Chương 1337: Ao lớn màu đen
Sau khi phá giải được khởi nguồn là ai, tiếp theo chính là phải biết người này vì sao lại biến thành quái vật, rốt cuộc là nguyên nhân gì gây ra.
“Các ngươi nhìn dấu chân ở đây giống với trong phòng.”
Lâm Nhất Trần để tất cả mọi người đều qua đây cùng xem dấu chân ở cửa phòng.
Thượng Cẩm nói,
“Dấu chân của người này xuất hiện ở đây, vậy có phải là nói rõ người này sau khi nổi điên đã chạy ra ngoài không.”
Lâm Nhất Trần cho Thượng Cẩm một ánh mắt khẳng định, nói tiếp,
“Người này có thể chính là nguyên nhân tòa thành này gặp nạn, cũng là vì hắn sau khi bị lây nhiễm đã đi ra ngoài mới gây ra nhiều vấn đề như vậy.”
Lâm Nhất Trần lắc đầu, đây là sự tiếc hận đối với người dưới thành.
Vốn dĩ bọn họ ở dưới thành, sống một cuộc sống hoặc bình thản nhưng hạnh phúc, tất cả những điều này đều bị những kẻ gọi là người lãnh đạo, những kẻ gọi là người trên thành hủy diệt.
Lâm Nhất Trần lần đầu tiên cảm thấy bất lực như thế, hắn thấy được sự bất công của thế gian này, nhưng hắn bất lực, bởi vì hắn tới đã quá muộn.
Hắn bụm mặt, không biết đang suy nghĩ gì.
Thượng Hải Tích ở bên cạnh thấy Lâm Nhất Trần như vậy, hắn hiểu cảm giác trong lòng Lâm Nhất Trần, bởi vì trong lòng chính mình cũng có những suy nghĩ tương tự.
Bọn họ đều rất bất lực, dù cho có linh lực cường đại cũng không thể giúp bọn họ làm được gì.
Nhưng Thượng Hải Tích lại không cảm thấy bây giờ chúng ta đã muộn, cho nên hắn vỗ vỗ vai Lâm Nhất Trần, tiếp đó nói với Lâm Nhất Trần,
“Ta biết trong lòng ngươi không dễ chịu, nhiều bách tính dưới thành như vậy vô cớ gặp nạn, ngươi cảm thấy bất lực.”
Thượng Hải Tích lại chuyển tay đặt lên lưng Lâm Nhất Trần, vỗ nhè nhẹ, tiếp tục nói,
“Nhưng ngươi nghĩ lại xem vị phụ nhân mà chúng ta đã cứu, chúng ta không phải cũng đã cứu được một vị phụ nhân sao, ngươi còn giúp nàng chữa khỏi mắt nữa.”
“Bây giờ chúng ta giúp bọn họ tiêu diệt toàn bộ những quái vật này, chính là sự giúp đỡ tốt nhất đối với bọn họ, bọn họ sẽ không còn bị quái vật quấy rầy, cho nên bây giờ vẫn chưa muộn.”
Thượng Cẩm đứng ở một bên, không biết an ủi Lâm Nhất Trần thế nào, chỉ có thể đặt tay của chính mình lên vai Lâm Nhất Trần, giống như đang truyền cho hắn sức mạnh của chính mình.
Có sự an ủi của Thượng Hải Tích và Thượng Cẩm, Lâm Nhất Trần cũng không còn day dứt về những chuyện phía trước mà chính mình chưa gặp phải, mà tập trung vào trận chiến với bầy quái vật sắp tới.
Lâm Nhất Trần bỏ tay đang bụm mặt xuống, mặt hắn căng cứng, cứng đờ thốt ra mấy chữ từ trong miệng,
“Chúng ta nhất định phải tiêu diệt toàn bộ bọn nó!”
3 người còn lại nghe xong, cũng đồng thanh nói theo Lâm Nhất Trần,
“Nhất định phải tiêu diệt toàn bộ bọn nó!”
Tất cả mọi thứ trong căn phòng này cơ bản đều đã bị bọn họ kiểm tra qua, cũng không có manh mối nào liên quan đến việc chủ nhân căn phòng biến thành quái vật.
Mấy người từ bỏ căn phòng này, tiếp tục đi về phía trước.
Tiếp theo gặp phải là một căn phòng có một cái ao lớn màu đen.
Hơn nữa cửa của căn phòng này cũng không thiết kế cơ quan gì, chỉ cần ấn nút bên cạnh, cửa sẽ tự động mở ra.
Mấy người tiến vào bên trong, lại phát hiện một cái ao khổng lồ không biết có tác dụng gì.
Nước trong ao cao hơn nửa mét, toàn bộ màu sắc của ao cũng là màu đen, lộ ra một chút ánh sáng quỷ dị.
Mọi người đi đến trước ao, bởi vì màu sắc của ao quá thâm trầm, một mắt căn bản không nhìn thấy đáy.
Lâm Nhất Trần thấy tầm nhìn của cái ao này quá thấp, liền lấy ra tịnh hóa bình vẫn luôn giấu trong ngực, muốn thử biến nước bẩn trong ao này thành nước sạch.