Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
yeu-duong-muon-dang-hoc-ngan-ve-sau.jpg

Yêu Đương Muốn Đang Học Ngăn Về Sau

Tháng mười một 25, 2025
Chương 15: Happy end Chương 14: Không có tảng đá
dai-hiep-tieu-kim-dien.jpg

Đại Hiệp Tiêu Kim Diễn

Tháng 1 20, 2025
Chương 521. Thủ hộ Chương 520. Rắn rết
vo-han-dia-cau-ve-si.jpg

Vô Hạn Địa Cầu Vệ Sĩ

Tháng 2 4, 2025
Chương 726. Lời cuối sách cùng cảm nghĩ Chương 725. Đại kết cục
ta-tong-mon-co-chut-manh.jpg

Ta Tông Môn Có Chút Mạnh

Tháng 1 25, 2025
Chương 710. Ta tông môn có chút cường! Chương 709. Giết tới vực ngoại tà ma sào huyệt!
chung-dao-tu-cu-tuyet-tu-hon-nu-de-bat-dau.jpg

Chứng Đạo Từ Cự Tuyệt Từ Hôn Nữ Đế Bắt Đầu!

Tháng 2 7, 2026
Chương 525: Giang Đô công chúa Chu sông Chương 524: Không già hoa
dinh-cap-than-hao

Đỉnh Cấp Thần Hào

Tháng mười một 26, 2025
Chương 3517 cảm nghĩ Chương 3516 dắt tay nàng, liền có được toàn thế giới ( đại kết cục )
sieu-dung-hop-ta-co-vo-han-hinh-thai.jpg

Siêu Dung Hợp, Ta Có Vô Hạn Hình Thái

Tháng 5 6, 2025
Chương 631. Chung yên Chương 630. Đạo hợp chân, Hỗn Độn đột kích ( xong )
hong-hoang-ta-ngu-trang-quan-di-bien.jpg

Hồng Hoang: Ta Ngũ Trang Quan Dị Biến!

Tháng 1 17, 2025
Chương 304. Hắc Đại đạo diệt Chương 303. Hỗ trợ
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 132: Bài Thơ Của Bóng Đêm Và Con Chó Điên
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 132: Bài Thơ Của Bóng Đêm Và Con Chó Điên

Mùi lưu huỳnh khét lẹt và mùi ozone tanh nồng từ cánh cổng không gian vừa đóng lại vẫn còn lơ lửng trong không khí, đặc quánh như một lớp sương mù độc hại. Nhưng ngay lúc này, thứ mùi đó đã bị lấn át hoàn toàn bởi một thứ mùi khác nguyên thủy hơn, đáng sợ hơn: mùi của sát khí và cơn cuồng nộ hoang dại.

Thời gian dường như bị bẻ cong trong tầng hầm chật hẹp của Oakhaven.

Ở giữa không trung, con chó đen khổng lồ – Sirius Black trong hình dạng Animagus – đang lao đi như một mũi tên đen được bắn ra từ địa ngục.

Đôi mắt xám nhạt của nó vằn lên những tia máu đỏ lòm. Nó không nhìn thấy Harry đang hoảng hốt, không nhìn thấy Lupin đang sững sờ. Trong tầm nhìn đường hầm của cơn giận dữ, nó chỉ nhìn thấy một mục tiêu duy nhất: kẻ đàn ông mặc áo choàng đen, cầm gậy đầu rắn, đang đứng đó với vẻ ngạo nghễ đáng nguyền rủa.

Severus Snape (Bác sĩ Erik).

Và đứng ngay bên cạnh hắn, như một tên vệ sĩ trung thành, là Regulus Black (Logan Arcturus) – đứa em trai mà Sirius tưởng đã chết, rồi lại tìm thấy, rồi lại bỏ nhà ra đi để đi theo “gã Snivellus” này.

Cơn ghen tức, nỗi uất ức bị phản bội và lòng thù hận cũ kỹ tích tụ hàng chục năm đã biến Sirius thành một con thú điên loạn thực sự. Hắn không muốn nói chuyện. Hắn muốn xé toạc cổ họng kẻ đang đứng đó.

“Dừng lại!”

Harry Potter (Giáo sư Scott) hét lên, lao tới theo bản năng. Cậu quên mất vai diễn của mình, quên luôn cả sự nguy hiểm. Regulus cũng chồm người dậy, móng vuốt trong găng tay trắng bật ra, âm thanh tách tách khô khốc, định chặn anh trai mình lại trước khi điều tồi tệ nhất xảy ra.

Nhưng có một người nhanh hơn tất cả.

Không phải bằng tốc độ thể chất, mà bằng ý chí tinh thần.

Tristan Prewett (Hiệu trưởng Xavier) người đang ngồi trên chiếc xe lăn hơi nước, chỉ khẽ gõ ngón tay trỏ lên tay vịn đồng thau. Đôi mắt bạc của Wheel of Fortune lóe lên một tia sáng lạnh lẽo, sắc lẹm như lưỡi dao mổ xẻ thực tại.

Một luồng áp lực vô hình, sắc bén quét qua căn phòng. Nó không gây sát thương vật lý, nhưng nó đâm thẳng vào trung khu thần kinh của những người có mặt.

Harry khựng lại giữa chừng, cảm thấy như có một cây kim băng đâm vào não, khiến toàn bộ cơ bắp tê liệt trong tích tắc. Regulus và Lupin cũng đông cứng tại chỗ, cơ thể bị trói buộc bởi một lực lượng tinh thần không thể kháng cự.

“Đứng yên,” giọng nói của Tristan vang lên trực tiếp trong đầu họ, không qua màng nhĩ, lạnh lùng và đầy uy quyền. “Quan sát đi. Đây là bài học nhập môn đầu tiên cho những vị khách mới.”

Cậu muốn Lupin – và cả con chó điên kia – nhìn thấy rõ sự thật: Đây không còn là thế giới của những cái vẫy đũa và những câu thần chú Latin sáo rỗng nữa.

Trên sàn đấu bất đắc dĩ, chỉ còn lại Snape và Sirius.

Mercury (Niffler bạc) đang ẩn mình trong túi áo choàng của Tristan, vỗ hai bàn tay nhỏ xíu đen thui vào nhau đen đét, đôi mắt lấp lánh sự phấn khích tàn nhẫn: “Đánh đi! Cắn hắn! Papa, con cá cược hai đồng vàng cho gã mặc đồ đen!”

Nagini (Cô Raven) trong bộ đồ y tá bó sát, dựa lưng vào tường, đầu lưỡi chẻ đôi khẽ lướt qua môi đỏ mọng. Cô thích xem thú vật giãy giụa.

GRÀOOOOO!

Sirius vồ tới. Hàm răng nanh sắc nhọn nhắm thẳng vào động mạch cảnh của Snape.

Snape không hề nao núng. Khóe môi hắn nhếch lên, tạo thành một nụ cười nửa miệng đầy vẻ khinh miệt và tàn nhẫn.

Trong bóng tối dày đặc của hầm ngục – môi trường sở trường của một Sequence 8 Midnight Poet (Nhà Thơ Nửa Đêm) – Snape không còn là một phù thủy yếu ớt về thể chất nữa. Hắn là một phần của màn đêm.

Ngay khi hàm răng của Sirius sắp chạm vào cổ, cơ thể Snape vặn vẹo một cách kỳ dị. Hắn nghiêng người, xương sống dẻo dai như không có khớp, trượt đi như một cái bóng dầu loang trên mặt nước.

Cú vồ của Sirius trượt mục tiêu. Con chó khổng lồ sượt qua vai Snape, móng vuốt chỉ cào rách một mảng áo choàng đen, để lộ lớp áo sơ mi trắng tinh bên trong.

Snape không phản công bằng thần chú. Hắn xoay người, tà áo choàng tung lên như đôi cánh dơi, và bắt đầu… ngâm thơ.

Không phải là thơ ca lãng mạn. Đó là những âm thanh trầm đục, khàn khàn, vang vọng từ lồng ngực, mang theo sự cộng hưởng của linh tính chết chóc.

“Bóng tối ôm lấy linh hồn lạc lối…”

Giọng nói của Snape trườn bò trong không gian, len lỏi vào tai, vào não bộ của Sirius. Mỗi từ ngữ thốt ra dường như mang theo sức nặng vật lý ngàn cân, đè ép lên không khí xung quanh, làm méo mó nhận thức của con thú.

Sirius gầm lên, quay phắt lại, định tung ra cú cắn thứ hai. Nhưng hắn cảm thấy cơ thể mình bỗng trở nên nặng nề khủng khiếp. Bốn chân như đeo chì. Tầm nhìn mờ đi, như thể hắn đang chìm vào một vũng đầm lầy đen ngòm được dệt nên từ nỗi đau và tuyệt vọng.

“Cơn giận dữ tan vào hư vô… Giấc ngủ ngàn thu… chôn vùi tiếng gào thét…”

Snape di chuyển xung quanh con chó khổng lồ. Bước chân của hắn không phát ra tiếng động. Hắn giống như một bóng ma đang nhảy múa điệu waltz tử thần với con thú hoang. Cây gậy đầu rắn trong tay hắn vung lên, không phải để đánh, mà để điều hướng những gợn sóng âm thanh vô hình đang thắt chặt lấy cổ họng Sirius.

Sirius lắc mạnh đầu, cố gắng xua tan cơn buồn ngủ cưỡng chế đang xâm chiếm tâm trí. Hắn là một Gryffindor kiên cường, hắn đã sống sót qua 12 năm ở Azkaban với lũ Giám ngục. Hắn không dễ dàng bị khuất phục.

GÂU!

Con chó đen tự cào móng vuốt vào ngực mình, cơn đau nhói lên giúp hắn tỉnh táo lại đôi chút. Hắn lao vào Snape lần nữa, lần này là một cú húc đầu liều mạng.

“Khá khen cho sự cứng đầu,” Snape thì thầm, giọng nói lạnh lẽo như băng đá trượt trên sống lưng. “Nhưng vẫn ngu xuẩn và thiếu não như ngày nào, hỡi con thú hoang đần độn.”

Hắn không né tránh nữa.

Snape đứng yên, giơ cây gậy đầu rắn lên. Khi con chó lao tới, hắn chỉ đơn giản là gạt nhẹ cổ tay.

Cây gậy đập mạnh vào bên hông con chó với một lực đạo chính xác đến đáng sợ, cộng hưởng với lực xung kích của bóng đêm.

Bộp.

Sirius bị hất văng sang một bên, lăn lộn trên sàn đá. Hắn vẫn cố gượng dậy, đôi mắt đỏ ngầu vẫn dán chặt vào Snape, miệng sùi bọt mép.

Snape bước tới gần, cúi xuống. Bóng của hắn đổ dài, trùm lên cơ thể đang run rẩy của con chó.

Hắn ghé sát tai Sirius – cái tai đang dựng đứng lên vì cảnh giác – và thì thầm câu kết của bài thơ tử vong.

“Hãy nhắm mắt lại… và chìm vào đáy vực sâu.”

Một luồng xung kích tinh thần cực mạnh, vô hình nhưng tàn khốc, đánh thẳng vào đại não Sirius. Đó không phải là phép thuật Imperio, đó là sự trấn áp trực tiếp lên Linh Thể (Spirit Body) cưỡng chế ý thức phải chấp nhận sự an bài của giấc ngủ.

Đôi mắt con chó đen trợn ngược lên, lòng trắng dã lộ ra. Cơ thể khổng lồ của nó co giật một cái, rồi mềm nhũn ra như một đống bùn nhão.

Rầm!

Nó đổ ập xuống sàn đá lạnh lẽo.

Và ngay lập tức, một tiếng ngáy vang lên. Tiếng ngáy đều đều, sâu thẳm, như thể nó chưa từng trải qua cơn điên loạn vừa rồi. Nó đã bị cưỡng chế đi vào giấc ngủ sâu.

Căn phòng rơi vào tĩnh lặng tuyệt đối.

Remus Lupin đứng chôn chân tại chỗ. Ông nhìn Snape – người đang đứng thẳng dậy, chỉnh lại cổ tay áo một cách tao nhã như vừa phủi một hạt bụi – với ánh mắt kinh hoàng.

Không có tia sáng xanh hay đỏ. Không có câu thần chú Latin nào được thốt ra. Chỉ là những câu nói rì rầm và những chuyển động kỳ quái. Snape đã hạ gục một con chó mực khổng lồ điên loạn chỉ bằng giọng nói.

Lupin rùng mình. Ông chợt nhận ra, người đàn ông đứng trước mặt ông không còn là vị Giáo sư Độc dược khó tính của Hogwarts nữa. Hắn là một thứ gì đó… khác biệt, một Quái vật (Monster) khoác lớp da quý tộc lịch lãm. Toàn bộ kiến thức của ông về phép thuật và chiến đấu đều trở nên vô dụng trước Phương pháp Đóng vai đáng sợ này.

Tiếng vỗ tay chậm rãi, rời rạc vang lên phá vỡ sự im lặng.

Tristan Prewett đẩy xe lăn tiến lại gần.

“Một màn trình diễn chấp nhận được, Giáo sư Prince,” cậu nói, giọng điệu bình thản như đang nhận xét một bài kiểm tra thực hành. “Dù đoạn điệp khúc hơi dài dòng. Ta đã thấy trước sự căng thẳng này, nhưng không thể dự đoán được chi tiết về đối thủ.”

Snape hừ lạnh, nhặt cây gậy lên: “Với loài súc sinh thì cần phải kiên nhẫn, thưa Hiệu trưởng. Não của chúng cần thời gian để xử lý ngôn ngữ loài người. Ta đã dùng Ám Thị (Suggestion) để đẩy cơn thịnh nộ của hắn thành sự mệt mỏi.”

Regulus lúc này mới thở hắt ra, bước nhanh tới bên cạnh con chó đang ngủ say. Anh ta kiểm tra hơi thở của Sirius, rồi ngước nhìn Snape với ánh mắt phức tạp: vừa nhẹ nhõm vì anh trai còn sống, vừa e dè trước sức mạnh mới của Snape.

Tristan quay sang góc tối.

“Kurt.”

“Có Kurt đây!” Con gia tinh xuất hiện ngay lập tức.

“Đem vị khách ‘lắm lông’ này đi tắm rửa. Nó bốc mùi Azkaban nồng quá,” Tristan ra lệnh, phất tay. “Bố trí phòng nghỉ cho nó. Đặt ở Cánh Đông, cạnh phòng Giáo sư Evans và Giáo sư Lupin đây.”

Cậu liếc nhìn Snape đầy ẩn ý: “Cách xa hầm ngục và phòng thí nghiệm của Giáo sư Prince một chút. Ta không muốn sáng mai thức dậy và thấy thực đơn bữa sáng có món thịt chó hầm đâu.”

“Dobby hiểu rồi! Dobby sẽ chà sạch rận cho Cậu chủ Chó!”

Con gia tinh túm lấy cái đuôi xù của con chó khổng lồ nặng cả tạ, và với một sức mạnh phi lý, nó kéo lê Sirius đi xềnh xệch trên sàn đá rồi biến mất với tiếng Bốp! khô khốc.

Tristan quay xe lăn lại, đối diện với Lupin – người vẫn đang đứng như trời trồng bên cạnh chiếc vali đầy bánh ngọt.

“Chào mừng đến với Oakhaven, Giáo sư Lupin,” Tristan nói, nụ cười trên môi cậu nhạt nhòa và đầy bí ẩn. “Như ông thấy đấy, ở đây chúng ta không vẫy đũa phép để giải quyết vấn đề. Remus, ông đã chấp nhận đánh đổi an toàn và thời gian để đến đây. Giờ thì đã muộn để hối hận rồi.”

Cậu chỉ tay về phía cầu thang dẫn lên trên.

“Ông nên nghỉ ngơi đi. Ăn chút gì đó, và ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai, con thú kia sẽ cần giải thích lý do tại sao nó dám tấn công thành viên của ta. Và ông, Remus, ông sẽ cần bắt đầu học cách để không trở thành con mồi ở thành phố này.”

Lupin nuốt khan. Ông nhìn theo hướng Dobby vừa biến mất, rồi nhìn sang Snape đang lau cây gậy đầu rắn bằng một chiếc khăn lụa trắng, và Regulus đang đứng trầm ngâm trong bóng tối.

Ông nhận ra rằng những người bạn cũ này, những đứa trẻ ông từng dạy dỗ… họ đã thay đổi. Họ đã trở thành những kẻ săn mồi trong một khu rừng rậm mà ông hoàn toàn mù tịt.

“Đi thôi, thầy Lupin,” Harry bước tới, nắm lấy tay ông. Bàn tay cậu ấm áp, nhưng cái cách cậu đeo lại chiếc kính râm đỏ che giấu đôi mắt… cũng xa lạ đến lạ lùng. “Em sẽ dẫn thầy về phòng.”

Cánh cửa hầm ngục khép lại sau lưng họ, để lại những âm hưởng của bài thơ bóng đêm vẫn còn văng vẳng trong những bức tường đá lạnh lẽo.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nguoi-nhanh-chet-gia-ta-thuc-tinh-truong-sinh-menh-cach.jpg
Người Nhanh Chết Già, Ta Thức Tỉnh Trường Sinh Mệnh Cách
Tháng 2 3, 2026
hau-tho-hoa-luan-hoi-ta-muon-lam-thu-nhat-quy-tu.jpg
Hậu Thổ Hóa Luân Hồi! Ta Muốn Làm Thứ Nhất Quỷ Tu
Tháng mười một 25, 2025
vo-hiep-rut-kiem-muoi-nam-kiem-than-gap-ta-can-thuan-theo
Võ Hiệp: Rút Kiếm Mười Năm, Kiếm Thần Gặp Ta Cần Thuận Theo
Tháng mười một 8, 2025
cai-nay-tay-du-co-chut-quy-di.jpg
Cái Này Tây Du Có Chút Quỷ Dị
Tháng 1 17, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP