Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
ta-tai-hieu-cam-do-giam-bao-nhung-nam-kia.jpg

Ta Tại Hiệu Cầm Đồ Giám Bảo Những Năm Kia

Tháng 1 24, 2025
Chương 441. Một người đắc đạo gà chó cũng thăng thiên Chương 440. Nắm Thiên chọc ra cái lỗ thủng
vo-than-hoang-dinh.jpg

Võ Thần Hoàng Đình

Tháng 2 4, 2025
Chương 1053. Một đời thánh chủ Chương 1052. Diệp Hùng hối hận
giao-dich-he-thong-ta-dung-rau-xanh-doi-kim-dan.jpg

Giao Dịch Hệ Thống, Ta Dùng Rau Xanh Đổi Kim Đan

Tháng 2 8, 2026
Chương 463: Cuồng bạo thuật Chương 462: Ta không có cảm giác thành tựu, càng không có cảm giác an toàn
dai-duong-bat-yeu-ti.jpg

Đại Đường Bắt Yêu Ti

Tháng 1 20, 2025
Chương 400. Đại kết cục Chương 399. Đời này không tiếc
toan-nang-tu-luyen-chi-ton.jpg

Toàn Năng Tu Luyện Chí Tôn

Tháng 2 1, 2025
Chương 657. Nhân sinh đột nhiên Chương 656. Cánh cửa thần kỳ
manh-nhat-long-ngao-thien.jpg

Mạnh Nhất Long Ngạo Thiên

Tháng 1 18, 2025
Chương 612. Cuối cùng cuộc chiến Chương 611. Ma Hoàng giáng lâm
dragon-ball-trong-sinh-son-goku.jpg

Dragon Ball: Trọng Sinh Son Goku

Tháng 3 31, 2025
Chương 406. Vũ trụ quy linh Chương 405. Kỷ nguyên mới vũ trụ thứ 7 Thiên Sứ
truoc-mat-moi-nguoi-an-quai-di-thang-cap-dac-biet-cuc-cau-ta-nhap-chuc

Trước Mặt Mọi Người Gặm Quái Dị Thăng Cấp, Đặc Biệt Cục Cầu Ta Nhậm Chức

Tháng 1 6, 2026
Chương 561: Hoàn Chương 560: Chỉ có thể nhận mệnh
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 131: Vị Khách Từ Bên Kia Màn Sương
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 131: Vị Khách Từ Bên Kia Màn Sương

Đồng hồ quả lắc trên sảnh chính điểm mười hai tiếng chuông ngân nga, trầm đục, vang vọng khắp tòa dinh thự như tiếng bước chân của tử thần đang dạo chơi trong hành lang vắng.

Đã đến nửa đêm.

Thời điểm mà bức màn ngăn cách giữa các thế giới trở nên mỏng manh nhất, đặc biệt là tại một nơi tràn ngập tử khí như Oakhaven, nằm sát vách Nghĩa trang Tưởng niệm Backlund.

Tầng hầm sâu nhất của dinh thự, nơi từng là hầm rượu vang quý giá của những đời chủ nhân trước, nay đã biến thành một pháo đài ma thuật kiên cố.

Những bức tường đá ẩm ướt, vốn rỉ nước lạnh lẽo quanh năm, giờ đây được phủ kín bởi những tấm thảm nhung đen dày cộm. Chúng không chỉ để cách âm mà còn để cách ly linh tính, ngăn chặn mọi sự rò rỉ năng lượng ra bên ngoài, tránh sự dòm ngó của những Kẻ Gác Đêm (Nighthawks) hay Kẻ Trừng Phạt (Mandated Punishers) đang tuần tra trên phố.

Mùi hương trong căn phòng đặc quánh, gây cảm giác ngột ngạt nhưng lại kích thích thần kinh một cách kỳ lạ. Đó là sự pha trộn hỗn loạn giữa mùi nấm mốc tự nhiên của đất đá, mùi sáp ong nồng nàn từ hàng trăm ngọn nến đen đang cháy, mùi thảo dược an thần man mát (tác phẩm độc dược của Regulus và Snape để trấn tĩnh tinh thần người tham gia) và thoang thoảng mùi lưu huỳnh khét lẹt đặc trưng của ma thuật không gian bị bẻ cong.

Giữa sàn nhà lát đá lạnh lẽo, một vòng tròn pháp trận phức tạp phát sáng mờ ảo.

Những ký tự Runes cổ đại của thế giới Harry Potter đan xen với những biểu tượng Hermes bí hiểm của Lord of the Mysteries, tạo thành một mạng lưới dẫn dắt linh tính dày đặc. Ở vòng ngoài cùng, những dòng chữ Khổng Lồ (Dragonese) thô kệch, mạnh mẽ được khắc sâu xuống đá như những chiếc neo giữ chặt không gian, ngăn cản nó sụp đổ dưới áp lực khổng lồ của nghi thức xuyên việt.

Tristan Prewett ngồi trên chiếc xe lăn hơi nước, đối diện với bức tường đá trống trơn nơi dự kiến cánh cổng sẽ mở ra. Cậu không đắp chăn lên chân nữa. Ánh mắt cậu, giờ đây không còn bị che giấu bởi cặp kính lão giả tạo, sáng rực lên một màu bạc kim loại lạnh lùng và vô cảm.

Đôi mắt của Sequence 4 Misfortune Mage đang nhìn thấu những sợi dây định mệnh vô hình rung lên trong không khí.

“Sẵn sàng chưa?” Tristan hỏi, giọng cậu vang vọng trong sự tĩnh lặng, trầm thấp nhưng chứa đựng quyền năng áp đảo.

“Luôn sẵn sàng,” Regulus Black – trong lốt Logan Arcturus – đứng bên phải vòng tròn, trả lời. Anh ta đã tháo găng tay trắng, để lộ những móng vuốt sắc nhọn hơi cong lên từ đầu ngón tay. Đôi mắt xám tro của anh ta ánh lên vẻ cảnh giác hoang dã của một con thú săn mồi đang canh cửa hang.

Bên trái, Severus Snape – Bác sĩ Erik – đứng im lìm như một pho tượng đá đen. Cây gậy đầu rắn đã được đặt sang một bên, thay vào đó là cây đũa phép gỗ trăn quen thuộc đang siết chặt trong tay, đầu đũa hơi rung lên vì kìm nén năng lượng.

“Nhanh lên đi,” Snape rít lên, giọng khó chịu nhưng đôi mắt đen thẫm lại dán chặt vào khoảng không trước mặt. “Đừng để ta phải chờ đợi cái gã người sói rách rưới đó cả đêm. Thời gian của ta là vàng bạc.”

Trong góc tối nhất của căn phòng, cái bóng dị dạng của Dobby – Kurt – in lên tường, nhảy múa dưới ánh nến chập chờn. Con gia tinh đứng đó, tay lăm lăm một con dao găm bạc sáng loáng. Nhiệm vụ của nó là tàn khốc nhất: Nếu nghi thức mất kiểm soát, nếu cánh cổng đòi hỏi sự hiến tế máu thịt để ổn định, hoặc nếu thứ bước ra không phải là Lupin mà là một con quái vật… con dao đó sẽ được sử dụng không do dự.

“Bắt đầu,” Tristan ra lệnh.

Cậu không niệm chú. Cậu không vung đũa phép.

Cậu chỉ đơn giản nhắm mắt lại, tìm kiếm sợi dây liên kết mỏng manh với thế giới cũ – sợi dây được dệt nên từ lông đuôi của Fawkes và lá thư tay của Dumbledore. Cậu cảm nhận được nó. Một đốm sáng nhỏ nhoi, ấm áp giữa đại dương hư vô lạnh lẽo và hỗn loạn.

Tristan mở mắt. Đồng tử bạc rực sáng như hai ngôi sao chết.

“Mở ra.”

Đó không phải là một câu thần chú. Đó là một mệnh lệnh của Vận Mệnh. Cậu “cho phép” xác suất cánh cổng mở ra trở thành hiện thực tuyệt đối, cưỡng ép vũ trụ phải tuân theo.

Két… KÉT… RẸT!

Không gian trước mặt họ rên rỉ đau đớn. Một âm thanh chói tai vang lên, giống như tiếng kim loại bị xé rách bởi một lực kéo vô hình khổng lồ. Những ký tự Runes trên sàn nhà bùng lên ánh sáng tím chói lòa, đốt cháy không khí xung quanh.

Một điểm đen xuất hiện giữa không trung, nhỏ như đầu kim, rồi xoáy mạnh, điên cuồng nuốt chửng ánh sáng xung quanh. Nó mở rộng ra, biến thành một Vòng Xoáy Màu Tím (Purple Vortex) rực rỡ, lấp lánh những tia sét nhỏ li ti đang nhảy múa.

Vùùùù…

Một luồng gió lạ lẫm thốc vào hầm ngục ngột ngạt của Backlund. Nó mang theo cái lạnh cắt da của vùng cao nguyên Scotland, mùi cỏ dại ướt sương đêm và mùi nước hồ đen ngòm đặc trưng.

Mùi của Hogwarts.

“Harry,” Snape quát khẽ, không quay đầu lại. “Lùi lại. Đừng để bị cuốn vào.”

Harry Potter – Scott Evans – người đang đứng sát mép vòng tròn với đôi mắt đỏ hoe sau lớp kính râm (mà cậu quên tháo ra vì quá căng thẳng) giật mình lùi lại một bước. Tim cậu đập thình thịch trong lồng ngực, mạnh đến mức cậu sợ tiếng đập đó sẽ làm sập cánh cổng.

Cậu nín thở, hai tay nắm chặt vào vạt áo vest, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống thái dương.

Thầy ấy có qua được không? Cánh cổng có ổn định không?

Từ trong tâm bão của vòng xoáy tím, một bóng người xuất hiện.

Ban đầu chỉ là một cái bóng méo mó, bị kéo dài ra bởi lực hấp dẫn không gian khủng khiếp. Rồi dần dần, nó trở nên rõ nét, định hình lại thành con người.

Một người đàn ông trung niên, gầy gò, hốc hác đến đáng thương. Mái tóc màu nâu nhạt đã lốm đốm bạc sớm, rối bù vì gió lốc không gian. Ông mặc một bộ áo chùng phù thủy cũ kỹ, vá víu chằng chịt nhiều chỗ, trông chẳng khác nào một kẻ ăn mày vừa bị tống ra khỏi quán rượu tồi tàn nhất Hẻm Xéo.

Nhưng đôi mắt ông sáng lên. Một ánh sáng của sự nhẹ nhõm và hy vọng mãnh liệt.

Remus Lupin.

Ông bước ra khỏi vòng xoáy, loạng choạng, suýt ngã sấp mặt xuống sàn đá nếu không có cây gậy chống cũ kỹ đỡ lấy kịp thời.

Trên tay kia của ông không phải là đũa phép chiến đấu hay vũ khí phòng thân, mà là một chiếc vali da sờn rách, căng phồng đến mức những cái khóa đồng như sắp bung ra.

Lupin đứng đó, giữa hầm ngục xa lạ của một thế giới khác, thở hổn hển. Hơi thở của ông hóa thành khói trắng trong cái lạnh của Oakhaven. Ông ngước mắt lên, nhìn thấy những gương mặt quen thuộc… dù họ đang khoác lên mình những bộ dạng kỳ dị và lạ lẫm.

Ông nhìn thấy Tristan ngồi xe lăn với mái tóc bạc giả. Ông nhìn thấy Regulus với móng vuốt. Ông nhìn thấy Snape… vẫn là Snape, chỉ là ăn mặc sang trọng và chải chuốt hơn.

Và ông nhìn thấy Harry.

“Harry…” Lupin thì thào, giọng vỡ ra vì xúc động. Ông muốn lao tới ôm lấy đứa con đỡ đầu, nhưng chân ông như đeo chì vì kiệt sức.

Thay vào đó, ông làm một hành động khiến tất cả ngỡ ngàng.

Ông đặt chiếc vali xuống sàn, tay run rẩy mở hé nắp ra.

Một mùi hương ngào ngạt, ấm áp và ngọt ngào tỏa ra, lập tức đánh bật mùi ẩm mốc và lưu huỳnh của hầm ngục.

Mùi bánh bí ngô nướng. Mùi bánh tart mật mía. Mùi sườn cừu nướng thảo mộc. Mùi của Đại Sảnh Đường Hogwarts trong một đêm tiệc tùng.

“Xin lỗi…” Lupin gãi đầu, nụ cười ngượng ngùng, hiền lành quen thuộc hiện lên trên khuôn mặt hốc hác. “Cụ Dumbledore dặn phải giữ bí mật tuyệt đối. Tôi không thể mang theo tài liệu mật hay vũ khí ma thuật quá mạnh được. Sợ bị Bộ phát hiện dấu vết…”

Ông chỉ vào chiếc vali đầy ắp đồ ăn vẫn còn hơi ấm.

“Tôi… tôi chỉ kịp chạy xuống bếp, xin lũ gia tinh ít đồ ăn. Sợ các cậu bên này không quen đồ ăn lạ, lại nhớ hương vị quê nhà. Harry… con thích bánh tart mật mía nhất mà, phải không?”

Một khoảnh khắc im lặng bao trùm căn phòng.

Harry bật cười. Một tiếng cười nghẹn ngào, nước mắt trào ra sau lớp kính râm đỏ. Giữa cuộc trốn chạy xuyên không gian đầy rủi ro, giữa những âm mưu và nguy hiểm chết người đang rình rập, người đàn ông này – người thầy nghèo khổ nhất thế giới – lại chỉ lo lắng rằng họ sẽ đói, sẽ nhớ món bánh bí ngô.

“Thầy Lupin…” Harry bước tới, định nói gì đó.

Nhưng nụ cười trên môi Tristan đột ngột tắt ngấm.

Cậu cau mày dữ dội. Đôi mắt bạc nheo lại, nhìn chằm chằm vào vòng xoáy tím phía sau lưng Lupin.

Nó không đóng lại.

Đáng lẽ ngay khi Lupin bước qua, cánh cổng phải sập xuống ngay lập tức để bảo toàn năng lượng. Nhưng nó vẫn mở. Những tia sét tím giật mạnh điên cuồng như đang bị một thứ gì đó xé toạc. Gió rít gào dữ dội hơn, mang theo âm thanh hỗn loạn.

Có thứ gì đó đang chèn vào khe hở từ phía bên kia. Có thứ gì đó đang cố gắng lách qua trước khi cánh cửa khép lại.

“Có thứ gì đó đang bám theo!” Tristan hét lên, giọng đanh lại đầy cảnh báo. “Đóng cổng ngay! Dobby! Dao bạc!”

Không khí ấm áp của màn hội ngộ vỡ tan tành trong tích tắc.

Snape lập tức giơ đũa phép lên, đầu đũa lóe sáng ánh xanh lục chết chóc của lời nguyền Avada Kedavra (hoặc một lời nguyền sát thương cực mạnh). Regulus gầm gừ, hạ thấp trọng tâm, bộ lông trên gáy dựng đứng, sẵn sàng lao vào xé xác kẻ xâm nhập.

“Cái gì?” Lupin quay phắt lại, khuôn mặt cắt không còn giọt máu. “Không thể nào… Tôi đã đi một mình… Tôi đã kiểm tra kỹ…”

Từ trong vòng xoáy tím đang bắt đầu co rút lại, một âm thanh vang lên.

Không phải tiếng gió rít. Không phải tiếng người niệm chú.

GÂU! GÂU! GÂU!

Tiếng sủa.

Một tiếng sủa vang rền, điếc tai, vọng ra từ không gian méo mó. Nó không phải tiếng sủa của một con chó nhà đang chơi đùa. Đó là tiếng sủa của sự hoảng loạn, của sự tuyệt vọng, và của sự quyết tâm điên cuồng đến mức liều mạng.

Harry chết lặng. Tiếng sủa đó… cậu đã nghe thấy nó ở đâu rồi? Trong những giấc mơ? Hay trong những đêm trăng tròn ở Lều Hét? Hay cái đêm cậu bỏ trốn khỏi nhà Dursley?

“Đóng lại!” Tristan gầm lên, tay giơ ra, dùng toàn bộ năng lực Misfortune để ép buộc xác suất cánh cổng sập xuống, cắt đứt kết nối.

Nhưng đã quá muộn. Định mệnh lần này đã trượt khỏi tay cậu.

Ngay trước khi điểm sáng tím kịp tan biến vào hư vô.

VÚT!

Một bóng đen to lớn lao ra từ khe hở như một viên đạn đại bác lông lá. Nó va mạnh vào nền đá, trượt dài một đoạn, làm đổ nhào mấy cây nến sáp ong, gây ra tiếng choang chói tai.

BÙM!

Cánh cổng đóng sập lại ngay sau lưng nó, cắt đứt luồng gió Scotland, trả lại sự tĩnh lặng ngột ngạt cho hầm ngục Oakhaven.

Khói bụi mù mịt bốc lên.

Mọi người lùi lại thế thủ, vũ khí sẵn sàng trên tay, căng thẳng tột độ.

Ở giữa sàn nhà, ngay trên những ký tự Runes đang dần tắt sáng, cái bóng đen đó lồm cồm bò dậy. Nó rũ mạnh bộ lông, những giọt nước hồ đen bắn tung tóe ra xung quanh.

Nó thở hắt ra phì phò, gầm gừ trong cổ họng đầy đau đớn.

Đó là một con chó.

Một con chó mực khổng lồ, gầy trơ xương nhưng khung xương to lớn, bộ lông đen rối bù bết bát bùn đất. Đôi mắt xám nhạt của nó, hoang dại và đầy ám ảnh, quét qua từng người trong phòng với vẻ cảnh giác điên cuồng, rồi dừng lại ở Lupin và Harry.

Nó sủa lên một tiếng nữa, nhưng lần này âm thanh không còn đe dọa.

Nó nghe như tiếng khóc.

Gâu…

Harry che miệng, đôi chân cậu mềm nhũn. Lupin đánh rơi cây gậy chống.

Ngay cả Tristan – người luôn tự hào về khả năng nhìn thấu tương lai – cũng chết lặng trên chiếc xe lăn của mình. Biến số này… hoàn toàn nằm ngoài dự tính.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

gop-von-gay-quy-xay-dai-hoc-ta-that-khong-la-lua-dao-a
Góp Vốn Gây Quỹ Xây Đại Học, Ta Thật Không Là Lừa Đảo A
Tháng 2 3, 2026
dong-vai-namikaze-minato-naruto-duoi-theo-goi-cha.jpg
Đóng Vai Namikaze Minato, Naruto Đuổi Theo Gọi Cha
Tháng mười một 29, 2025
cho-choc-cai-nay-hoang-thu-lang-tai-phong-ngu-nu-mot-tay-che-troi
Chớ Chọc! Cái Này Hoàng Thử Lang Tại Phòng Ngủ Nữ Một Tay Che Trời
Tháng 10 16, 2025
trong-khai-than-thoai
Khởi Động Lại Thần Thoại
Tháng mười một 15, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP