Chương 133: Buổi Sáng Của Kẻ Lạc Loài & Lớp Học Vỡ Lòng
Ánh sáng ban mai của Backlund hiếm khi rực rỡ. Nó thường là một màu xám xỉn, lờ mờ xuyên qua lớp sương mù dày đặc ô nhiễm bụi than và lưu huỳnh, rồi yếu ớt len lỏi qua tấm rèm nhung màu đỏ rượu vang của phòng y tế Oakhaven.
Căn phòng này không giống Bệnh thất của bà Pomfrey tại Hogwarts. Không có mùi chocolate nóng, không có những bức tranh phù thủy chuyển động vui mắt, và tuyệt đối không có mùi nắng giòn trên chăn gối.
Nơi đây nồng nặc mùi thuốc sát trùng hóa học lạnh lẽo, trộn lẫn với hương thảo dược cháy khét và một chút mùi kim loại rỉ sét. Những dụng cụ y tế bằng bạc sáng loáng được bày biện trên khay men trắng lạnh lẽo như những dụng cụ tra tấn tinh xảo thời Trung Cổ.
Sirius Black mở mắt.
Cơn đau đầu như búa bổ ập đến ngay lập tức – dư chấn từ “bài ca tử vong” của gã Snivellus đêm qua. Linh hồn ông cảm thấy nặng trĩu, như thể vừa bị dìm xuống đáy hồ nước lạnh giá suốt một thế kỷ. Toàn thân ông ê ẩm như vừa bị một đàn hà mã giẫm qua, hậu quả của việc bị con gia tinh Dobby kéo lê trên sàn đá suốt quãng đường từ hầm ngục lên Cánh Đông.
“Tỉnh rồi sao?”
Một giọng nói quen thuộc vang lên, nhưng tông giọng lại trầm ổn, già dặn và lạnh nhạt đến lạ lùng.
Sirius quay đầu lại, cổ ông kêu răng rắc. Harry đang ngồi đó, trên chiếc ghế bành bọc da cũ kỹ ở góc phòng.
Đứa con đỡ đầu của ông mặc một chiếc áo sơ mi đen, tay áo xắn cao lộ ra những vết sẹo mờ chằng chịt trên cánh tay rắn rỏi. Cậu đeo một chiếc kính râm tròn màu đỏ sẫm, che kín đôi mắt xanh lục bảo. Khuôn mặt cậu không có nụ cười rạng rỡ thường thấy, mà là một vẻ điềm tĩnh, cảnh giác của một kẻ đã quen với việc đề phòng ngay cả khi đang nghỉ ngơi.
“Harry!” Sirius định chồm dậy, bản năng muốn lao tới ôm lấy thằng bé, kiểm tra xem nó có bị thương không.
Nhưng một âm thanh Ssoạt khẽ khàng nhưng sắc lẹm vang lên khiến ông khựng lại. Lông tơ sau gáy ông dựng đứng lên.
Ở phía bên kia giường bệnh, một người phụ nữ đang ngồi vắt chân chữ ngũ. Cô ta có mái tóc đen dài, làn da trắng bệch và đôi môi đỏ mọng như máu tươi. Cô ta mặc bộ đồ y tá bó sát, tôn lên những đường cong quyến rũ nhưng chết người.
Cô Raven (Nagini).
Cô ta đưa miếng táo vừa gọt tới trước mặt Sirius. Con dao phẫu thuật trên tay cô ta lướt đi ngọt xớt, lớp vỏ táo rơi xuống liền mạch, không đứt đoạn. Miếng táo trên mũi dao có hình dạng kỳ lạ… trông giống một quả tim đỏ hỏn hơn là trái cây.
“Ăn đi, ‘Cún con’. Táo giúp bổ máu đấy,” cô ta nói, giọng khàn khàn, âm cuối kéo dài như tiếng rít của gió qua khe cửa hẹp, mang theo âm hưởng của loài bò sát.
Sirius rùng mình. Bản năng Animagus của ông gào thét báo động đỏ. Dù trước mắt là một mỹ nhân, nhưng khứu giác và trực giác loài thú của ông lại ngửi thấy mùi của một kẻ săn mồi đỉnh cao. Lạnh lẽo. Trơn tuột. Và tàn độc. Ông cảm giác như mình là một con chuột béo đang được vỗ béo trước khi bị con rắn này nuốt chửng.
“Cảm… cảm ơn,” Sirius lắp bắp, nhận lấy miếng táo nhưng tay run run không dám đưa lên miệng. Ông quay sang Harry, cố tìm sự an ủi quen thuộc. “Harry, chuyện gì đang xảy ra vậy? Đây là đâu? Sao nơi này… không khí còn bẩn hơn cả London Muggle? Chú là tội phạm truy nã, Harry à. Chúng ta không thể ở nơi đông người…”
Harry đẩy gọng kính đỏ lên sống mũi, động tác chậm rãi và đầy toan tính. Giọng cậu đều đều như đang đọc báo cáo tình báo:
“Đừng lo về Bộ Pháp Thuật Anh, chú Sirius. Ở Backlund, luật pháp thuộc về kẻ có tiền và quyền lực phi phàm. Cháu đã liên hệ với ‘Nam tước’ ở Chợ Đen Quận Đông đêm qua. Giấy tờ giả cho chú và thầy Lupin sẽ có trước bữa trưa. Tốn khoảng 500 bảng vàng, cộng thêm 200 bảng ‘phí tư vấn’ cho cảnh sát trưởng khu vực để hắn làm ngơ sự hiện diện của hai ‘công dân nhập cư’ từ thuộc địa.”
Sirius há hốc mồm. Miếng táo trên tay rơi bộp xuống chăn.
“Harry… con… con nói cái gì vậy? Chợ Đen? Hối lộ cảnh sát? Con học mấy thứ này ở đâu? Con là học sinh Hogwarts mà! Năm nay con mới chuẩn bị lên năm sáu thôi! Dumbledore sẽ nói gì nếu biết…”
Trong ký ức đóng băng của Sirius, Harry vẫn là cậu bé ngây thơ cần được bảo vệ khỏi Tử thần Thực tử. Harry không nên biết cách “mua cảnh sát” hay giao dịch với tội phạm ngầm. Điều đó là sai trái. Điều đó làm vấy bẩn hình ảnh “Cứu thế chủ”.
“Nó trưởng thành rồi, anh trai. Chỉ có anh là vẫn sống trong quá khứ thôi.”
Một giọng nói khác, thô ráp và đượm mùi khói thuốc, vang lên từ phía cửa sổ.
Regulus Black – trong vai Logan Arcturus – đứng dựa lưng vào khung cửa, trên tay kẹp một điếu xì gà to đang cháy dở. Anh ta để râu quai nón rậm rạp, mặc áo sơ mi phanh ngực, để lộ lồng ngực vạm vỡ đầy lông lá, khác hẳn vẻ thư sinh yếu ớt, xanh xao ngày xưa.
Regulus nhả một làn khói thuốc mù mịt, ánh mắt xám tro nhìn Sirius với vẻ thương hại pha lẫn giễu cợt:
“Sự trong sáng không giúp chúng ta sống sót ở cái thành phố ăn thịt người này đâu. Anh ngủ hơi lâu rồi đấy, Sirius. Thế giới đã thay đổi trong khi anh đang chơi trò đuổi bắt cái đuôi của mình.”
Câu nói như một lưỡi dao cùn cứa vào lòng tự trọng của Sirius. Ông nhìn em trai mình – người đã chết, sống lại, rồi lại trở nên xa lạ – và nhận ra một sự thật đau đớn: Ông đã bỏ lỡ quá trình trưởng thành của họ. Ông là kẻ lạc loài trong chính gia đình mình.
Xì… xì… Két…
Tiếng động cơ hơi nước rên rỉ và tiếng bánh xe kim loại nghiến trên sàn gỗ phá vỡ bầu không khí ngột ngạt.
Cánh cửa mở rộng. Tristan Prewett, trong bộ dạng của Hiệu trưởng Xavier già nua, lăn xe vào phòng. Chân cậu đắp một tấm chăn len mỏng dù nhiệt độ trong phòng không lạnh. Phía sau cậu, Dobby lầm lũi đẩy xe, khuôn mặt che kín trong mũ trùm đen, chỉ lộ ra đôi mắt to tròn sáng quắc.
“Chào buổi sáng, chú Sirius,” Tristan nói. Cậu vẫn dùng cách xưng hô thân mật của mùa hè năm ngoái tại Quảng trường Grimmauld, nhưng giọng điệu thì lạnh lùng và xa cách như một vị vua đang thẩm vấn tù binh. Đôi mắt sau cặp kính lão giả không có chút ý cười nào. “Hy vọng cái đầu của chú vẫn ổn sau màn ‘thưởng thức thơ ca’ đêm qua.”
Sirius nuốt khan, ngồi thẳng dậy, vuốt lại mái tóc rối bù, cố gắng lấy lại chút uy nghiêm của người lớn: “Tristan… ta…”
“Tại sao?” Tristan ngắt lời, âm lượng không lớn nhưng uy lực, khiến không gian xung quanh như bị nén lại. “Tại sao chú lại liều mạng nhảy vào Cánh Cổng? Chú có biết không gian hỗn loạn có thể xé nát chú thành ngàn mảnh, hoặc ném chú vào bụng một con Tinh Linh Hư Không nào đó không?”
Sirius cúi mặt, cảm thấy xấu hổ như một đứa trẻ bị bắt quả tang ăn vụng.
“Ta… ở nhà số 12 chán quá,” ông thú nhận, giọng lí nhí, hai tay vò nát mép chăn. “Harry không về. Regulus bỏ đi. Hội Phượng Hoàng họp hành toàn những chuyện cãi vã vô bổ… Ta thấy Lupin lén lút gói đồ, nên sinh nghi.”
Ông ngẩng lên, đôi mắt xám sáng lên một chút lửa của sự bướng bỉnh Gryffindor:
“Và khi cánh cổng mở ra… ta ngửi thấy mùi. Mùi của Harry. Của Regulus. Của cả cậu nữa, Tristan. Mùi của… bầy đàn. Ta không thể để gia đình mình đi vào chỗ chết mà ta lại ngồi nhà bắt rận cho Buckbeak.”
Bản năng chó mực đã chiến thắng lý trí. Ông không thể chịu đựng việc bị bỏ lại phía sau một lần nữa.
Tristan im lặng một chút, ngón tay gõ nhịp cốc, cốc, cốc trên tay vịn xe lăn gỗ gụ.
“Bản năng trung thành đáng khen. Nhưng sự ngu ngốc thì không. Chú suýt nữa đã phá hỏng cánh cổng và giết chết thầy Lupin.”
Đúng lúc đó, cánh cửa phòng lại mở ra.
Bác sĩ Erik Severus Prince bước vào, bước đi tao nhã, trên tay cầm tờ báo Backlund Morning Post mới ra lò. Hắn lướt qua giường bệnh của Sirius như thể đó là một đống rác chưa được dọn dẹp, ánh mắt tràn đầy sự khinh bỉ.
“Điển hình của Gryffindor,” Snape nói bâng quơ, mắt không rời khỏi trang báo tin tức tài chính. “Làm trước, nghĩ sau. Nếu cái cổng đó dẫn tới lò hỏa thiêu, chắc ngươi cũng vẫy đuôi lao vào với niềm hân hoan ngu xuẩn của một con chó dại.”
Máu nóng dồn lên mặt Sirius. Sự xấu hổ biến thành giận dữ. Ông có thể chịu đựng sự lạnh lùng của Tristan, nhưng ông không thể chịu đựng được sự ngạo mạn của kẻ thù truyền kiếp – kẻ mà đêm qua đã hạ nhục ông.
“Im đi, Snivellus!” Sirius gầm lên, vung tay ném cái gối về phía Snape.
Snape chỉ khẽ nghiêng đầu, cái gối trượt qua vai hắn, đập vào tường. Hắn nhếch mép cười, nụ cười của kẻ bề trên nhìn xuống sâu kiến.
“Còn đỡ hơn kẻ đứng giữa chiến trường mà đi… đọc thơ!” Sirius hét lên, cố gắng tìm điểm yếu của đối phương để tấn công. “Ngươi bị cái gì vậy hả? Tưởng mình là thi sĩ Shakespeare chắc? Giọng ngươi nghe như vịt đực mắc tóc vậy!”
Sirius cười khẩy, tiếng cười gượng gạo vang lên trong phòng: “Cái gì mà ‘Bóng tối ôm lấy linh hồn’? Ngươi định ru ngủ ta bằng sự sến súa đó sao? Đừng tưởng ta sợ mấy trò phù thủy hắc ám vặt vãnh đó. Đêm qua ta chỉ… trượt chân thôi!”
Ông đang chối bỏ. Ông không chấp nhận việc “phép thuật” của Snape lại kỳ quái và tác động trực tiếp lên tinh thần như thế. Trong thế giới quan của ông, chiến đấu là phải vẫy đũa, bắn tia sáng đỏ xanh, nổ đùng đoàng. Còn đọc thơ? Đó là trò hề. Đó không phải là phép thuật.
Snape dừng bước. Hắn từ từ hạ tờ báo xuống, gấp lại một cách cẩn thận.
Căn phòng bỗng tối sầm lại. Ánh sáng từ cửa sổ như bị một tấm màn đen nuốt chửng. Những cái bóng từ gầm giường, chân tủ dường như đang trườn ra, dài ngoằng, uốn éo như những con rắn đen vô hình.
“Vặt vãnh?” Snape thì thầm, giọng nói cộng hưởng với bóng tối, vang vọng từ bốn phía. “Có lẽ ta nên cho ngươi ngủ vĩnh viễn để khỏi phải nghe tiếng sủa nhức óc này. Bộ não chó của ngươi có lẽ không chứa nổi sự phức tạp của nghệ thuật.”
“Thử xem!” Sirius nhe nanh, hai bàn tay co lại thành móng vuốt, tròng mắt chuyển sang màu đỏ ngầu, sẵn sàng lao vào xâu xé.
“ĐỦ RỒI!”
Không ai hét lên. Nhưng tất cả mọi âm thanh trong phòng đều bị cắt đứt.
Tristan Prewett tháo chiếc kính lão giả xuống, chậm rãi lau vào vạt áo chùng. Động tác rất nhẹ nhàng, nhưng khiến cả căn phòng nín thở.
Cậu ngước đôi mắt bạc lên nhìn Sirius.
Trong tích tắc đó, không khí trở nên đặc quánh như thủy ngân. Thời gian dường như ngưng đọng.
Sirius cảm thấy tim mình hẫng một nhịp, rồi ngừng đập.
Lần này không phải là Psyche Piercing. Nó tệ hơn. Nó khủng khiếp hơn.
Tristan hé lộ một phần nhỏ của Mythical Creature Form (Hình thái Sinh vật Huyền thoại) – bản chất thực sự của một Bán Thần Sequence 4 Wheel of Fortune.
Sirius nhìn thấy – không, ông cảm thấy – phía sau cậu thiếu niên ngồi xe lăn ốm yếu kia không phải là cái bóng của con người.
Đó là một con rắn bạc khổng lồ, to lớn đến mức che lấp cả bầu trời, cuộn tròn vô tận. Nó đang cắn vào đuôi của chính mình, tạo thành một vòng tròn hoàn hảo, lạnh lùng và vĩnh cửu. Những chiếc vảy bạc của nó không phải là da thịt, mà là những bánh răng của số phận đang nghiền nát mọi sự kháng cự. Đôi mắt bạc của con rắn nhìn xuống ông, vô cảm, như nhìn một hạt bụi vô nghĩa trong dòng chảy thời gian.
Một áp lực nguyên thủy đè nát ý chí phản kháng.
Đó là sự sợ hãi của con mồi trước kẻ đứng đầu chuỗi thức ăn tuyệt đối. Là sự run rẩy của phàm nhân trước Thần linh.
“Ư… ư…”
Sirius cứng họng. Bản năng chó mực trong ông gào thét quy phục. Ông vô thức co rúm người lại, cụp mắt xuống, không dám nhìn thẳng vào Tristan. Cái đuôi vô hình của ông kẹp chặt giữa hai chân, toàn thân run bần bật.
Ngay cả Snape cũng hừ lạnh, lập tức thu hồi bóng tối và lùi lại một bước, tránh ánh mắt của Tristan. Remus Lupin, người vừa bước vào cửa với khay cháo nóng, suýt nữa đánh rơi cái khay vì cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng.
Tristan đeo lại kính, mỉm cười nhạt. Áp lực biến mất nhanh như khi nó đến, như chưa từng tồn tại.
“Đây là Oakhaven, chú Sirius,” Tristan nói nhẹ nhàng, giọng điệu của “Hiệu trưởng Xavier” quay trở lại. “Không phải sân chơi của trẻ con Hogwarts. Và ta không có dư lương thực để nuôi người nhàn rỗi hay những kẻ chỉ biết sủa bậy gây mất trật tự.”
Cậu quay sang Harry và Cedric (người đang đứng im như tượng ở góc phòng, tay đặt lên ngực để trấn tĩnh):
“Phân công nhiệm vụ.”
Harry hắng giọng, lấy lại vẻ chuyên nghiệp lạnh lùng, đẩy gọng kính đỏ lên:
“Chú Sirius, chú có thừa năng lượng và sự hiếu động. Chú sẽ là Warren… à không, Giáo sư Thể dục (Physical Education) cho Học viện Ngân Bạch sắp mở. Hãy dạy bọn trẻ chạy bền, leo trèo, hay bất cứ thứ gì khiến chúng – và chú – kiệt sức để không còn sức mà quậy phá.”
Harry quay sang Lupin, người vẫn đang đứng sững sờ:
“Thầy Remus, thầy có kiến thức uyên bác và sự kiên nhẫn. Thầy sẽ là Giáo sư Văn học & Lịch sử Cổ điển. Thư viện của Dobby có đủ sách. Hãy tìm hiểu về lịch sử Đế chế Solomon và Tudor đệ Tứ. Chúng ta cần một người am hiểu văn hóa thế giới này để dạy cho bọn trẻ cách hành xử như quý tộc.”
Tristan gật đầu hài lòng, rồi quay xe lăn hướng ra cửa.
“Harry, Cedric. Hai cậu có trách nhiệm ‘đào tạo tân binh’. Mở lớp học vỡ lòng ngay bây giờ. Dạy cho họ những quy tắc cơ bản: Tiền tệ, các Sequence, cách không bị điên… và quan trọng nhất: Đừng bao giờ nhìn thẳng vào những thứ không nên nhìn.”
Tristan lăn xe ra ngoài, Dobby lẽo đẽo theo sau, để lại một khoảng không gian tĩnh lặng đến ngạt thở.
Sirius ngồi thẫn thờ trên giường. Mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Ông quay sang Harry, giọng run rẩy, ngây ngô nhưng đầy đau lòng:
“Nó… Tristan… nó vẫn là thằng bé nhà Prewett hay cười đùa, thích đọc sách năm ngoái đúng không? Tại sao… tại sao vừa rồi chú cảm thấy… nó còn đáng sợ hơn cả cụ Dumbledore lúc giận dữ nhất? Molly mà biết nó bây giờ như thế này….”
Ông rùng mình nhớ lại lá thư Sấm của Molly Weasley. Nhưng giờ đây, nỗi sợ bà Molly chẳng là gì so với con rắn bạc khổng lồ ông vừa thoáng thấy.
Harry không trả lời ngay. Cậu tháo kính râm ra, day day sống mũi, để lộ đôi mắt xanh lục mệt mỏi và già nua trước tuổi – đôi mắt đã nhìn thấy quá nhiều sự điên loạn của thế giới này.
“Ở đây không có ai là trẻ con cả, chú Sirius,” Harry nói, nhìn sâu vào mắt người cha đỡ đầu, giọng trầm xuống đầy nghiêm túc. “Chào mừng đến với Vùng đất của những Kẻ Điên và những Vị Thần. Nếu chú không muốn phát điên theo, thì hãy học cách diễn cho giỏi.”
Harry mỉm cười – một nụ cười công nghiệp đúng chuẩn “Giáo sư Scott” – và kéo một tấm bảng đen nhỏ từ gầm giường ra.
“Nào, bài học đầu tiên: Tiền Bạc và Cái Giá Của Sự Sống.”