Chương 126: Lối Rẽ Về Phía Sương Mù
Mặt trời treo lơ lửng trên đường chân trời phía Đông, đỏ quạch và sưng tấy như một con mắt bị viêm nhiễm đang trừng trừng nhìn xuống đại dương Sonia mênh mông.
Trên boong tàu The Last Fortune, không khí đặc quánh lại, nặng nề đến mức tiếng sóng vỗ vào mạn tàu nghe giống như tiếng búa đóng đinh vào nắp quan tài hơn là âm thanh của sự tự do. Gió biển mặn chát thổi qua, cuốn theo những tờ lệnh truy nã mới nhất vừa được chim đưa tin thả xuống lúc rạng sáng. Những tờ giấy ố vàng nằm rải rác trên chiếc bàn gỗ sồi mục nát, bị gió lật qua lật lại, tạo nên những tiếng sột soạt khô khốc như tiếng cười nhạo báng của định mệnh.
Tổng mức truy nã: 60.000 bảng.
Một con số khổng lồ. Một gia tài đủ để mua đứt một hòn đảo nhỏ và sống sung túc ba đời.
Tristan Prewett ngồi ở đầu bàn, đôi mắt bạc lấp lánh phản chiếu ánh nắng gay gắt. Cậu cầm tờ lệnh truy nã của chính mình lên.
Trafalgar Trelawney (‘Tai Họa Thượng Tướng’) – 30.000 bảng.
Đêm qua, đứng trên mũi tàu dưới ánh trăng, con số này là một huy chương danh dự, một lời tuyên chiến ngạo nghễ với thế giới. Nhưng giờ đây, dưới ánh sáng tàn nhẫn và thực tế của ban ngày, nó hiện nguyên hình là một bản án tử hình treo lơ lửng.
Sự hưng phấn của cuộc đào thoát ngoạn mục tại Oravi đã phai nhạt. Thay vào đó là “Hội chứng hào quang” – cảm giác hoang tưởng rằng hàng ngàn cặp mắt tham lam của thợ săn tiền thưởng, của những đô đốc hải tặc tàn bạo, và cả những sinh vật biển kỳ dị đang dán chặt vào gáy họ từ dưới lòng đại dương sâu thẳm.
“Chúng ta không thể cứ trôi dạt thế này mãi được,” Harry phá vỡ sự im lặng.
Giọng cậu khàn đi, ngón tay vô thức đưa lên cào nhẹ vào vết sẹo hình tia chớp trên trán – một thói quen mỗi khi cậu lo lắng tột độ. Cậu đẩy tờ lệnh truy nã mang tên “Nhật Tầm Thủ” ra xa, như thể sợ nó sẽ cắn vào tay mình.
“Mình nghĩ… chúng ta nên quay về,” Harry nói, ánh mắt đảo qua nhìn Regulus rồi dừng lại ở Snape, tìm kiếm sự đồng thuận. “Thầy Lupin cần số nguyên liệu đó càng sớm càng tốt. Và Hogwarts… Dù sao thì Hogwarts vẫn an toàn hơn ở đây. Ở đây, chúng ta là những cái bia tập bắn di động. Mỗi con tàu đi ngang qua đều có thể là kẻ thù muốn lấy đầu chúng ta đổi lấy vàng.”
Động cơ của Harry rất đơn giản và đầy tính con người: Cậu nhớ nhà. Cậu sợ hãi cái đại dương mênh mông, vô luật pháp và đầy rẫy những con quái vật vượt xa trí tưởng tượng của thế giới phù thủy này. Và quan trọng hơn, cậu muốn hoàn thành nhiệm vụ cứu người thầy của mình.
“Quay về?”
Một tiếng cười khinh khỉnh, lạnh lẽo vang lên từ góc tối của căn phòng, nơi bóng râm của cột buồm che khuất một nửa khuôn mặt nhợt nhạt.
Severus Snape bước ra khỏi bóng tối, áo chùng đen lướt trên sàn gỗ tạo ra âm thanh xào xạc như tiếng rắn trườn. Hắn nhìn Harry bằng đôi mắt đen thẫm, sâu hun hút và đầy sự miệt thị quen thuộc, nhưng lần này, ẩn sâu trong đó là một sự nghiêm trọng đáng sợ.
Rầm!
Snape đập mạnh bàn tay xuống mặt bàn, làm những lọ độc dược nhỏ đeo bên hông hắn va vào nhau lanh canh.
“Với cái đầu chứa đầy rác rưởi đó mà trò đòi quay về sao, Potter?” Hắn rít lên, giọng nói sắc bén như dao mổ xẻ vào tâm trí người nghe.
Harry giật bắn mình, sự tức giận bùng lên theo bản năng: “Ý thầy là sao? Em chỉ muốn đưa thuốc cho thầy Lupin…”
“Im lặng và dùng cái não sên của trò để suy nghĩ đi!” Snape cắt ngang thô bạo. Ngón tay dài, ố vàng vì hóa chất của hắn chỉ thẳng vào trán Harry, vào ngay vết sẹo tia chớp.
“Trò nghĩ tại sao ta lại bắt trò đi theo con đường của ‘Mặt Trời’? Tại sao ta lại ép trò uống ma dược Bard rồi thăng lên Light Suppliant thay vì làm một Thợ Săn hay Chiến Binh?”
Snape cúi thấp người xuống, mặt đối mặt với Harry. Hắn thì thầm, nhưng âm lượng đủ để cả phòng nghe thấy, một thứ âm thanh gây rợn tóc gáy.
“Bởi vì trong cái sọ rỗng tuếch của trò, có một thứ ký sinh đang ngủ. Một mảnh hồn bẩn thỉu của Chúa tể Hắc ám.”
Harry cắn chặt môi, mặt tái đi. Cậu biết điều đó – cậu lờ mờ đoán được mối liên kết giữa mình và Voldemort – nhưng nghe nó từ miệng Snape, dưới lăng kính của hệ thống Beyonder, vẫn khiến tim cậu thắt lại.
“Ở thế giới này, quy tắc về Linh Thể (Spirit Body) rất nghiêm ngặt,” Snape tiếp tục, giọng nói trở nên tàn nhẫn, mô tả từng chi tiết như một bác sĩ pháp y đang mổ xẻ tử thi.
“Nếu trò quay về Hogwarts bây giờ với Sequence 8 yếu ớt này, sự hiện diện của bản thể Chúa tể Hắc ám – hoặc các Trường Sinh Linh Giá khác – sẽ tạo ra sự cộng hưởng linh hồn cực mạnh. Mảnh hồn trong đầu trò sẽ thức tỉnh. Nó sẽ không chỉ gây đau đầu đâu, Potter. Nó sẽ ‘gặm nhấm’ Linh Thể của trò từ bên trong. Nó sẽ biến trò thành một con rối, một cái vỏ rỗng để hắn điều khiển, hoặc tệ hơn… nó sẽ xé toạc linh hồn trò ra để tái sinh.”
Harry đưa tay lên ôm trán, cảm giác như vết sẹo đang thực sự nóng lên theo từng lời nói của Snape. Nỗi kinh hoàng về sự xâm nhập tâm trí ùa về, lấn át cả nỗi sợ biển cả.
“Cách duy nhất,” Snape đứng thẳng dậy, giọng trở lại vẻ lạnh lùng thường ngày nhưng mang theo sức nặng của một lời phán quyết, “là trò phải thăng cấp. Trò phải đạt đến ít nhất Sequence 7: Solar High Priest (Thầy Tế Lễ Mặt Trời). Chỉ có ngọn lửa thanh tẩy và ánh sáng thánh khiết ở cấp độ đó mới có thể thiêu đốt được sự ô nhiễm, cô lập mảnh hồn ký sinh mà không giết chết vật chủ.”
“Cho đến lúc đó,” hắn kết luận, ánh mắt sắc như dao găm, “trò là một quả bom nổ chậm. Và ta không cho phép trò mang quả bom đó về nổ tung cái trường học chết tiệt mà ta đã thề bảo vệ.”
Harry ngồi phịch xuống ghế, tay run rẩy. Cậu quay sang nhìn Tristan cầu cứu, hy vọng một lời phủ nhận.
Nhưng Tristan chỉ khẽ gật đầu, khuôn mặt trầm ngâm.
“Giáo sư Snape nói đúng, Harry,” Tristan lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng không cho phép chối từ. “Cậu cần Ánh Sáng đủ mạnh để đốt cháy Bóng Tối trong đầu mình. Đó là con đường duy nhất để cậu thực sự tự do. Và…”
Cậu ngừng lại một chút, lôi đồng xu bạc ra, tung nhẹ lên không trung.
Tách.
Cậu bắt lấy nó.
“Chúng ta cũng không thể về được, ngay cả khi muốn. Cánh cổng xuyên việt cần năng lượng. Sau lần mở cổng đưa chúng ta đến đây, và những biến động không gian dữ dội khi mình thăng cấp Bán Thần… Cánh cổng đã ‘quá tải’.”
“Quá tải?” Regulus nhíu mày, vẻ quý tộc toát ra ngay cả trong sự lo lắng.
“Nó cần thời gian để nguội và nạp lại năng lượng từ thủy triều không gian,” Tristan giải thích, cất đồng xu vào túi. “Ít nhất 60 ngày. Hai tháng.”
“Hai tháng?!” Dobby hét lên, hai tay ôm lấy đôi tai dơi. “Dobby sẽ chết già ở biển mất! Dobby nhớ mùi tất thối của cụ Dumbledore! Dobby sợ nước mặn làm hỏng da!”
Mercury, con Niffler bạc, đang nằm ngửa bụng trên đống vàng, nghe thấy thế liền bật dậy, nhe hàm răng sắc nhọn.
“Im đi con chuột cống giá 2.500 bảng kia! Papa nói hai tháng là hai tháng! Miễn là có vàng, ở đâu cũng là nhà! Ta có thể xây một cái tổ bằng vàng ròng ngay trên cột buồm!”
Nó vẫn còn hậm hực chuyện mình bị định giá thấp hơn cả gia tinh, nên cứ thấy Dobby mở miệng là nó lại muốn cắn.
“Hai tháng kẹt lại ở thế giới này,” Cedric lẩm bẩm, tay miết lên tấm bản đồ loang lổ vết ố cà phê.
Chàng trai Hufflepuff, giờ đây là một ‘Thầy Đồng’ (Spirit Medium) nhíu mày suy tính. Sự thông minh và cẩn trọng của cậu luôn là mỏ neo cho sự liều lĩnh của nhóm.
“Ở lại trên biển thì quá nguy hiểm với danh tiếng hiện tại. ‘Tai Họa’ Trafalgar Trelawney đã chọc tức cả Hải quân lẫn các Đô đốc hải tặc. Chúng ta cần một nơi để ẩn náu, nhưng cũng phải là nơi có đủ tài nguyên để Harry thăng cấp và Tristan củng cố Sequence 4.”
Ánh mắt Cedric lướt trên bản đồ, qua những quần đảo nhỏ, qua những tuyến đường biển chết chóc, và dừng lại ở một mảng đen lớn trên lục địa phía Bắc.
Một nụ cười nhẹ, đầy ẩn ý xuất hiện trên khuôn mặt cậu.
“Tôi có một đề xuất,” Cedric nói, ngón tay gõ nhẹ vào điểm đen đó.
Mọi ánh mắt đổ dồn về phía cậu.
“Backlund,” Cedric thốt ra cái tên đó. “Thủ đô của Vương quốc Loen. Thành phố của sương mù.”
“Thành phố?” Harry ngạc nhiên. “Chúng ta đang bị truy nã mà lại chui đầu vào thủ đô của kẻ thù sao? Đó là nơi đặt tổng bộ của cả ba Giáo hội lớn!”
“Nơi nguy hiểm nhất là nơi an toàn nhất, Harry,” Cedric giải thích, đôi mắt sáng lên sự thông tuệ. “Trên biển, chúng ta là một con tàu cô độc giữa đại dương trống trải. Bất kỳ ai có ống nhòm đều thấy chúng ta. Nhưng ở Backlund… với hơn năm triệu con người, với sương mù dày đặc quanh năm, với những khu ổ chuột tăm tối và những dinh thự kín cổng cao tường… chúng ta chỉ là những hạt cát.”
“Giấu một giọt nước thì phải giấu vào trong đại dương,” Tristan tiếp lời, gật đầu tán thưởng tư duy của Cedric. “Backlund là cái bể chứa rác rưởi và vàng bạc lớn nhất thế giới này. Ở đó có chợ đen, có các tụ hội Beyonder ngầm. Đó là nơi duy nhất chúng ta có thể tìm thấy công thức Sequence 7 cho Harry mà không cần phải giết người cướp của.”
Snape nheo mắt, cân nhắc. “Một thành phố công nghiệp… ô nhiễm, bẩn thỉu, nhưng đông đúc. Một nơi lý tưởng để những con chuột ẩn mình. Và nguyên liệu độc dược ở đó phong phú hơn cái biển chết tiệt này.”
Regulus gật đầu tán thành, phong thái thanh lịch: “Và gia tộc Black luôn biết cách sống sót trong giới thượng lưu giả tạo. Ta có thể ngửi thấy mùi của những âm mưu chính trị ở đó. Nơi nào có chính trị, nơi đó có chỗ cho chúng ta len lỏi.”
Tristan đứng dậy, áo choàng đen tung bay nhẹ. Quyết định đã được đưa ra. Backlund – Sân khấu của Kẻ Khờ, nơi bắt đầu của những huyền thoại và cũng là nấm mồ của vô số kẻ tham vọng.
“Backlund…” Tristan lặp lại, giọng như đang nếm thử một loại rượu vang ngon. “Tôi thích nó. Nơi đó có mùi tiền, mùi tội ác, và… mùi của những con cừu béo tốt đang chờ bị xén lông.”
Cậu nhìn quanh nhóm thủy thủ đoàn của mình.
“Nhưng chúng ta không thể cập bến với tư cách là ‘Băng hải tặc Felix’. Cái giá 60.000 bảng quá hấp dẫn để đi dạo phố. Chúng ta cần những gương mặt mới.”
Snape và Regulus nhìn nhau. Một sự thấu hiểu ngầm giữa hai bậc thầy độc dược – một của thế giới phép thuật, một của thế giới Beyonder.
Snape nhếch mép, một nụ cười hiếm hoi thể hiện sự hứng thú nghề nghiệp. Hắn rút đũa phép ra, vẫy nhẹ, triệu hồi cái vạc độc dược từ góc phòng.
“Regulus,” Snape nói, giọng điệu lần đầu tiên có chút tôn trọng ngang hàng, “Ta nghĩ đã đến lúc kết hợp kiến thức Độc dược của Hogwarts với ‘Giáo sư Độc dược’ của Sequence 6.”
Regulus mỉm cười, lấy ra những lọ nguyên liệu quý hiếm mà anh ta đã thu thập từ xác của những quái vật biển trong suốt hành trình: Mắt của mực ống khổng lồ, da của tắc kè hoa biển sâu, và một chút bột nghiền từ đá ảo ảnh.
“Thuốc Đa Dịch (Polyjuice Potion)?” Regulus hỏi.
“Không,” Snape đáp, ánh mắt lóe lên tia sáng cuồng nhiệt của một nhà khoa học điên. “Polyjuice chỉ kéo dài một giờ. Quá phiền phức. Chúng ta cần thứ gì đó… bền vững hơn. Một loại ‘Mặt Nạ Sinh Học’ tác động lên cả cấu trúc gen và linh tính.”
Trong ba ngày tiếp theo, khoang thuyền chật hẹp của The Last Fortune biến thành một phòng thí nghiệm giả kim thuật cao cấp. Tiếng lách cách của lọ thủy tinh, tiếng sủi bọt ùng ục của vạc thuốc màu xanh lục bảo, và mùi hương lạ lùng hăng hắc của thảo dược hòa quyện với mùi biển cả.
…
Ba ngày sau.
Tàu The Last Fortune neo đậu tại một vịnh nhỏ hoang vắng, cách cảng Backlund vài dặm đường bộ. Sương mù màu vàng nhạt đặc trưng của thủ đô công nghiệp đang lan tràn trên mặt nước, che giấu con tàu ma quái khỏi những ánh mắt tò mò.
Trong cabin thuyền trưởng, Tristan đứng trước chiếc gương lớn sứt mẻ.
Cậu cầm trên tay một lọ thuốc nhỏ xíu, chất lỏng bên trong màu xám bạc, lấp lánh và sền sệt như thủy ngân lỏng. Bên cạnh cậu, các thành viên khác cũng đang cầm những lọ thuốc tương tự.
Harry, Cedric, Regulus, Snape, và cả Nagini – người vẫn đang co ro sợ hãi nhưng ánh mắt đã bớt đi phần nào hoảng loạn.
Tristan quay lại, nhìn cả nhóm. Ánh mắt cậu không còn là ánh mắt của một cậu học sinh năm 5 trường Hogwarts nữa. Đó là ánh mắt của một Bán Thần, một kẻ thao túng, một diễn viên chuẩn bị bước lên sân khấu lớn nhất cuộc đời.
“Vậy, thưa các quý ông và quý bà,” Tristan nói, giọng trầm thấp, vang vọng trong không gian tĩnh lặng.
“Khi bước chân vào Backlund, vào trái tim của Vương quốc Loen, chúng ta sẽ rũ bỏ cái tên hải tặc. Chúng ta sẽ là ai?”
Cậu nâng lọ thuốc lên ngang tầm mắt, ánh sáng bạc phản chiếu trong đồng tử cậu.
“Một gia đình quý tộc lụn bại từ Intis? Một đoàn thương buôn cổ vật bí ẩn? Hay một gánh xiếc rong đi tìm miền đất hứa?”
Cậu mỉm cười, một nụ cười đầy thách thức.
“Hãy chuẩn bị tâm lý. Vì từ khoảnh khắc chúng ta uống thứ này, Backlund sẽ là sân khấu, và hàng triệu cư dân của nó sẽ là khán giả – những khán giả không hề biết mình đang xem kịch.”
“Và hãy nhớ…” Tristan chạm nhẹ lọ thuốc vào mặt gương. “Một diễn viên giỏi không bao giờ để lộ mặt thật, cho đến khi màn nhung khép lại.”
“Cạn ly, vì những lời dối trá vĩ đại sắp tới.”
Tất cả cùng nâng lọ thuốc lên và uống cạn.
Vị đắng chát xộc lên mũi, theo sau là cảm giác nóng rát như lửa đốt lan tỏa khắp cơ thể. Da thịt họ bắt đầu vặn xoắn, xương cốt rắc rắc thay đổi cấu trúc. Bóng tối của sương mù Backlund dường như đang tràn vào cabin, nuốt chửng lấy những thân phận cũ, dọn đường cho những con người mới – những kẻ mang mặt nạ – chuẩn bị bước vào thành phố của những giấc mơ và ác mộng.