Chương 1170: Có xong việc làm
Đông Hoa Quân thu quân cờ, trên mặt mang nụ cười, con mắt lóe sáng lấp lánh phảng phất như có những vì sao, sau đó nói,
“Lại một ván nữa!”
Lâm Tinh Trần từ khi học cờ vây cũng chưa từng chơi một ván cờ nào thư thái mà phóng khoáng như vậy, cho nên Lâm Tinh Trần cũng muốn chơi thêm một ván,
“Lại đến!”
Lần này đổi Đông Hoa Quân cầm quân trắng, Lâm Tinh Trần cầm quân đen, hai người lại bắt đầu phân cao thấp trên bàn cờ, ngươi ăn của ta một quân, ta cũng ăn của ngươi một quân.
Cả một ván cờ trôi qua, hai người lại ngang tài ngang sức, không phân được thắng bại.
Hai người lại chơi thêm mấy ván cờ, có qua có lại, không ngờ lại là một thế hòa.
Hai người từ ban ngày đến tận tối mịt, chơi suốt mấy canh giờ, mãi cho đến khi tất cả các vì sao của Thần Giới đều treo trên bầu trời, mới kết thúc cuộc đấu của hai người.
Chơi cờ xong, nội tâm Đông Hoa Quân cảm thấy vô cùng khoan khoái, có lẽ là vì lấy cờ kết bạn, Đông Hoa Quân thậm chí cho rằng quan hệ của hai người đã trở nên tốt đẹp, hắn đã có được người bạn là Lâm Tinh Trần.
Đông Hoa Quân đi đến bên cạnh Lâm Tinh Trần, vỗ vai hắn một cái, nói,
“Đại tướng quân, lần sau có thời gian lại chơi mấy ván.”
Lâm Tinh Trần cao ngạo lạnh lùng lần đầu tiên trong đời không gạt bàn tay đặt trên vai chính mình xuống, thậm chí còn nói với Đông Hoa Quân,
“Được, lần sau từ chiến trường trở về, ta nhất định sẽ lại đến tìm ngươi đánh cờ.”
Nói rồi, liền xoay người rời khỏi điện của Đông Hoa Quân.
Lâm Tinh Trần vừa đi, Đông Hoa Quân lại một lần nữa thả ra tiểu nhân mang theo thần thức của hắn, để nó ngồi lại vào vị trí Lâm Tinh Trần đã ngồi.
Hắn cảm thấy ván cờ này là ván thành công nhất trong thế cuộc mà hai người bọn họ đã bày ra, hắn phải nghiên cứu thật kỹ ván cờ này.
Lâm Tinh Trần lại có một sở thích mới là đi dạo hoa viên, bởi vì trong hoa viên có Đào Dao, hắn thích Đào Dao, cho nên hắn cũng thích đi dạo hoa viên.
Bây giờ Lâm Tinh Trần đã bị Đào Dao chiếm được trái tim, cả trái tim đều bị Đào Dao chiếm trọn, những lúc không có chiến sự, ngày nào hắn cũng muốn đến hoa viên dạo một vòng.
Gặp Đào Dao một lần, cả người đều sẽ trở nên vui vẻ và phấn chấn hơn.
Nghĩ đến Đào Dao, Lâm Tinh Trần trong nháy mắt cảm thấy vết thương trên người cũng không còn đau nữa, từ trong tim hắn lan tỏa ra từng ý niệm ngọt ngào.
Hắn nghĩ thầm, dù sao thì bây giờ cánh tay của chính mình cũng không thể hoạt động mạnh, vừa hay có thể ngày ngày đến hoa viên tìm Đào Dao, thế là cuộc sống dưỡng thương vốn tẻ nhạt nhàm chán đột nhiên trở nên thú vị.
Lâm Tinh Trần vì vết thương mà cẩn thận mặc y phục của chính mình, sau đó nói với người bên ngoài lều,
“Đói rồi, đi làm chút cơm mang tới.”
Thần binh ngoài cửa không đi vào, đứng ngay ngoài cửa chắp tay nói,
“Vâng, tướng quân!”
Sau đó liền xuống lệnh cho đầu bếp làm chút đồ ăn cho tướng quân.
Một lát sau, đầu bếp làm cơm xong, mang đến cho tướng quân, người ngoài lều thông báo,
“Báo tướng quân, cơm đã làm xong.”
Lâm Tinh Trần đã sớm ngồi ngay ngắn bên bàn chờ đợi, phất tay nói,
“Vào đi.”
Thần binh ngoài lều kia bèn bưng cơm đến trước mặt Lâm Tinh Trần.
Lâm Tinh Trần đã sớm đói không chịu nổi, lúc mới tỉnh vì sốt nên không muốn ăn chút nào, đến khi nghĩ tới Đào Dao thì khẩu vị cũng tốt lên, cho nên bây giờ hắn đã đói đến mức bụng dán vào lưng.
Đợi thức ăn được dọn lên, người ngoài lều lui ra, Lâm Tinh Trần không hề để tâm đến hình tượng mà ăn ngấu nghiến, đầu bếp làm không ít đồ ăn, nhưng Lâm Tinh Trần lại ăn sạch toàn bộ.
Ăn no uống đủ, Lâm Tinh Trần vỗ vỗ bụng, chuẩn bị ra ngoài hoạt động một chút cho tiêu cơm, thế là hắn ra khỏi doanh trướng, đi dạo vài vòng trong phạm vi đóng quân của nhà mình.