Chương 1145: Thần kiếm biến mất
Đột nhiên, Thượng Cẩm hô lớn,
“Các ngươi mau nhìn!”
Vừa hô to vừa chạy về phía chỗ thần kiếm đang nằm.
Mấy người nghe được tiếng của Thượng Cẩm, cũng nhìn theo hướng của âm thanh.
Chỉ thấy chỗ thần kiếm đang nằm trên mặt đất vô cùng kín đáo, bên cạnh để hộp ma, linh thể vốn đã không rõ ràng của thần kiếm lại càng thêm phiêu diêu.
Lâm Nhất Trần vội vàng chạy đến bên cạnh thần kiếm, truyền linh lực của mình vào cơ thể hắn, muốn giữ lại linh thể của hắn.
Nhưng chút linh lực này không thấm vào đâu, linh thể không có linh lực tự chủ thì căn bản không thể duy trì được.
Lâm Nhất Trần không ngừng truyền linh lực cho thần kiếm giống như đổ vào động không đáy, không có tác dụng gì.
Những linh lực đó thậm chí còn không làm cho linh thể của thần kiếm rõ ràng hơn một chút.
Lâm Nhất Trần vốn không sợ trời không sợ đất, bây giờ lại cảm thấy có chút tay chân lạnh ngắt, hắn run rẩy tiếp tục truyền linh lực của mình cho thần kiếm.
Thần kiếm vốn là thần trên trời, Lâm Nhất Trần cho dù có linh lực của Động Thiên cảnh, nhưng vẫn có sự khác biệt rất lớn so với Thần giới chi lực.
Lúc này, Thiên Âm Cầm ở bên cạnh đột nhiên phản ứng lại, hắn bây giờ có chính là Thần giới chi lực, có lẽ hắn có thể thử một lần.
Thiên Âm Cầm kéo tay Lâm Nhất Trần nói,
“Bây giờ ta có là Thần giới chi lực, có lẽ ta có thể thử một lần.”
Lâm Nhất Trần liếc nhìn Thiên Âm Cầm, thu tay lại, giọng run rẩy nói với Thiên Âm Cầm,
“Nhanh! Nhanh! Ngươi nhất định phải cứu hắn!”
Trong mắt Lâm Nhất Trần toàn là lo lắng cho thần kiếm.
Thiên Âm Cầm cũng cảm nhận được sự bất an của Lâm Nhất Trần, an ủi,
“Được, ta nhất định sẽ cố hết sức mình để cứu hắn.”
Thiên Âm Cầm tiến lên phía trước, dùng linh lực của mình rót vào linh thể của thần kiếm, quả nhiên là sức mạnh của Thần giới, tuy không làm cho linh thể của thần kiếm rõ ràng hơn, nhưng lại khiến thần kiếm từ từ tỉnh lại.
Thần kiếm mở mắt, nhưng cả người vô cùng yếu ớt, cơ thể cũng cảm giác như sắp biến mất.
Câu đầu tiên hắn mở mắt là nói với Lâm Nhất Trần,
“Ma khí của cái hộp ma này không thể khống chế, ta đã dùng hết tất cả linh lực của mình mới tạm thời ổn định được linh lực trong cái hộp ma này.”
“Cái này… cái này… ma khí ở đây không thể khống chế, các ngươi nhất định phải tìm ra phương pháp phá giải cái hộp ma này.”
Nói xong mấy câu, dù có linh lực của Thiên Âm Cầm gia trì, thần kiếm vẫn nhắm mắt lại lần nữa.
Lần này, linh thể của hắn hoàn toàn biến thành trong suốt, rồi hóa thành một làn sương trắng, hoàn toàn biến mất.
Lâm Nhất Trần ở bên cạnh la lên,
“Đừng mà! Đừng mà!”
Nhưng không có tác dụng gì, thần kiếm vẫn biến mất.
Thiên Âm Cầm thu lại linh lực trên tay, cánh tay buông thõng vô lực, đặt ở bên cạnh.
Thượng Cẩm và Lâm Nhất Trần chìm đắm trong nỗi đau buồn vì thần kiếm biến mất không thể tự kiềm chế, hai người lần lượt quỳ gối hai bên thần kiếm, cúi đầu, mặc cho nước mắt tuôn rơi trên mặt.
Nam nhi không dễ rơi lệ, huống chi là Lâm Nhất Trần và Thượng Cẩm, hai người có linh lực vô cùng mạnh mẽ.
Vốn dĩ trên con đường trưởng thành không gặp phải chuyện gì đau lòng.
Cho nên từ trước đến nay chưa từng trải qua chuyện đau buồn như vậy, lần này thần kiếm biến mất có lẽ là chuyện đau đớn nhất mà Lâm Nhất Trần và Thượng Cẩm từng trải qua.
Thiên Âm Cầm trước đây ở Thần giới, đã sớm quen với sinh tử, cho nên lần này thần kiếm biến mất đối với hắn đã không gây ra quá nhiều bi thương.
Lâm Nhất Trần và Thượng Cẩm đau buồn khóc rất lâu, rồi Lâm Nhất Trần nhớ lại lời dặn dò của thần kiếm trước khi chết.
“Cái hộp ma đó, chính là cái hộp ma đó.”
Lâm Nhất Trần miệng lẩm bẩm về hộp ma, đứng dậy thu cái hộp ma đó vào tay.