-
Bánh Xe Vận Mệnh Tại Hogwarts
- Chương 10: Điệu Vũ Cuồng Loạn Và Những Hòn Đá Tảng Bằng Xương
Chương 10: Điệu Vũ Cuồng Loạn Và Những Hòn Đá Tảng Bằng Xương
Đêm ở cảng Damir không bao giờ thực sự tối, cũng không bao giờ thực sự tĩnh lặng.
Hàng trăm ngọn đèn gas vàng khè phun ra thứ khói than đen đặc, hòa lẫn với ánh sáng chập chờn từ những ngọn đèn dầu cá voi treo trước cửa các quán rượu, tạo nên một bức tranh ánh sáng nham nhở và bệnh hoạn. Sương mù từ biển trườn vào, luồn lách qua những con hẻm nhỏ hẹp, mang theo mùi tanh của cá chết, mùi nước tiểu khai nồng và một thứ mùi ngọt lợm giọng đặc trưng của những giao dịch mờ ám.
Trafalgar Trelawney đứng giữa sảnh quán rượu “Con Mực Say” chiếc áo khoác đen dài chấm gót khiến cậu trông như một vết mực loang ra giữa đám đông hỗn tạp.
“Chia nhóm,” giọng cậu trầm và đều, cắt ngang tiếng ồn ào xung quanh nhưng không thu hút sự chú ý không cần thiết – một thủ thuật nhỏ của bùa Muffliato.
Cậu quay sang Harry và Cedric.
“Hai người đi về phía phố chính. Mua thức ăn khô, nước ngọt và bất cứ thứ gì có thể bảo quản lâu dài. Đừng tỏ ra quá giàu có, nhưng cũng đừng để bị bắt nạt.”
Rồi cậu nhìn sang Snape và Regulus.
“Chợ đen nằm ở khu vực phía Tây, dưới hầm của lò mổ cũ. Tìm nguyên liệu phi phàm. Bất cứ thứ gì có linh tính cao. Giáo sư, ngài biết cần phải tìm gì cho những thí nghiệm của mình.”
Snape khẽ gật đầu, đôi mắt đen lóe lên tia nhìn sắc sảo.
“Còn ta?” Trafalgar chỉnh lại chiếc mặt nạ bạc trên mặt. “Ta và Mercury sẽ ở lại đây. Đôi khi, tin tức không nằm ngoài đường, mà nằm trong những cái miệng say mềm.”
Không ai hỏi thêm một lời nào. Họ tách ra, tan vào màn đêm của Damir như những bóng ma đã quá quen thuộc với bóng tối.
…
Khu phố chính của Damir lát đá tổ ong, trơn trượt vì rêu và nước thải.
Harry và Cedric đi sát bên nhau, tay luôn đặt hờ lên túi áo nơi giấu đũa phép. Xung quanh họ là một thế giới sống động đến nghẹt thở: tiếng cười lả lơi của những cô gái đứng đường váy xẻ cao, tiếng đàn accordion réo rắt một điệu nhạc buồn thảm, tiếng cãi vã của những gã thủy thủ say rượu.
Harry hít sâu, cố gắng tìm lại cảm giác bình thường. “Nó… náo nhiệt hơn mình tưởng. Giống Hẻm Xéo phiên bản kinh dị vậy.”
Nhưng Cedric không trả lời.
Chàng trai Hufflepuff đột ngột dừng lại giữa đường, sắc mặt tái nhợt như sáp nến. Hơi thở của cậu dồn dập, trán lấm tấm mồ hôi lạnh.
“Cedric?” Harry lo lắng nắm lấy cánh tay bạn. “Cậu sao vậy? Vết thương cũ đau à?”
Cedric lắc đầu, đôi mắt xám mở to đầy hoảng loạn, nhìn chằm chằm xuống mặt đường lát đá dưới chân.
“Không… Harry… dưới này…”
Cậu quỳ một chân xuống, bàn tay run rẩy chạm vào những viên đá lạnh lẽo. Với năng lực của một Kẻ Đào Mộ (Gravedigger – Sequence 8) thế giới trong mắt Cedric không chỉ là vật chất. Cậu nhìn thấy cái chết.
“Xương,” Cedric thì thào, giọng vỡ vụn. “Cả cái thành phố này… nền móng của nó không phải là đất đá. Là xương người. Hàng nghìn, hàng vạn bộ xương.”
Trong tâm trí Cedric, tiếng ồn ào của phố xá biến mất. Thay vào đó là tiếng rên xiết đồng vọng từ lòng đất. Những nô lệ bị đánh chết khi xây cảng, những tù nhân bị chôn sống, những thủy thủ vô danh bị vứt xác xuống hầm. Chúng nằm đó, xếp chồng lên nhau, ken đặc, làm bệ đỡ cho sự phồn hoa giả tạo bên trên.
“Họ đang nói chuyện… họ đang hỏi tại sao chúng ta lại giẫm lên họ…” Cedric bịt tai lại, nhưng tiếng thì thầm vẫn khoan thẳng vào não.
Harry rùng mình. Cậu nhìn xuống chân, đột nhiên cảm thấy mặt đất như đang phập phồng. Đây là gánh nặng của những con đường tắt liên quan đến Tử Thần.
“Đứng dậy đi, Cedric,” Harry kéo mạnh tay bạn, giọng kiên quyết. Cậu truyền chút hơi ấm từ bàn tay mình sang bàn tay lạnh ngắt của Cedric. “Đừng nghe họ. Chúng ta còn sống. Nhiệm vụ của chúng ta là sống.”
Cedric ngẩng lên, nhìn vào đôi mắt xanh kiên định của Harry. Cậu hít một hơi sâu, gật đầu, cố gắng dựng lên bức tường tinh thần để ngăn chặn những tiếng vọng từ cõi chết.
“Xin lỗi… mình ổn. Chỉ là… cái chết ở đây rẻ mạt quá.”
…
Cách đó ba con phố, không khí đặc quánh mùi formalin và mùi thối rữa ngọt ngào.
Khu chợ đen nằm dưới một căn hầm ẩm thấp, ánh sáng duy nhất đến từ những ngọn nến mỡ cá voi cháy xèo xèo.
Severus Snape đứng trước một quầy hàng bày la liệt những bình thủy tinh đục ngầu. Bên trong dung dịch bảo quản vàng khè là những thứ khiến người thường phải nôn thốc nôn tháo: những con mắt to bằng nắm tay vẫn còn đảo qua đảo lại, những trái tim đen sì co bóp yếu ớt, những đoạn ruột của sinh vật biển nào đó cuốn lại như dây thừng.
Gã bán hàng là một kẻ gầy gò, nửa khuôn mặt bên trái bị ăn mòn lở loét – dấu hiệu của bệnh hoa liễu hoặc một lời nguyền thất bại. Hắn cười toe toét, để lộ hàm răng đen sì.
“Hàng thượng hạng mới về sáng nay đấy, thưa ngài. Mắt của Bạch Tuộc Biến Dị. Rất tốt để chế tạo bùa chú gây ảo giác. Chỉ năm mươi bảng vàng.”
Snape nâng chiếc bình lên ngang tầm mắt. Ánh nến xuyên qua chất lỏng, chiếu rọi vào đôi mắt đen sâu thẳm của ông. Không có sự ghê tởm hay sợ hãi thường thấy. Chỉ có sự tò mò lạnh lùng, sắc bén của một nhà khoa học đang đứng trước những mẫu vật quý giá.
“Kết cấu giác mạc thú vị,” ông lẩm bẩm, ngón tay thon dài gõ nhẹ lên thành bình. “Linh tính vẫn còn lưu lại khá mạnh. Có thể dùng thay thế cho rễ cây Asphodel trong việc ổn định linh hồn…”
Ông quay sang gã bán hàng, giọng nói mượt mà nhưng đầy đe dọa.
“Ta lấy cả ba lọ mắt. Và cái lưỡi của con Cá Voi Ma kia nữa. Đừng hòng lừa ta về độ tươi, ta có thể ngửi thấy mùi phân hủy từ cách đây mười bước chân. Ba mươi bảng cho tất cả.”
Regulus Black đứng ngay sau lưng ông, khoanh tay trước ngực, dáng vẻ uể oải nhưng đầy cảnh giác. Là một Ma cà rồng, khứu giác của anh nhạy bén gấp trăm lần người thường. Mùi ở đây khiến anh khó chịu, nhưng thái độ của Snape khiến anh rùng mình hơn.
“Ông thích nghi nhanh quá đấy, Severus,” Regulus thì thầm bằng tiếng Pháp. “Ông nhìn đống nội tạng đó say đắm chẳng khác gì nhìn Lily Potter năm xưa.”
Snape khựng lại một giây, rồi ném cho Regulus một cái nhìn sắc như dao cạo.
“Câm miệng, Black. Nếu ngươi rảnh rỗi thì dùng cái mũi chó của ngươi ngửi xem có kẻ nào bám đuôi không.”
Regulus nhún vai, nhưng ánh mắt đỏ rực của anh đã quét qua từng góc tối của căn hầm.
…
Trở lại quán rượu “Con Mực Say”.
Trafalgar ngồi một mình ở chiếc bàn trong góc khuất nhất. Áo khoác đen của cậu trải dài trên ghế tựa như đôi cánh của loài quạ đen. Trên bàn, ly Absinthe thứ ba đã vơi đi một nửa.
Mercury, con Niffler lông bạc, đang cuộn tròn trong túi áo ngực của cậu, chỉ thò cái mũi nhỏ xíu ra hít hà mùi rượu thơm nồng, thỉnh thoảng lại kêu lên “Chíu chíu” đầy phấn khích.
Một người phụ nữ tách ra khỏi đám đông nhảy múa. Cô ta mặc chiếc váy đỏ xẻ cao đến tận đùi, mái tóc đen dài buông xõa, đôi môi tô son đỏ chót như máu tươi. Cô ta di chuyển uyển chuyển như một con rắn, hương nước hoa rẻ tiền nồng nặc mùi hoa hồng héo và xạ hương.
Cô ta ngồi xuống ghế đối diện Trafalgar mà không cần xin phép, nghiêng người về phía trước, để lộ khe ngực sâu hoắm.
“Một thuyền trưởng trẻ tuổi, đẹp trai lại ngồi uống rượu một mình sao?”
Trafalgar không ngẩng đầu lên. Cậu xoay nhẹ ly rượu, nhìn con sâu rượu màu xanh đang trôi lờ đờ.
“Ta không thích nhảy,” cậu đáp, giọng lạnh nhạt.
Bàn tay người phụ nữ lướt nhẹ trên mu bàn tay cậu, móng tay sơn đỏ gãi nhẹ đầy khiêu khích.
“Ai nói là phải nhảy trên sàn? Chúng ta có thể có những điệu nhảy… riêng tư hơn.”
Trong khoảnh khắc bàn tay cô ta chạm vào cậu, một tia sáng lạnh lẽo lóe lên từ tay áo bên kia. Một con dao găm tẩm độc, nhắm thẳng vào động mạch cổ của Trafalgar. Nhanh, gọn, chuyên nghiệp.
Đó là cú đấm của một Sát thủ (Assassin – Sequence 9).
Nhưng lưỡi dao dừng lại cách cổ Trafalgar đúng một milimet. Không phải vì cô ta nương tay, mà vì cơ thể cô ta đột nhiên đông cứng lại như tượng đá.
Trafalgar ngẩng đầu lên. Dưới lớp mặt nạ bạc, đôi mắt cậu ánh lên sự tàn nhẫn lạnh lùng. Cậu đã lẩm bẩm một câu thần chú không tiếng động ngay từ khi cô ta bước tới.
“Tarantallegra.” (Bùa Nhảy Múa).
Nhưng với sức mạnh tâm linh của một Winner (Kẻ Thắng Cuộc) câu thần chú Hogwarts bình thường này đã bị biến đổi thành một lời nguyền khủng khiếp.
“Cô thích nhảy sao?” Trafalgar hỏi nhẹ nhàng. “Vậy thì nhảy đi.”
Người phụ nữ trợn trừng mắt. Cơ thể cô ta bắt đầu giật cục.
Không phải điệu Valse lãng mạn. Không phải điệu Tarantella sôi động.
Đó là điệu vũ của một con rối bị đứt dây thần kinh.
Chân cô ta đá cao lên, đập mạnh xuống sàn gỗ nghe cái “Rắc!”. Xương mắt cá chân gãy lìa. Nhưng cô ta không thể dừng lại. Hai tay vung vẩy điên cuồng, đập vào cạnh bàn, vào ghế, vào tường. Đầu cô ta lắc lư dữ dội, cổ ngoẹo sang một bên với một góc độ phi tự nhiên.
“Grừ… ư… ư…” Cô ta muốn hét lên, nhưng cơ hàm đã bị khóa chặt, chỉ phát ra được những tiếng rít khàn khàn từ cổ họng.
Cả quán rượu im bặt. Những gã say rượu lùi lại trong kinh hoàng. Họ nhìn người phụ nữ xinh đẹp ban nãy giờ đang tự bẻ gãy xương cốt của mình trong một vũ điệu ma quái. Máu bắt đầu chảy ra từ mũi, từ tai, từ khóe mắt cô ta do áp lực vận động quá mức, nhưng đôi chân gãy nát vẫn tiếp tục nhảy.
Trafalgar đứng dậy, chậm rãi chỉnh lại găng tay da. Cậu đặt một đồng tiền vàng lên bàn, ngay cạnh ly rượu dở.
“Cho buổi biểu diễn.”
Cậu quay lưng bước ra cửa. Mercury thò đầu ra, cười khanh khách:
“Papa hư quá! Làm người ta nhảy nhiệt tình đến gãy cả cổ luôn!”
…
Bên ngoài, gió đêm thổi thốc vào mặt lạnh buốt.
Trafalgar vừa rẽ vào một con hẻm tối dẫn ra bến cảng thì sáu bóng đen lao ra từ những góc khuất. Mùi thuốc súng nồng nặc. Tiếng thép tuốt khỏi vỏ soàn soạt.
“Trả giá cho con điếm của bọn tao, thằng khốn!”
Đoàng! Đoàng!
Hai tiếng súng nổ chát chúa. Ánh lửa đầu nòng lóe lên trong đêm.
Trafalgar không né tránh. Cậu vẫn bước đi, nhịp chân không hề thay đổi.
Viên đạn thứ nhất bay vèo qua tai cậu, găm thẳng vào bức tường gạch phía sau, làm bắn ra những mảnh vụn.
Viên đạn thứ hai… nổ tung ngay trong nòng súng của tên bắn tỉa. Hắn hét lên đau đớn, ôm lấy bàn tay đầm đìa máu.
Đó là sức mạnh của Winner. Cậu không cần tránh đạn. Xác suất để viên đạn trúng cậu là con số không tròn trĩnh.
Bốn tên còn lại lao vào với dao găm và mã tấu.
Trafalgar bước tới. Một tên vung dao nhắm vào cổ cậu. Nhưng đúng lúc đó, chân hắn giẫm phải một hòn đá trơn trượt. Hắn mất đà, ngã chúi về phía trước. Con dao trên tay hắn cắm phập vào đùi tên đồng bọn đang lao tới bên cạnh.
“Á Á Á!”
Hai tên còn lại khựng lại vì hoảng sợ. Nhưng Mercury đã ra tay.
Một tia chớp bạc lướt qua.
Con Niffler – Kẻ Lừa Đảo (Swindler) – không cướp tiền. Nó cướp đi “sự cân bằng”.
Nó cắn đứt dây thắt lưng của một tên, khiến quần hắn tu tụt xuống, vướng vào chân. Tên kia vung kiếm chém tới, nhưng Mercury đã đánh tráo vị trí của cái thùng rác gần đó. Kiếm chém vào thùng sắt, bật ngược lại, đập trúng sống mũi hắn.
Chưa đầy một phút. Không một bùa chú Avada Kedavra nào được thốt ra.
Sáu tên cướp biển nằm la liệt dưới đất, kẻ thì súng nổ vào tay, kẻ thì tự đâm đồng đội, kẻ thì gãy mũi. Một vở hài kịch của sự xui xẻo chết người.
Chỉ còn lại một tên còn tỉnh táo, đang cố bò lùi lại, quần ướt đẫm vì sợ hãi.
Trafalgar bước tới, đặt mũi giày da bóng loáng lên ngực hắn, ấn nhẹ xuống.
“Chủ nhân của các ngươi là ai?” Cậu hỏi, giọng nhẹ như gió thoảng.
Tên cướp biển run lẩy bẩy, mắt trợn ngược nhìn lên chiếc mặt nạ bạc vô cảm. Hắn không nhìn thấy một con người. Hắn nhìn thấy một con quỷ sai khiến vận mệnh.
“L-Ludwell… Địa Ngục Thượng Tướng…” hắn lắp bắp, răng va vào nhau cầm cập. “Chúng tôi… chỉ là băng ngoại vi… muốn cướp ngài để cống nộp… Có một lô hàng lớn… từ kho phía Đông… sắp rời cảng đêm nay…”
“Lô hàng gì?”
“Nô lệ… và… quan tài… những quan tài biết hát…”
Trafalgar nheo mắt. Quan tài biết hát? Một tạo vật Beyonder, hoặc một loại nguyên liệu tà ác nào đó.
Cậu cúi xuống, ghé sát vào tai tên cướp biển.
“Cảm ơn vì sự trung thực.”
Cậu đứng thẳng dậy, bước qua người hắn, đi thẳng ra khỏi con hẻm.
Phía sau lưng cậu, tiếng rên rỉ đau đớn và tiếng khóc nức nở vẫn vang vọng, hòa vào bản nhạc hỗn loạn của đêm Damir.
Trong quán rượu, tin đồn đã bắt đầu lan đi nhanh hơn cả đám cháy rừng.
“Thằng nhóc mặt nạ bạc… nó là ác quỷ.”
“Nó khiến người ta nhảy múa đến chết… nó khiến súng tự nổ…”
“Trafalgar Trelawney… đừng bao giờ nhìn vào mắt hắn.”
Trafalgar bước đi trong đêm, Mercury nằm trên vai cậu cười khúc khích, đếm những đồng xu vừa móc túi được từ đám sát thủ.
Dưới ánh đèn gas leo lét cuối cùng của con phố, cái bóng của cậu kéo dài ra bất thường trên mặt đường lát đá đầy xương. Cái bóng ấy dường như đang rung động, tách ra, tạo thành hình dáng của một con quái vật khổng lồ đang mỉm cười.
Đêm Damir vừa khai sinh ra một cơn ác mộng mới.