-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 13: Thiết Giáp Hạm, Luật Pháp Và Canh Bạc Của Kẻ Thắng Cuộc
Chương 13: Thiết Giáp Hạm, Luật Pháp Và Canh Bạc Của Kẻ Thắng Cuộc
Trời trưa, nhưng không có mặt trời.
Bầu trời màu chì đè nặng xuống mặt biển xám ngoét như nắp quan tài khổng lồ. Không khí đặc quánh mùi dầu máy, than đá và một thứ mùi kim loại lạnh lẽo, xa lạ hoàn toàn với thế giới phép thuật.
Harry đứng ở mũi tàu, tay nắm chặt lan can gỗ sồi đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không nhìn thấy gì ngoài sương mù, nhưng cậu cảm thấy nó. Một áp lực vô hình đang bóp nghẹt lồng ngực, giống như cảm giác khi đối mặt với Giám ngục Azkaban, nhưng khô khốc và lý trí hơn nhiều.
“Nó đang đến,” Cedric thì thầm, giọng run rẩy. “Dưới chân chúng ta… không phải nước. Là sắt thép.”
The Last Fortune đột ngột rung lên bần bật, tiếng gỗ cọt kẹt như rên rỉ trong đau đớn.
Từ màn sương xám đặc quánh phía trước, một con quái vật khổng lồ từ từ lộ diện.
Không phải tàu ma. Không phải rồng.
Đó là một toà thành di động bằng thép đen trùi trũi, dài hơn trăm mét, không buồm, không dây thừng. Những ống khói khổng lồ phun lên cột khói đen kịt, che lấp cả một góc trời. Những tháp pháo xoay tròn chầm chậm, nòng súng đen ngòm như những con mắt tử thần vô cảm.
Trên mũi tàu khắc dòng chữ bằng đồng thau lạnh lẽo: THE PRITZ HAMMER (Búa Tạ Pritz).
Đại diện cho sức mạnh hải quân tối thượng của Vương quốc Loen – một Thiết giáp hạm bọc thép.
“DỪNG LẠI.”
Một giọng nói vang lên.
Không phải qua loa phóng thanh. Nó vang lên trực tiếp trong não bộ, trong mạch máu, trong từng thớ cơ của họ.
Nó không phải là lời yêu cầu. Nó là Luật.
Harry cảm thấy đầu gối mình nhũn ra. Cánh tay cầm đũa phép buông thõng xuống như thể trọng lực vừa tăng lên gấp mười lần. Một ý nghĩ duy nhất xâm chiếm tâm trí cậu: Đầu hàng. Kháng cự là phạm pháp. Phục tùng là lẽ phải.
Regulus Black ngã khuỵu xuống sàn tàu. Máu Huyết tộc cao quý trong người anh sôi lên sùng sục, nhưng cơ thể lại cứng đờ như tượng đá. Anh cắn chặt môi đến bật máu để không quỳ xuống hoàn toàn.
Snape vẫn đứng, nhưng khuôn mặt ông tái mét. Bức tường Occlumency (Bế quan Bí thuật) kiên cố của ông đang xuất hiện những vết nứt chằng chịt. Ông đang đối mặt với một thứ sức mạnh không tấn công vào cảm xúc, mà áp đặt trật tự lên tư duy.
Trên đài chỉ huy cao vút của con tàu thép, một bóng người bước ra.
Hắn mặc quân phục Hải quân Loen trắng tinh, cầu vai vàng rực rỡ. Mái tóc bạc cắt ngắn gọn gàng, khuôn mặt góc cạnh như được tạc từ đá cẩm thạch.
Chuẩn tướng Aulis. Con đường Thẩm Phán (Arbiter) – Sequence 4: Bán Thần (Demigod).
Hắn không nhìn xuống bằng sự tức giận. Hắn nhìn xuống bằng sự phán xét.
Trên tay hắn là tờ lệnh truy nã 500 bảng. Hắn lật nhẹ nó, tiếng giấy sột soạt vang lên rõ mồn một giữa biển khơi im lặng, như tiếng búa gõ xuống bàn xử án.
“Ta đã nghĩ kẻ dám đốt kho của Ludwell phải là một tên hải tặc lão luyện,” Aulis nói, giọng bình thản nhưng vang vọng như sấm rền. “Hóa ra chỉ là một đám trẻ ranh chơi trò cướp biển.”
Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay hướng về phía The Last Fortune.
“Nhân danh Luật Pháp, ta tước bỏ quyền di chuyển của các ngươi.”
Lập tức, cánh buồm đen của con tàu Harry rũ xuống, xẹp lép như bị rút hết không khí. Sóng biển xung quanh con tàu lặng đi, phẳng lì như mặt gương. Thời gian và không gian dường như bị đóng băng bởi ý chí của vị Bán Thần.
Chỉ có một người vẫn đứng thẳng, không hề run rẩy.
Trafalgar Trelawney.
Dưới lớp mặt nạ bạc, đôi mắt cậu sáng lên một màu thủy ngân kỳ dị. Tay phải cậu đút trong túi áo, ngón tay cái miết mạnh lên mặt con lắc Pendulum, mạnh đến mức cạnh sắc của pha lê cứa vào da thịt, máu tươi thấm đẫm dây bện bạc.
“Ngài đánh giá quá thấp sự hỗn loạn của định mệnh rồi, thưa Chuẩn tướng,” Trafalgar thì thầm, lời nói tan vào gió nhưng mang theo sức nặng của một lời nguyền.
Cậu búng một đồng xu vàng dính máu lên trời.
“Xác suất hỏng hóc: 100%.”
Trong khoang máy hầm hập nóng của The Pritz Hammer, một con ốc vít nhỏ bé ở van áp suất chính – sau hàng vạn vòng quay hoàn hảo – bỗng nhiên nứt ra một vết nhỏ xíu.
Chỉ một vết nứt.
Nhưng nó nằm ở vị trí hiểm yếu nhất.
XÌ… Ì… Ì…
Hơi nước áp suất cao phun ra, làm mờ mắt kính của người thợ máy đang đứng gần cần gạt điều khiển. Anh ta hoảng hốt, trượt chân ngã vào bánh lái phụ.
Con tàu thép khổng lồ, đang lừng lững áp sát, bỗng nhiên rung lên bần bật rồi ngoặt gấp sang trái một góc 15 độ.
Cùng lúc đó, Mercury đang run rẩy bám trên cột buồm bỗng hét lên một tiếng chói tai, ném mạnh chiếc đồng hồ quả quýt bằng vàng (vừa trộm được) về phía tàu địch.
“Trả lại cho mày nè!”
Chiếc đồng hồ bay vèo qua khoảng không, đập trúng nòng pháo chính đang quay về phía họ. Một viên đạn pháo vừa được nạp vào bị kẹt lại do chấn động nhỏ.
KÉT…
Pháo thủ trẻ tuổi trên tàu thép hoảng loạn bóp cò.
ĐÙNG!
Không phải tiếng nổ đầu nòng. Đó là tiếng nổ nòng.
Khẩu pháo chính của The Pritz Hammer nổ tung ngay tại chỗ, kéo theo một chuỗi nổ dây chuyền các hòm đạn trên boong trước. Khói đen và lửa đỏ bùng lên, che khuất tầm nhìn của vị Chuẩn tướng.
Sự áp đặt của “Luật Pháp” bị gián đoạn trong tích tắc.
“Snape! Ngay bây giờ!” Trafalgar gầm lên, máu mũi bắt đầu chảy ròng ròng xuống cằm cậu – cái giá của việc thao túng vận mệnh một Bán Thần.
Snape, thoát khỏi áp lực tinh thần, vung tay ném mạnh một lọ thủy tinh đen ngòm xuống biển.
“Nox Aeterna!” (Bóng Tối Vĩnh Cửu).
Lọ thuốc vỡ tan. Một màn đêm nhân tạo bùng lên từ mặt nước, đen đặc và nhớp nháp như mực, nuốt chửng The Last Fortune.
Harry, cảm thấy sức mạnh trở lại đôi tay, chĩa đũa phép vào cánh buồm rũ rượi.
“Ventus Maxima!” (Gió Lốc).
Một luồng gió phép thuật cực mạnh thổi căng phồng cánh buồm.
Cedric, quỳ mọp xuống sàn, đập hai tay xuống gỗ, truyền năng lực Kẻ Đào Mộ vào thân tàu.
“Hóa cứng!”
Mặt biển phía sau đuôi tàu đóng băng tức thì thành một tấm khiên băng, tạo đà trượt cho con tàu lao đi.
Regulus lao tới bánh lái, đôi mắt đỏ rực, gân tay nổi lên cuồn cuộn. Anh bẻ lái một góc chết người, đưa con tàu lách qua khe hở duy nhất giữa màn khói và xác tàu thép.
VÙ…
Con tàu gỗ lao vút đi như một mũi tên được giải phóng khỏi dây cung.
Trên đài chỉ huy, Chuẩn tướng Aulis gạt đám khói đen trước mặt. Quân phục trắng của hắn lấm tấm bụi than.
Hắn nhìn xuống mặt biển trống trơn, nơi con mồi vừa biến mất. Đôi mắt xám lạnh lẽo nheo lại. Hắn không tức giận, hắn ngạc nhiên.
“Thao túng xác suất…” hắn lẩm bẩm. “Con đường Vận Mệnh? Thú vị.”
Hắn giơ tay lên, định giáng một đòn trừng phạt xuống vùng biển xa xa.
Nhưng rồi hắn dừng lại. Hắn nhìn thấy hướng đi của con tàu nhỏ bé kia.
“Bansy…”
Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười tàn nhẫn.
“Để chúng đi. Không cần tốn đạn dược. Nơi đó sẽ thay ta thi hành án tử.”
The Last Fortune lao đi trong cơn bão tố nhân tạo, bỏ lại con quái vật thép phía sau.
Họ chạy suốt ba giờ đồng hồ không nghỉ, cho đến khi bầu trời chuyển sang màu tím bầm của hoàng hôn.
Regulus buông bánh lái, ngã vật ra sàn tàu, thở hổn hển như một người chết đuối vừa vớt lên bờ.
Snape ngồi dựa lưng vào thùng nước, tay run run lấy ra một lọ thuốc an thần, uống cạn một hơi. Lần đầu tiên, Harry thấy vị giáo sư đáng sợ của mình trông mong manh đến thế.
Cedric vẫn quỳ ở góc tàu, lẩm bẩm những lời cầu nguyện vô nghĩa, mắt mở to nhìn chằm chằm vào khoảng không.
Harry vịn vào lan can, nhìn lại phía sau. Biển cả mênh mông, trống vắng. Con tàu thép đã biến mất, nhưng nỗi sợ hãi nó để lại vẫn còn đọng lại trong không khí lạnh buốt.
Trafalgar ngồi bệt xuống mũi tàu. Chiếc mặt nạ bạc đã được tháo ra, để lộ khuôn mặt Tristan nhợt nhạt không còn chút máu. Máu khô vẫn còn vương trên khóe miệng và mũi cậu.
Mercury nằm rũ rượi trên vai cậu, bộ lông xám xịt, không còn chút sức sống nào để đùa cợt.
“Papa…” con Niffler thều thào. “Hết sạch rồi… May mắn hết sạch rồi…”
“Ừ,” Tristan đáp, giọng khàn đặc, nhắm nghiền mắt. “Ta vừa dùng hết vận may của cả tháng rồi. Từ giờ… chúng ta sẽ là những kẻ xui xẻo nhất đại dương.”
Cậu mở tấm bản đồ cũ kỹ ra. Ngón tay dính máu lướt trên mặt giấy da dê, dừng lại ở một điểm duy nhất mà dòng hải lưu đang cuốn họ tới.
Một hòn đảo nhỏ, bị bao phủ bởi những đám mây hình đầu lâu.
Cảng Bansy.
Gió đột ngột đổi chiều. Nó không còn mang mùi biển nữa. Nó mang mùi của đất ẩm, mùi của sương mù và… mùi của những bức thư cũ.
Tích… Tách… Tích… Tách…
Một âm thanh lạ lùng vang lên trong không trung, giống như tiếng máy đánh chữ, lại giống như tiếng răng va vào nhau cầm cập.
Bịch.
Một con hải âu rơi xuống boong tàu ngay trước mặt Harry. Nó đã chết, nhưng đôi mắt vẫn mở trừng trừng trắng dã. Trong cái mỏ vàng của nó ngậm chặt một mảnh giấy nhàu nát.
Harry run run cúi xuống, gỡ mảnh giấy ra.
Chữ viết trên đó đỏ như máu, nguệch ngoạc và điên loạn:
“Gửi những vị khách không mời… Thời tiết hôm nay: Mưa máu, có khả năng xảy ra mất đầu rải rác. Chào mừng đến với Bansy – nơi Luật Pháp của các ngươi chỉ là giấy lộn.”
Harry ngẩng lên.
Phía chân trời, trong màn sương tím bầm, những ngọn đèn hải đăng của Cảng Bansy bắt đầu nhấp nháy.
Chúng không phát ra ánh sáng vàng ấm áp.
Chúng phát ra ánh sáng đỏ lòm, chớp tắt liên hồi như nhịp tim của một con quái vật đang hấp hối.