Mê Truyện Chữ
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • Truyện Audio
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
    • Truyện Full
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • Truyện Audio
Prev
Next
gia-toc-tu-luyen-toan-vien-dai-ac-nhan

Gia Tộc Tu Luyện: Toàn Viên Đại Ác Nhân

Tháng 12 24, 2025
Chương 465: Đại kết cục chi thần sen chân tướng (chương cuối) (2) (2) Chương 465: Đại kết cục chi thần sen chân tướng (chương cuối) (2) (1)
than-de-vo-thuong

Vô Thượng Thần Đế

Tháng 12 10, 2025
Chương 6517: Minh Tiêu tông tam trưởng lão Chương 6516: Tinh Linh Kim Long
quy-tac-quai-dam-nguoi-nha-cua-ta-khong-binh-thuong.jpg

Quy Tắc Quái Đàm: Người Nhà Của Ta Không Bình Thường

Tháng 1 22, 2025
Chương 600. Khủng bố tửu quán phiên bên ngoài Chương 599. Võ Thị gia tộc phiên bên ngoài
tai-tu-tien-gioi-thu-phe-pham-ta-lang-le-vo-dich.jpg

Tại Tu Tiên Giới Thu Phế Phẩm Ta, Lặng Lẽ Vô Địch

Tháng 1 29, 2026
Chương 415: Chém giết cự viên Chương 414: Môn công pháp này cho ta một phần
nghich-thien.jpg

Nghịch Thiên

Tháng 1 21, 2025
Chương 3232. Cuối cùng dung hợp, khởi đầu mới Chương 3231. Bắc Tôn giáng lâm (2)
bat-dau-vo-han-tai-nguyen-ta-che-tao-chu-thien-de-nhat-tong.jpg

Bắt Đầu Vô Hạn Tài Nguyên, Ta Chế Tạo Chư Thiên Đệ Nhất Tông

Tháng 1 30, 2026
Chương 260: Tu La Thể Giang Phong Chương 259: đưa tặng kết tinh
hanh-phuc-vo-hiep.jpg

Hạnh Phúc Võ Hiệp

Tháng 1 23, 2025
Chương 74. Nói đến phần cuối (3) Chương 73. Nói đến phần cuối (2)
ta-the-noi-tram-quy-di-dem.jpg

Ta Thể Nội Trăm Quỷ Đi Đêm

Tháng 1 24, 2025
Chương 321. Xong bản lời cuối sách Chương 320. Ngươi nhìn lên đến rất không tệ
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 128: Giao Dịch Với Những Bóng Ma Quý Tộc
Prev
Next
Đang tạo... 0%

Chương 128: Giao Dịch Với Những Bóng Ma Quý Tộc

Khu Hillston, nơi được mệnh danh là lá phổi xanh và cái ví vàng của Backlund, chào đón buổi sáng bằng sự tĩnh lặng trịch thượng. Sương mù ở đây dường như cũng loãng hơn, lịch sự hơn, không dám bám bẩn lên những bộ vest đuôi tôm được cắt may tỉ mỉ hay những chiếc váy crinoline đắt tiền của tầng lớp thượng lưu.

Tại số 15 Phố Pesale, tấm biển đồng thau được đánh bóng loáng, khắc dòng chữ uốn lượn đầy kiêu hãnh: “Công ty Bất động sản Hoàng gia & Cho thuê Hạng sang Crump”.

Bên trong văn phòng được ốp gỗ sồi màu trầm, Silas Crump đang nhâm nhi tách trà Earl Grey thượng hạng, đôi mắt híp lại sau cặp kính một tròng, soi xét danh sách những khách hàng tiềm năng. Silas tự hào mình có chiếc mũi của một con chó săn tiền và đôi mắt của một con kền kền. Ông ta có thể phân biệt được đâu là đám “trọc phú” (New Money) – những kẻ giàu lên nhờ than đá và đường sắt, thích dát vàng lên răng để che giấu xuất thân thấp kém; và đâu là “quý tộc lâu đời” (Old Money) – những kẻ mà sự kiêu ngạo đã ngấm vào tủy xương, coi tiền bạc chỉ là công cụ thô thiển để duy trì quyền lực vĩnh cửu.

Silas thích phục vụ loại thứ hai hơn. Vì họ ít mặc cả, và nỗi sợ hãi tinh tế mà họ mang lại khiến ông ta hưng phấn một cách kỳ lạ.

Leng keng.

Chiếc chuông gió ở cửa ra vào vang lên, nhưng âm thanh của nó dường như bị một bàn tay vô hình bóp nghẹt ngay lập tức, không ngân nga trong trẻo như thường lệ mà tắt ngấm, để lại một khoảng lặng đáng sợ.

Silas ngẩng đầu lên. Và trong một khoảnh khắc, ông ta cảm thấy nhiệt độ trong phòng tụt xuống đột ngột, như thể ai đó vừa mở toang cửa hầm băng.

Không khí trở nên đặc quánh, nặng nề, đè ép lên lồng ngực. Mùi thơm thanh tao của trà Earl Grey bị lấn át tàn bạo bởi một mùi hương lạ lùng – sự pha trộn giữa mùi thuốc sát trùng lạnh lẽo của bệnh viện, mùi xì gà thượng hạng nồng nàn, và một thứ mùi kim loại rỉ sét thoang thoảng đâu đó… giống như mùi máu khô.

Một đoàn người bước vào.

Đi đầu là một gã đàn ông trung niên thấp đậm, mặc bộ vest quản gia màu đen tuyền được cắt may hoàn hảo đến từng đường kim mũi chỉ. Gã đeo găng tay trắng, nhưng cách gã bước đi lại toát lên sự nguy hiểm của một con thú săn mồi đang cố gắng kìm nén bản năng hoang dã trong bộ quần áo con người. Gã ngậm một điếu xì gà chưa châm lửa ở khóe miệng, đôi mắt xám tro lạnh lẽo quét qua căn phòng như đang tìm kiếm những mối đe dọa tiềm tàng… hoặc con mồi.

Gã đẩy một chiếc xe lăn bằng đồng thau đồ sộ, thiết kế theo phong cách cơ khí hơi nước phức tạp, với những bánh răng nhỏ xíu bằng vàng đang xoay chuyển và rít lên khe khẽ trong sự im lặng.

Ngồi trên xe là một người đàn ông trạc tuổi ngũ tuần, mái tóc bạch kim chải ngược ra sau đầy uy nghi. Đôi chân ông ta được phủ kín bởi tấm chăn dạ dày cộm màu xanh rêu. Gương mặt ông ta thanh tú, nhợt nhạt như sáp nến, toát lên vẻ ốm yếu bệnh tật nhưng lại sở hữu một đôi mắt sâu thẳm sau tròng kính hình bán nguyệt – đôi mắt dường như đang nhìn thấu tâm can đen tối và những bí mật nhỏ nhen nhất của Silas.

Bên cạnh xe lăn, một quý ông cao gầy, mặc áo choàng đen cổ dựng cao quá cằm, tay cầm cây gậy batoong đầu rắn bằng bạc, bước đi với nhịp điệu cộp… cộp… đều đặn xuống sàn gỗ. Mỗi tiếng gõ vang lên đanh gọn như một mũi đinh đóng vào màng nhĩ Silas.

Theo sau họ là hai thanh niên trẻ và một cái bóng đen thấp bé lẩn khuất ở góc phòng tối tăm nhất.

Silas nuốt khan, cổ họng khô khốc. Kinh nghiệm hàng chục năm mách bảo ông ta rằng đây không phải là khách hàng bình thường. Đây là những con cá mập trắng cổ đại vừa trồi lên từ đại dương sâu thẳm.

“Chào… chào mừng các ngài,” Silas đứng dậy, cố gắng giữ giọng nói không run rẩy và chỉnh lại chiếc kính một tròng. “Tôi là Silas Crump. Tôi có thể giúp gì cho các quý ngài?”

Người quản gia – Regulus Black trong vai Logan Arcturus – không trả lời ngay. Hắn thong thả tháo chiếc găng tay bên phải ra, để lộ bàn tay với những khớp xương to bè, đầy sức mạnh và lông lá rậm rạp. Hắn gõ nhẹ những móng tay được cắt tỉa gọn gàng nhưng sắc bén lên mặt bàn gỗ gụ bóng loáng.

Cạch. Cạch.

“Chủ nhân ta cần một nơi ở,” giọng Logan trầm thấp, gầm gừ như tiếng sấm rền từ xa vọng lại, mang theo sự đe dọa ngầm. Hắn không nhìn Silas, mà nhìn vào khoảng không vô định. “Yên tĩnh. Rộng lớn. Và quan trọng nhất… tách biệt hoàn toàn với đám dân đen ồn ào ngoài kia.”

Hắn quay sang, ánh mắt sắc như dao cạo chiếu tướng Silas, khiến ông ta rùng mình: “Gia tộc Dumbledore vừa trở về từ thuộc địa Nam Đại Lục. Chúng tôi cần mặt bằng để mở một Học viện Tư thục cho những đứa trẻ… đặc biệt. Ông hiểu ý ta chứ? Chúng tôi cần sự riêng tư tuyệt đối.”

“Dumbledore…” Silas lẩm bẩm cái tên này. Nó nghe lạ tai, không có trong Sách Quý Tộc Loen, nhưng lại mang âm hưởng của sự cổ kính và quyền uy không thể chối cãi. Chắc chắn là một dòng dõi quý tộc ẩn dật nào đó vừa trở lại.

“Tất nhiên, tất nhiên rồi,” Silas vội vã lật cuốn catalogue bọc da dày cộm trên bàn. “Tôi có những lựa chọn tốt nhất Backlund dành cho các ngài.”

Ông ta đẩy cuốn catalogue về phía chiếc xe lăn, tay hơi run.

Tristan Prewett – trong vai Xavier Percival Dumbledore – không cử động tay. Cậu chỉ khẽ gật đầu, một cử chỉ nhỏ nhưng đầy quyền lực. Người đàn ông cầm gậy đầu rắn – Snape trong vai Bác sĩ Erik – tiến lên một bước, dùng đầu gậy bạc lạnh lẽo lật giở từng trang giấy thay cho chủ nhân.

“Lâu đài Grimm,” Silas giới thiệu khi trang giấy dừng lại ở hình ảnh một tòa lâu đài đá đen sì, u ám nằm cheo leo trên vách núi. “Kiến trúc Gothic từ Kỷ thứ Tư. Tường đá dày một mét, có hầm ngục… à không, hầm rượu rộng lớn. Hệ thống phòng thủ kiên cố như pháo đài.”

Đôi mắt của Logan sáng lên một tia thích thú hiếm hoi. Hắn hít một hơi sâu, như thể ngửi thấy mùi ẩm mốc, bụi bặm và bóng tối quen thuộc của Grimmauld Place toát ra từ bức ảnh. “Kết cấu tốt. Rất chắc chắn. Ta thích những bức tường dày. Nó giữ được bí mật.”

“Vớ vẩn,” Bác sĩ Erik cắt ngang thô bạo, giọng nói lạnh lùng và sắc bén như dao mổ phẫu thuật. Hắn dùng đầu gậy gõ mạnh vào bức ảnh, để lại một vết hằn trên giấy. “Quá ẩm thấp. Xương khớp của Giáo sư Xavier không thể chịu được hơi lạnh từ đá tảng ngàn năm. Hơn nữa, nó nằm ở vùng núi phía Bắc, quá xa trung tâm để thu hút… những học viên tiềm năng. Ngươi muốn giết chết bệnh nhân của ta sao, tên quản gia ngu ngốc?”

Hắn lật sang trang tiếp theo với vẻ khinh bỉ. Một căn biệt thự phố (City Villa) hiện đại với vườn hoa rực rỡ dưới ánh mặt trời chói chang.

“Cái này thì sao?” Một giọng nói rụt rè, run rẩy vang lên.

Harry Potter – trong vai Scott James Evans – bước lên. Cậu đeo chiếc kính râm tròn màu đỏ sẫm che kín đôi mắt. Cậu vươn tay ra, những ngón tay gầy guộc run rẩy chạm vào hình ảnh vườn hoa hướng dương vàng rực.

“Nó… nó có vẻ ấm áp,” Scott thì thầm, khao khát trong giọng nói là không thể che giấu. Là một Sequence 8 Light Supplicant, bản năng của cậu luôn hướng về phía mặt trời, về phía ánh sáng rực rỡ và thanh tẩy để xoa dịu những lời thì thầm điên loạn đang cào cấu trong đầu. “Nhiều ánh sáng… tốt cho việc vẽ tranh… tốt cho tâm hồn…”

Vút.

Cây gậy đầu rắn của Erik chặn ngang tay Scott, gạt phắt cậu ra tàn nhẫn.

“Im lặng, Scott,” Erik rít lên, ánh mắt đen thẫm xoáy sâu vào đôi kính râm đỏ của chàng trai trẻ, chứa đựng sự cảnh cáo nghiêm khắc. “Đừng để sự ủy mị yếu đuối của cậu làm hỏng việc. Ánh sáng mạnh chỉ khiến đôi mắt bệnh tật của cậu mù lòa nhanh hơn thôi. Cậu muốn trở thành phế nhân sao?”

Hắn quay sang Silas, giọng điệu đầy vẻ chán ghét và trịch thượng: “Quá nhỏ. Cậu ta là nghệ sĩ, nhưng cũng là kẻ ngốc. Chúng tôi cần không gian cho một Học viện, không phải cái lồng chim sặc sỡ. Ông định để chúng tôi dạy học sinh trong nhà xí à?”

Scott co rúm người lại, ôm lấy cánh tay bị đánh đau, lùi về phía sau lưng Cedric – Warren Amos – người đang nở nụ cười hòa giải đầy vẻ công nghiệp và vô hồn.

Silas quan sát màn kịch gia đình này với sự tò mò xen lẫn sợ hãi tột độ. Một ông chủ tật nguyền quyền lực bí ẩn, một quản gia hoang dã hung dữ, một bác sĩ kiểm soát độc đoán tàn nhẫn, và một nghệ sĩ trẻ yếu đuối bị kìm kẹp. Một tổ hợp kỳ quái đến rợn người.

“Vậy thì…” Silas hắng giọng, quyết định tung ra con át chủ bài cuối cùng. Một bất động sản “khó nuốt” mà ông ta đã chôn vùi dưới đáy danh sách suốt ba năm nay vì không ai dám mua.

“Tôi có một viên ngọc quý. Nhưng nó khá… đặc biệt. Dành cho những người thực sự hiểu giá trị của sự tĩnh lặng.”

Ông ta lật đến trang cuối cùng.

Trang viên Oakhaven.

Một khu đất khổng lồ nằm ở rìa Bắc Borough, nơi giao thoa giữa sự phồn hoa của thành phố và sự hoang vu ảm đạm của ngoại ô. Tòa nhà chính là một kiến trúc cổ điển thời Victoria màu xám tro, được bao quanh bởi một khu rừng sồi già cỗi với những cành cây khẳng khiu như móng vuốt và những bức tường rào sắt nhọn hoắt cao vút.

“Diện tích rộng gấp ba lần Lâu đài Grimm,” Silas thuyết trình, giọng hạ thấp đầy vẻ bí mật. “Có rừng riêng để săn bắn. Một nhà kính thực vật khổng lồ bằng kính và thép – hơi cũ nhưng khung còn rất tốt, thích hợp trồng dược liệu. Có hồ nước tự nhiên sâu thăm thẳm.”

“Và…” Silas ngập ngừng, quan sát biểu cảm của nhóm khách, “Nó nằm ngay cạnh Nghĩa trang Tưởng niệm Backlund – nghĩa trang lớn nhất thành phố. Chỉ cách một bức tường đá.”

“Giá của nó rất cao vì diện tích,” Silas vội vã giải thích khi thấy không khí trùng xuống, sợ bị từ chối, “Nhưng… vị trí cạnh người chết khiến nhiều người e ngại. Có tin đồn về… những tiếng khóc đêm và sương mù không tan bao phủ quanh năm.”

Tristan, người nãy giờ vẫn ngồi im như tượng sáp, bỗng nhiên cử động.

Cậu nhấc bàn tay gầy guộc lên khỏi lớp chăn dạ. Một đồng xu vàng xuất hiện giữa những ngón tay thon dài của cậu, lấp lánh một cách ma mị dưới ánh đèn khí gas.

“Những người hàng xóm… yên tĩnh,” Tristan nói, giọng nói nhẹ bẫng, êm ái nhưng lại khiến Silas lạnh toát sống lưng, như có một luồng gió âm ty thổi qua gáy. “Ta thích sự yên tĩnh, ông Crump ạ.”

Ping.

Đồng xu được búng lên cao, xoay tít trong không trung, vẽ nên một vòng cung của định mệnh rồi rơi xuống mu bàn tay Tristan một cách hoàn hảo.

Cậu không mở tay ra xem là mặt sấp hay mặt ngửa. Cậu không cần xem. Là một Sequence 4 Misfortune Mage (Pháp sư Tai họa) cậu cảm nhận được sự hội tụ của các dòng chảy vận mệnh đen tối và hỗn loạn tại nơi đó.

Nghĩa trang. Nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mỏng manh nhất. Một mỏ vàng nguyên liệu linh tính cho Midnight Poet (Nhà thơ Nửa đêm) như Snape, và là sân chơi lý tưởng để giao tiếp với các linh hồn cho Spirit Medium (Thầy Đồng) như Cedric. Và quan trọng hơn, những người chết không bao giờ tọc mạch chuyện của người sống. Họ là những người giữ bí mật trung thành nhất.

“Chính là nó,” Tristan tuyên bố, giọng chắc nịch như một bản án không thể kháng cáo. “Người chết luôn là những hàng xóm tốt bụng và lịch thiệp hơn người sống rất nhiều.”

Khóe môi Bác sĩ Erik nhếch lên một nụ cười nửa miệng, đầy vẻ hài lòng tàn nhẫn. “Không khí ở đó sẽ rất trong lành… theo cách riêng. Tốt cho phổi của ngài, Hiệu trưởng. Âm khí sẽ nuôi dưỡng ngài.”

Tristan ra hiệu nhẹ bằng ngón tay.

Regulus bước tới, thò tay vào túi áo trong của bộ vest quản gia. Không phải séc ngân hàng, không phải giấy tờ tín dụng. Hắn lôi ra một túi vải nhung màu đỏ sẫm nặng trịch.

Rầm.

Hắn ném cái túi lên bàn làm việc của Silas, làm rung chuyển cả cốc trà Earl Grey. Miệng túi bung ra, để lộ những thỏi vàng ròng lấp lánh, bên trên khắc những gia huy cổ xưa lạ lẫm (thực ra là vàng từ kho báu hải tặc được biến đổi bằng thuật giả kim sơ cấp).

“Tiền cọc,” Logan nói cộc lốc, giọng khàn đặc. “Chúng tôi dọn vào ngay tối nay. Chuẩn bị giấy tờ đi. Ngay lập tức.”

Silas choáng váng nhìn đống vàng. Mắt ông ta hoa lên. Ông ta chưa bao giờ thấy ai mua nhà kiểu này. Không mặc cả. Không kiểm tra hiện trạng. Chỉ có vàng ròng và quyền lực áp đặt tuyệt đối.

“Vâng… vâng thưa ngài!” Silas run rẩy, tay vơ lấy cây bút lông ngỗng, mực bắn cả ra tay. “Về vấn đề nhân sự… Tôi có thể giới thiệu một Quản gia chuyên nghiệp từ Hiệp hội Hoàng gia để quản lý trang viên, và…”

“Không.”

Tiếng gầm gừ của Logan cắt ngang, khiến ngòi bút của Silas gãy đôi đánh “tách” một tiếng.

Regulus cúi xuống, mặt đối mặt với Silas, khoảng cách gần đến mức Silas có thể nhìn thấy những tia máu trong mắt hắn. Hơi thở nồng mùi khói thuốc và sự nguy hiểm phả vào mặt người môi giới.

“Không có người lạ nào được phép bước chân vào quản lý gia đình này. Ta là Quản gia. Và ta là duy nhất.”

Ánh mắt hắn lóe lên một tia đỏ rực của ma cà rồng đói khát, sát khí của một Sequence 6 Potions Professor bùng lên trong khoảnh khắc, khiến Silas cảm thấy cổ họng mình như đang bị ai đó bóp nghẹt, không thở nổi.

“Chúng tôi chỉ cần người làm vườn, đầu bếp và vài đứa hầu gái lo việc vặt bên ngoài,” Logan tiếp tục, giọng đe dọa trầm thấp. “Tìm những kẻ biết giữ mồm miệng. Những kẻ câm điếc thì càng tốt. Hiểu chưa?”

Ở góc phòng, cái bóng đen trùm kín mít nãy giờ vẫn im lặng bỗng cử động. Đó là Kurt – gia tinh Dobby trong lốt người. Hắn khẽ rít lên một tiếng khec khec đầy phấn khích. Hắn đang hình dung ra việc sẽ “huấn luyện” đám gia nhân loài người mới theo tiêu chuẩn khắc nghiệt của gia tinh: không nghỉ ngơi, không kêu ca, và tôn thờ “Gia tộc Dumbledore” như thần thánh.

“Tôi… tôi hiểu rồi,” Silas lắp bắp, mồ hôi ướt đẫm lưng áo sơ mi. “Tôi sẽ lo liệu ngay… những người kín tiếng nhất Backlund.”

Mười lăm phút sau.

Silas Crump đứng bên cửa sổ, tay vẫn còn run, nhìn theo chiếc xe ngựa màu đen đang lăn bánh rời đi, hòa vào dòng xe cộ đông đúc nhưng vẫn toát lên vẻ cô độc đáng sợ. Đó là những vị khách kỳ dị và ám ảnh nhất mà ông ta từng gặp trong đời môi giới của mình.

Trên bàn làm việc, tờ hợp đồng mua bán vẫn còn ướt mực. Chữ ký ở cuối trang được viết bằng nét chữ bay bướm, cổ điển nhưng sắc sảo và đầy quyền uy:

Xavier Percival Dumbledore.

“Dumbledore…” Silas lẩm bẩm, tay run rẩy vuốt ve những thỏi vàng lạnh lẽo để trấn an bản thân. Cái tên nghe như tiếng sấm rền vọng lại từ một kỷ nguyên đã mất, vừa xa lạ vừa quen thuộc một cách đáng sợ.

Ông ta rùng mình, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng dù lò sưởi trong phòng đang cháy rực.

“Mình có cảm giác…” Silas thì thầm với chính mình, nuốt nước bọt khó nhọc, “như vừa bán nhà cho Quỷ Dữ vậy.”

Chiếc xe ngựa khuất dần vào màn sương mù dày đặc hướng về phía Bắc, về phía Nghĩa trang Tưởng niệm, nơi những ngôi mộ đá lạnh lẽo và những linh hồn lang thang đang chờ đợi những chủ nhân mới của chúng.

Tại Trang viên Oakhaven, bóng tối không phải là kẻ thù. Nó là tấm màn nhung hoàn hảo để che giấu những con quái vật đang khoác lên mình bộ cánh của quý tộc.

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tai-ha-chi-muon-cuop-di-cac-vi-dai-bao-kiem.jpg
Tại Hạ Chỉ Muốn Cướp Đi Các Vị Đại Bảo Kiếm
Tháng 1 11, 2026
hac-yeu-dao
Long Hổ Đạo Chủ
Tháng mười một 16, 2025
ai-bao-nguoi-tim-han-coi-boi-han-ngu-hanh-that-duc
Ai Bảo Ngươi Tìm Hắn Coi Bói, Hắn Ngũ Hành Thất Đức
Tháng mười một 7, 2025
dai-tuyen-vo-thanh-tu-luyen-cong-them-diem-bat-dau
Đại Tuyên Võ Thánh
Tháng mười một 9, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved

Nghe Audio trên APP