Chương 97: Bản Hợp Đồng Máu (Cảm ơn bác iRMse32211 đề cử. Đầu tháng cầu ủng hộ, đề cử)
Mặt trời lên cao ba con sào, ánh nắng vàng rực rỡ xuyên qua những ô cửa sổ chạm rồng, xua tan đi cái không khí ma mị của đêm hôm trước, nhưng không xua được nụ cười mãn nguyện trên môi năm vị “Lãnh chúa”.
Tại sảnh phụ, Minh An đã chuẩn bị một nồi cháo lòng nóng hổi, nấu với gạo nếp cái hoa vàng, rắc hành hoa, tía tô thái nhỏ để giải cảm, giải rượu.
Lão Trần Phú Hào (Nam Định) húp một thìa cháo sùm sụp, mồ hôi rịn ra trên trán, khoan khoái thở hắt ra:
“Chà! Sướng! Đêm qua được các nàng tiên tắm rượu, sáng nay lại được húp bát cháo này, đời thằng đàn ông coi như không uổng!”
Bàng “Kẽm” (Hải Dương) kẻ vốn mặt sắt đen sì, nay cũng hồng hào, tủm tỉm cười:
“Lão Trần, đêm qua ta nghe phòng lão động tĩnh lớn lắm. Sức già mà dẻo dai phết nhỉ?”
Lão Trần vuốt râu cười khà khà, mắt nheo lại đầy ẩn ý:
“Đâu có, đâu có. Là do ‘Long Phụ Thang’ thần diệu, và cái cách phục vụ… chậc chậc… Ta nói thật, sống đến tuổi này, tiền kho bạc đống, nhưng chưa bao giờ ta thấy mình được tôn sùng như một Hoàng đế thực sự như đêm qua. Các cô nương ấy… họ không phải người trần!”
Vị phú thương Bắc Ninh cũng gật gù, vẻ mặt mơ màng nhớ lại căn phòng lụa là:
“Đúng vậy. Ta cứ ngỡ mình lạc vào Bồng Lai. Cái cảm giác ấy… nó khiến ta thấy mình đứng trên vạn người.”
Năm người họ, vừa ăn vừa râm ran kể nể, thêm mắm dặm muối về “chiến tích” đêm qua. Sự đồng lõa trong khoái lạc đã xóa nhòa khoảng cách, biến họ từ những đối thủ cạnh tranh thành những “người anh em” cùng đẳng cấp.
Ăn xong, Minh An mời họ sang bàn trà chính.
Hắn ngồi đó, trang phục chỉnh tề, phong thái ung dung, tự tay châm trà mời khách. Trước mặt hắn là năm bộ hợp đồng dày cộm, giấy trắng mực đen, đóng dấu đỏ chót.
“Trà này là trà Móc Câu, uống vào cho tỉnh táo để bàn việc lớn,” Minh An mỉm cười. “Chúc mừng các vị đã chính thức trở thành người nhà của Ngự Thiện.”
Lão Trần nâng chén trà lên, ngửa đầu nhìn bóng nắng đã ngả sang phía Tây của cột đình, rồi đặt mạnh chén xuống bàn cái “Cạch!”.
“Minh An công tử!” Lão Trần cất giọng hào sảng. “Ta là dân buôn, tính toán chi li cả đời. Đêm qua lúc đấu giá lên 10.000 quan cho cái đất Nam Định, thú thật là ruột gan ta cũng xót.”
Cả đám im lặng lắng nghe.
Lão Trần vỗ tay lên đùi, cười lớn:
“Nhưng sáng nay tỉnh dậy, ngẫm lại cái đêm qua, ngẫm lại cái viễn cảnh độc quyền một cõi, được quan trên bảo kê, được hưởng thụ thế này… Ta nói thật: 10.000 quan vẫn là quá rẻ! Quá hời!”
Bàng Kẽm cũng gật đầu lia lịa:
“Phải! Ta trả 8.000 quan cho Hải Dương, giờ nghĩ lại thấy mình vớ bẫm. Mua được cái danh vọng này, cái cảm giác làm Vua này, tốn gấp đôi ta cũng cam lòng!”
Không khí trở nên hừng hực khí thế. Không ai còn lăn tăn, mặc cả từng xu từng hào nữa. Minh An đã thành công rực rỡ trong việc bán “Cảm Xúc” và “Đẳng Cấp” với giá trên trời.
Lão Trần vỗ tay lên mặt bàn đá:
“Hợp đồng đâu? Mang ra đây! Ta đã cho người về Nam Định, giờ Mùi chiều nay xe chở bạc sẽ đến đủ. Không thiếu một xu!”
Đám còn lại cũng nhao nhao:
“Đúng vậy! Mang giấy bút ra đây! Tiền nong với chúng ta giờ là chuyện nhỏ, quan trọng là cái tình huynh đệ này!”
Minh An mỉm cười, phong thái ung dung, ra hiệu cho Nguyễn Đình Chương mang ra năm bộ hồ sơ dày cộm, đặt trước mặt mỗi người.
“Đa tạ các vị đã tin tưởng. Giờ phút này, chúng ta chính thức trở thành người một nhà.”
Lão Trần kéo tập hợp đồng về phía mình, tay chấm mực, định ký ngay vào trang cuối mà không thèm đọc nội dung (vì đang cao hứng và tin tưởng).
Nhưng đúng lúc ngòi bút sắp chạm giấy, Minh An đột ngột vươn tay ra, chặn lại.
“Khoan đã, Trần lão gia.” Giọng Minh An trầm xuống, nghiêm túc hẳn. “Tiền bạc sòng phẳng, nhưng quy tắc phải rõ ràng. Có một điều khoản quan trọng nhất nằm ở trang áp chót, tôi cần các vị đọc kỹ và cam kết bằng danh dự.”
Cả đám ngơ ngác, không khí vui vẻ chùng xuống đôi chút. Lão Trần lật ra trang áp chót, nheo mắt đọc to:
“Điều khoản số 9: Độc Quyền Nguồn Cung.
Mọi nguyên liệu chính (lòng, dồi, tiết, gan…) bắt buộc phải được nhập 100% từ hệ thống trang trại và kho lạnh của Tổng cục Ngự Thiện. Nghiêm cấm nhập hàng trôi nổi bên ngoài. Nếu vi phạm, sẽ bị tước quyền kinh doanh vĩnh viễn, phạt gấp 10 lần phí nhượng quyền, và chịu sự trừng phạt của quan phủ sở tại.”
Đọc xong, lão Trần nhíu mày. Bàng “Kẽm” – kẻ nổi tiếng keo kiệt – là người phản ứng đầu tiên. Hắn đặt bút xuống, giọng trở nên gay gắt:
“Minh An, cậu làm thế này là ép anh em quá đáng. Lợn ở Hải Dương thiếu gì? Tại sao ta phải chờ xe hàng của cậu từ tận Hà Nội hay Hưng Yên chở về? Vừa tốn phí vận chuyển, vừa mất thời gian, lại không chủ động.”
Hắn quay sang các chiến hữu:
“Các ông tính xem, ta tự mua lợn ở quê, tự thuê người mổ, giá rẻ hơn một nửa. Giờ bắt nhập của hắn, lãi lời còn được bao nhiêu?”
Đám còn lại cũng gật gù xì xào. Bản năng con buôn trỗi dậy mạnh mẽ. Họ muốn cái biển hiệu, muốn sự bảo kê, nhưng họ muốn tối đa hóa lợi nhuận bằng cách cắt giảm chi phí đầu vào.
“Đúng đấy! Điều khoản này hơi vô lý.”
“Cậu cho chúng tôi tự túc nguồn hàng, cậu chỉ bán nước chấm thôi có được không?”
Minh An buông chén trà xuống bàn cái “cạch”. Tiếng động nhỏ nhưng dứt khoát khiến mọi người im bặt. Hắn đứng dậy, đi lại giữa sảnh, ánh mắt sắc lạnh quét qua từng khuôn mặt đang toan tính:
“Các vị nghĩ ‘Ngự Thiện’ nổi tiếng vì cái gì? Vì cái biển hiệu sơn son thếp vàng à? Hay vì mấy bức tranh trên tường?”
Hắn lắc đầu:
“Không! Vì Chất Lượng! Lợn của tôi là lợn sạch, nuôi bằng thảo dược, không ăn cám bẩn. Lòng của tôi sơ chế bằng kỹ thuật riêng, trắng phau, giòn sần sật. Nước chấm ủ 3 năm mới thành.”
Hắn dừng lại trước mặt Bàng Kẽm, chỉ thẳng vào ngực hắn:
“Ông Bàng, ông tự mua lợn ở quê? Ai đảm bảo lợn đó không ăn cám tăng trọng? Ai đảm bảo lòng đó không bị tẩy bằng vôi thối? Chỉ cần MỘT vụ ngộ độc thực phẩm xảy ra ở quán của ông thôi, khách hàng sẽ không chửi ông đâu, họ chửi cái tên ‘Ngự Thiện’! Lúc đó, uy tín của Tổng đốc và Khâm sai – những người bảo trợ cho hệ thống này – sẽ bị bôi tro trát trấu.”
Nhắc đến hai cái tên quyền lực nhất Bắc Hà, cả đám rùng mình. Minh An đang khéo léo dùng “gậy ông đập lưng ông” lấy chính cái ô dù chính trị mà họ thèm khát ra để đe dọa họ.
“Lúc đó,” Minh An gằn giọng, “các vị nghĩ cái đầu của mình có giữ được trên cổ không, hay là bị lôi ra pháp trường để tạ tội với dân?”
Không gian im phăng phắc. Mồ hôi lạnh bắt đầu rịn ra trên trán các vị “Lãnh chúa”.
Thấy đối phương đã sợ, Minh An lập tức chuyển sang giọng điệu mềm mỏng, vỗ về (vừa đấm vừa xoa):
“Hơn nữa, các vị là người làm ăn lớn, phải nhìn xa trông rộng. Tôi đã tính toán rồi. Giá tôi giao cho các vị đã bao gồm chi phí vận chuyển, tính ra vẫn rẻ hơn 10% so với giá các vị tự đi thu gom lẻ tẻ ngoài chợ. Vì sao? Vì tôi nuôi cả nghìn con, tôi có lợi thế số lượng lớn.”
Hắn mỉm cười, vỗ vai lão Trần:
“Các vị bỏ ra 5.000 quan là để làm ông chủ, để ngồi mát ăn bát vàng, chứ đâu phải để đi mặc cả từng con lợn, lo lắng từng mớ rau? Việc nặng nhọc, bẩn thỉu cứ để tôi lo. Các vị chỉ việc đếm tiền. Chẳng phải sướng hơn sao?”
Lý lẽ sắc bén: Vừa đe dọa bằng sinh mạng, vừa dụ dỗ bằng lợi nhuận và sự nhàn hạ. Minh An đã chặn đứng mọi đường thoái lui.
Lão Trần Phú Hào ngẫm nghĩ một lát, rồi tặc lưỡi:
“Thôi được! Cậu nói cũng có lý. Làm ăn với quan trên thì phải cẩn thận. Ta ký! Miễn là hàng cậu giao đến đúng giờ, tươi ngon như lời cậu nói là được.”
“Tôi lấy danh dự đảm bảo!” Minh An khẳng định.
Lần lượt, 5 con dấu cá nhân được đóng xuống bản hợp đồng. Tiếng cộp cộp vang lên như tiếng đóng đinh vào quan tài của sự tự do thương mại. Bản hợp đồng nô lệ kiểu mới đã được thiết lập. Minh An không chỉ bán thương hiệu, hắn đã nắm giữ “đầu vào” – yết hầu sinh tử của 5 vị Lãnh chúa.