Truyện Audio VIP
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
Bộ Lọc
  • Trang Chủ
  • TOP
  • Truyện Full
  • Thể Loại
    • Tiên Hiệp
    • Huyền Huyễn
    • Đô Thị
    • Đồng Nhân
    • Hệ Thống
    • Khoa Huyễn
    • Kiếm Hiệp
    • Võng Du
  • VIP
  • Đăng Nhập
  • Danh Sách
    • Bộ Lọc
    • Truyện Hot
    • Truyện Full
  • VIP
  • Login
Prev
Next
huyen-huyen-kich-ban-chi-co-ta-mot-nguoi-la-nhan-vat-phan-dien.jpg

Huyền Huyễn Kịch Bản: Chỉ Có Ta Một Người Là Nhân Vật Phản Diện?

Tháng 1 17, 2025
Chương 228. Chung mạt một kiếm Chương 227. Nơi này ta nói chuyện
comic-cap-nam-nguoi-dot-bien-tu-gojo-satoru-bat-dau.jpg

Comic: Cấp Năm Người Đột Biến Từ Gojo Satoru Bắt Đầu

Tháng 1 25, 2025
Chương 224. Siêu thoát! Chương 222. Đại náo Thiên Cung, chiến Như Lai
mang-cho-phan-quan-co-tien-co-the-khien-cho-ta-xoa-day

Mang Chó Phán Quan, Có Tiền Có Thể Khiến Cho Ta Xoa Đẩy!

Tháng 1 6, 2026
Chương 1057:chứng minh. Chương 1056:thời gian bên ngoài chuyện cũ (ôn dịch chi nguyên)
hoang-that-tiem-tu-20-nam-bat-dau-luc-dia-than-tien

Hoàng Thất Tiềm Tu 20 Năm, Bắt Đầu Lục Địa Thần Tiên

Tháng mười một 10, 2025
Chương 427: Đại kết cục Chương 426: Võ Đạo đến tiếp sau
khong-hieu-dung-noi-lung-tung-ta-day-khong-phai-la-tap-linh-can.jpg

Không Hiểu Đừng Nói Lung Tung, Ta Đây Không Phải Là Tạp Linh Căn

Tháng 4 24, 2025
Chương 1458. Kết thúc cũng là bắt đầu Chương 1457. Dung hợp Luân Hồi Đại Đạo
co-tien-sinh-ta-khuyen-nguoi-luong-thien.jpg

Cố Tiên Sinh, Ta Khuyên Ngươi Lương Thiện

Tháng 1 24, 2025
Chương 114. Chapter 114 Chương 113. Chapter 113
nam-thang-nhan-vat-phan-dien-tieng-long-bi-nghe-len-nu-chinh-hong-mat.jpg

Nằm Thẳng Nhân Vật Phản Diện Tiếng Lòng Bị Nghe Lén, Nữ Chính Hỏng Mất

Tháng 1 18, 2025
Chương 666. Đại kết cục Chương 665. Ngày xưa khô hoa
ngu-thu-manh-nhat-trong-lich-su-boi-duong-gia

Ngự Thú: Mạnh Nhất Trong Lịch Sử Bồi Dưỡng Gia

Tháng 10 16, 2025
Chương 0: Phiên ngoại - Cố sự người tại viết cố sự Chương 0: Phiên ngoại - Bốn tiết (2)
  1. 1854
  2. Chương 99: Dịch lợn tai xanh
Prev
Next

Quên mật khẩu?

Chương 99: Dịch lợn tai xanh

Căn bệnh “nói một đằng làm một nẻo” lây lan ra cả 5 vị Lãnh chúa như bệnh dịch.

Tại Nam Định, Lão Trần không nhập lòng bẩn, nhưng lão độn bột vào dồi. “Khách ăn thấy giòn giòn, bùi bùi là được, ai hơi đâu mà bới ra xem có bao nhiêu thịt?”

Tại Bắc Ninh, Phạm Lụa pha thêm nước lã và phẩm màu vào tiết canh cho đỏ đẹp và dôi dư.

Bề ngoài, họ vẫn cười nói vui vẻ, vẫn gửi thư ca ngợi Minh An, vẫn đặt hàng đều đặn (nhưng số lượng cầm chừng, không tăng trưởng tương xứng với lượng khách nườm nượp).

Những đoàn xe chở hàng của Minh An vẫn đi về các tỉnh, nhưng chúng đang dần trở thành tấm bình phong che đậy cho một hệ thống tiêu thụ hàng kém chất lượng khổng lồ tại địa phương. Đám thương nhân tin rằng họ đã qua mặt được Minh An, qua mặt được quan trên, và đang hưởng trọn lợi nhuận siêu ngạch từ sự gian dối đó.

*

Tại Hà Nội, trong mật thất nằm sâu dưới lòng đất của phủ Nguyễn Đình Chương.

Ánh đèn dầu leo lét hắt bóng ba người lên vách tường ẩm mốc. Không khí đặc quánh mùi… hôi thối.

Trên chiếc bàn gỗ dài, không phải là vàng bạc châu báu, mà là hàng chục gói lá chuối được mở tung. Đó là những mẫu vật được đội ngũ “Ám Hành Ngự Sử” – những trinh sát tinh nhuệ của Lê Duy Cự cải trang – bí mật thu thập từ 5 tỉnh về trong đêm.

Minh An đeo một đôi găng tay bằng da mỏng. Hắn cầm lên một khúc dồi sụn lấy từ Hải Dương (địa bàn của Bàng Kẽm). Hắn không nói gì, rút con dao nhỏ, rạch một đường dứt khoát dọc theo thân khúc dồi.

“Soạt!”

Lớp vỏ vỡ ra. Bên trong không phải là thịt nạc và sụn non hồng hào. Một thứ hỗn hợp nhão nhoét, xám xịt trào ra.

Minh An dùng mũi dao gẩy nhẹ:

“Nhìn đi Tam đệ. Đây là bột ngô trộn với mỡ khổ, nhuộm phẩm màu đỏ. Tỷ lệ thịt chưa đến một phần mười. Bàng Kẽm không bán dồi, hắn đang bán hồ dán.”

Hắn ném con dao sang một bên, cầm lên một đoạn lòng non lấy từ Nam Định (của Lão Trần). Đoạn lòng trắng phau, đẹp mắt đến lạ lùng. Nhưng khi Minh An đưa lên mũi ngửi, hắn khẽ nhăn mặt.

“Mùi vôi tẩy nồng nặc. Lão Trần dùng vôi công nghiệp để tẩy lòng thối thành lòng tươi. Ăn thứ này vào, nhẹ thì đau bụng, nặng thì thủng dạ dày.”

Nguyễn Đình Chương đứng bên cạnh, nhìn những “tác phẩm” gian dối ấy mà mặt đỏ gay, gân cổ nổi lên cuồn cuộn. Hắn đập mạnh tay xuống bàn, làm những cái bát sành nảy lên loảng xoảng:

“Lũ khốn kiếp! Ăn cháo đá bát! Ta cho chúng cơ hội làm giàu, chúng lại dám bôi tro trát trấu vào mặt ta! Nhị ca, không nói nhiều nữa. Để đệ cầm lệnh bài của Tổng đốc, dẫn lính về từng tỉnh, bắt giam hết bọn chúng lại! Tịch thu gia sản, phạt cho chúng khuynh gia bại sản!”

Minh An tháo đôi găng tay da ném vào chậu than hồng. Ngọn lửa bùng lên, liếm trọn đôi găng dính mỡ bẩn.

Hắn quay lại, ánh mắt tĩnh lặng như mặt hồ mùa đông, đối lập hoàn toàn với sự nóng nảy của Chương.

“Bắt? Bắt thì dễ lắm. Nhưng Tam đệ nghĩ xem, nếu ta bắt 5 tên Lãnh chúa này, thì hàng trăm đại lý nhỏ bên dưới sẽ nghĩ gì?”

Chương khựng lại: “Họ… họ sẽ sợ?”

“Đúng, họ sợ. Nhưng họ sẽ sợ chúng ta,” Minh An điềm tĩnh phân tích. “Họ sẽ nghĩ Ngự Thiện là kẻ tàn bạo, vắt chanh bỏ vỏ, thấy đại lý giàu lên thì tìm cớ triệt hạ để cướp cơ nghiệp. Lúc đó, lòng người ly tán, hệ thống sụp đổ. Ta thắng một trận đánh nhỏ nhưng thua cả cuộc chiến lớn.”

“Vậy… vậy chẳng lẽ để yên cho chúng lộng hành?”

Minh An bước tới tấm bản đồ Bắc Hà treo trên tường. Những lá cờ đỏ cắm chi chít tượng trưng cho các đại lý.

“Phạt tiền ư? Chúng nó đã kiếm được gấp mười lần tiền phạt từ việc làm giả rồi. Phạt tiền chỉ làm chúng nó nhờn, và lần sau chúng nó sẽ làm giả tinh vi hơn.”

Hắn cầm lấy một cây bút lông, chấm vào mực đen, rồi vẽ một vòng tròn lớn bao quanh các vùng nông thôn ngoại thành – nơi tập trung các lò mổ tự phát và trang trại lợn của dân.

“Muốn trị tận gốc, phải đánh vào nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất của con người: Sợ Chết và Sợ Mất Nghiệp.”

Giọng Minh An hạ thấp xuống, lạnh lẽo và tàn nhẫn:

“Tam đệ, chuẩn bị đi. Sắp có một cơn ‘Đại dịch’ quét qua các chuồng lợn của Bắc Hà rồi.”

“Đại dịch?” Chương ngơ ngác.

“Phải. Một loại bệnh dịch chỉ tấn công những con lợn bẩn, những lò mổ chui, những nguồn cung trôi nổi mà đám Lãnh chúa đang lén lút nhập về. Khi lợn chết hàng loạt, khi dân chúng hoảng loạn không dám ăn thịt lợn ngoài chợ… thì nguồn cung duy nhất còn Sạch, còn Sống, còn An Toàn… sẽ chỉ có trang trại khép kín của Ngự Thiện mà thôi.”

Hắn cắm mạnh cây bút vào tâm bản đồ:

“Đến lúc đó, không cần ta bắt, chúng sẽ phải quỳ gối, lết từ cửa tỉnh về đến Hà Nội để xin ta ban cho từng miếng thịt sạch. Đó mới là sự trừng phạt của kẻ nắm quyền: Sự Phụ Thuộc Tuyệt Đối.”

*

Tháng Ba, trời nồm ẩm, tường vách đổ mồ hôi nhớp nháp. Không khí Hà thành đặc quánh lại, ngột ngạt như chực chờ một cơn dông.

Tại mật thất, Minh An ném mạnh tờ báo cáo lên bàn.

“Đại ca, ‘Gió Đông’ đã về. Ở ngoại thành, lợn bắt đầu sốt và bỏ ăn. Đây chỉ là bệnh mùa thông thường, nhưng qua miệng lưỡi của chúng ta, nó phải trở thành… Thiên Phạt.”

Cao Bá Quát nhướn mày, tay xoay chén trà:

“Ý đệ là…?”

“Ta không nói lợn ốm. Ta nói về ‘Quỷ Trùng’.” Minh An ghé sát, giọng lạnh băng. “Đại ca hãy viết: Có loại bệnh lạ khiến tai lợn chuyển màu xanh lè như tàu lá, thịt thối rữa từ bên trong, luộc lên nước chuyển màu máu. Và quan trọng nhất: Chỉ những kẻ làm ăn gian dối, nhập lợn bẩn, lợn lậu mới dính chưởng. Còn lợn sạch, nuôi có tâm thì được Thần Nông bảo hộ.”

Cao Bá Quát cười khẩy, đặt chén trà xuống cái “cạch”:

“Được! Ta sẽ biến con lợn ốm thành con lợn ma. Để xem gan ruột đám gian thương kia có cứng bằng ngọn bút của ta không.”

Sáng hôm sau, tại chợ Đồng Xuân.

Giữa lúc người mua kẻ bán tấp nập, một gã hàng thịt (người của Minh An) bỗng hét toáng lên, vứt con dao phay xuống đất:

“Ối giời ơi! Ma! Có ma trong thịt!”

Đám đông hiếu kỳ xúm lại đen kịt. Trên bàn thịt, gã đang chỉ tay vào một miếng thịt lợn vừa cắt đôi. Từ bên trong thớ thịt, một dòng nước màu xanh lục (do bơm phẩm màu) rỉ ra, bốc mùi hôi thối nồng nặc (do giấu miếng cá ươn bên dưới).

“Bà con nhìn xem! Tai nó xanh lè! Thịt nó chảy mủ xanh! Đây là ‘Dịch Tai Xanh’ trong truyền thuyết! Ăn vào là thối ruột chết tươi!”

Một bà lão đứng gần đó run rẩy: “Mô Phật! Tôi nghe nói hôm qua bên Gia Lâm có cả nhà chết bất đắc kỳ tử vì ăn phải loại này đấy!”

“Chết thật! Thế thịt này ở đâu ra?”

Gã hàng thịt gào lên, giả bộ hoảng loạn tột độ:

“Là tôi ngu! Tôi tham rẻ nhập của bọn buôn lậu đêm qua! Tôi có tội! Tôi đổ hết! Đổ hết cho chó ăn!”

Hắn hất tung sạp thịt xuống cống rãnh. Hành động quyết liệt ấy như dầu đổ vào lửa. Nỗi sợ hãi bùng lên thành cơn hoảng loạn.

“Dịch bệnh đến rồi!”

“Đừng mua thịt ngoài chợ nữa! Chỉ có thịt có dấu triện đỏ của quan trên mới an toàn thôi!”

Tin đồn lan nhanh hơn cả dịch bệnh thật. Các bà nội trợ vứt toẹt giỏ thịt vừa mua, chạy bán sống bán chết về nhà súc miệng nước muối.

Cùng lúc đó, tại Hải Dương.

Bàng Kẽm đang ngồi vắt chân rung đùi, đếm xấp tiền nhờn mỡ. Hắn vừa nhập được lô lợn ốm giá rẻ như cho, trộn vào bán lãi gấp ba.

“Rầm!”

Cánh cửa quán bị đạp tung. Một đám thực khách mặt mày xanh mét, tay ôm bụng, tay cầm gậy gộc lao vào. Dẫn đầu là một gã đàn ông to con (lại là người của Minh An kích động):

“Thằng chủ quán đâu! Mày bán thịt ‘Tai Xanh’ cho bố mày ăn à?”

Bàng Kẽm đứng phắt dậy, quát: “Láo nào! Thịt tao trắng phau, tẩy kỹ… à nhầm, làm sạch kỹ càng!”

“Sạch cái mả cha mày!” Gã đàn ông ném toẹt bát cháo lòng xuống đất. “Mày nhìn đi! Miếng lòng này có đốm xanh! Tao vừa ăn xong thấy ruột gan quặn thắt! Mày định giết cả làng này à?”

Thực ra đó chỉ là vết dập của rau thơm, nhưng trong cơn hoảng loạn tập thể, ai cũng nhìn ra đó là “dấu hiệu tử thần”.

“Đập! Đập nát cái ổ bệnh này đi!”

Cả quán náo loạn. Bát đĩa bay vèo vèo. Bàng Kẽm bị một cái ghế phang trúng lưng, ngã dúi dụi vào đống tiền lẻ. Hắn gào thét thanh minh nhưng tiếng nói bị nhấn chìm trong cơn giận dữ của đám đông đang sợ chết.

Trong khi cả Bắc Hà đang rung chuyển vì “Bóng ma Tai Xanh” thì tại trang trại Ngự Thiện ở Hưng Yên.

Một không khí trái ngược hoàn toàn: Tĩnh lặng, nghiêm ngặt và trắng toát.

Hàng tấn vôi bột được rải trắng xóa khắp các lối đi, tạo thành một vành đai an toàn. Cổng trại đóng kín mít, nội bất xuất, ngoại bất nhập.

Minh An đứng trên tháp canh, nhìn xuống đám nhân công đang rửa tay bằng rượu tỏi, đeo khăn che mặt, tắm rửa cho lợn bằng nước lá trầu không.

Hắn quay sang Nguyễn Đình Chương, giọng bình thản:

“Tam đệ, nhìn kỹ đi. Bên ngoài là địa ngục của sự hỗn loạn. Còn đây là pháo đài của trật tự. Khi nỗi sợ lên ngôi, kẻ nào bán sự ‘An Toàn’ kẻ đó là Vua.”

Prev
Next

YOU MAY ALSO LIKE

tu-day-mat-chu-do-bat-dau
Từ Đầy Mắt Chữ Đỏ Bắt Đầu
Tháng 12 13, 2025
ta-thai-so-dao-thai-ba-tuoi-toi-cua-doat-nang-dau.jpg
Ta, Thái Sơ Đạo Thai, Ba Tuổi Tới Cửa Đoạt Nàng Dâu
Tháng 1 11, 2026
ma-dong-chung-ta-hoang-de-tan-na-tra-than-cau
Ma Đồng: Chúng Ta Hoàng Đế Tân, Na Tra Thân Cậu
Tháng 10 16, 2025
ta-moi-giet-uc-diem-nguoi-dua-vao-cai-gi-noi-ta-la-ma-dau.jpg
Ta Mới Giết Ức Điểm Người, Dựa Vào Cái Gì Nói Ta Là Ma Đầu
Tháng 1 5, 2026

© 2026 Madara Inc. All rights reserved