Chương 1154: Trở về Thiên Nguyên Vực
Chuyện đã thành định cục, hiện tại bọn họ có bi thương cũng vô ích.
Lâm Nhất Trần dựa vào những gì Thiên Âm Cầm nhìn thấy, đã đoán được đại khái cái hộp ma kia giờ đang ở đâu.
Nếu như Lâm Nhất Trần đoán không lầm, vậy thì cái hộp ma kia giờ đã ở trong Thiên Nguyên Vực, tại một nơi duy nhất thuộc về người kia.
Nói mới nhớ, trước đây Lâm Nhất Trần từng đến nơi do người kia tạo ra, nơi đó lúc ấy đã hành hạ Lâm Nhất Trần một phen, khiến Lâm Nhất Trần cũng chịu không ít khổ sở.
Lâm Nhất Trần cũng biết chuyến đi này không hề đơn giản, bèn nói với Thượng Cẩm và Thiên Âm Cầm:
“Nếu cái hộp ma đó thật sự cấu kết với người mà ta đoán, vậy thì chuyện này không còn đơn giản nữa.”
“Bởi vì trước đây ta từng giao thủ với người kia, linh lực của hắn có lẽ không chênh lệch với ta là bao, chỉ là sức mạnh khống chế thời gian của hắn quá lớn, ta cũng không chiếm được thế thượng phong.”
Nói đến đây, Lâm Nhất Trần liền nghĩ tới những trải nghiệm trong không gian đặc thù trước kia, chợt như nhớ ra điều gì, bèn thở dài một hơi.
Lâm Nhất Trần nhớ lại cuốn tự truyện mà người quản lý thời gian từng tặng cho hắn, bên trong ghi chép chi tiết về năng lực khống chế và quản lý thời gian.
Đã biết người này là ai, bước tiếp theo chính là đối mặt với hắn.
Có được cuốn tự truyện của người kia, tiếp theo chính là trở về Thiên Nguyên Vực, sau đó tìm lại cuốn tự truyện năm xưa, đợi chính mình tu luyện thành công, là có thể tiếp tục đi tìm người quản lý thời gian như vậy.
Đến lúc đó, cho dù Lâm Nhất Trần chỉ có một chút linh lực khống chế, cũng sẽ có phần thắng lớn hơn.
Lâm Nhất Trần vô cùng thông minh, chỉ cần biết một chút về linh lực quản lý thời gian, liền có thể dựa vào đó mà đoán được đại khái hành vi linh lực của người quản lý thời gian.
Mấy người Lâm Nhất Trần nhanh chóng thu dọn đồ đạc, chuẩn bị trở về Thiên Nguyên Vực theo đường cũ.
Đến cái vực này vốn cũng là để tìm kiếm manh mối về Thời Không Môn.
Hiện tại linh hồn của Thượng Hải Tích tạm thời bị Thiên Âm Cầm áp chế, sau khi mấy người xử lý xong chuyện hộp ma, tiện thể còn có thể bắt người quản lý thời không kia hỏi hắn một chút về chuyện Thời Không Môn.
Lâm Nhất Trần nói với mấy người:
“Chúng ta về Thiên Nguyên Vực trước, sau đó sẽ đi tìm nơi mà Thiên Âm Cầm đã thấy.”
Thiên Âm Cầm và Thượng Cẩm bây giờ đều nghe theo lời Lâm Nhất Trần, cho nên khi Lâm Nhất Trần nói vậy, cả hai đều tuân theo.
Trên đường trở về, mấy người nhìn thấy sơn trang kia, ký ức về thần kiếm trước đây lại ùa về.
Dù trong lòng ba người vẫn nhớ về quá khứ liên quan đến thần kiếm, nhưng điều đó lại càng hun đúc quyết tâm báo thù cho thần kiếm của mấy người.
Lâm Nhất Trần lại một lần nữa bước lên những bậc thềm đó, đến trước cửa, nhưng lần này đã khác, sơn trang này dường như đã có lại linh lực, biến thành tòa cung điện hùng vĩ ở Thần giới.
Khi Lâm Nhất Trần mở cửa sơn trang ra một lần nữa, linh lực trong sơn trang lại không ngừng tuôn vào cơ thể của Lâm Nhất Trần.
Linh lực ẩn chứa trong sơn trang không biết vì sao lại biến thành từng luồng từng luồng linh lực màu trắng, tiến vào đan điền của Lâm Nhất Trần, những linh lực đó quá mức mạnh mẽ.
Lâm Nhất Trần lúc này đã cảm nhận được nỗi đau khổ như Thượng Hải Tích lúc đầu, hắn nhíu chặt mày, mồ hôi lạnh không ngừng tuôn ra trên trán, y phục bó sát người cũng bị mồ hôi làm cho ướt đẫm.
Mà trong đầu Lâm Nhất Trần cũng xuất hiện những ký ức đã từng hiện lên trước đây nhưng lại không thuộc về hắn.