tức tà ác nồng nặc đến mức khiến máy đo của Hạm đội ngoài kia phải nổ tung.”
Cậu chỉ tay lên bản đồ.
“Khi tín hiệu giả này phát ra từ Bưu điện, Giáo hội Bão Tố sẽ nghĩ rằng Medici – hoặc một Tà Thần – đang thực sự giáng lâm xuống đây. Phản ứng đầu tiên của họ sẽ là gì?”
“Hoảng loạn,” Snape đáp ngay. “Và dồn toàn bộ hỏa lực vào điểm phát tín hiệu để ngăn chặn nghi thức.”
“Chính xác,” Tristan búng tay (lần này trúng, kêu cái tách).
“Họ sẽ tập trung toàn bộ sấm sét vào Bưu điện để ‘giết’ Tà Thần giả mạo đó. Khoảnh khắc đó, vòng vây phía cảng biển sẽ bị lơi lỏng. Đó là lúc tàu The Last Fortune phải chạy thục mạng.”
“Cậu định dùng chính mình làm mồi nhử?” Harry kinh hoàng, đôi mắt xanh mở to sau cặp kính tròn. “Nếu họ bắn trúng Bưu điện khi chúng ta còn ở đó…”
“Thì chúng ta chết,” Tristan nhún vai, bình thản như đang nói về chuyện thời tiết. “Nhưng đó là cơ hội duy nhất. Hổ (Medici) đánh Sói (Bão Tố) còn Cáo (Chúng ta)… sẽ chạy thục mạng khi hai con quái vật đó choảng nhau.”
Cậu nhìn đồng hồ. Kim giây vẫn chạy tích tắc, lạnh lùng đếm ngược đến giờ phán quyết.
“Chiến dịch Gambit: Đưa Giáo hội vào bẫy nỗi sợ của chính họ. Regulus, tôi cần máu anh để giả lập khí tức. Snape, tôi cần độc dược của ông để tạo hiện trường giả.”
Căn phòng rơi vào im lặng trong vài giây. Mọi người đều nhìn Tristan – cậu học sinh năm 5 nhà Gryffindor, người vừa vẽ ra một kế hoạch tàn nhẫn và xảo quyệt đến mức khiến cả những Slytherin thuần chủng cũng phải rùng mình.
Regulus Black bật cười khe khẽ, lắc đầu.
“Dòng máu Prewett chảy trong người cậu… nhưng cái cách cậu tư duy thì đen tối chẳng khác gì đám phù thủy hắc ám lâu đời nhất.”
Severus Snape bước tới, cầm lấy tờ bản đồ. Ông nhìn lướt qua vị trí Bưu điện và hướng di chuyển dự kiến, khóe môi nhếch lên một nụ cười mỉa mai đặc trưng.
“Kế hoạch dối trá, tàn nhẫn, lợi dụng kẻ thù và đặt cược mạng sống của đồng đội,” Snape nói, giọng chậm rãi, từng từ như nhỏ giọt nọc độc nhưng lại mang hàm ý tán thưởng méo mó.
Ông ngước lên nhìn Tristan, ánh mắt đen thẳm xoáy sâu vào cậu học trò.
“Ta bắt đầu nghi ngờ cái Mũ Phân Loại già nua đó đã bị nấm mốc ăn mòn hoặc lẩm cẩm quá mức rồi. Ném một kẻ có cái đầu đầy sạn và thủ đoạn như trò vào cái nhà của lũ sư tử hữu dũng vô mưu…”
Snape hừ lạnh, quay lưng đi về phía bàn pha chế để chuẩn bị ‘bom tín hiệu’.
“Đúng là một sự sỉ nhục cho lịch sử trường Hogwarts. Hoặc là một tai họa cho thế giới này.”
Tristan chỉ cười trừ, tay mân mê đồng xu vàng trong túi áo.
“Giáo sư quá khen. Gryffindor cũng cần có người biết dùng não chứ.”
Ngoài trời, sấm chớp bắt đầu rền vang dữ dội hơn. Không khí đặc quánh mùi điện tích, báo hiệu “Búa Thần Phạt” đã được nâng lên.
Tristan đứng dậy, khoác chiếc áo rách bươm lên vai, che đi vết thương vẫn còn rỉ máu.
“Đi thôi. Đến lúc gửi một bức điện tín giả mạo cho Thần Linh rồi.”