Chương 124: Căn Phòng Của Những Lời Tiên Tri
Đại dương bên ngoài vẫn đang ngủ say trong tấm chăn sương mù dày đặc, nhưng bên trong phòng Thuyền trưởng của con tàu The Last Fortune, không khí đặc quánh lại, nặng nề như chì lỏng. Những ngọn nến sáp ong cháy lập lòe, hắt những cái bóng vặn vẹo lên vách gỗ sồi đen bóng, tựa như những linh hồn đang giãy giụa muốn thoát khỏi một lời nguyền vô hình.
Tristan Prewett ngồi trên chiếc ghế bọc nhung đỏ thẫm, đôi mắt màu bạc ánh lên sự tập trung cực độ, lạnh lùng và xa cách như bề mặt của một tấm gương soi vào cõi chết. Trước mặt cậu, trên mặt bàn gỗ loang lổ những vết cắt thời gian, là đặc tính Beyonder Sequence 4 của đường tắt Tù Phạm (Chained) mà Zorel để lại.
Đó không phải là một viên đá quý hay một khối thạch nhầy nhụa thường thấy. Đó là một cuộn chỉ đen.
Một cuộn chỉ đen nhánh, ẩm ướt, trông như được bện từ tóc của người chết và những sợi dây thần kinh còn tươi máu. Nó không nằm im. Nó co thắt, phập phồng theo một nhịp điệu sinh học bệnh hoạn, tỏa ra những tiếng thì thầm rin rít khiến người nghe cảm thấy như có kiến bò dưới lớp da đầu.
Mercury – trong hình dạng con Niffler bạc – đang đứng trên vai trái của Tristan. Bộ lông xù lên, đôi mắt đen láy dán chặt vào vật thể trên bàn, vừa thèm thuồng lại vừa sợ hãi.
“Papa…” Mercury rít lên, giọng nói the thé vang vọng trong không gian tĩnh mịch. “Nó đang đói… Nó muốn ăn… Nhưng nó chứa đựng những bí mật ngon lành nhất của lũ người điên kia. Papa, dùng ‘mắt’ của con đi! Con muốn nhìn thấy kho báu trong đầu nó!”
Harry Potter đứng phía sau ghế của Tristan, hai tay bám chặt vào thành ghế đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. Cậu không phải là một Beyonder có linh cảm quá nhạy bén như Tristan hay Cedric, nhưng bản năng của ‘Người Ca Ngợi Ánh Sáng’ khiến cậu cảm thấy buồn nôn trước tà khí toát ra từ cuộn chỉ đen kia.
“Tristan,” Harry thì thầm, giọng lạc đi vì lo lắng. “Cậu chắc chứ? Đó là di vật của một Bán Thần thuộc Học phái Hoa Hồng. Sự ô nhiễm tinh thần…”
“Im lặng nào, Harry.”
Tristan khẽ ngắt lời, giọng cậu bình thản nhưng mang theo uy quyền tuyệt đối của một Pháp Sư Vận Rủi. Cậu giơ bàn tay phải lên. Làn da của cậu bắt đầu chuyển sang trạng thái kim loại lỏng, ánh bạc chảy rần rật dưới lớp biểu bì, biến những ngón tay thon dài thành những dụng cụ phẫu thuật tinh xảo nhất của tạo hóa.
Cậu không dùng dao. Cậu để một giọt thủy ngân từ đầu ngón tay mình rơi xuống cuộn chỉ đen.
Xèo…
Một tiếng rít chói tai vang lên, như tiếng mỡ sôi đổ vào chảo nóng, nhưng cũng giống tiếng gào thét của một linh hồn bị thiêu đốt. Khói đen bốc lên, mang theo mùi hôi thối của thịt rữa và lưu huỳnh.
Tristan không dừng lại. Cậu nhắm mắt, kích hoạt ‘Thân Thể Thủy Ngân’ và ‘Dự Báo Tuyệt Đối’ cưỡng ép kết nối linh tính của mình với tàn dư ký ức trong đặc tính kia.
Thế giới vật chất tan biến.
Tristan thấy mình đang đứng giữa một dòng sông đen ngòm, đặc quánh như hắc ín. Nhưng đó không phải là nước, đó là kiến thức. Hàng ngàn công thức ma dược, hàng vạn nghi thức hiến tế man rợ của đường tắt Tù Phạm chảy xiết qua tâm trí cậu.
Sequence 9: Tù Nhân (Prisoner)… Kiểm soát cơ thể, đè nén dục vọng. Sequence 8: Người Điên (Lunatic)… Sức mạnh bùng nổ, đánh đổi lý trí. Sequence 7: Người Sói (Werewolf)…
Những công thức hiện lên rõ mồn một, sắc nét như được khắc bằng dao lên vỏ não cậu. Sự tham lam của Zorel, sự cuồng tín của Học phái Hoa Hồng, tất cả phơi bày trần trụi.
Nhưng Tristan đã đi quá xa. Sự tò mò của một Bán Thần vừa thăng cấp khiến cậu nhìn sâu hơn, ngược dòng chảy của con sông đen về phía thượng nguồn.
Ở đó, không gian bị bóp méo. Một áp lực kinh hoàng đè xuống linh hồn cậu.
Và cậu nhìn thấy Hắn.
Suah. Tạo Vật Bị Xích. Kẻ Báng Bổ.
Không phải là một con người, mà là một ngọn núi thịt khổng lồ, sưng húp và biến dạng. Cơ thể hắn bao phủ bởi lớp mủ vàng nâu đặc quánh, chảy ròng ròng như nham thạch thối rữa. Từ cổ hắn, không chỉ có một cái đầu, mà là vô số những cái đầu của các loài sinh vật khác nhau – rồng, dê, rắn, người – chen chúc mọc lên, tất cả đều đang gào thét trong đau đớn và điên loạn.
Khoảnh khắc hàng trăm con mắt trên cơ thể dị dạng ấy cùng lúc mở ra và nhìn chằm chằm vào kẻ xâm nhập nhỏ bé.
“Hộc!”
Tristan mở bừng mắt trong thực tại. Cậu gập người lại, phun ra một ngụm máu đen đặc lên sàn gỗ.
Máu của cậu sôi sùng sục, bốc khói nghi ngút, ăn mòn lớp gỗ sồi dày cộm tạo thành những lỗ thủng lỗ chỗ. Những mạch máu trên mặt cậu nổi lên đen sì như rễ cây độc, làn da bạc lấp lánh nứt ra, rỉ máu.
“Tristan!”
Cánh cửa phòng bật mở thô bạo. Nagini lao vào như một cơn gió lốc. Mái tóc đen dài của cô xõa tung, đôi mắt vàng dọc của loài rắn co rút lại đầy cảnh giác. Cô không nói lời nào, lập tức quỳ xuống bên cạnh Tristan, hai bàn tay áp chặt lên ngực cậu.
Ánh sáng xanh lục của ‘Người Trồng Trọt’ (Planter) tuôn trào, mang theo sức sống mãnh liệt của thiên nhiên, cố gắng trung hòa sự thối rữa đang lan tràn trong cơ thể Tristan.
“Đừng cử động!” Nagini rít lên, giọng nói mang âm hưởng của loài bò sát cổ đại. “Thần tính của cậu đang xung đột. Có thứ gì đó… bẩn thỉu… đang bám vào cậu.”
Ngay sau lưng cô, Severus Snape bước vào. Chiếc áo choàng đen của ông quét qua sàn nhà như đôi cánh của tử thần. Khuôn mặt ông trắng bệch, không phải vì sợ hãi, mà vì một cơn thịnh nộ kìm nén.
Ông liếc nhìn vũng máu đen đang sôi trên sàn, rồi nhìn Tristan đang run rẩy thở dốc. Đôi mắt đen thẳm của vị Bậc thầy Độc dược lóe lên tia nhìn sắc lẹm.
“Ta cứ tưởng sau khi trở thành Bán Thần, cái đầu của ngươi sẽ bớt chứa những ý tưởng tự sát của bọn Gryffindor, Prewett,” Snape gằn giọng, nhấn mạnh cái họ thật một cách đầy ẩn ý.
“Dám nhìn thẳng vào hình chiếu của Kẻ Báng Bổ Suah? Ngươi nghĩ mạng mình dai hơn loài gián hay sao?”
Mặc dù miệng buông lời cay nghiệt, nhưng đôi tay của Snape lại di chuyển nhanh đến mức chỉ còn là những vệt mờ. Ông rút từ trong túi áo chùng ra ba lọ thủy tinh nhỏ xíu. Một lọ màu tím sẫm, một lọ màu xanh lam nhạt, và một lọ chứa chất lỏng trong suốt như nước mắt.
Ông bóp miệng Tristan, đổ thốc lọ thuốc tím sẫm vào.
“Nuốt! Trừ khi ngươi muốn cái lưỡi của mình thối rữa và rụng xuống.”
Vị đắng chát khủng khiếp xộc lên tận óc, khiến Tristan ho sặc sụa, nhưng cơn đau buốt trong lồng ngực lập tức dịu đi. Hơi thở của cậu dần ổn định trở lại, lớp da bạc liền miệng, những mạch máu đen lặn xuống.
Tristan dựa lưng vào ghế, đưa tay lau vệt máu đen ở khóe môi. Cậu ngước nhìn mọi người, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy thỏa mãn hiện lên trên khuôn mặt tái nhợt.
“Cảm ơn, Giáo sư. Thuốc của thầy vẫn… khó uống như mọi khi.”
Cậu hít một hơi sâu, ánh mắt trở nên sắc bén.
“Nhưng cái giá phải trả là xứng đáng. Mình đã thấy rồi. Toàn bộ công thức đường tắt Chained từ Sequence 9 đến Sequence 4. Và…”
Tristan ngừng lại một chút, ánh mắt lướt qua Harry, Regulus và dừng lại ở Snape.
“…Có cả công thức Sequence 7: Người Sói (Werewolf).”
Căn phòng rơi vào sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng sóng vỗ ì oạp vào mạn tàu và tiếng lách tách của ngọn nến.
Harry là người phá vỡ sự im lặng đó. Cậu bước lên một bước, đôi mắt sau cặp kính tròn mở to, ánh lên niềm hy vọng mãnh liệt.
“Thầy Lupin…” Giọng Harry run rẩy. “Nếu… nếu thầy ấy có công thức này… Thầy ấy sẽ không còn là một người sói bị nguyền rủa nữa. Thầy ấy sẽ trở thành một Beyonder. Thầy ấy sẽ kiểm soát được nó. Thầy ấy sẽ không phải chịu đau đớn mỗi đêm trăng tròn nữa!”
Cedric Diggory, người nãy giờ vẫn đứng lặng lẽ quan sát trong góc tối, khẽ gật đầu đồng tình.
“Đó là một giải pháp logic. Lupin là một người tốt, một đồng minh đáng tin cậy. Nếu ông ấy có thể kiểm soát sức mạnh của mình, Hội Phượng Hoàng sẽ có thêm một chiến binh đắc lực ngay trong trường Hogwarts.”
“Ngu xuẩn!”
Tiếng quát của Snape vang lên như một roi quất, cắt ngang dòng suy nghĩ lạc quan của đám trẻ. Ông quay phắt lại, tà áo choàng tung lên, đối mặt với Harry.
“Các ngươi nghĩ ma dược là nước bí ngô sao? Các ngươi muốn trao sức mạnh bóng tối cho một con quái vật vốn đã không kiểm soát được bản năng của mình?”
Khuôn mặt Snape co giật, những ký ức tồi tệ thời đi học ùa về.
“Remus Lupin vốn đã là một con thú. Giờ các ngươi muốn biến hắn thành một ‘Người Sói’ thực thụ của đường tắt Tù Phạm? Đường tắt này tôn thờ sự buông thả dục vọng! Sự điên loạn của nó sẽ cộng hưởng với lời nguyền trong máu hắn. Hắn sẽ không trở thành chiến binh. Hắn sẽ trở thành một cỗ máy giết chóc, và kẻ đầu tiên hắn xé xác sẽ là ngươi, Potter, vì mùi máu của ngươi luôn hấp dẫn lũ quái vật!”
Harry đỏ mặt tía tai, bàn tay siết chặt đũa phép trong túi áo, định phản bác. Nhưng Regulus Black đã nhẹ nhàng đặt tay lên vai cậu, ngăn lại.
Vị cựu Tử thần Thực tử, giờ đây là ‘Giáo Sư Độc Dược’ Sequence 6, bước lên phía trước. Phong thái quý tộc của nhà Black toát ra từ mỗi cử chỉ của anh.
“Severus,” Regulus nói, giọng trầm ấm nhưng kiên định. “Tôi hiểu hận thù của anh. Nhưng hãy nhìn vào bức tranh lớn. Dumbledore cần một người gác đêm. Sirius… anh trai tôi, tin tưởng Lupin tuyệt đối. Và tôi cũng vậy. Nếu Lupin có thể giữ được lý trí, ông ấy sẽ là con dao sắc bén nhất của chúng ta.”
“Lý trí?” Snape cười khẩy, tiếng cười khô khốc như tiếng xương gãy. “Đặt cược mạng sống của cả trường Hogwarts vào lý trí của một con sói? Đó không phải là chiến lược, đó là sự ngây thơ.”
Nagini, người vẫn đang quỳ bên cạnh Tristan, khẽ lắc đầu. Mái tóc rắn của cô rũ xuống che nửa khuôn mặt.
“Tôi không bỏ phiếu,” cô nói, giọng buồn bã. “Làm người thú… rất đau. Biến đổi xương cốt, xé rách da thịt… nỗi đau đó có thể khiến bất kỳ ai phát điên.”
Mọi ánh mắt lại đổ dồn về phía Tristan. Cậu là Thuyền trưởng, là Bán Thần, là người nắm giữ quyền quyết định cuối cùng.
Tristan gõ nhẹ những ngón tay thon dài lên mặt bàn gỗ. Cộc. Cộc. Cộc. Tiếng gõ đều đặn, lạnh lùng, như tiếng đếm ngược của đồng hồ định mệnh.
“Chúng ta sẽ đưa công thức cho ông ấy,” Tristan nói.
“Không phải vì lòng tốt, Harry à. Cũng không phải vì tình bạn, Regulus.”
Cậu ngước đôi mắt bạc lạnh lùng lên nhìn thẳng vào Harry.
“Mà vì lợi ích. Chúng ta cần một quân cờ mạnh mẽ tại Anh Quốc. Lupin là ứng cử viên hoàn hảo cho vị trí đó. Nhưng…”
Không khí trong phòng như đông cứng lại trước từ “Nhưng” của Tristan.
“Con đường này đầy rẫy sự điên loạn. Ranh giới giữa Người và Thú ở đường tắt này mỏng manh như sợi chỉ. Harry, nếu chúng ta trao cho Lupin sức mạnh này, cậu phải gánh vác trách nhiệm của nó.”
Tristan nghiêng đầu, ánh mắt xoáy sâu vào tâm can người bạn đồng hành.
“Nếu một ngày Lupin mất kiểm soát… Nếu ông ấy để con sói nuốt chửng nhân tính và trở thành tay sai của Suah… Cậu phải là người kết liễu ông ấy. Chính tay cậu. Cậu có làm được không?”
Harry sững người. Cậu nhìn Tristan, rồi nhìn Snape đang nhếch mép khinh bỉ, rồi nhìn Regulus đang chờ đợi. Hình ảnh người thầy hiền lành với bộ quần áo vá chằng vá đụp hiện lên trong tâm trí cậu, lồng ghép với hình ảnh con quái vật gào thét dưới ánh trăng.
Harry nuốt nước bọt, cổ họng khô khốc. Cậu hít một hơi sâu, ánh mắt xanh lục bảo dần trở nên kiên định, một sự trưởng thành đau đớn ánh lên trong đó.
“Mình… mình sẽ làm.”
Tristan gật đầu hài lòng.
“Tốt. Giao kèo được thiết lập.”
Cậu quay sang cuộn chỉ đen trên bàn.
“Đặc tính Sequence 4 ‘Con Rối’ này quá cao cấp, Lupin không thể dùng nó ngay. Mình sẽ bán nó. Giao dịch với Hội Tarot – The World hoặc The Hanged Man. Đổi lấy vàng và toàn bộ vật liệu phi phàm từ Sequence 9 đến Sequence 7 của đường tắt Tù Phạm.”
Cậu rút từ ngăn kéo ra một tờ giấy da dê. Cây bút lông ngỗng tự động dựng đứng dậy, bắt đầu viết thoăn thoắt dưới sự điều khiển vô hình.
Những dòng chữ hiện ra không phải tiếng Anh, mà là những ký tự cổ xưa, trừu tượng của Vòng Quay Vận Mệnh – thứ ngôn ngữ mà chỉ những ai được định mệnh lựa chọn mới có thể giải mã.
“Fawkes!”
Một chùm lửa đỏ rực bùng lên giữa không trung, xua tan bóng tối u ám của căn phòng. Phượng hoàng Fawkes hiện ra, cất tiếng hót lảnh lót, mang theo sự ấm áp và hy vọng. Nó đậu xuống vai Harry, cọ cái đầu kiêu hãnh vào má cậu, rồi bay sang Tristan, ngậm lấy bức thư đã được cuộn tròn.
Trong nháy mắt, nó tan biến trong một cơn mưa tàn lửa, mang theo thông điệp của định mệnh bay về phía Hogwarts xa xôi.
Đêm càng về khuya, gió lạnh càng thêm buốt giá.
Trên boong tàu, Severus Snape đứng một mình tựa vào lan can, tách biệt hẳn với sự náo nhiệt thường ngày của thủy thủ đoàn.
Ánh trăng lưỡi liềm treo lơ lửng trên cao, chiếu ánh sáng bạc nhợt nhạt xuống khuôn mặt khắc khổ của ông, làm nổi bật những vết sẹo thời gian và nỗi cô đơn vĩnh cửu trong đôi mắt. Là một ‘Nhà Thơ Đêm Khuya’ (Midnight Poet) Snape cảm nhận màn đêm sâu sắc hơn bất kỳ ai. Ông nghe thấy tiếng thì thầm của gió, tiếng hát ai oán của sóng biển, và cả tiếng gào thét của những ký ức cũ.
Trong tay ông, một lọ thuốc màu xanh lam đang tỏa ra làn khói mờ ảo.
Đó là Wolfsbane – Thuốc Bả Sói. Nhưng không phải loại tầm thường ông vẫn nấu ở trường. Màu sắc của nó đậm hơn, cấu trúc ổn định hơn, và mùi hương của nó thoang thoảng vị của hoa ấu tẩu được hái vào lúc nửa đêm, pha trộn với một vài nguyên liệu đặc thù từ vùng biển này.
Ông đã vô thức điều chế nó trong lúc tức giận khi nghe tin về Lupin. Một phiên bản cải tiến hoàn hảo, mạnh gấp đôi loại bình thường.
“Prewett… Potter… Một lũ điên rồ,” Snape lầm bầm, giọng nói tan vào tiếng sóng biển.
Ông nhìn lọ thuốc, rồi nhìn về phía chân trời đen kịt nơi Fawkes vừa biến mất. Cánh tay ông giơ lên, định ném mạnh lọ thuốc xuống biển đen ngòm.
Nhưng rồi nó khựng lại giữa không trung.
Sự căm ghét vẫn còn đó, cháy bỏng và cay nghiệt. Nhưng trách nhiệm – lời thề bảo vệ Lily, bảo vệ đứa con của cô ấy – còn nặng nề hơn sự thù hận cá nhân.
Cuối cùng, Snape hừ lạnh một tiếng, nhét mạnh lọ thuốc vào sâu trong túi áo chùng như muốn giấu đi sự yếu đuối của chính mình. Ông quay lưng lại với biển cả, bước nhanh về phía khoang tàu, để lại sau lưng bóng tối mênh mông và những bí mật đang chực chờ trỗi dậy từ đáy sâu.
Biển đêm nay im lặng lạ thường. Nhưng dưới mặt nước đen ngòm kia, những cặp mắt vàng khè của những sinh vật cổ xưa đã bắt đầu mở ra, dõi theo con tàu đang xâm phạm lãnh địa của chúng.