Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
6b091465461814d9e7e78636988db7ad

Ta Chỉ Muốn Hảo Hảo Làm Nhân Vật Phản Diện

Tháng 1 15, 2025
Chương 368. Ta vì đại đạo tôn Chương 367. Thiên hạ đắng trần lâu rồi!
the-su-chi-nam.jpg

Thẻ Sư Chỉ Nam

Tháng 1 25, 2025
Chương 266. Dưới trời sao hôn lễ Chương 265. Mặt trời như thường lệ dâng lên
bat-dau-chin-cai-tien-nu-su-phu.jpg

Bắt Đầu Chín Cái Tiên Nữ Sư Phụ

Tháng 12 5, 2025
Chương 11: Phiên ngoại gặp lại Trụ Thiên linh Chương 10: Phiên ngoại truy nguồn gốc bia duy nhất nguồn năng lượng
Đây Là Vô Địch

Lão Sư Đừng Hiểu Lầm, Ta Không Có Gọi Ngươi Lão Bà

Tháng 1 16, 2025
Chương 152. Phiên ngoại 2 Chương 151. Phiên ngoại 1
ta-co-dai-quai-thai-tai-duong-dai-vo-dich.jpg

Ta, Cổ Đại Quái Thai, Tại Đương Đại Vô Địch

Tháng 4 29, 2025
Chương 697. Đại kết cục Chương 696. Sau cùng khảo nghiệm
tuyet-canh-hac-da.jpg

Tuyệt Cảnh Hắc Dạ

Tháng 5 13, 2025
Chương 625. Lời cuối sách Chương 624. Chung mạt
mang-theo-titan-he-thong-di-di-gioi

Mang Theo Titan Hệ Thống Đi Dị Giới

Tháng 12 2, 2025
Chương 533: đen trắng hai mắt Chương 532: đoạn chưởng bị thương nữa (2)
phan-phai-ta-chi-muon-cach-bon-ho-xa-xa.jpg

Phản Phái? Ta Chỉ Muốn Cách Bọn Họ Xa Xa

Tháng 1 21, 2025
Chương 325. Hoàn tất Chương 324. Có treo
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 14: Cảng Bansy – Ván Bài Trong Sương Mù
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 14: Cảng Bansy – Ván Bài Trong Sương Mù

Bansy không đón chào họ bằng tiếng sóng vỗ, mà bằng sự im lặng. Một sự im lặng đặc quánh, nặng nề như chì, đè bẹp mọi âm thanh của sự sống.

Khi con tàu The Last Fortune trôi dạt vào cầu cảng gỗ mục nát, sương mù bao phủ nơi này không còn màu trắng đục nữa. Nó ngả sang màu vàng ố bệnh hoạn, mang theo vị mặn chát của muối biển trộn lẫn với mùi rỉ sét tanh nồng – mùi của máu khô đã ngấm sâu vào từng thớ gỗ qua hàng thế kỷ.

“Cẩn thận,” Tristan nhắc nhở, bước chân đầu tiên đặt lên cầu tàu.

Rắc.

Ván gỗ dưới chân cậu gãy đôi ngay lập tức.

Tristan lảo đảo, suýt nữa thì rơi tòm xuống làn nước đen ngòm bên dưới nếu không kịp bám vào một cọc neo đầy dằm.

“Tuyệt vời,” cậu lầm bầm, tự kéo mình lên, phủi những mảnh gỗ mục bám đầy trên chiếc áo khoác sang trọng giả dạng thương nhân. “Vận rủi bắt đầu làm việc đúng giờ thật.”

Mercury rúc sâu vào trong cổ áo cậu, che kín cái mũi nhạy cảm bằng hai bàn tay nhỏ xíu.

“Papa… chỗ này hôi quá… hôi hơn cả cái nách của lão Hagrid…” con Niffler rên rỉ. “Mùi của những đồng xu bị nguyền rủa… và mùi đầu lâu rỗng.”

Harry bước xuống sau cùng, tay nắm chặt đũa phép giấu trong tay áo. Dobby bám chặt lấy ống quần cậu, đôi tai dơi to lớn run lẩy bẩy, đôi mắt lồi ra đầy sợ hãi quét qua những ngôi nhà xiêu vẹo ẩn hiện trong sương.

“Harry Potter cậu chủ… Dobby cảm thấy… đá ở đây đang khóc…”

Harry không trả lời. Cậu đang nhìn chằm chằm vào con đường đá lát dẫn vào thị trấn.

Không có người sống. Chỉ có những cái xác.

Họ mặc áo choàng đen, nằm rải rác trên đường như những đống rác bị bỏ quên. Nhưng điều kinh hoàng nhất không phải là cái chết, mà là cách họ chết.

Tất cả đều mất đầu.

Vết cắt ở cổ ngọt lịm, phẳng lì, cháy sém như bị một lưỡi dao nung đỏ lướt qua. Không có đầu lăn lóc bên cạnh. Những cái đầu đã biến mất hoàn toàn. Máu từ cổ chảy ra đã khô đen lại, hòa lẫn với rêu xanh, tạo thành những hoa văn trừu tượng quái dị trên nền đá.

“Đừng nhìn,” Cedric thì thầm, sắc mặt tái nhợt. “Linh hồn họ… không tan biến. Họ đang bị nhốt trong chính cái xác không đầu đó.”

Là một Kẻ Đào Mộ, Cedric có thể nghe thấy tiếng gào thét câm lặng vang vọng từ những thi thể kia. Họ không biết mình đã chết. Họ vẫn đang tìm kiếm cái đầu bị mất của mình trong vô vọng.

Đi sâu vào thị trấn, ánh sáng duy nhất đến từ một tấm biển gỗ treo lủng lẳng trước cửa một quán rượu cũ kỹ. Gió biển thổi qua khiến tấm biển va vào tường côm cốp.

LIME. (Quả Chanh).

Chữ “E” đã rơi mất từ đời nào, chỉ còn lại chữ LIM chơi vơi như một lời cảnh báo dang dở.

Tristan đẩy cửa bước vào.

Két…

Tiếng bản lề khô dầu vang lên chói tai.

Không gian bên trong quán rượu ngột ngạt, ám khói thuốc lá rẻ tiền và mùi rượu rum chua loét. Chỉ có ba người khách.

Ông chủ quán, một người đàn ông gầy gò với đôi mắt trắng dã, đang lau quầy rượu bằng một chiếc khăn cáu bẩn. Ông ta lau đi lau lại một vết thẫm màu trên mặt gỗ – một vết máu cũ – với động tác máy móc, vô hồn.

Tristan bước tới quầy. Vừa đi được hai bước, chân cậu vướng vào một cái đinh nhô lên từ sàn nhà. Cậu loạng choạng, va phải một cái ghế đẩu, khiến nó đổ ầm xuống đất.

Mọi ánh mắt trong quán đổ dồn về phía cậu.

“Xin lỗi,” Tristan chỉnh lại cổ áo, cố giữ vẻ mặt lạnh lùng của một quý tộc, dù vành tai đã hơi đỏ lên. “Sàn nhà các người cần bảo dưỡng đấy.”

Snape và Regulus bước vào sau, hai bóng đen cao lớn tỏa ra áp lực chết chóc, đứng chắn hai bên Tristan như hai vệ sĩ của tử thần. Harry và Cedric lùi về phía góc tối, quan sát.

Tristan đặt một đồng tiền vàng lên quầy. Tiếng kim loại chạm vào gỗ vang lên khô khốc.

“Rum. Loại mạnh nhất. Và thông tin. Loại mới nhất.”

Ông chủ quán không ngẩng đầu lên. Tay ông ta vẫn lau vết máu, giọng nói khàn đặc như tiếng giấy nhám cọ vào nhau.

“Đêm qua… hắn lại đến.”

“Ai?”

“Kẻ Sưu Tầm Đầu… Hắn mặc giáp đỏ… cưỡi ngựa trong sương… Hắn lấy đi những cái đầu biết suy nghĩ… chỉ để lại những cái xác biết nghe lời…”

Snape nheo mắt. Ông nghiêng đầu, quan sát kỹ đồng tử của ông chủ quán. Nó giãn ra bất thường, không phản chiếu ánh sáng.

“Hắn đang bị ô nhiễm tinh thần,” Snape thì thầm với Tristan. “Đừng nhìn vào mắt hắn quá lâu. Sự điên loạn có thể lây lan.”

Ở góc quán, một bà lão tóc trắng xơ xác đang ngồi co ro. Bà mặc một chiếc váy nhung đã sờn rách, tay ôm chặt một chiếc khăn tay thêu dòng chữ Pavo Court (Triều Đình Chim Công).

Harry cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ. Cậu bước lại gần bà lão.

“Bà ơi?”

Bà lão giật mình, ngẩng lên. Khuôn mặt bà chằng chịt nếp nhăn, nhưng đôi mắt xanh đục ngầu vẫn còn chút tia sáng của lý trí.

“Pavo…” bà lẩm bẩm, bàn tay xương xẩu nắm lấy vạt áo chùng của Harry. “Con thấy Pavo không? Nó đi gửi thư… Nó nói bưu điện có tin mới từ đất liền… Nó đi ba ngày rồi… Trà nguội hết rồi…”

Harry quỳ một chân xuống, tim thắt lại. Pavo. Có lẽ cậu con trai ấy giờ chỉ là một trong những cái xác không đầu ngoài kia.

“Cháu… cháu sẽ tìm anh ấy,” Harry nói dối, một lời nói dối dịu dàng. “Bà cứ ngồi đây đợi nhé.”

Bà lão mỉm cười, nụ cười ngây dại nhưng ấm áp. “Ừ… Nó ngoan lắm. Nó chỉ ham chơi chút thôi…”

Cùng lúc đó, Tristan đã ngồi xuống bàn của một gã thủy thủ đang run lập cập ở góc đối diện. Gã này có vẻ tỉnh táo nhất, dù mùi máu tanh nồng nặc bốc lên từ chiếc áo khoác da hải cẩu của gã.

Tristan rút từ trong tay áo ra một bộ bài Tarot cũ kỹ.

“Một ván nhé?” Cậu mỉm cười, nụ cười thương nghiệp. “Tôi thắng, anh trả lời một câu hỏi. Anh thắng, túi vàng này là của anh.”

Cậu đặt một túi tiền nặng trịch lên bàn. Tiếng vàng va nhau leng keng là thứ ngôn ngữ duy nhất còn hiệu lực ở cái nơi quỷ quái này.

Gã thủy thủ nhìn túi vàng, nuốt nước bọt, gật đầu tham lam.

Tristan xào bài. Động tác điêu luyện, mượt mà.

“Rút đi.”

Gã thủy thủ rút một lá. The Sun (Mặt Trời). Lá bài tốt.

Tristan tự tin rút một lá cho mình. Cậu lật lên.

The Tower (Tòa Tháp – Ngược). Tai họa, sụp đổ, hủy diệt.

Khóe mắt Tristan giật giật.

“Ván nháp,” cậu nói tỉnh bơ. “Lại.”

Ván thứ hai. Gã thủy thủ rút The Empress. Tristan rút Death.

Ván thứ ba. Gã thủy thủ rút Wheel of Fortune. Tristan rút The Hanged Man.

Gã thủy thủ bắt đầu cười khùng khục, bàn tay bẩn thỉu vươn ra định chộp lấy túi vàng.

“Cậu thua rồi, công tử bột. Ba ván trắng. Vàng là của tao.”

Tristan thở dài. Cậu day day thái dương. Đúng là không thể đùa với vận mệnh khi đang bị “nghiệp quật”.

“Đúng, tôi thua bài,” Tristan nói nhẹ nhàng.

Phập!

Một con dao găm bạc cắm phập xuống bàn, xuyên qua chính giữa lá bài The Hanged Man, ghim chặt bàn tay đang vươn ra của gã thủy thủ xuống mặt gỗ.

“Á Á Á!” Gã hét lên đau đớn.

Regulus Black đã xuất hiện bên cạnh bàn từ lúc nào, móng tay dài và sắc nhọn đặt hờ lên cổ gã.

“Nhưng ta chưa bao giờ nói ta chơi công bằng,” Tristan tiếp tục, giọng vẫn đều đều, không chút biến sắc. Cậu thu lại túi vàng, cất vào tay áo.

“Giờ thì, nói cho ta biết. Bưu điện ở đâu? Và tại sao cái cảng này lại bốc mùi tử khí như vậy?”

Gã thủy thủ mặt cắt không còn giọt máu, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, lắp bắp trong cơn hoảng loạn:

“Bưu điện… phố Green Lemon… Nhưng đừng đến đó… Lũ quái vật… những cái xúc tu…”

“Tiếp tục,” Snape bước tới, cái bóng đen trùm lên người gã.

“Đội Trừng Phạt… Đội Đại Phạt Giả (Mandated Punishers) của Giáo hội Bão Tố… Họ đã gửi thông điệp cuối cùng… Họ sẽ không cử người đến bắt giữ nữa… Họ sẽ dùng đại bác… Pháo kích hủy diệt… Hai mươi bốn giờ… Chỉ còn chưa đầy hai mươi giờ nữa… Bão tố sẽ xóa sổ hòn đảo này khỏi bản đồ…”

Tristan rút con dao ra. Gã thủy thủ ôm tay, ngã lăn ra đất rên rỉ.

“Cảm ơn,” Tristan nói, lau vết máu trên dao vào khăn trải bàn. “Thấy chưa? Đâu cần may mắn để có được thông tin.”

Cậu đứng dậy, bước ra cửa.

Bên ngoài, sương mù dường như càng dày đặc hơn. Gió rít qua những khe cửa sổ vỡ tạo thành tiếng huýt sáo ma quái.

“Rời đi,” Regulus nói ngay lập tức, giọng gay gắt. “Chúng ta đã có vàng, đã thoát khỏi Aulis. Không có lý do gì để chết chùm với cái đảo bị nguyền rủa này. Pháo kích của Giáo hội Bão Tố không phải trò đùa đâu.”

Snape gật đầu đồng tình. “Đây là ổ dịch bệnh tâm linh. Ở lại thêm một phút là thêm một phút rủi ro bị ô nhiễm.”

Cả hai đều nhìn về phía The Last Fortune.

Nhưng Harry không di chuyển. Cậu đứng đó, nhìn qua cửa sổ quán rượu, nơi bà lão Melanie vẫn ngồi một mình, lẩm bẩm nói chuyện với không khí.

“Chúng ta không thể bỏ mặc họ,” Harry nói, giọng trầm nhưng kiên quyết. “Nếu pháo kích xảy ra, bà ấy sẽ chết. Và cả những người còn trốn trong nhà nữa.”

“Họ đã chết rồi, Potter!” Regulus gắt lên. “Nhìn vào mắt họ đi! Họ chỉ là những cái vỏ rỗng chờ ngày mục nát thôi!”

“Chưa tất cả,” Harry quay lại, ánh mắt xanh rực lửa đối diện với đôi mắt đỏ của Ma cà rồng. “Bà ấy vẫn nhớ con trai mình. Bà ấy vẫn là con người.”

Không khí căng thẳng như dây đàn sắp đứt.

Tristan đứng giữa hai luồng tư tưởng. Một bên là sự máu lạnh lý trí của thế giới LotM. Một bên là lòng trắc ẩn anh hùng của thế giới Harry Potter.

Cậu lấy ra đồng xu vàng, định tung lên để quyết định. Nhưng rồi cậu nhớ ra vận may của mình đang ở mức âm vô cực. Nếu tung, chắc chắn nó sẽ rơi xuống cống.

Cậu nắm chặt đồng xu trong tay.

“Giáo hội Bão Tố muốn lật bàn cờ,” Tristan nói, giọng lạnh lùng phá vỡ sự im lặng. “Họ muốn xóa sạch mọi dấu vết, chôn vùi bí mật cùng với những người vô tội.”

Cậu quay sang nhìn Regulus và Snape.

“Ta ghét bị người khác sắp đặt. Và ta càng ghét việc phải chạy trốn như một con chuột khi chưa lấy được thứ mình cần.”

“Cậu cần gì ở cái bãi rác này?” Snape hỏi.

“Thông tin về Hunter Pathway,” Tristan đáp, nói dối không chớp mắt (thực ra cậu cần nguyên liệu để thăng cấp hoặc manh mối về Mermaid, nhưng lý do này hợp lý hơn). “Và… ta muốn xem thử, liệu ta có thể cứu được bao nhiêu quân cờ khỏi bàn tay của Thần Bão Tố.”

Cậu nhìn Harry, mỉm cười nhẹ dưới lớp khăn quàng.

“Đến bưu điện. Chúng ta sẽ gửi một bức thư cho thế giới bên ngoài. Và nếu tiện tay… thì cứu vài người.”

Harry gật đầu, nụ cười nhẹ nhõm nở trên môi.

Nhóm người rời khỏi quán rượu, đi sâu vào màn sương mù dày đặc hướng về phía Phố Green Lemon.

Bưu điện Bansy hiện ra lù lù trong bóng tối. Đó là một tòa nhà ba tầng kiến trúc cổ, nhưng đã bị biến dạng. Những dây thường xuân đen sì, to như bắp đùi người, bám chặt lấy những bức tường đá, đập thình thịch như mạch máu.

Cửa chính đã bị phá nát.

Mùi tanh nồng nặc bốc ra khiến Mercury nôn thốc nôn tháo ngay tại chỗ.

“Kinh tởm…” Regulus nhăn mũi, lấy khăn tay che miệng.

Bước vào sảnh chính, họ thấy một cảnh tượng khiến dạ dày Harry quặn thắt.

Trên sàn nhà, xác một nhân viên bưu điện trong bộ đồng phục xanh lá cây nằm ngửa. Lồng ngực anh ta bị xé toạc từ bên trong. Nhưng anh ta chưa chết hẳn.

Từ hốc ngực trống rỗng, hàng chục xúc tu màu đỏ tươi, nhớp nháp dịch nhầy, đang vươn ra, quờ quạng trong không khí như những con rắn mù tìm mồi.

Trên bức tường phía sau quầy, một dòng chữ được viết bằng máu tươi, nét chữ điên loạn và run rẩy:

BÃO TỐ KHÔNG THỂ RỬA SẠCH MÀU ĐỎ.

MEDICI ĐÃ TRỞ VỀ.

Snape không nói một lời. Ông vung tay ném mạnh một lọ thủy tinh chứa dung dịch màu tím sẫm vào cái xác.

Xèo… xèo…

Dung dịch ăn mòn bùng lên, nuốt chửng cái xác và đám xúc tu trong tiếng rít chói tai như tiếng ấm nước sôi. Mùi thịt cháy khét lẹt tỏa ra.

Đột nhiên, từ trong văn phòng phía sau, tiếng máy đánh chữ vang lên.

Tạch… tạch… tạch…

Không có ai ở đó. Máy tự đánh.

Và từ xa, tiếng sấm rền vang lên.

Không phải sấm sét tự nhiên. Đó là tiếng gầm của những khẩu đại bác từ Hạm đội Bão Tố đang tiến vào tầm bắn.

Thời gian của họ không còn tính bằng giờ nữa.

Nó đang được đếm ngược bằng từng nhịp đập của cái máy điện báo ma quái kia.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

de-nguoi-trong-sinh-luyen-clone-nguoi-mot-kiem-tram-than-ma.jpg
Để Ngươi Trọng Sinh Luyện Clone, Ngươi Một Kiếm Trảm Thần Ma?
Tháng 1 21, 2025
trom-mo-the-gioi-tu-nho-bat-dau.jpg
Trộm Mộ Thế Giới Từ Nhỏ Bắt Đầu
Tháng mười một 24, 2025
toan-dan-bach-quy-da-hanh-ta-quy-co-999-loai-chuc-nghiep
Toàn Dân: Bách Quỷ Dạ Hành, Ta Quỷ Có 999 Loại Chức Nghiệp!
Tháng 10 10, 2025
xe-tat-may-xuong-xe-cho-quy-hop-kinh-bao-toan-bo-internet.jpg
Xe Tắt Máy? Xuống Xe Cho Quỷ Họp Kinh Bạo Toàn Bộ Internet
Tháng 2 4, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved