Chương 1163: Khống chế người
Ánh mắt kia như đang nói, ngươi có chắc là không lừa ta không.
Thiên Âm Cầm cũng biết lý do thoái thác của chính mình không thể khiến Cẩm Thượng tin tưởng, bèn bổ sung,
“Ta nói rời đi không phải là ta rời đi, mà là ta sợ thần lực sẽ rời bỏ ta, vì vừa rồi ta cảm giác nó dường như sắp tiêu tán.”
Thiên Âm Cầm cố nén cảm giác chột dạ trong lòng, đối mặt với Cẩm Thượng. Cẩm Thượng tuy vẫn bán tín bán nghi, nhưng cũng không còn không tin như lúc nãy nữa.
Cẩm Thượng cầm lấy ly nước trên bàn, rót cho chính mình và Thiên Âm Cầm mỗi người một chén,
“Được rồi, ta tin ngươi, chuyện này cứ cho qua đi.”
Hắn thuận tay đẩy chén nước kia đến trước mặt Thiên Âm Cầm, nói,
“Ngươi nửa đêm đến tìm ta là có chuyện gì vậy.”
Thiên Âm Cầm bưng chén nước lên, uống một ngụm,
“Không có gì, vốn định đến trò chuyện với ngươi một chút, rồi bàn luận thêm về chuyện liên quan đến hộp ma.”
Cẩm Thượng nghe thấy chuyện liên quan đến hộp ma thì có vẻ hơi sốt ruột,
“Là chuyện gì, hộp ma lại có manh mối mới sao?”
Cẩm Thượng đặt chén nước trong tay xuống, nghiêm túc chờ đợi câu trả lời của Thiên Âm Cầm.
Thiên Âm Cầm xoay xoay ly nước trong tay, nói,
“Thật ra cũng không phải manh mối gì mới, chỉ là ta hồi tưởng lại những chi tiết liên quan đến hộp ma mà thôi.”
“Là chi tiết gì?”
“Ta một lần nữa nhớ lại những gì ta nhìn thấy lúc đó, kẻ làm phép cho hộp ma dường như bị người khác khống chế. Lúc đó nhìn thì không phát hiện có gì kỳ quái.”
“Mãi cho đến lúc ăn cơm xong vừa rồi, ta đột nhiên nghĩ đến điểm khác biệt giữa người đó và những người khác.”
“Ánh mắt của người đó rất đờ đẫn, hơn nữa phần lòng trắng cũng trở nên cực kỳ ít.”
“Ta đoán người đó có thể đã bị hộp ma khống chế.”
Cẩm Thượng đặt mạnh chén nước trong tay xuống bàn một tiếng “bộp”
“Cái gì? Bị khống chế? Lẽ nào hộp ma đó còn có thể khống chế ý thức của con người sao.”
Cẩm Thượng cảm thấy vô cùng kinh ngạc. Bấy lâu nay, tuy chính mình không hiểu rõ về cái hộp ma này cho lắm, mà toàn là Lâm Nhất Trần và Thiên Âm Cầm lo lắng về chuyện của nó.
Nhưng Cẩm Thượng biết, hộp ma chỉ là một vật môi giới, tuy nó có ma khí cực mạnh, nhưng nó chỉ có thể khống chế những linh hồn và thi thể đã chết.
Không ngờ rằng, cái hộp ma này bây giờ lại có thể khống chế cả người sống, điều này đối với mấy người bọn họ là cực kỳ bất lợi, bọn họ nhất định phải nghĩ ra một phương pháp để có thể tránh bị khống chế.
Chỉ có đảm bảo chính mình không bị khống chế, mới có khả năng tiếp tục đấu tranh với hộp ma.
“Bây giờ chúng ta đã biết hộp ma sẽ khống chế con người, đợi sau khi Lâm Nhất Trần tỉnh lại, chúng ta sẽ nói cho hắn biết chuyện này, có lẽ hắn sẽ biết phải làm gì.”
Cẩm Thượng nghĩ nghĩ, chủ nhân của mình lợi hại như vậy, biết cũng rất nhiều, nói không chừng hắn sẽ biết phải giải quyết chuyện này như thế nào.
Nghĩ đến chủ nhân, Cẩm Thượng an tâm hơn nhiều,
“Ừm… Đợi chủ nhân tỉnh lại nhất định sẽ có cách.”
Thiên Âm Cầm nhìn ra ngoài, nhận ra thời gian đã rất muộn, đã làm trễ nải quá nhiều thời gian ở chỗ Cẩm Thượng.
Bèn nói với hắn,
“Trời không còn sớm nữa, ngủ sớm đi, sáng mai còn phải đến Băng Thất xem Lâm Nhất Trần.”
Nói rồi đứng dậy rời khỏi phòng của Cẩm Thượng.
Đợi Thiên Âm Cầm rời đi, Cẩm Thượng cũng đi đến bên giường nằm xuống.
Thiên Âm Cầm vẫn không nói cho Cẩm Thượng biết những gì mình nghĩ trong lòng, nhưng sau khi trò chuyện với Cẩm Thượng xong, Thiên Âm Cầm đã không nghĩ đến chuyện đó nữa, cho nên khi trở về phòng, Thiên Âm Cầm rất nhanh đã chìm vào giấc mộng đẹp.
Thiên Âm Cầm một đêm không mộng, sáng sớm thức dậy, thoải mái vươn vai một cái.