Chương 127: Những Bóng Ma Bên Bến Cảng Sương Mù
Bình minh tại Backlund không bao giờ mang màu của hy vọng.
Nó là một vết loét nhờ nhợt rỉ ra từ đường chân trời phía Đông, bị bóp nghẹt bởi tầng tầng lớp lớp sương mù màu vàng ố – thứ di sản độc hại của hàng triệu ống khói nhà máy đang ngày đêm khạc nhổ vào bầu trời Vương quốc. Không khí đặc quánh, có vị mặn chát của muối biển Pritz trộn lẫn với vị chua loét của axit than đá và mùi tanh tưởi bốc lên từ hệ thống cống ngầm khổng lồ.
Tại một góc khuất tồi tàn của bến cảng, nơi những cần cẩu khổng lồ đứng im lìm như những bộ xương khủng long rỉ sét, một sự hiện diện phi lý vừa cập bến.
Con tàu The Last Fortune rung lên bần bật. Những mảng gỗ mục nát của nó rên rỉ, phát ra tiếng kêu ken két như tiếng nghiến răng của một sinh vật khổng lồ đang chịu đựng cơn đau thể xác tột cùng.
Đứng trước mũi tàu, một người phụ nữ với làn da trắng bệch lạ thường, mặc bộ đồng phục y tá màu xanh đen bó sát, chậm rãi nâng đũa phép lên. Đôi mắt cô không chớp, con ngươi dựng đứng co lại thành một khe hẹp sắc lạnh, vô cảm như loài bò sát.
“Reducio Maxima.”
Giọng cô rít qua kẽ răng, nghe giống tiếng trườn của loài rắn hơn là tiếng người.
Không có ánh sáng màu mè hay những tia chớp chói lòa thường thấy trong truyện cổ tích. Ma thuật tác động lên con tàu như một bàn tay vô hình bóp nát không gian thực tại. The Last Fortune vặn vẹo một cách grotesque. Những cột buồm gãy gập, boong tàu co rút lại, tiếng gỗ gãy vụn nghe rợn người như tiếng xương gãy hàng loạt. Trong nháy mắt, con tàu ma quái từng gieo rắc nỗi kinh hoàng trên biển Oravi giờ chỉ còn là một mô hình đồ chơi nhỏ xíu, nằm gọn lỏn và vô hại trong lòng bàn tay người phụ nữ.
Nagini lạnh lùng nhét nó vào chiếc túi y tế đeo bên hông, động tác thô bạo như thể vừa tống giam một con thú cưng nguy hiểm.
“Dọn dẹp xong,” cô nói, quay sang nhìn nhóm người đang đứng đợi trong sương mù dày đặc. “Thưa Giáo sư.”
Người được gọi là Giáo sư không đứng. Ông ta ngồi trên một chiếc xe lăn bằng đồng thau sáng bóng, được chế tác tinh xảo với hàng tá bánh răng và pít-tông hơi nước nhỏ xíu đang rít nhẹ khe khẽ theo từng nhịp thở.
Tristan Prewett – giờ đây là Xavier Percival Dumbledore – gật đầu nhẹ.
Mái tóc đen của cậu đã biến thành màu bạch kim, chải ngược ra sau đầy vẻ uy nghi. Đôi chân cậu được phủ kín bởi một tấm chăn len dạ dày cộm, che giấu sự bất động giả tạo. Gương mặt cậu thanh tú, nhợt nhạt như được tạc từ sáp nến, toát lên vẻ yếu ớt của một người bệnh tật lâu năm, nhưng đôi mắt ẩn sau tròng kính hình trăng khuyết lại sâu thẳm và tĩnh lặng như mặt hồ không đáy, nơi chứa đựng những bí mật của cả thế kỷ.
“Vào thành phố thôi,” Tristan nói. Giọng cậu nhẹ bẫng, nhưng lại vang vọng trực tiếp trong tâm trí của từng người, mang theo âm hưởng của Sequence 4 Misfortune Mage đang thao túng những sợi dây định mệnh vô hình. “Buổi diễn bắt đầu.”
Thomas, một gã công nhân bốc vác dậy sớm để kiếm chút tiền lẻ từ những chuyến tàu buôn lậu, đang co ro trong chiếc áo khoác rách rưới cạnh đống thùng hàng. Hắn dụi mắt, tự hỏi có phải hơi men rượu rẻ tiền tối qua vẫn còn chưa tan hay không.
Từ trong màn sương mù đặc quánh như súp đậu, một đoàn người kỳ dị bước ra. Tiếng bước chân của họ vang lên đều đặn, nhưng lại tạo ra cảm giác lệch nhịp với hơi thở của thành phố.
Đi đầu là một sinh vật… hay một con người? Thomas không chắc. Một kẻ thấp bé, lưng gù xuống trong chiếc áo trùm đầu rộng thùng thình che khuất hoàn toàn khuôn mặt. Hắn đang đẩy một chiếc xe lăn kim loại đồ sộ. Điều kỳ quái khiến Thomas nổi da gà là, mỗi khi chiếc xe lăn sắp cán qua một vũng nước bẩn hay ổ gà, cả người đẩy xe lẫn chiếc xe dường như bị “nhiễu” đi một nhịp – giống như một bức ảnh bị lỗi – và rồi xuất hiện trở lại ở phía trước vũng nước một cách hoàn hảo.
Không tiếng động. Không dấu vết.
Ngồi trên xe là một ông lão tóc trắng toát lên vẻ quý tộc nhưng ốm yếu đến mức dường như một cơn gió nhẹ cũng có thể thổi bay.
Hai bên xe lăn là hai người đàn ông mang khí chất hoàn toàn trái ngược, kẹp chặt lấy không gian xung quanh.
Bên trái là một quý ông mặc áo choàng đen cổ dựng, tay cầm cây gậy batoong có đầu chạm khắc hình rắn bạc tinh xảo. Gương mặt ông ta khắc khổ, lạnh lùng và kiêu ngạo đến mức tàn nhẫn. Ánh mắt ông ta quét qua những thanh sắt rỉ sét bên đường với một sự khinh bỉ tột độ, như thể ông ta là vua chúa đang nhìn vào đống rác rưởi. Thomas thề rằng khi ông ta đi ngang qua, những con ốc vít lỏng lẻo trên thùng hàng cạnh hắn tự động siết chặt lại, kêu “keng” một tiếng khô khốc.
Bên phải là một người đàn ông trung niên thấp đậm hơn, mặc bộ vest đuôi tôm của quản gia, đeo găng tay trắng tinh. Hắn ngậm một điếu xì gà, đốm lửa đỏ rực lập lòe trong sương mù. Hắn bước đi với sự uyển chuyển chết chóc của một con thú săn mồi bị nhốt trong bộ quần áo văn minh, đôi mắt sắc lẹm quan sát mọi ngóc ngách.
Theo sau họ là hai thanh niên trẻ tuổi. Một người có nụ cười thánh thiện đến mức giả tạo, mặc vest trắng kem không dính một hạt bụi than, tỏa ra hào quang ấm áp nhưng xa cách. Người còn lại…
Thomas rùng mình, lùi sâu hơn vào bóng tối.
Người thanh niên cuối cùng đeo một chiếc kính râm tròn màu đỏ sẫm, che kín đôi mắt. Cậu ta bước đi loạng choạng, tay bám chặt vào vai người thanh niên áo trắng, như thể ánh sáng ban mai yếu ớt và dơ bẩn kia đang làm cậu ta đau đớn tột cùng.
“Cẩn thận chút đi, cậu Evans,” gã đàn ông cầm gậy đầu rắn rít lên, giọng nói trầm thấp và sắc bén như tiếng kim loại cạo vào nhau. “Đừng để đôi mắt ‘nghệ thuật’ chết tiệt đó khiến cậu ngã xuống cống. Chúng ta không có thời gian để vớt cậu lên đâu.”
Thomas nín thở, ép sát người vào tường gạch lạnh lẽo, để cho “gánh xiếc quái dị” đó đi qua. Trực giác sinh tồn mách bảo hắn rằng nếu hắn lên tiếng, hay thậm chí chỉ cần thở mạnh, hắn sẽ biến mất vĩnh viễn trong sương mù Backlund mà không ai hay biết.
Nhóm Tristan dừng lại ở giao lộ dẫn vào khu Empress Borough, nơi có một bến xe ngựa công cộng vắng vẻ. Chỉ có một cỗ xe ngựa hai tầng cũ kỹ đang đỗ ở đó, con ngựa già gầy gò trơ xương sườn đang gặm máng cỏ khô mốc meo.
Gã đánh xe, một người đàn ông thô lỗ với hàm răng vàng khè và khuôn mặt đầy sẹo rỗ, nhổ toẹt bãi nước bọt xuống đất khi thấy nhóm khách hàng tiềm năng.
“Hết chỗ rồi,” gã xua tay thô bạo, ánh mắt đầy vẻ kỳ thị lướt qua làn da xanh xao của Nagini và cái dáng vẻ “tàn phế” của Tristan. “Ta không chở gánh xiếc quái thai vào khu quý tộc. Đi chỗ khác mà kiếm ăn. Cảng cá ở phía Đông hợp với lũ các người hơn đấy.”
Không khí xung quanh chợt lạnh xuống vài độ, nhưng không phải do gió biển.
Harry Potter – giờ là Scott James Evans – siết chặt nắm tay. Sau lớp kính râm màu đỏ ruby, đôi mắt cậu nóng rực lên. Là một Sequence 8 Light Supplicant (Kẻ Ca Ngợi Ánh Sáng) cậu có thể cảm nhận được sự nhơ nhuốc và ác ý trong linh hồn gã đánh xe, và bản năng muốn “thanh tẩy” nó bằng ngọn lửa thiêng liêng dâng trào mạnh mẽ.
Nhưng một bàn tay đeo găng trắng đặt mạnh lên vai cậu. Regulus – trong vai quản gia Logan – khẽ lắc đầu, phả một hơi khói thuốc nồng nặc vào mặt Harry để trấn tĩnh cậu, mùi thuốc lá thượng hạng át đi mùi sát khí.
Tristan không nói gì. Cậu chỉ khẽ gõ ngón tay trỏ lên tay vịn bằng đồng của chiếc xe lăn.
Cộc. Cộc.
Âm thanh nhỏ bé, chìm nghỉm giữa tiếng ồn ào xa xa của thành phố, nhưng trong thế giới tâm linh, nó là tiếng gõ cửa của Vận Mệnh.
“Thưa ông,” Tristan lên tiếng, giọng nói êm ái, lịch thiệp nhưng mang theo một áp lực vô hình đè nặng lên màng nhĩ, khiến người nghe cảm thấy như đang đứng trước một vực thẳm. “Tôi nghĩ con ngựa của ông không đồng ý với ông đâu. Nó có vẻ… hiểu chuyện hơn chủ của nó.”
Ngay khi dứt lời, một sự kiện kỳ quái xảy ra.
Con ngựa già, vốn đang đứng uể oải, bỗng hí lên một tiếng thảm thiết đầy kinh hoàng. Hai chân trước của nó khuỵu xuống đất đánh “rầm” một cái, đầu cúi sát đất, toàn thân run rẩy bần bật như đang đứng trước một loài thú dữ ăn thịt thượng cổ chứ không phải một ông lão tàn tật.
Nó đang “quỳ lạy”.
“Cái… cái quái gì…” Gã đánh xe kinh hoàng lùi lại, vấp phải bánh xe của chính mình, mắt trợn trừng nhìn con vật nuôi vốn ngoan ngoãn.
Severus Snape – trong vai Bác sĩ Erik Severus Prince – chậm rãi bước tới. Chiếc áo choàng đen của hắn cuộn trào như đôi cánh dơi trong gió sớm. Hắn nâng cây gậy đầu rắn lên, gõ nhẹ vào trục bánh xe bằng sắt của cỗ xe ngựa.
Kenggggggg…
Tiếng kim loại rung lên một tần số chói tai, xuyên thẳng vào não gã đánh xe, khiến tay chân hắn tê liệt tạm thời. Hắn cảm giác như những chiếc đinh tán trên xe ngựa đang sống dậy, chĩa mũi nhọn vào cổ họng mình.
Snape nghiêng đầu, nhìn xuống gã bằng ánh mắt của một kẻ đang nhìn vi khuẩn dưới kính hiển vi.
“Chúng tôi là những công dân gương mẫu, thưa ông,” Snape thì thầm, giọng nói mượt mà như nhung lụa tẩm độc dược. “Và Hiệu trưởng kính mến của chúng tôi rất không vui khi thấy thái độ phục vụ kém cỏi này. Ngài ấy già rồi, và người già thì hay… khó tính.”
“Hiệu… Hiệu trưởng…” Gã đánh xe lắp bắp, mồ hôi lạnh túa ra như tắm. Hắn không hiểu tại sao, nhưng nỗi sợ hãi nguyên thủy đang gào thét bảo hắn phải tuân lệnh nếu muốn sống sót qua buổi sáng này.
“Hai cỗ xe,” Cedric – Warren Amos – bước tới, nở nụ cười thiên thần chết chóc, đôi mắt híp lại thân thiện. “Và làm ơn đi êm ái một chút. Thần kinh của bệnh nhân chúng tôi rất nhạy cảm. Ông sẽ không muốn thấy họ mất kiểm soát đâu.”
Gã đánh xe gật đầu lia lịa như một con rối đứt dây: “Vâng… vâng thưa các ngài… mời lên… mời lên ngay ạ! Tôi… tôi sẽ gọi thêm một xe nữa!”
Dobby – Kurt – lập tức hành động. Hắn đẩy chiếc xe lăn của Tristan tới cửa xe. Chỉ trong một cái chớp mắt, khi gã đánh xe vừa chớp mắt vì mồ hôi chảy vào, chiếc xe lăn hơi nước cồng kềnh đã biến mất khỏi mặt đất và xuất hiện gọn gàng bên trong khoang xe.
Cả nhóm lần lượt bước lên xe, để lại gã đánh xe vẫn đang run rẩy vực con ngựa dậy, miệng lầm bầm cầu nguyện Nữ Thần Đêm Tối tha thứ cho tội lỗi của mình.
Chiếc xe ngựa lăn bánh, lọc cọc đi vào những con phố lát đá xám xịt của Backlund. Sương mù bên ngoài cửa sổ dày đặc đến mức chỉ thấy những bóng đen mờ ảo của người đi bộ và những ngọn đèn khí gas vàng vọt cháy chập chờn.
Tristan vén rèm cửa sổ, nhìn ra ngoài.
Backlund. Thủ đô của Vương quốc Loen. Trái tim của cuộc cách mạng công nghiệp. Thành phố của Hy vọng. Và cũng là cái ổ của tội ác, âm mưu, sự tha hóa và những bí mật đen tối nhất thế giới.
Cậu có thể cảm nhận được vô số sợi tơ định mệnh chằng chịt trong không khí, dày đặc hơn bất cứ nơi nào cậu từng đi qua. Cậu cảm nhận được những nghi lễ tà giáo đang diễn ra trong bóng tối của khu Đông, những dục vọng đang sục sôi ở khu Tây, và cả sự hiện diện của những thực thể quyền năng đang ngủ say dưới lòng đất.
“Một sân khấu tuyệt vời,” Tristan lẩm bẩm, ngón tay mân mê một đồng xu bạc cổ xưa. “Và cũng là một bãi săn hoàn hảo.”
“Papa! Papa!”
Một cái đầu nhỏ xíu, phủ lông bạc mượt mà thò ra từ túi áo trong của Tristan. Mercury, con Niffler tham lam, hít hà không khí ô nhiễm một cách say mê như thể đó là mùi nước hoa thượng hạng.
“Con ngửi thấy mùi vàng!” Mercury kêu lên khe khẽ, đôi mắt đen láy sáng rực lên khi chiếc xe ngựa đi ngang qua một tòa nhà bề thế với kiến trúc Gothic và dòng chữ Ngân hàng Backlund mạ vàng. “Nhiều vàng lắm! Trong cái nhà to to kia kìa! Chúng ta cướp nó nhé? Papa Tristan? Chỉ một chút thôi?”
“Suỵt,” Tristan ấn nhẹ đầu con Niffler xuống, môi cậu thoáng nở nụ cười. “Chúng ta không phải hải tặc nữa, Mercury. Ít nhất là không phải hôm nay. Chúng ta là những nhà giáo dục đáng kính.”
Cậu quay lại nhìn những người đồng đội của mình trong khoang xe chật hẹp, ánh sáng lờ mờ từ đèn đường hắt lên những khuôn mặt đang đeo mặt nạ.
Snape đang lau cây gậy của mình bằng một chiếc khăn lụa, vẻ mặt cau có nhưng hài lòng với màn đe dọa vừa rồi – vai diễn quý tộc hắc ám dường như sinh ra là để dành cho hắn. Harry đang tháo kính râm ra để day day đôi mắt đỏ ngầu, khuôn mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi vì phải kiềm chế bản năng. Regulus đang kiểm tra lại găng tay trắng, đảm bảo không dính bụi than. Cedric vẫn giữ nụ cười công nghiệp trên môi, nhưng ánh mắt sắc bén quan sát mọi chuyển động bên ngoài.
Họ là một tập hợp những kẻ lạc loài, những mảnh vỡ từ một thế giới khác, đang khoác lên mình những lớp vỏ bọc quái dị để tồn tại và săn mồi giữa lòng sương mù.
“Chào mừng đến với Backlund,” Tristan nói, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng sự phấn khích lạnh lẽo.
“Học viện Ngân Bạch chính thức khai giảng.”
Chiếc xe ngựa khuất dần vào màn sương, mang theo những con quái vật trong lốt người đi sâu vào lòng thành phố.