Chương 11: Ba Ngả Đường Dẫn Đến Địa Ngục
Màn đêm ở Damir không buông xuống một cách êm ả; nó sụp đổ như một tấm màn sân khấu nặng nề, đè bẹp mọi hy vọng mong manh còn sót lại. Sương mù lúc này đã đặc quánh lại thành một thực thể sống, luồn lách qua những kẽ đá lát đường, mang theo vị mặn chát của muối biển và mùi tanh nồng của những xác cá voi đang phân hủy ngoài bến cảng.
Harry và Cedric bước đi vội vã trong một con hẻm hẹp, hai bên tường rêu phong dựng đứng như vách quan tài. Túi lương thực trên vai họ nặng trĩu, nhưng không nặng bằng bầu không khí ngột ngạt xung quanh.
“Chúng ta nên quay lại quán rượu ngay,” Cedric thì thầm, tay phải vô thức siết chặt chiếc túi áo nơi giấu đũa phép.
Với linh cảm của một Kẻ Đào Mộ, Cedric cảm thấy từng bước chân của mình không chạm vào đất, mà đang giẫm lên những lớp trầm tích của sự chết chóc. Những cái bóng hắt ra từ đèn đường gas dường như đang vươn dài, chực chờ tóm lấy mắt cá chân họ.
Đột nhiên, một tiếng thét xé toạc màn sương.
Không phải tiếng hét sợ hãi đơn thuần, mà là âm thanh của sự tuyệt vọng cùng cực, tiếng kêu của một con thú bị dồn vào đường cùng.
Harry khựng lại. Bản năng Gryffindor trong cậu bùng lên nhanh hơn cả lý trí. Cậu lao về phía trước, rẽ ngoặt vào một ngách tối tăm.
“Harry! Đừng!” Cedric gào lên, nhưng đã quá muộn.
Dưới ánh sáng vàng vọt của một ngọn đèn dầu sắp tàn, năm gã đàn ông vạm vỡ đang vây quanh một cô gái trẻ. Váy áo cô rách bươm, để lộ những vết bầm tím trên làn da nhợt nhạt. Một gã to con, đầu trọc lóc xăm hình mỏ neo đen sì, đang túm lấy tóc cô giật ngược ra sau, tay kia thô bạo xé toạc phần vải che ngực còn lại.
Những kẻ xung quanh cười hô hố, tiếng cười nhờn nhợt như dầu mỡ.
“Dừng lại!” Harry quát, đũa phép chĩa thẳng vào gã đầu trọc.
Đám côn đồ quay lại. Chúng không tỏ ra sợ hãi. Ngược lại, ánh mắt chúng nhìn Harry như nhìn một con cừu non vừa lạc vào chuồng sói.
“Mày là cái thá gì?” Gã đầu trọc nhổ toẹt một bãi nước bọt lẫn máu xuống đất. “Anh hùng rơm à?”
“Stupefy!” (Bùa Choáng).
Tia sáng đỏ rực bắn ra từ đầu đũa phép của Harry, đánh trúng ngực gã đầu trọc. Hắn văng ngược ra sau, đập mạnh vào tường gạch, trượt xuống bất tỉnh.
Bốn gã còn lại khựng lại trong một tích tắc, rồi sự ngạc nhiên chuyển ngay thành cơn giận dữ điên cuồng. Chúng rút dao găm và mã tấu, lao vào cậu bé phù thủy.
“Petrificus Totalus!” Harry tiếp tục vung đũa, cơ thể một gã cứng đờ lại, ngã sấp mặt xuống vũng nước bẩn.
Nhưng không gian quá hẹp cho những bùa chú tầm xa. Một gã đã áp sát, vung con dao gỉ sét nhắm thẳng vào cổ Harry.
“Cẩn thận!” Cedric lao tới, dùng bao tải lương thực trên tay quật mạnh vào mặt hắn, khiến lưỡi dao chệch hướng, chém toạc một mảng áo choàng của Harry.
Cô gái kia nhân cơ hội vùng dậy. Harry quay sang, đưa tay ra định đỡ cô.
“Cô không sao chứ? Chạy đi, mau lên!”
Nhưng thay vì nắm lấy tay Harry, cô gái hất mạnh cậu ra. Đôi mắt cô mở to trừng trừng, không có chút biết ơn nào, chỉ có sự kinh hoàng tột độ.
“Đồ ngu xuẩn!” Cô rít lên, giọng lạc đi vì sợ hãi. “Đó là người của Băng Búa Cá Mập! Mày đánh chúng nó… mày giết tao rồi!”
Cô gái không chạy về phía đường lớn, mà lao vào một cái cống ngầm gần đó, biến mất trong bóng tối như một con chuột chui về hang, bỏ lại Harry đứng chết lặng với cánh tay còn giơ ra giữa không trung.
“Thế giới này… không vận hành như cậu nghĩ đâu, Harry,” Cedric thở dốc, kéo tay bạn. “Chúng ta phải đi. Ngay.”
Một tiếng còi rít lên.
Âm thanh sắc nhọn, chói tai, vang vọng khắp khu phố. Từ các ngõ ngách, tiếng bước chân dồn dập vang lên. Không phải năm người, mà là hàng chục.
“Chạy!”
…
Cách đó ba dãy phố, sâu dưới lòng đất, không khí không có mùi sương muối, mà nồng nặc mùi của những xác chết được tẩm ướp hóa chất.
Chợ đen Damir nằm trong những hầm ngầm của hệ thống thoát nước cũ từ kỷ nguyên trước.
Severus Snape đứng trước một quầy hàng lụp xụp được dựng bằng những mảnh ván quan tài. Trên bàn, bên cạnh những lọ mắt và lưỡi, là một chiếc hộp gỗ mun nhỏ.
Gã chủ quầy, một kẻ có làn da xám ngoét và đôi mắt lồi ra như mắt cá, cẩn thận mở nắp hộp. Bên trong là một nhúm bột mịn màu xám tro, lấp lánh một cách quỷ dị dưới ánh nến.
“Bột Phấn Mộ Phần,” gã thì thào, giọng rít qua kẽ răng thưa. “Nghiền từ xương bánh chè của những kẻ bị chôn sống vào đúng giờ âm khí nặng nhất. Nguyên liệu tuyệt hảo cho các nghi thức gọi hồn hoặc nguyền rủa.”
Snape nheo mắt. Với tư cách là một Bậc thầy Độc dược, ông có thể cảm nhận được tính chất “lạnh” và “kết dính” của thứ bột này. Nó hoàn hảo để làm chất dẫn cho Độc dược Hóa Đá hoặc thuốc lú lẫn cao cấp.
“Bao nhiêu?” Snape hỏi cộc lốc.
Gã bán hàng liếm môi, ánh mắt hắn không nhìn Snape, mà trượt qua vai ông, dán chặt vào Regulus Black đang đứng khoanh tay phía sau.
“Ba trăm bảng vàng,” gã nói, rồi nở một nụ cười để lộ hàm răng nhọn hoắt được mài giũa. “Hoặc… một lọ máu của vị quý tộc kia.”
Regulus nhướng mày. Đôi mắt đỏ rực của anh nheo lại đầy nguy hiểm.
“Máu của ta?” Anh hỏi lại, giọng nhẹ nhàng, lịch thiệp như đang trong một buổi tiệc trà.
“Phải,” gã bán hàng cười khùng khục. “Tôi ngửi thấy… mùi vị cổ xưa. Máu của Ma Cà Rồng quý tộc… nó đáng giá hơn cả mạng sống của ngài đấy.”
Hắn vừa dứt lời, bốn cánh cửa sắt xung quanh gian hàng đồng loạt đóng sập xuống. Tiếng kim loại va vào nhau chát chúa. Từ trong bóng tối, sáu họng súng đen ngòm chĩa thẳng vào hai người.
Snape thở hắt ra một hơi dài ngán ngẩm.
“Ta ghét việc phải mặc cả,” ông lầm bầm, tay trái khẽ búng nhẹ.
Một lọ thủy tinh nhỏ xíu rơi xuống sàn đá.
Choang.
Một làn khói màu xanh lục bùng lên, không lan tỏa nhanh nhưng cực kỳ độc địa. Hai tay súng đứng gần nhất ôm cổ họng, ngã vật xuống, miệng sùi bọt mép, không kịp thốt ra một tiếng kêu.
Regulus mỉm cười. Nụ cười của một kẻ săn mồi tao nhã.
Anh không rút đũa phép. Bóng anh nhòe đi.
Gã bán hàng chỉ kịp thấy một vệt đen lướt qua. Hắn định bóp cò khẩu súng giấu dưới quầy, nhưng nhận ra bàn tay mình không còn tuân theo sự điều khiển của não bộ.
Năm ngón tay của Regulus, với móng tay dài ra sắc lẹm như dao phẫu thuật, đã nhẹ nhàng cắt đứt gân tay của hắn.
“Máu của nhà Black không phải thứ để mặc cả,” Regulus thì thào vào tai hắn, rồi một cú gạt tay dứt khoát cắt ngang động mạch cổ.
Máu phun ra, nhưng Regulus đã lùi lại với tốc độ siêu phàm, tà áo chùng đen không dính một giọt bẩn.
Snape bình thản nhặt hộp Bột Phấn Mộ Phần lên, nhét vào túi áo.
“Đi thôi. Tiếng súng sẽ thu hút lũ kền kền.”
Họ phá cửa thoát ra ngoài, bỏ lại sau lưng những xác chết và tiếng còi báo động bắt đầu vang lên khắp khu chợ đen.
…
Bến cảng phía Đông, Kho số 17.
Trafalgar Trelawney đứng trên đỉnh một cần cẩu cũ nát, nhìn xuống khoảng sân rộng trước cửa nhà kho khổng lồ. Gió biển thổi tung tà áo khoác đen của cậu, khiến cậu trông như một sứ giả của bóng tối đang giám sát vương quốc của mình.
Mercury nằm trên vai cậu, đang bận rộn đếm lại số ví tiền vừa “nhặt” được, thỉnh thoảng lại đưa lên mũi hít hà mùi da thuộc đắt tiền.
“Papa, họ đến rồi kìa!” Mercury reo lên, chỉ cái móng vuốt nhỏ xíu xuống dưới.
Từ con hẻm bên trái, Harry và Cedric lao ra, thở hồng hộc, sau lưng là một đám côn đồ cầm dao và súng hỏa mai.
Từ con hẻm bên phải, Snape và Regulus hiện ra trong màn khói độc còn vương vất, theo sát họ là đám bảo kê chợ đen đang xả súng điên cuồng.
Hai nhóm chạy trốn đâm sầm vào nhau ngay tại khoảng sân trống trước cổng Kho 17.
Trafalgar mỉm cười dưới lớp mặt nạ bạc.
Không có gì là ngẫu nhiên cả. Cậu đã thao túng những “vận may nhỏ” – một cánh cửa bị khóa buộc Harry phải rẽ trái, một đường hầm sập buộc Snape phải đi lên đường này. Tất cả các ngả đường, dưới sự sắp đặt của Winner, đều dẫn về đây.
“Dừng lại!” Harry hét lên, nhận ra người quen. “Giáo sư? Regulus?”
Snape phanh gấp, tà áo chùng đen cuộn lại quanh chân. Ông ném cho Harry một cái nhìn khinh bỉ quen thuộc.
“Tuyệt vời, Potter. Ta cứ tưởng chỉ mình ta gặp rắc rối, hóa ra trò còn kéo cả một đội quân đến góp vui.”
“Không phải lúc nói chuyện đó!” Cedric hét lên, mặt cắt không còn giọt máu, tay chỉ vào cánh cổng sắt khổng lồ của Kho 17 trước mặt. “Chúng ta bị kẹp giữa rồi!”
Phía sau là hai nhóm truy đuổi đang nhập lại làm một. Phía trước là cánh cổng sắt khóa chặt.
Đúng lúc đó, một bóng đen từ trên cao nhảy xuống, đáp đất nhẹ nhàng không một tiếng động ngay giữa vòng vây của nhóm Hogwarts.
Trafalgar phủi bụi trên vai áo, giọng nói trầm ấm vang lên, bình thản đến mức lạc lõng giữa chiến trường.
“Đúng giờ đấy, các quý ông.”
“Trafalgar?” Harry ngạc nhiên. “Cậu làm gì ở đây?”
“Chờ các cậu mở cửa,” Trafalgar chỉ tay về phía cánh cổng sắt. “Ta không giỏi mấy trò phá hoại thô bạo. Đó là việc của Gryffindor, phải không?”
Tiếng đạn bắt đầu rít lên xung quanh họ. Một viên đạn sượt qua vai áo Regulus.
“Mở cổng!” Snape quát, giơ đũa phép lên tạo một lá chắn Protego lớn bao bọc cả nhóm.
Harry và Cedric không chần chừ. Cả hai cùng chĩa đũa phép vào ổ khóa khổng lồ.
“Confringo!” (Bùa Nổ).
“Bombarda Maxima!”
Hai luồng ánh sáng cực mạnh hòa vào nhau, đánh thẳng vào cánh cổng.
ẦM!
Tiếng nổ rung chuyển cả bến cảng. Cánh cổng sắt dày cộp bị xé toạc, văng ra xa như một món đồ chơi. Khói bụi mù mịt bốc lên.
Nhưng thay vì lao vào ngay, tất cả chợt khựng lại.
Một luồng khí lạnh buốt, lạnh hơn cả cái chết, tràn ra từ bên trong kho, mang theo một mùi hương ngọt ngào đến buồn nôn – mùi của hoa loa kèn đám ma trộn lẫn với máu tanh.
Và rồi, tiếng hát cất lên.
Không phải tiếng người. Đó là một giai điệu vo ve, trầm đục, cộng hưởng trực tiếp vào màng nhĩ, khiến đầu óc người nghe tê dại.
Cedric lảo đảo, ôm chặt lấy ngực. Hai mắt cậu trợn ngược, mạch máu trên thái dương nổi lên ngoằn ngoèo.
“Không… đừng hát nữa…” Cậu rên rỉ, linh tính của một Kẻ Đào Mộ đang gào thét cảnh báo về một mối nguy hiểm vượt xa cấp độ của họ.
Đám côn đồ đang đuổi theo phía sau bỗng nhiên dừng lại. Tiếng súng tắt ngấm.
Những gã đàn ông hung tợn, giết người không ghê tay, giờ đây mặt cắt không còn giọt máu. Vũ khí rơi loảng xoảng xuống đất. Chúng quỳ rạp xuống, trán chạm đất, run lẩy bẩy như những con chiên đang sám hối trước một vị thần tà ác.
Trafalgar nheo mắt nhìn qua làn khói bụi.
Bên trong nhà kho rộng lớn, dưới ánh trăng lọt qua những lỗ hổng trên mái, là một cảnh tượng địa ngục trần gian.
Hàng trăm chiếc quan tài gỗ đen bóng được treo lơ lửng trên những sợi xích sắt từ trần nhà, đung đưa nhè nhẹ dù không có gió.
Nhưng chúng không đóng kín.
Nắp quan tài mở toang. Bên trong mỗi chiếc là một sinh vật hình người, da bọc xương, hốc mắt trống rỗng đen ngòm. Miệng chúng há to đến tận mang tai, phát ra thứ âm thanh “O… o… o…” đầy ám ảnh.
Dưới sàn nhà, hàng trăm nô lệ bị xích chân đang ngồi đờ đẫn. Mắt họ trắng dã, miệng cũng mấp máy theo giai điệu của những chiếc quan tài.
“Quan tài biết hát…” Trafalgar thì thầm, cảm nhận con lắc Pendulum trong túi áo đang rung lên dữ dội.
Đây không phải là hàng hóa bình thường. Đây là một nghi thức hiến tế quy mô lớn.
“Chào mừng đến với buổi hòa nhạc của Tử Thần,” Trafalgar nói, giọng lạnh băng, nhưng bàn tay đã âm thầm rút ra một nắm đồng xu vàng. “Giữ chặt lấy tinh thần của mình. Nếu nghe theo tiếng hát đó, các cậu sẽ tự nguyện chui vào quan tài đấy.”
Tiếng hát đột ngột vút lên cao, sắc lẹm như dao cạo, khoan thẳng vào não bộ của từng người.
Regulus gầm lên một tiếng đau đớn, nanh mọc dài ra, cố gắng dùng cơn khát máu để chống lại sự xâm nhập tinh thần. Snape cắn chặt môi đến bật máu, dùng nỗi đau vật lý để giữ sự tỉnh táo.
Nhưng Harry thì khác. Trong cơn đau đầu như búa bổ, cậu nghe thấy một giọng nói quen thuộc, ngọt ngào và buồn thảm vang lên từ chiếc quan tài lớn nhất ở trung tâm.
“Về đi… Harry… Về với chúng ta…”