Chương 130: Ngọn Lửa Từ Cố Hương Và Con Sói Cô Độc
Hoàng hôn buông xuống Backlund không mang màu tím lãng mạn của những bài thơ tình. Nó là một vệt máu bầm loang lổ trên nền trời xám ngoét, rỉ qua những đám mây chì nặng trĩu và ô nhiễm đặc trưng của thủ đô công nghiệp.
Tại Trang viên Oakhaven, bầu không khí đang trở nên ồn ào một cách siêu nhiên. Ngôi nhà cổ kính, vốn đã quen với sự im lặng chết chóc hàng thế kỷ và sự thống trị của những vong linh vất vưởng, giờ đây đang rên rỉ phản đối sự xâm phạm thô bạo của những chủ nhân mới.
Trên hành lang tầng hai, một bóng đen thấp bé di chuyển với tốc độ chóng mặt. Không có tiếng bước chân, chỉ có tiếng vút… vút… xé gió mỗi khi không gian bị bẻ cong một cách cưỡng ép.
Kurt (Dobby) không dùng chổi hay khăn lau. Hắn dùng chính cơ thể mình và ma thuật dịch chuyển tức thời (Apparition) kết hợp với năng lực Apprentice.
Bụp.
Hắn xuất hiện treo ngược trên trần nhà như một con dơi, tóm lấy một con nhện khổng lồ to bằng cái đĩa ăn đang ẩn nấp trong góc tối. Con quái vật tám chân rít lên, định phun nọc độc, nhưng Kurt đã bẻ gãy chân nó với một vẻ mặt ghê tởm lạnh lùng, đôi mắt to lồi không hề chớp.
“Dơ bẩn…” Kurt rít lên, giọng khàn đặc. “Nhà của Hiệu trưởng không được phép có rác rưởi tám chân. Chỉ có Gia tinh mới được phép leo trèo.”
Vút.
Con nhện bay thẳng vào lò sưởi đang cháy hừng hực ở cuối hành lang. Một tiếng nổ lép bép vang lên, kèm theo mùi khét lẹt của protein cháy.
Ở tầng dưới, Warren (Cedric) đang thực hiện một cuộc “thanh trừng” nhẹ nhàng hơn, nhưng cũng đáng sợ hơn gấp bội.
Chàng trai với nụ cười thiên thần đi dọc theo dãy phòng ngủ dành cho khách. Cậu gõ cửa từng phòng một cách lịch sự, nhịp nhàng.
Cốc. Cốc.
“Xin chào,” giọng Warren ấm áp nhưng mang theo từ trường tâm linh cưỡng chế của một Spirit Medium. “Đã đến giờ dọn phòng. Mời các vị ra ngoài sảnh chờ. Chúng ta cần không gian sạch sẽ cho những vị khách sống.”
Cánh cửa gỗ sồi cọt kẹt mở. Những bóng trắng mờ ảo – những vong linh từng ám ảnh nơi này khiến bao người phát điên – giờ đây run rẩy bước ra, xếp thành một hàng dọc ngoan ngoãn sau lưng cậu như những học sinh tiểu học sợ giáo viên chủ nhiệm. Chúng không dám rên rỉ, không dám hù dọa, chỉ biết cúi đầu lướt đi trong im lặng tuyệt đối.
Trong khi đó, tại sảnh chính, Bác sĩ Erik (Snape) đang đứng giữa đống đồ đạc ngổn ngang với vẻ mặt chán ghét tột độ. Ông ta không động tay vào bất cứ thứ gì. Cây gậy đầu rắn trong tay ông ta chỉ huy một dàn dao dĩa, thìa nĩa và các dụng cụ kim loại rỉ sét bay lượn trong không trung như một đàn ong sát thủ.
Chúng lao vào các mảng rêu mốc trên tường, cạo sạch sành sanh với tiếng kêu keng két chói tai. Ánh mắt đen thẫm của Erik nhìn những vết bẩn đó như nhìn thấy những tội lỗi cần phải được gột rửa bằng axit mạnh.
“Lũ gia tinh lười biếng ở Hogwarts còn làm tốt hơn thế này,” Erik càu nhàu, vẩy nhẹ cây gậy khiến một cái chân nến đồng bay vút lên, đập nát đầu một con chuột cống đang định chạy qua chân hắn. “Tởm lợm. Cấu trúc vệ sinh của cái nhà này là một thảm họa y tế.”
Bất chợt…
Không gian ở giữa đại sảnh vặn xoắn dữ dội. Những ngọn nến đang cháy xanh lét bỗng bùng lên dữ dội rồi chuyển sang màu vàng kim chói lòa.
Nhiệt độ tăng vọt. Cái lạnh lẽo ẩm thấp đặc trưng của Oakhaven và Backlund bị xua tan trong tích tắc. Một cột lửa xoáy tròn rực rỡ bùng nổ ngay trước mặt Giáo sư Xavier (Tristan) người đang ngồi trên xe lăn, tay vẫn đặt điềm tĩnh trên tấm chăn dạ.
Oaaaaaaaaaaa…
Một tiếng hót lảnh lót, bi tráng vang lên, xuyên thấu qua những bức tường đá dày cộm, vọng ra tận nghĩa trang bên ngoài, khiến lũ ma quỷ đang rình mò phải khiếp sợ lặn sâu xuống đất.
Từ trong ngọn lửa, một sinh vật tuyệt đẹp lao ra. Bộ lông đỏ rực như than hồng, cái đuôi dài óng ánh vàng kim.
Fawkes. Phượng hoàng của Albus Dumbledore.
“Suỵt!”
Trong góc tối, Raven (Nagini) rít lên một tiếng đầy sợ hãi, lùi sâu vào bóng râm của tấm rèm nhung. Bản năng loài rắn trong cô đang gào thét trước sự hiện diện của thiên địch khắc tinh – loài chim của lửa thiêng và sự tái sinh.
Fawkes lượn một vòng quanh sảnh, thắp sáng những ngọn đèn chùm pha lê bằng lửa phép thuật, rồi nhẹ nhàng đậu xuống vai Tristan. Nó cọ cái đầu nóng hổi vào má cậu, phát ra những tiếng gu… gu… âu yếm, nhưng đôi mắt hạt cườm của nó lộ rõ vẻ mệt mỏi cực độ. Việc xuyên qua màng ngăn thế giới đã vắt kiệt sức lực của nó.
“Fawkes…” Scott (Harry) vô thức tháo chiếc kính râm màu đỏ sẫm xuống. Đôi mắt cậu rưng rưng, phản chiếu ánh lửa bập bùng. Cảm giác ấm áp quen thuộc này… nó giống như cụ Dumbledore đang đứng ngay đây, đặt tay lên vai cậu. “Thầy ấy… nhận được tin rồi.”
“Đeo kính vào, Scott,” Snape nhắc nhở lạnh lùng, nhưng giọng hắn dịu đi một chút, không còn gay gắt như thường lệ.
Con phượng hoàng nhả ra một gói bọc vải nhung màu tím và một phong thư dày cộm xuống đùi Tristan.
Tristan vuốt ve bộ lông mượt mà của Fawkes, truyền một chút linh tính Mother Earth để hồi phục cho nó. Cậu mở lá thư ra. Nét chữ nghiêng nghiêng, mảnh khảnh quen thuộc của cụ Dumbledore hiện lên, mang theo mùi mực và giấy da của thế giới cũ.
Tristan đọc nhanh, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười nhẹ nhõm hiếm hoi.
“Cụ Dumbledore đồng ý,” cậu thông báo, giọng nói vang vọng trong sảnh. “Cụ tán thành việc thành lập ‘Học viện Ngân Bạch’ tại đây. Cụ hiểu rằng Harry cần một nơi an toàn để… trưởng thành, và chúng ta cần tài nguyên để tồn tại.”
Cậu mở gói vải nhung. Bên trong là một cuốn sách bọc da cũ kỹ, bìa sách có in hình huy hiệu Hogwarts mờ nhạt.
“Đây là ‘Sổ Tay Của Những Hiệu Trưởng Quá Cố'” Tristan giải thích, lật giở những trang sách tự động viết nên bởi phép thuật. “Một bản sao tri thức quản lý Hogwarts. Các bùa chú bảo vệ cổ xưa, cách thiết lập rào chắn chống Độn thổ (Anti-Apparition Wards) và quan trọng nhất…”
Cậu chỉ vào một chương mục lục.
“…Cách kết nối tâm linh để triệu hồi thực phẩm. Dù không thể lấy trực tiếp từ Nhà bếp Hogwarts do khoảng cách không gian, nhưng công thức và quy trình chế biến ma thuật của gia tinh đã được ghi lại. Vấn đề hậu cần của chúng ta đã được giải quyết một nửa.”
“Thức ăn!” Kurt (Dobby) reo lên từ trần nhà, đôi mắt sáng rực. “Dobby sẽ nấu! Dobby sẽ nấu món súp hành tây Pháp ngon nhất thế giới theo công thức của bà Pomfrey!”
Nhưng Tristan chưa dừng lại. Cậu cầm lá thư lên, ánh mắt trở nên nghiêm trọng hơn, mất đi vẻ thư thái giả tạo.
“Còn một tin nữa. Về Giáo sư Lupin.”
Không khí trong phòng chùng xuống. Cái tên Remus Lupin luôn gợi lên sự tôn trọng lẫn thương cảm, và cả sự e dè.
“Ông ấy đã nhận được thư và nguyên liệu,” Tristan nói chậm rãi, giọng trầm xuống. “Ông ấy đồng ý uống ma dược Sequence 7 Werewolf (Người Sói). Nhưng…”
Cậu ngừng lại, nhìn thẳng vào Harry và Snape.
“…Ông ấy muốn sang bên này.”
“Cái gì?” Snape gầm lên. Bóng tối quanh người hắn dường như đặc quánh lại, cuộn trào như mực đổ.
Tristan tiếp tục, phớt lờ cơn giận của Snape: “Ở thế giới cũ, Bộ Pháp Thuật đang siết chặt kiểm soát Người Sói đến mức nghẹt thở. Ông ấy sợ quá trình thăng cấp và mất kiểm soát sẽ gây hại cho học sinh Hogwarts hoặc làm lộ bí mật của Hội Phượng Hoàng. Ông ấy đang cô độc, không có người hướng dẫn, và ông ấy sợ mình sẽ trở thành quái vật giết chóc.”
“Ông ấy cần một môi trường biệt lập để thích nghi với ‘Bản năng Sói’ mới. Và ông ấy cần sự hướng dẫn của những Beyonder đã thành thạo.”
“Tuyệt vời,” Snape rít lên, giọng nói nhỏ giọt nọc độc. Hắn bước tới, cây gậy đầu rắn gõ mạnh xuống sàn đá Cộp!
“Mang một con quái vật không kiểm soát đến cái thành phố đầy rẫy quái vật này? Các người điên rồi sao? Các người muốn ta làm bảo mẫu cho con sói ghẻ đó à? Hắn sẽ chết trương phềnh trong cống rãnh Backlund chỉ trong vòng hai ngày nếu không có thuốc Bả Sói! Hắn là một quả bom nổ chậm!”
Sự ghen ghét cố hữu của Snape dành cho Lupin trỗi dậy mạnh mẽ. Nhưng sâu thẳm trong đôi mắt đen thẫm đó, Tristan – với tư cách là một Wheel of Fortune nhạy cảm – nhìn thấy nỗi lo ngại thực sự. Một người “lương thiện” và hay dằn vặt như Lupin sẽ sống sao nổi ở cái thế giới tàn khốc, nơi “Người Sói” không phải là bệnh nhân mà là những sát thủ điên loạn của Học phái Hoa Hồng?
“Giáo sư Snape,” Tristan nói, giọng điệu chuyển sang sự lạnh lùng của một nhà chiến lược. “Lupin chưa phải là Beyonder chính thức. Linh tính của ông ấy đang dao động dữ dội. Tôi có thể xé một khe hở nhỏ – một vết nứt không gian (Rift) – để ông ấy lách qua. Fawkes sẽ dẫn đường.”
Cậu quay sang Harry. Đây là lúc cậu cần sự quyết định của “Trái tim nhóm”.
“Nhưng cái giá phải trả không nhỏ, Harry. Khe nứt này rất hẹp và không ổn định. Nó chỉ đủ cho một linh hồn kiệt quệ đi qua. Và việc duy trì nó sẽ làm tiêu hao năng lượng tích lũy của Cánh Cổng.”
Tristan giơ ba ngón tay lên.
“Thay vì hai tháng, chúng ta sẽ phải đợi ba tháng mới có thể quay về. Chúng ta sẽ kẹt lại Backlund thêm 30 ngày nữa.”
Không gian im lặng như tờ. Chỉ còn tiếng lửa cháy lép bép từ ngọn lửa của Fawkes.
Harry Potter – Scott Evans – đứng đó, tay mân mê chiếc kính râm đỏ. Cậu nhìn Snape đang cau có, nhìn Tristan đang chờ đợi, và nhìn ra ngoài cửa sổ nơi màn đêm đang nuốt chửng khu vườn hoang phế.
Ba tháng. Kẹt lại ở cái thế giới điên rồ này thêm một tháng nữa. Nguy hiểm hơn. Cô độc hơn.
Nhưng hình ảnh thầy Lupin – người thầy, người chú thân thiết cuối cùng của cậu – đang lủi thủi một mình trong căn nhà tồi tàn, run rẩy vì cơn đau chuyển hóa và nỗi sợ hãi làm hại người khác… hình ảnh đó khiến tim cậu thắt lại. Cậu không thể để ông ấy đối mặt với con quái vật trong mình một mình.
“Thầy Lupin đang cô độc,” Harry nói, giọng khàn nhưng kiên định. Cậu đeo kính râm lên, che đi sự yếu đuối trong mắt.
“Ở thế giới này, chúng ta là những kẻ lạ mặt. Chúng ta cần mọi sự giúp đỡ. Và…” Harry hít sâu một hơi, “Con cần người dạy con cách chiến đấu. Không phải như một pháp sư vẫy đũa phép. Mà như một con thú.”
Cậu ngẩng cao đầu, nhìn thẳng vào Tristan.
“Hãy đưa thầy ấy sang. Ba tháng cũng được. Chúng ta có cả một ngôi trường để xây dựng mà. Thêm một tháng thì có sao đâu?”
Logan (Regulus) – người đang dựa lưng vào tường hút thuốc – gật đầu tán thành. Hắn nhe hàm răng trắng bóc ra cười, vẻ hoang dã của Wolverine lộ rõ. “Thêm một con sói canh cửa. Tốt. Ta thích những con thú săn mồi. Ta sẽ dạy hắn cách đi săn ở thành phố này.”
Snape hừ lạnh một tiếng rõ to, quay ngoắt người lại, áo choàng tung lên như cánh dơi.
“Được thôi. Nếu các người thích tự sát tập thể. Đừng mong ta sẽ pha thuốc cho hắn uống. Tự đi mà lo liệu cái đống lông lá đó.”
Hắn nói thế, nhưng đôi chân lại sải bước nhanh về phía hành lang dẫn xuống hầm ngục – nơi có phòng thí nghiệm Độc dược mà hắn vừa chiếm dụng. Rõ ràng, hắn đang đi kiểm tra kho nguyên liệu để xem có đủ làm một mẻ Wolfsbane Potion (Thuốc bả sói) cải tiến hay không. Hắn không tin tưởng bất kỳ ai khác đụng vào nồi vạc của mình, nhất là khi liên quan đến mạng sống của cái nhóm hổ lốn này.
Tristan mỉm cười. Cậu viết vội vài dòng lên mặt sau lá thư của Dumbledore: “Đã chuẩn bị. Đi một mình. Ngay lập tức.”
Cậu đưa lá thư cho Fawkes.
“Nhờ mi nhé, bạn cũ. Hãy quay về báo cho giáo sư Dumbledore là chúng tôi sẽ sẵn sàng chào đón giáo sự Lupin.”
Con phượng hoàng kêu lên một tiếng lảnh lót, bùng cháy thành một quả cầu lửa rực rỡ rồi biến mất vào hư không, để lại những đốm tàn lửa vàng kim rơi lả tả xuống sàn đá lạnh lẽo.
“Kurt,” Tristan ra lệnh, quay xe lăn hướng về phía cầu thang.
“Có Kurt đây!”
“Chuẩn bị hầm rượu số 3. Gia cố tường bằng thép và bùa chú Câm Lặng. Khách của chúng ta sẽ cần một nơi… kiên cố để trải qua đêm trăng tròn đầu tiên ở thế giới này.”
“Rõ thưa Hiệu trưởng! Kurt sẽ làm cái lồng đẹp nhất!”
Bên ngoài cửa sổ, màn đêm đã buông xuống hoàn toàn.
Tại nghĩa trang bên cạnh, những bóng ma bắt đầu trồi lên khỏi mặt đất, lượn lờ quanh hàng rào sắt của Oakhaven. Chúng thì thầm với nhau đầy tò mò về luồng sức mạnh Phượng Hoàng vừa xuất hiện.
Và ngôi nhà Oakhaven, với những ô cửa sổ tối tăm như những hốc mắt rỗng, dường như đang mỉm cười. Một nụ cười méo mó, chào đón thêm một sinh vật bóng tối nữa gia nhập vào gia đình quái đản này.
Con Sói Cô Độc sắp đến. Và bầy đàn của nó đang chờ sẵn để dạy nó cách hú dưới ánh trăng máu của Backlund.