-
Ẩn Cư 10000 Năm, Bắt Đầu Hậu Đại Tìm Tới Cửa
- Chương 1149: Chuyện xưa Thiên Âm Cầm phạm phải
Chương 1149: Chuyện xưa Thiên Âm Cầm phạm phải
Bởi vì Thần Đế cho rằng một kẻ không có chút lòng thương hại nào như Thiên Âm Cầm không còn phù hợp với Thần giới hiện nay, cho nên đã hạ lệnh trục xuất hắn xuống trần gian.
Thiên Âm Cầm nhớ lại những chuyện Ma Quân đã làm với những người vô tội kia, hắn hận hận nói,
“Lẽ ra ban đầu ở Thần giới, ta nên hủy luôn cả cái hộp ma kia, bây giờ đã không xảy ra vấn đề như vậy.”
“Thần giới? Hộp ma?”
Nghe được hai từ này, Lâm Nhất Trần có vẻ hơi gấp gáp, hắn vội vàng quay đầu, hỏi Thiên Âm Cầm.
Thiên Âm Cầm kể ra một chuyện mà mấy người đều chưa từng biết.
Nguyên lai, cái hộp ma này sau đại chiến Thần Ma đã rơi vào Thần giới, tướng quân Lâm Tinh Trần vì lúc đó bị thương nghiêm trọng nên cũng không kiểm tra những thứ còn sót lại trên chiến trường.
Mà lúc đó thần kiếm cũng ở bên cạnh Lâm Tinh Trần, cho nên nhiệm vụ xem xét chiến trường liền được Thần Đế giao cho Thiên Âm Cầm.
Thiên Âm Cầm lúc đó nhìn chiến trường, cảm khái vô cùng.
Đại chiến Thần Ma lúc ấy, hai tộc đều dốc toàn bộ lực lượng, tuy nói thi thể của thần binh và ma binh sẽ tan biến sau mấy canh giờ, nhưng vì lúc đó người quá đông.
Khi Thiên Âm Cầm quay lại chiến trường lần nữa, chính là cảnh tượng thi thể chất chồng, áo bào trắng và áo bào đen chồng lên nhau một chỗ.
Đen trắng giao nhau, là một bức tranh tuyệt đẹp, nhưng cảnh tượng này lại không phải thứ người thường có thể thưởng thức nổi.
Thiên Âm Cầm thở dài, bắt đầu kiểm tra những người còn sống sót trên chiến trường này, bất kể là người của Thần giới hay người của Ma Giới đều bị hắn tìm thấy, sau đó mang người về trị liệu.
Lúc đó cái hộp ma kia cứ yên lặng nằm giữa một đống thi thể, lượn lờ ma khí màu đen, không biết vì sao mà trên mặt những thi thể bên cạnh đều bị một luồng hắc khí bao quanh.
Thiên Âm Cầm cũng không để chuyện này trong lòng, chỉ bỏ hộp ma vào túi rồi chuẩn bị trở về bẩm báo chuyện này với Thần Đế.
Hắn đem hộp ma kia dâng lên cho Thần Đế, sau đó bắt giữ toàn bộ những người Ma tộc bị thương vào trong thiên lao.
Nhưng ai ngờ được những ma binh kia đều do hộp ma huyễn hóa thành, bọn họ không có tim.
Sau khi Thiên Âm Cầm cứu chữa bọn họ, đám ma binh kia ở trong lao đã mê hoặc tâm thần của thần binh canh gác.
Sau đó thần binh kia sau khi bị mê hoặc đã bị đám ma binh sát hại.
Thần binh kia là người có quan hệ cực tốt với Thiên Âm Cầm, lúc thần binh bị giết, Thiên Âm Cầm vừa hay trông thấy.
Người bạn cực tốt của chính mình bị ma binh sát hại ngay trước mắt, Thiên Âm Cầm sao có thể không tức giận.
Hắn giết sạch tất cả ma binh trong lao, Thần Đế thấy Thiên Âm Cầm giết nhiều ma binh như vậy.
Điều đầu tiên không phải là hỏi tại sao, mà là trách cứ Thiên Âm Cầm không có sự rộng lượng của Thần giới.
Thiên Âm Cầm không nói gì, mắt đỏ ngầu gầm lên với Thần Đế,
“Xin hỏi Thần Đế, nếu bạn thân của ngài bị sát hại ngay trước mắt ngươi, ngài sẽ tha cho kẻ đã giết bạn thân của ngài sao?”
Thần Đế không trả lời thẳng, lại hạ lệnh đày Thiên Âm Cầm xuống trần gian.
Thiên Âm Cầm tức giận đến cực điểm, có người tiến lên định áp giải Thiên Âm Cầm, Thiên Âm Cầm hất tay mấy người ra,
“Ta có chân, chính mình đi.”
Nói xong liền phóng khoáng quay người, sải bước như sao băng rời khỏi đại điện.
Đáng tiếc là, cái hộp ma kia vẫn còn trong tay Thần Đế, Thiên Âm Cầm cũng không kịp mang cái hộp ma kia ra ngoài.
Mà bây giờ, cái hộp ma kia lại không biết vì sao lại xuất hiện ở nơi này.
Thiên Âm Cầm nghĩ mãi không ra cũng không muốn nghĩ nữa, bèn nói với Lâm Nhất Trần,
“Đây chính là lý do vì sao trước đây ta bị đày xuống hạ giới, vì sao lại biến mất.”