Chương 134: Bản Án Của Số Phận & Liều Thuốc Đắng
Hành lang khu điều trị Oakhaven về đêm chìm trong thứ ánh sáng vàng vọt, ốm yếu hắt ra từ những ngọn đèn gas treo tường. Không gian đặc quánh mùi thuốc sát trùng hóa học, trộn lẫn với hương ẩm mốc của những bức tường gạch cũ kỹ và tiếng rên rỉ Xì… xì… của hệ thống ống dẫn hơi nước chạy dọc trần nhà.
Bánh xe lăn bằng gỗ gụ chạm khắc tinh xảo lăn đều trên sàn gạch men đen trắng, tạo ra âm thanh Rào rạo khe khẽ của những bánh răng đồng thau đang vận hành.
Tristan Prewett – giờ đây là Hiệu trưởng Xavier già nua – ngồi sâu trong chiếc xe lăn, đôi chân được đắp một tấm chăn len mỏng màu xám tro. Cậu không dùng tay đẩy bánh xe. Một hệ thống pít-tông hơi nước nhỏ gọn gắn dưới gầm xe đang làm thay việc đó, cho phép cậu di chuyển một cách chậm rãi, toát lên vẻ uy nghi của một kẻ cầm quyền không cần tốn sức.
Đi song song với cậu là Severus Snape – trong vai Bác sĩ Erik Severus Prince.
Vị Bậc thầy Độc dược bước đi với phong thái của một bóng ma quý tộc. Tấm áo choàng đen dài quét qua gót giày da bóng lộn. Cây gậy ba toong đầu rắn bằng bạc gõ xuống sàn theo một nhịp điệu Cộp… Cộp… lạnh lùng, vang vọng trong hành lang vắng lặng.
Là một “Nhà Thơ Đêm Khuya” (Midnight Poet) Snape nhạy cảm với bóng tối hơn bất kỳ ai. Hắn cảm nhận được sự u ám, nhầy nhụa đang lan tỏa từ chiếc hộp gỗ mun mà Tristan đang đặt trên đùi.
“Vậy là ngươi thực sự định làm điều đó,” Snape lên tiếng. Hắn không nhìn Tristan, mắt nhìn thẳng về phía trước, giọng nói trầm thấp mang theo sự ghê tởm kìm nén pha lẫn chút mỉa mai. “Ta đã hy vọng chút lý trí còn sót lại của ngươi sẽ ngăn ngươi ném tiền vào cái hố không đáy đó. Nhưng có vẻ như ‘Vận Mệnh’ luôn thích những trò đùa bệnh hoạn đắt đỏ.”
“Đầu tư, Giáo sư Prince à. Hãy gọi nó là đầu tư rủi ro,” Tristan bình thản đáp, những ngón tay thon dài gõ nhẹ lên nắp hộp. “Và lợi nhuận thu về sẽ là một con quái vật trung thành.”
Cậu khẽ ấn lẫy khóa. Nắp hộp bật mở.
Phù…
Một luồng khí lạnh tanh tưởi bốc lên, mang theo mùi của máu thối, lưu huỳnh và tử khí, khiến nhiệt độ hành lang dường như tụt xuống vài độ. Những ngọn đèn gas chập chờn như muốn tắt ngấm.
Bên trong hộp nhung đỏ là bộ nguyên liệu Sequence 9 đến Sequence 7 của đường tắt Tù Phạm mà Tristan vừa mua về từ The World: Máu của Người Bắt Chước còn đang sôi sùng sục, Cái lưỡi tím đen của Chó Săn Thịt Người (Ghoul) và một viên đá xám xịt lạnh lẽo – Đá Tĩnh Lặng.
Snape liếc nhìn xuống, khóe môi hắn giật giật. Hắn biết thừa những thứ này là gì. Nhưng nhìn tận mắt sự nhầy nhụa, tà ác của chúng vẫn khiến dạ dày của một Bậc thầy Độc dược truyền thống như hắn quặn lên.
“Kinh tởm,” Snape phán xét, ngắn gọn và tàn nhẫn. “Nguyên liệu của Học phái Hoa Hồng… Thứ này chứa đầy sự ô nhiễm của dục vọng và sự đè nén điên loạn. Ngươi định tống khứ cái thứ nước cống rãnh này vào họng Lupin tối nay sao? Ngươi muốn cứu hắn hay muốn hắn biến thành một con quái vật thực sự?”
“Không phải tôi,” Tristan đóng nắp hộp lại cái Cạch, đẩy nó về phía Snape. “Là ông.”
Snape dừng bước. Tiếng gậy Cộp im bặt. Hắn quay phắt lại, tà áo choàng tung lên như đôi cánh dơi, đôi mắt đen thẳm nheo lại đầy nguy hiểm.
“Ta?” Hắn nhướng mày, giọng nói rít qua kẽ răng. “Ngươi có nhầm lẫn gì không, Ngài Hiệu trưởng đáng kính? Trong cái trại tị nạn đầy rẫy kẻ điên này, chúng ta có một ‘Giáo sư Độc dược’ thực thụ – Sequence 6 hẳn hoi. Tại sao ngươi không đưa cho Regulus? Với năng lực Beyonder của hắn, hắn có thể nấu thứ này nhắm mắt cũng xong.”
Tristan ngước đôi mắt bạc giả nua lên nhìn Snape, ánh nhìn xuyên thấu qua lớp mặt nạ lạnh lùng của đối phương.
“Chính vì Regulus là em trai của Sirius, và là bạn cũ của Lupin,” Tristan đáp, giọng điệu trở nên sắc bén như dao phẫu thuật. “Regulus quá mềm yếu. Cậu ta sẽ cố gắng làm dịu dược tính, sẽ thêm vào những thành phần trung hòa để Lupin bớt đau đớn. Nhưng đường tắt Tù Phạm (Chained) không cần sự êm ái. Nó cần sự tàn nhẫn.”
Tristan nghiêng đầu, tiếp tục tấn công vào cái tôi của Snape:
“Tôi cần một liều thuốc không phải để chữa lành, mà là để xiềng xích. Chỉ có ông, Severus. Chỉ có sự lạnh lùng và kỹ năng bậc thầy của ông mới có thể chiết xuất được tối đa sự ‘kìm kẹp’ trong đống nguyên liệu này. Tôi cần ông nấu nó để khi Lupin uống vào, con sói bên trong ông ta sẽ bị xích lại bằng những sợi xích độc dược, chứ không phải được vỗ về.”
Tristan dừng lại một nhịp, khóe môi nhếch lên một nụ cười thách thức:
“Ông làm được chứ? Hay ông sợ mình sẽ lỡ tay bỏ độc dược vào giết chết ‘bạn cũ’ của mình vì những ân oán thời đi học?”
Snape trừng mắt nhìn Tristan. Sự im lặng bao trùm hành lang, nặng nề đến mức có thể nghe thấy tiếng tim đập.
Cuối cùng, hắn giật phắt lấy chiếc hộp gỗ từ tay Tristan, nhét sâu vào túi áo choàng không gian.
“Đừng thách thức ta bằng những trò khích tướng rẻ tiền, Prewett,” Snape rít lên, giọng nói lạnh lẽo như băng giá ngàn năm. “Nếu con sói già đó chết vì sốc thuốc, ta sẽ coi đó là sự giải thoát nhân đạo cho nhân loại. Ta sẽ nấu. Và nó sẽ là thứ thuốc đắng nhất mà hắn từng nếm trong đời.”
“Tốt,” Tristan gật đầu hài lòng, cần gạt hơi nước được đẩy lên, chiếc xe lăn lại tiếp tục di chuyển. “Giải quyết xong Lupin. Giờ đến vấn đề đau đầu hơn: Sirius Black.”
Nhắc đến cái tên này, vẻ mặt căng thẳng của Snape bỗng giãn ra. Hắn bước nhanh để bắt kịp Tristan, một nụ cười khẩy đầy ác ý hiện lên trên khuôn mặt điển trai giả tạo.
“Gã tù vượt ngục đó thì cần gì? Một cái rọ mõm? Hay một mũi tiêm an tử?”
“Một nghề nghiệp,” Tristan thở dài, lấy từ trong hộc xe lăn ra một tập hồ sơ bệnh án dày cộp. “Tôi đã rà soát lại kho tàng của chúng ta. Chúng ta có sẵn công thức và đặc tính của 7 đường tắt: Vận Mệnh, Bóng Tối, Cái Chết, Mẹ Đất, Mặt Trăng, Mặt Trời và Lỗi Lầm. Nhưng…”
Cậu lắc đầu ngao ngán, ném tập hồ sơ lên đùi:
“Không có cái nào dùng được cho chú ấy cả. Tuyệt đối không.”
“Ồ?” Snape nhướng mày, vẻ mặt tỏ ra hứng thú tột độ khi thấy Tristan – kẻ luôn tính toán mọi thứ – lại bế tắc trước một con người. “Hãy khai sáng cho ta xem. Tại sao một kẻ ‘tài năng’ xuất chúng dòng dõi thuần chủng như Black lại không học được gì?”
Tristan bắt đầu đếm ngón tay, giọng điệu như một nhà tuyển dụng đang phân tích hồ sơ ứng viên tệ nhất lịch sử:
“Đầu tiên, Wheel of Fortune (Vận Mệnh). Sequence 9 Quái Vật cần trực giác lạnh lùng và sự bình thản trước biến cố. Chú Sirius? Chú ấy là một quả pháo nổ chậm. Nếu uống vào, chú ấy sẽ phát điên trong vòng 5 phút vì không thể chịu đựng được những tiếng thì thầm của định mệnh.”
Snape gật đầu tán thưởng: “Chính xác. Cái đầu rỗng tuếch của hắn không chứa nổi sự phức tạp đó. Hắn chỉ thấy được cái đuôi của mình thôi.”
“Tiếp theo, Darkness (Bóng Tối) và Death (Cái Chết)” Tristan tiếp tục. “Hai con đường này yêu cầu sự trầm mặc, yêu thích sự yên tĩnh và làm bạn với màn đêm. Chú Sirius thì sao? Quá ồn ào. Chú ấy ghét sự cô đơn. Bắt chú ấy làm Kẻ Gác Đêm hay Người Nhặt Xác? Chú ấy sẽ dựng đầu tất cả xác chết dậy để mở tiệc nhảy múa mất.”
“Còn Mother (Mẹ Đất) và Moon (Mặt Trăng)?” Snape cười khẩy, tưởng tượng ra viễn cảnh đó. “Ta rất muốn nhìn thấy Black mặc váy làm Planter đi trồng cây hay làm Apothecary đi bào chế thuốc. Đó sẽ là vở hài kịch hay nhất thế kỷ.”
“Đó là thảm họa sinh học,” Tristan khẳng định. “Chú ấy không có sự kiên nhẫn để nuôi dưỡng sự sống. Bản năng của chú ấy là phá hoại, không phải vun trồng. Ma dược sẽ xung đột ngay lập tức.”
“Thế còn Sun (Mặt Trời)?” Snape gợi ý đầy ác ý. “Harry là Người Ca Ngợi Ánh Sáng. Black có thể đi theo thằng bé, làm một Bard suốt ngày ca hát ngợi khen Chúa? Hắn có giọng hét khá tốt đấy.”
“Đừng đùa, Giáo sư. Sequence tiếp theo của Sun là Notary (Công chứng viên) yêu cầu sự tuân thủ luật pháp và trật tự tuyệt đối,” Tristan nhún vai. “Sirius Black và Luật pháp là hai kẻ thù không đội trời chung. Chú ấy sẽ mất kiểm soát ngay khi đọc điều luật đầu tiên của bản Hiến pháp.”
Tristan thở dài, ngón tay gõ nhịp Cốc… Cốc… lên tay vịn xe lăn. Ánh mắt cậu trở nên xa xăm, lướt qua những kho báu vĩ đại nhất mà cậu đang cất giấu sâu trong không gian linh tính – những thứ đã nằm trong tay cậu từ rất lâu, quyền năng đến mức có thể khơi mào một cuộc thế chiến.
“Thực ra, tôi còn hai lựa chọn tối thượng nữa. Những con đường dẫn thẳng đến ngai vàng Thần linh mà bất cứ ai cũng thèm khát.”
Snape dừng bước, đôi mắt đen nheo lại đầy cảnh giác và tò mò: “Ngươi đang giấu cái gì?”
“Lá bài Khinh Nhờn – Vực Thẳm (Abyss) và bản sao hoàn chỉnh của đường tắt Hoàng Đế Đen (Black Emperor)” Tristan thì thầm, giọng nói mang sức nặng của những bí mật cổ xưa.
Snape khựng lại. Hắn biết giá trị của những cái tên đó. “Lá bài Khinh Nhờn” – di sản của Roselle Đại Đế, chứa đựng bí mật của Chúa Sáng Thế.
“Hoàng Đế Đen?” Snape nhếch mép, một nụ cười mỉa mai hiện lên trên khuôn mặt điển trai lạnh lùng. “Cái tên nghe có vẻ định mệnh đấy. Một ‘Black’ trở thành ‘Black Emperor’? Hắn sẽ thích cái danh xưng đó.”
“Chỉ cái tên là hợp thôi,” Tristan lắc đầu quầy quậy, vẻ mặt đầy ngán ngẩm. “Tôi đã cân nhắc nó đầu tiên, nhưng rồi phải loại bỏ ngay lập tức.”
“Tại sao? Quyền uy không đủ hấp dẫn hắn sao?”
“Không phải quyền uy, mà là Luật Lệ,” Tristan giải thích, giọng điệu mệt mỏi. “Khởi đầu của Hoàng Đế Đen là ‘Luật Sư’ (Lawyer). Ông thử hình dung xem, Sirius Black mặc vest, kẹp cặp táp, đứng trước tòa án và tranh luận về những kẽ hở pháp lý? Hay bắt chú ấy ngồi học thuộc lòng bộ luật Backlund dày 500 trang?”
Snape bật cười khục khặc, tiếng cười khô khốc vang vọng hành lang: “Hắn sẽ xé cuốn luật và dùng nó để nhóm lò sưởi trước khi đọc hết trang đầu tiên. Sirius Black và Luật pháp là hai đường thẳng song song. Hắn sinh ra là để phá luật, không phải để ban hành hay bóp méo nó.”
“Chính xác,” Tristan gật đầu. “Còn về Vực Thẳm…”
Cậu rùng mình nhẹ, nhớ lại những mô tả ghê rợn trên tấm lá bài làm từ da người đó.
“Đó là con đường của Quỷ Dữ (Devil). Sức mạnh thì vô song, nhưng cái giá phải trả là sự tha hóa nhân tính hoàn toàn. Để thăng cấp, chú ấy sẽ phải trở thành một Sát nhân hàng loạt (Serial Killer). Ông có muốn sống chung với một kẻ phải giết người mỗi ngày để xoa dịu cơn khát máu không? Chúng ta đang mở trường học và thâm nhập giới thượng lưu, Severus. Chúng ta không cần một tên đồ tể biến Oakhaven thành lò sát sinh.”
“Hợp lý,” Snape gật đầu, vẻ mặt trở nên nghiêm túc. Hắn ghét Sirius, nhưng hắn không muốn Sirius biến thành một con quái vật mất hết nhân tính như bọn Tử thần Thực tử điên loạn nhất. “Vậy là những con đường cao quý nhất đều bị chặn đứng bởi chính tính cách… tồi tệ của hắn.”
“Đúng vậy. Mọi cánh cửa đều đóng lại,” Tristan mỉm cười, một nụ cười đầy toan tính ánh lên sau cặp kính lão. “Nhưng vẫn còn một cánh cửa sổ. Một con đường không có trong kho của chúng ta, không cao quý như Hoàng Đế hay Thần linh, nhưng lại sinh ra để dành cho chú ấy. Một con đường tôn thờ chiến tranh, lửa đỏ, cạm bẫy và sự khiêu khích.”
Snape khựng lại. Đôi mắt hắn mở to một chút, rồi bật cười khục khặc. Tiếng cười khô khốc vang lên.
“Thợ săn (Hunter)… Và Sequence 8 là Kẻ Khiêu Khích (Provoker) đúng không?”
Snape lắc đầu, vẻ thích thú hiện rõ trong đáy mắt đen thẳm.
“Không cần tốn tiền mua ma dược đâu, Prewett. Hắn vốn dĩ đã là một Provoker vĩ đại rồi. Chỉ cần hắn mở miệng ra là cả thế giới muốn lao vào xâu xé hắn. Hắn đã ‘đóng vai’ cái role đó suốt 30 năm nay mà không cần uống thuốc.”
“Đúng là chú ấy có thiên bẩm,” Tristan nhếch mép, hài lòng vì Snape đã bắt được ý. “Nhưng tôi cần ông đi ‘chợ’ đêm nay. Chúng ta chưa có công thức và nguyên liệu Hunter. Nó là hàng cấm của quân đội, chỉ có thể tìm thấy ở chợ đen Quận Đông.”
“Lại bắt ta đi mua sắm cho con chó đó?” Snape nhăn mặt, vẻ khó chịu quay trở lại.
“Hãy rủ Logan đi cùng,” Tristan nói nhẹ bẫng, tay xoay bánh xe chuẩn bị rẽ vào phòng mình.
Snape khựng lại. Một ý nghĩ đen tối và thú vị nảy ra trong đầu hắn.
Logan Arcturus – Regulus Black.
Bắt Regulus phải lặn lội vào khu chợ đen bẩn thỉu, dùng tiền của mình để mua sức mạnh cho người anh trai đã chối bỏ gia đình… Và Sirius sẽ phải uống thứ thuốc đó mà không hề biết nguồn gốc của nó, không hề biết em trai mình đã phải trả giá những gì.
Đó là một sự trừng phạt tinh thần ngọt ngào.
“Được,” giọng Snape trở nên mượt mà, đầy nguy hiểm. Hắn chỉnh lại cổ áo, cây gậy trong tay xoay một vòng điệu nghệ. “Ta sẽ đi. Ta nghĩ ‘Giáo sư Logan’ sẽ rất sẵn lòng… đóng góp tài chính cho sự nghiệp giáo dục lại anh trai mình.”
Snape xoay người, tiếng gậy gõ Cộp… Cộp… vang lên nhanh hơn, mang theo sự háo hức của một kẻ sắp được xem kịch hay.
Tristan nhìn theo bóng lưng hắn, rồi cúi xuống nhìn đồng xu bạc trên tay, lẩm bẩm:
“Một liều thuốc đắng cho Người Sói. Một mồi lửa cho Con Chó Đen. Đêm nay sẽ dài đây, các vị tân binh của tôi.”