Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
  • Lịch Sử
Prev
Next
livestream-giai-phau.jpg

Livestream Giải Phẫu

Tháng 2 8, 2025
Chương 2974. Ánh mặt trời thật tốt Chương 2973. Giải phẫu độ hoàn thành 127. 2%!
chet-yeu-lao-ba-cua-ta-dung-la-trum-phan-dien.jpg

Chết Yểu! Lão Bà Của Ta Đúng Là Trùm Phản Diện

Tháng 1 18, 2025
Chương 335. Lên núi cầu phúc Chương 334. Bệ hạ bị mắng?!
ta-la-than-dung-bia-dat-coi-chung-phong-hao

Ta Là Thần? Đừng Bịa Đặt! Coi Chừng Phong Hào!

Tháng 12 2, 2025
Chương 536 Chương 535: Thuộc về Cố Tinh cố sự vẫn còn tiếp tục, chỉ là chúng ta tạm thời mất đi đứng ngoài quan sát tư cách
thang-may-cau-sinh-ta-co-the-du-bao-tang-lau-tin-tuc.jpg

Thang Máy Cầu Sinh, Ta Có Thể Dự Báo Tầng Lầu Tin Tức!

Tháng 1 25, 2025
Chương 521. Cuối cùng Chương 520. Toàn bộ tin tức máy chơi game
ta-xien-giao-thu-do-moi-phuong-tay-nhi-thanh-len-phong-than-bang.jpg

Ta Xiển Giáo Thủ Đồ, Mời Phương Tây Nhị Thánh Lên Phong Thần Bảng

Tháng 1 24, 2025
Chương 224. Chí cao đại đạo Chương 223. Xung kích Đại Đạo cảnh
toan-cau-giac-tinh-bat-dau-thu-duoc-giac-tinh-mo-phong.jpg

Toàn Cầu Giác Tỉnh: Bắt Đầu Thu Được Giác Tỉnh Mô Phỏng

Tháng 5 12, 2025
Chương 439. Đại kết cục Chương 438. Phiên thiên uy năng, Tinh Thần Thần Tướng di tích mở ra!
cau-sinh-chi-bat-dau-mot-nha-cay-nho.jpg

Cầu Sinh Chi Bắt Đầu Một Nhà Cây Nhỏ

Tháng 1 19, 2025
Chương 729. Đại kết cục Chương 728. Sau khi chiến đấu
hokage-nam-than-naruto-de-tam-cau-ta-lam-hokage

Hokage: Nam Thần Naruto, Đệ Tam Cầu Ta Làm Hokage

Tháng 12 5, 2025
Chương 151: Kiến tạo nhạc viên Chương 150: Đại quân ác ma
  1. Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
  2. Chương 12: Lửa Đỏ Cảng Damir Và Cái Giá Của Cái Đầu
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 12: Lửa Đỏ Cảng Damir Và Cái Giá Của Cái Đầu

Tiếng hát từ những chiếc quan tài treo lơ lửng không chỉ là âm thanh. Nó là những lưỡi dao vô hình, mỏng dính và sắc lẹm, đang lách qua màng nhĩ để cắt vào thùy não của những kẻ xâm nhập.

Harry cảm thấy đầu mình như muốn nứt toác. Trong tầm nhìn mờ đi vì đau đớn, cậu thấy không gian vặn vẹo. Những bóng đen từ góc nhà kho dường như đang tách ra khỏi tường, vươn những cánh tay dài ngoằng về phía cậu, thì thầm mời gọi cậu bước vào giấc ngủ vĩnh hằng.

“Tỉnh lại!”

Tiếng quát của Trafalgar vang lên, không lớn nhưng mang theo độ rung kỳ lạ, như tiếng chuông đồng đánh thẳng vào tâm trí hỗn loạn.

Trên tay chàng trai trẻ, con lắc Pendulum pha lê đen đang xoay tít một cách điên cuồng, tạo thành một vòng xoáy nhỏ hút lấy những tạp âm ma quái xung quanh.

“Snape! Dùng cái ông mới mua!” Trafalgar ra lệnh, tay trái búng một đồng xu vàng lên trời.

Đồng xu xoay tròn, lóe sáng rồi rơi xuống… trúng ngay vào một mắt xích rỉ sét trên trần nhà.

Keng!

Mắt xích đứt. Một chiếc đèn chùm khổng lồ bằng sắt, nặng hàng tấn, rơi thẳng xuống đám nô lệ đang bị thôi miên bên dưới.

Không trúng ai cả. Đó là sự chính xác đáng sợ của một Winner. Chiếc đèn chùm đập mạnh xuống sàn đá trống trải, tạo ra tiếng nổ đinh tai nhức óc, át đi tiếng hát ma quái trong một giây ngắn ngủi.

Một giây đó là quá đủ cho Bậc thầy Độc dược.

Severus Snape, với khuôn mặt trắng bệch và đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ ngầu vì cố giữ tỉnh táo, móc từ túi áo ra chiếc lọ thủy tinh chứa Bột Phấn Mộ Phần. Ông không ném nó đi. Ông nghiền nát chiếc lọ ngay trong lòng bàn tay mình.

Máu tươi của ông hòa lẫn với thứ bột xám tro lấp lánh.

“Silentium Mortis!” (Sự Tĩnh Lặng Của Cái Chết).

Ông vung tay. Một làn bụi xám bạc bùng nổ, lan tỏa nhanh hơn bất kỳ loại khí ga nào. Nó không che khuất tầm nhìn, mà nó “hấp thụ” âm thanh.

Tiếng hát vo ve từ những chiếc quan tài đột ngột trở nên nghẹt mũi, rè rè như phát ra từ một chiếc radio hỏng, rồi tắt lịm. Những cái xác trong quan tài vẫn mở miệng, nhưng không còn âm thanh nào thoát ra được. Bột Phấn Mộ Phần – thứ nguyên liệu mang tính “Âm” cực mạnh – đã trung hòa linh lực của nghi thức.

“Giết chúng!”

Khi tiếng hát dứt, đám lính canh và lũ côn đồ cũng bừng tỉnh khỏi cơn mê loạn. Nhận ra kẻ thù ngay trước mặt, chúng gầm lên, lao tới như một bầy chó điên được tháo xích.

“Regulus,” Trafalgar gọi tên, giọng lạnh lùng. “Đừng kìm nén nữa.”

Regulus Black, người nãy giờ vẫn đứng run rẩy tựa vào cột sắt, ngẩng đầu lên. Đôi mắt anh không còn tròng trắng, chỉ còn một màu đỏ rực của máu tươi. Hai chiếc răng nanh dài ra, cong vút, sắc nhọn.

Anh không rút đũa phép. Anh biến mất.

Chỉ có tiếng gió rít lên.

Một tên côn đồ đang giơ súng định bắn Harry bỗng thấy cổ mình mát lạnh. Hắn ngã xuống, đầu lìa khỏi cổ mà không hề hay biết.

Regulus di chuyển như một bóng ma, móng tay dài ngoằng xé toạc không khí và da thịt. Anh không còn là một quý tộc hào hoa; anh là một cỗ máy giết chóc thuần túy của loài Huyết tộc, giải tỏa cơn khát máu bị kìm nén bấy lâu nay lên những kẻ xứng đáng phải chết.

“Expelliarmus! Stupefy!”

Harry và Cedric đứng tựa lưng vào nhau, đũa phép vung lên liên tục. Những tia sáng đỏ và xanh đan xen nhau tạo thành một lưới lửa chết người.

Harry chưa bao giờ chiến đấu như thế này. Không có những lời cảnh báo, không có sự nương tay. Cậu thấy Cedric – người huynh trưởng Hufflepuff hiền lành – giờ đây vung đũa với sự dứt khoát lạnh lùng. Mỗi khi một kẻ thù ngã xuống, Cedric lại vô thức lẩm bẩm một câu cầu nguyện, nhưng đôi mắt cậu thì lạnh băng.

Là một Kẻ Đào Mộ, Cedric nhìn thấy những điểm yếu chí mạng trên cơ thể đối phương – những nơi mà cái chết dễ dàng xâm nhập nhất. Bùa chú của cậu không mạnh, nhưng luôn đánh trúng vào khớp xương, vào yết hầu, vào những nơi đau đớn nhất.

“Dọn sạch rồi!” Snape quát, đá văng xác một tên lính đang cố bò tới chân ông. “Nhưng bọn bên ngoài đang phá cửa!”

Cánh cổng sắt vừa bị phá nát ban nãy giờ lại bị chặn bởi hàng chục thùng hàng, và bên kia là tiếng hò hét của cả một trung đội Hải quân Hoàng gia đang ập tới.

Trafalgar bước tới giữa nhà kho, nơi chất đống những thùng gỗ đóng kín. Cậu đặt tay lên một thùng, cảm nhận sự rung động bên trong.

“Vàng ở góc Tây Bắc,” cậu nói, giọng đều đều, xuyên qua tiếng ồn ào của trận chiến tàn cuộc. “Snape, Regulus – lấy hết. Những gì quý giá nhất của Ludwell đều ở đó. Cedric, Harry – nhiệm vụ của hai người đây.”

Cậu chỉ tay lên trần nhà, nơi những chiếc quan tài im lặng vẫn đang đung đưa đầy đe dọa. Dù không còn tiếng hát, nhưng luồng khí tà ác tỏa ra từ chúng vẫn khiến không khí đặc quánh lại.

“Đốt sạch,” Trafalgar ra lệnh. “Không để lại một mẩu xương nào cho Ludwell tái sử dụng.”

Harry sững người. Cậu nhìn quanh.

Những nô lệ bị xích dưới sàn nhà đang bắt đầu tỉnh lại. Nhưng họ không bỏ chạy. Họ nhìn Harry với đôi mắt trống rỗng, vô hồn. Một số người bắt đầu cào cấu vào da thịt mình cho đến khi máu chảy ròng ròng, miệng lẩm bẩm những câu kinh cầu vô nghĩa. Tinh thần của họ đã bị nghi thức tà ác nghiền nát từ lâu.

Trước mặt cậu là một người phụ nữ – hay thứ từng là phụ nữ – bị xích vào cột sắt. Da cô trắng bệch, lở loét, mạch máu dưới da đen sì như rễ cây độc. Cô nhìn Harry, đôi môi nứt nẻ mấp máy, phát ra tiếng rít khàn khàn từ khí quản đã hỏng.

Harry bước tới gần, tay run run hạ đũa phép xuống.

“Tôi sẽ cứu cô…” cậu thì thào, dù biết đó là lời nói dối.

Người phụ nữ lắc đầu nhẹ, biên độ nhỏ đến mức gần như không thấy. Bàn tay cô, với những móng tay dài và đen đúa, cố gắng vươn về phía Harry, không phải để tấn công, mà như cầu xin.

Trong đôi mắt đục ngầu sắp tan rã của cô, Harry đọc được một thông điệp duy nhất: Làm ơn.

Sống như thế này… còn đau đớn hơn ngàn lần cái chết.

Harry hít một hơi sâu, mùi tử khí sộc vào phổi, đắng ngắt. Cậu hiểu rồi. Ở thế giới này, đôi khi cái chết là sự ban ơn cuối cùng của lòng nhân từ.

Cậu giơ đũa lên lần nữa. Tay cậu không còn run.

“Incendio.” (Bùa Lửa).

Một dòng lửa đỏ rực phun ra từ đầu đũa phép, không phải ngọn lửa lò sưởi ấm áp ở Hogwarts, mà là ngọn lửa hủy diệt. Nó liếm vào tà váy rách nát của người phụ nữ, rồi bùng lên dữ dội.

Cô không hét lên. Cô không giãy giụa. Trong khoảnh khắc ngọn lửa bao trùm lấy thân xác tiều tụy, Harry thấy khóe miệng cô nhếch lên, tạo thành một nụ cười méo mó nhưng thanh thản. Đôi mắt cô dần tan chảy, và linh hồn bị giam cầm bên trong dường như đã được giải phóng, tan vào hư vô cùng khói bụi.

Harry quay đi, cắn chặt môi đến bật máu để không bật khóc.

Bên cạnh cậu, Cedric cũng đang hành động. Chàng trai nhà Hufflepuff vung đũa, phóng những luồng lửa vào các dãy quan tài treo trên cao. Dây thừng đứt phựt. Những chiếc quan tài rơi xuống đất vỡ tan, và lửa lập tức nuốt chửng những cái xác bên trong.

“Mong các người tìm thấy bình yên nơi Đất Mẹ,” Cedric thì thầm, nước mắt chảy dài trên khuôn mặt lấm lem bụi than.

Ở góc Tây Bắc, tiếng kim loại bị xé toạc vang lên chói tai. Regulus, với sức mạnh Huyết tộc, đã dùng tay trần bóc toạc cánh cửa két sắt khổng lồ như bóc vỏ cam.

Bên trong là vàng. Vàng thỏi, vàng xu, trang sức… lấp lánh đến lóa mắt dưới ánh lửa.

Snape không lãng phí một giây nào. Ông vung đũa, ếm bùa Capacious Extremis (Bùa Nới rộng) lên những chiếc túi vải bố. Regulus xúc vàng đổ vào túi, nhanh và chính xác. Snape thì cẩn thận nhặt những chiếc hộp nhỏ bọc nhung – chứa các nguyên liệu phi phàm quý hiếm – nhét vào túi áo chùng của mình.

“Xong chưa?” Trafalgar hỏi, cậu vẫn đứng đó, bình thản giữa biển lửa đang lan rộng, tay vuốt ve bộ lông của Mercury đang run lên vì phấn khích.

“Đủ cho mười đời nhà Weasley tiêu xài,” Snape đáp cộc lốc, ném một túi vàng nặng trịch cho Cedric.

Trafalgar gật đầu. Cậu bước tới cửa chính nhà kho, nơi đám lính Hải quân và hải tặc đang bắt đầu đập phá chướng ngại vật để xông vào.

“Lối này không đi được nữa,” cậu nói. “Nhưng may mắn thay, vận mệnh luôn có cửa sau.”

Cậu đá nhẹ vào một cái thùng rỗng dưới chân. Cái thùng lăn đi, va vào một đống thùng chứa dầu cá voi xếp chồng lên nhau sát tường bên phải.

Rầm!

Đống thùng đổ sập xuống, đập vỡ một mảng tường gạch cũ nát đã bị mục ruỗng bởi hơi ẩm của biển – một điểm yếu cấu trúc mà chỉ có Winner mới “tình cờ” khiến nó sụp đổ đúng lúc này.

Mảng tường vỡ ra, để lộ một lối thoát dẫn thẳng ra cầu tàu số 4 – nơi con tàu The Last Fortune đang neo đậu.

“Đi!”

Trafalgar búng tay. Một tia lửa nhỏ từ tàn thuốc lá rơi xuống vũng dầu cá voi đang chảy lan ra sàn.

BÙM!

Ngọn lửa bùng lên dữ dội, tạo thành một bức tường lửa ngăn cách nhóm của họ với đám truy binh đang phá cửa xông vào. Tiếng la hét của đám lính bị lửa táp vào mặt vang lên hỗn loạn.

Cả nhóm lao qua lỗ hổng trên tường, chạy thục mạng về phía con tàu đen đang bập bềnh trên sóng nước.

Phía sau lưng họ, Nhà kho số 17 biến thành một ngọn đuốc khổng lồ. Những tiếng nổ lách tách của mỡ cháy, tiếng gỗ gãy răng rắc hòa cùng tiếng còi báo động tạo nên một bản giao hưởng hỗn loạn và bi tráng. Bến cảng phía Đông Damir đêm nay rực sáng như ban ngày, nhuộm đỏ cả một góc trời bằng màu của máu và sự hủy diệt.

Khi họ trèo lên boong tàu The Last Fortune, không khí mặn mòi của biển cả và mùi gỗ sồi mới đánh vecni ập vào, thay thế cho mùi tử khí ngột ngạt.

Cánh buồm đen tự động căng lên đón gió, con tàu rùng mình rồi lướt nhanh ra khơi, bỏ lại sau lưng cảng Damir đang náo loạn.

“Các cậu chủ về rồi!”

Tiếng reo mừng lảnh lót vang lên. Dobby, con gia tinh với đôi tai dơi to quá khổ, lao ra từ khoang bếp. Trên tay nó là một chồng khăn trắng tinh tươm và bốc khói nghi ngút.

“Ôi Merlin ơi! Các cậu chủ bẩn quá! Cháy xém hết áo choàng đẹp rồi! Dobby hư quá, Dobby không chuẩn bị nước sớm hơn!”

Con gia tinh nhỏ bé cuống quýt chạy quanh Harry, dùng chiếc khăn ấm áp lau lên khuôn mặt lấm lem của cậu. Hơi ấm và mùi hương oải hương dịu nhẹ từ chiếc khăn khiến Harry sững lại.

Cậu đứng im, để mặc Dobby chăm sóc, cảm giác như mình vừa được kéo từ địa ngục trở về trần gian. Sự ân cần mộc mạc của con gia tinh khiến bức tường băng giá trong lòng Harry nãy giờ bắt đầu tan chảy.

Cedric ngồi bệt xuống sàn tàu, không còn chút phong thái huynh trưởng nào. Cậu gục đầu vào giữa hai đầu gối, vai run lên từng đợt. Những gì cậu thấy hôm nay – những cái xác bị ép làm móng cho thành phố, những linh hồn bị tra tấn – là quá sức chịu đựng đối với một phù thủy trẻ vốn chỉ quen với những cuộc thi đấu thể thao trường học.

Cách đó không xa, Regulus dựa lưng vào cột buồm chính. Cơn điên loạn của Huyết tộc đã lùi xa, trả lại vẻ quý tộc lạnh lùng. Anh lấy ra một chiếc khăn tay lụa thêu gia huy nhà Black, tỉ mỉ lau từng vệt máu khô trên những móng tay đã thu ngắn lại. Động tác của anh thanh nhã như đang lau thìa bạc sau bữa tối.

Snape ngồi trên một thùng rượu, im lặng đếm lại số nguyên liệu vừa cướp được. Ánh mắt đen thẳm của ông phản chiếu ánh lửa đỏ rực từ phía bến cảng đang xa dần.

Trafalgar đứng ở mũi tàu, nơi gió biển quất mạnh nhất. Chiếc áo khoác đen bay phần phật. Mercury nằm vắt vẻo trên vai cậu, cái bụng căng tròn vì nó đã nhét đầy vàng vào chiếc túi không gian của mình.

“Papa giàu to rồi nè,” con Niffler thì thầm, giọng trẻ con nheo nhéo đầy thỏa mãn, dụi cái mỏ dài vào má Trafalgar. “Nhiều vàng lắm luôn. Đủ mua sô-cô-la ăn cả đời.”

“Ừ,” Trafalgar đáp, giọng nhẹ tênh, tay vuốt ve bộ lông bạc mượt mà của nó. “Nhưng chưa đủ đâu, Mercury. Cái giá phải trả cho định mệnh đắt hơn thế nhiều.”

Sáng hôm sau, biển trời hòa làm một màu xanh ngắt đến đau mắt.

Không gian yên tĩnh đến mức tiếng sóng vỗ vào mạn tàu nghe như nhịp tim đều đặn. Một con hải âu trắng, to bất thường, lượn vài vòng trên đầu cột buồm rồi sà xuống lan can. Trên chân nó buộc một cuộn báo nhàu nhĩ còn thơm mùi mực in và vài tờ giấy truy nã màu vàng ố.

Mercury, đang nằm phơi bụng trên bàn ăn, nhảy phốc lên, nhanh như chớp giật lấy cuộn báo trước khi Dobby kịp đưa tay ra. Nó cắn đứt dây buộc, trải tờ báo ra giữa bàn trà, nơi đã bày sẵn bánh quy bơ và trà Earl Grey nóng hổi.

“Tin nóng hổi vừa thổi vừa xem đây!” nó reo lên, giọng lanh lảnh. “Để xem cái đầu của Papa đáng giá bao nhiêu nào!”

Tất cả mọi người, đang ngồi uể oải quanh bàn ăn sáng, đều chồm người tới.

Trên trang nhất tờ Tin Tức Hàng Hải Damir là dòng tít lớn in đậm: HỎA HOẠN KINH HOÀNG TẠI KHO SỐ 17 – BĂNG ĐẢNG BÍ ẨN THÁCH THỨC THƯỢNG TƯỚNG LUDWELL.

Bên dưới là danh sách truy nã kèm theo những bức phác họa chì nguệch ngoạc nhưng bắt được những đặc điểm chính xác đến rợn người.

Trafalgar Trelawney – Kẻ Phóng Hỏa Đêm Damir – Tiền thưởng: 500 Bảng Vàng. (Mô tả: Nam, trẻ tuổi, đeo mặt nạ bạc, năng lực tà ác liên quan đến lửa và thao túng vận mệnh.)

Người Đàn Ông Mặc Đồ Đen – Tiền thưởng: 300 Bảng Vàng. (Mô tả: Cao, gầy, mũi khoằm, sử dụng độc dược và ma thuật đen.)

Kẻ Phá Hoại Tóc Đen Dài – Tiền thưởng: 300 Bảng Vàng. (Mô tả: Tốc độ cực nhanh, nghi ngờ là sinh vật phi nhân loại, cực kỳ nguy hiểm.)

Đồng Phạm Đeo Kính – Tiền thưởng: 300 Bảng Vàng. (Mô tả: Thiếu niên, có vết sẹo trên trán, sử dụng bùa chú gây nổ.)

Sinh Vật Lùn Nhỏ Bé Tai Dài – Tiền thưởng: 50 Bảng Vàng. (Mô tả: Đầy tớ của quỷ dữ, chuyên dọn dẹp hiện trường.)

Thú Cưng Ăn Cắp Vặt Lông Bạc – Tiền thưởng: 10 Bảng Vàng. (Mô tả: Một con chuột lớn hoặc thú mỏ vịt, thích đồ lấp lánh.)

Không gian im lặng trong ba giây.

Rồi một tiếng hét phẫn nộ vang lên, xua tan cả đàn hải âu đang bay quanh tàu.

“MƯỜI BẢNG???”

Mercury đứng bật dậy, hai chân sau giẫm lên đĩa bánh quy, hai chân trước chống hông, bộ lông bạc dựng ngược lên như nhím.

“MƯỜI BẢNG CHO MỘT KẺ LỪA ĐẢO (SWINDLER) SEQUENCE 8 CAO QUÝ?!” Nó gào lên, mặt đỏ gay (nếu Niffler có thể đỏ mặt). “Cái bộ lông này của tao đáng giá cả một hạm đội tàu chiến! Đây là sự sỉ nhục! Một sự sỉ nhục trắng trợn đối với phẩm giá của loài Niffler! Tao phải kiện! Tao sẽ quay lại đốt trụi cái tòa soạn báo đó!”

Nó tức giận đến mức vung chân đá bay bình sữa. Sữa bắn tung tóe. Dobby hốt hoảng kêu lên một tiếng, vội vàng lao tới dùng khăn lau sạch bộ lông quý giá của “cậu chủ Niffler”.

Trafalgar bật cười. Một tiếng cười ngắn, khô khốc, nhưng thực sự vui vẻ. Cậu cầm tờ lệnh truy nã của mình lên, ngón tay lướt qua con số 500.

“Năm trăm bảng,” cậu lẩm bẩm, giọng trầm ấm pha chút giễu cợt. “Họ vẫn nghĩ ta chỉ là một thằng nhóc may mắn phóng hỏa đốt nhà chơi.”

Cậu gấp tờ giấy lại một cách cẩn trọng, nhét vào túi áo ngực trái, ngay sát tim, nơi con lắc Pendulum đang nằm yên tĩnh.

“Tốt lắm. Sự coi thường của kẻ thù chính là tấm khiên tốt nhất của chúng ta. Hãy để họ tiếp tục nghĩ thế cho đến khi quá muộn.”

Harry cầm tờ giấy của mình lên. Đồng Phạm Đeo Kính – 300 Bảng.

Trong bức vẽ, cậu bé đeo kính đang giơ đũa phép với vẻ mặt lạnh lùng, quyết đoán – một biểu cảm mà Harry chưa bao giờ thấy mình có khi soi gương ở Hogwarts. Đó không phải là cậu bé sống sót được bảo bọc trong trường học. Đó là một kẻ ngoài vòng pháp luật.

Cậu không xé nó. Cậu gấp nó lại làm tư, bỏ vào túi áo chùng, đặt ngay cạnh cây đũa phép nhựa ruồi.

“Thật nực cười,” Regulus nhếch mép, ném tờ lệnh truy nã của mình xuống sàn gỗ như ném rác. “Ba trăm bảng cho cái đầu của một người thừa kế nhà Black. Lũ hải quân mù lòa này định giá ta ngang hàng với một chai rượu vang hạng sang sao?”

Snape không nói gì. Ông chỉ hừ lạnh một tiếng qua cái mũi khoằm, nhưng Harry thề là cậu thấy một tia sáng hài lòng lóe lên trong mắt vị Giáo sư Độc dược. Bị truy nã bởi chính quyền thối nát của thế giới này, đối với Snape, có lẽ là một lời khen ngợi về năng lực.

Harry đứng dậy, rời khỏi bàn ăn ồn ào, bước ra mạn tàu.

Biển cả mênh mông trải rộng trước mắt cậu, xanh thẳm và tự do. Phía chân trời, làn khói đen từ Damir đã tan biến hoàn toàn, như thể đêm qua chỉ là một cơn ác mộng tồi tệ.

Trafalgar lặng lẽ bước tới, đứng bên cạnh cậu. Cả hai cùng nhìn xuống những con sóng bạc đầu đang vỗ vào thân tàu.

Gió biển thổi tung mái tóc đen rối bù của Harry.

“Trong cái kho đó…” Harry lên tiếng trước, giọng cậu nhỏ, lẫn vào tiếng gió, nhưng đầy sức nặng. “Những người nô lệ đó… bọn họ không còn là người nữa, đúng không Tristan?” (Cậu cố tình dùng cái tên thật, cái tên của người bạn cùng trường, chứ không phải Trafalgar).

“Đúng,” Trafalgar đáp, mắt vẫn nhìn xa xăm. “Linh hồn họ đã bị nghiền nát để nuôi dưỡng những cái quan tài. Thể xác họ chỉ là những cái vỏ rỗng biết thở.”

“Và nếu ta cứu họ ra… nếu ta đưa họ lên tàu…” Harry siết chặt lan cay gỗ đến mức các khớp ngón tay trắng bệch. “Ludwell sẽ lại bắt những người mới để thay thế. Và những cái vỏ rỗng đó… sẽ sống trong đau đớn vĩnh viễn.”

“Đúng.”

Harry cúi đầu. Vai cậu chùng xuống, trút bỏ gánh nặng vô hình.

“Tôi không thích cách làm của cậu, Tristan,” Harry quay sang nhìn thẳng vào mắt người bạn bí ẩn. Đôi mắt xanh lục bảo chạm vào đôi mắt sâu thẳm dưới lớp mặt nạ bạc. “Nó tàn nhẫn quá. Nhưng… tôi hiểu.”

Trafalgar không giải thích, cũng không an ủi. Cậu chỉ gật đầu nhẹ.

Phía sau lưng họ, tiếng la hét chửi bới của Mercury vẫn vang lên inh ỏi: “Tao thề sẽ quay lại ỉa vào ấm trà của tên Thượng tướng Ludwell! Mười bảng! Quân khốn nạn!”

Tiếng cười khúc khích của Dobby hòa lẫn vào đó khi con gia tinh cố gắng dỗ dành con vật tham lam.

Con tàu The Last Fortune căng buồm no gió, lướt đi dũng mãnh trên đại dương bao la. Họ đã rời bỏ địa ngục trần gian ở Damir, bỏ lại biển lửa và những tiếng hát chết chóc.

Nhưng những tấm lệnh truy nã kia – dù giá trị rẻ mạt hay đắt đỏ – đã đóng một con dấu vĩnh viễn lên số phận của họ. Họ không còn là những khách du lịch hay những học sinh lạc đường nữa.

Họ là những kẻ bị săn đuổi.

Và đứng trước biển khơi rộng lớn này, lần đầu tiên kể từ khi đến thế giới này, Harry cảm thấy lồng ngực mình nhẹ bẫng. Trở thành tội phạm, hóa ra, lại mang đến một cảm giác tự do đến lạ lùng

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

nu-gia-nam-trang-tuc-dich-nu-de-luon-treu-choc-ta.jpg
Nữ Giả Nam Trang Túc Địch Nữ Đế Luôn Trêu Chọc Ta
Tháng 1 20, 2025
dragon-ball-dot-pha-cuc-han-nguoi-saiya
Dragon Ball: Đột Phá Cực Hạn Người Saiya
Tháng 10 21, 2025
da-noi-lam-nguoi-qua-duong-cac-nang-duoi-theo-ta-lam-gi.jpg
Đã Nói Làm Người Qua Đường, Các Nàng Đuổi Theo Ta Làm Gì?
Tháng 12 27, 2025
gia-toc-tu-tien-khi-van-danh-dau-sau-muoi-nam.jpg
Gia Tộc Tu Tiên, Khí Vận Đánh Dấu Sáu Mươi Năm
Tháng 1 22, 2025

© 2026 Madara Inc. All rights reserved