Chương 96: Ngũ Cung Tiên Cảnh
Cánh cửa gỗ lim dày nặng của hậu viện mở ra, tách biệt hoàn toàn sự ồn ào hỗn loạn của tiền sảnh. Một không gian tĩnh mịch, thơm ngát mùi trầm hương và xạ hương thượng hạng ùa vào, ôm lấy năm vị “Lãnh chúa” mới đăng quang.
Họ lảo đảo bước vào, men rượu và thuốc kích thích khiến bước chân họ nhẹ bẫng như đi trên mây. Minh An đi đầu, phong thái như một quan thái giám dẫn đường cho vua chúa vào tẩm cung.
“Thưa các vị,” Minh An hạ giọng, thì thầm như gió thoảng. “Tiền bạc là vật ngoài thân, quyền lực là thứ phù du. Chỉ có cảm giác được phục vụ như một bậc Tiên đế mới là thứ đáng để khắc cốt ghi tâm. Đêm nay, mỗi người sẽ có một cõi riêng, một thiên đường riêng.”
Trước mặt họ là một hành lang dài hun hút với năm cánh cửa được chạm trổ rồng phượng khác nhau. Minh An lần lượt mở từng cánh cửa, đẩy từng con mồi vào thế giới của dục vọng.
*
Căn phòng thứ nhất: Kim Ốc Tàng Kiều (Nhà Vàng Giấu Người Đẹp)
Lão Trần Phú Hào (Nam Định) kẻ cả đời thèm khát sự giàu sang phú quý, được đưa vào căn phòng đầu tiên.
Vừa bước vào, lão lóa mắt. Cả căn phòng được dát vàng lá, từ trần nhà đến sàn gạch. Giữa phòng là một hồ nước nóng bốc hơi nghi ngút, nhưng nước không trong, mà có màu trắng đục như sữa, lấp lánh ánh kim sa.
Trong hồ, hai nàng mỹ nữ với làn da trắng hơn cả sữa, trên người không mảnh vải che thân, chỉ đeo những chuỗi hạt vàng ròng quấn quanh eo và cổ, đang nô đùa.
Thấy lão Trần, họ không e thẹn, mà trồi lên khỏi mặt nước, bọt sữa chảy dọc theo những đường cong mướt mắt, đọng lại nơi “suối nguồn tươi trẻ”. Họ vẫy tay, giọng nũng nịu:
“Đại vương… châu ngọc của người đây…”
Lão Trần gầm lên một tiếng, lao xuống hồ. Cảm giác làn nước ấm áp, trơn tuột ôm lấy da thịt, hòa quyện với sự mềm mại, đàn hồi của hai cơ thể thanh xuân. Một nàng dùng rượu rót từ trên xương quai xanh xuống khe ngực sâu hun hút, ép lão phải dùng miệng để hứng lấy từng giọt “tiên tửu”. Vị ngọt của rượu, vị mặn của mồ hôi, vị nồng nàn của da thịt khiến lão Trần quên hết trời đất, chỉ biết ngụp lặn trong bể vàng và xác thịt.
*
Căn phòng thứ hai: Đế Vương Nhất Dạ (Một Đêm Làm Vua)
Bàng “Kẽm” (Hải Dương) kẻ nổi tiếng keo kiệt và hống hách, được dẫn vào căn phòng thứ hai.
Ở đây không có giường, chỉ có một chiếc ngai vàng bọc da hổ đặt trên bệ cao. Dưới chân bệ là tấm thảm nhung đỏ rực.
Ba cô gái mặc trang phục cung nữ thời xưa, nhưng biến tấu táo bạo với phần yếm xẻ sâu xuống tận rốn, đang quỳ rạp dưới đất, mông cong lên cao, đầu cúi thấp. Trên tay mỗi người cầm một loại dụng cụ: roi da mềm, lông vũ, và một bát rượu nóng.
Bàng “Kẽm” vừa ngồi lên ngai, cảm giác quyền lực tối thượng xâm chiếm. Các cô gái bắt đầu trườn lên như những con rắn, dùng lưỡi và tóc để “tẩy trần” cho vị vua của họ. Một nàng dùng lông vũ trêu ghẹo những điểm nhạy cảm nhất, nàng kia dùng roi da quất nhẹ vào đùi hắn để kích thích máu huyết, nàng còn lại ngậm rượu, truyền qua môi hắn bằng nụ hôn ướt át.
Hắn không cần động tay, chỉ cần ngồi đó và hưởng thụ sự phục tùng tuyệt đối. Cảm giác được những mỹ nhân tuyệt sắc coi mình là chúa tể, sẵn sàng làm mọi thứ đê mê nhất để chiều lòng, khiến cái tôi của hắn phồng to cực độ. Hắn ngửa cổ ra sau, rên rỉ trong khoái lạc của sự thống trị.
*
Căn phòng thứ ba: Bồng Lai Tiên Cảnh
Vị phú thương Bắc Ninh, người thích sự tao nhã và văn vở, bước vào căn phòng thứ ba.
Không gian nơi đây mờ ảo sương khói. Những tấm lụa mỏng tang, trắng muốt rủ xuống từ trần nhà, bay phấp phới.
Giữa những lớp lụa ấy, một bóng hồng ẩn hiện. Nàng không khỏa thân hoàn toàn, mà khoác lên mình lớp voan mỏng như cánh chuồn chuồn. Mỗi cử động của nàng, lớp voan lại trượt đi, để lộ những điểm hồng hào, căng tràn sức sống, rồi lại che đi, tạo nên sự tò mò điên dại.
Nàng không cho hắn chạm vào ngay. Nàng múa. Điệu múa của loài hồ ly tinh. Nàng lướt qua, dùng tà áo lụa cọ xát vào mặt, vào ngực hắn, đem lại cảm giác nhột nhạt, đê mê đến tận xương tủy.
Hắn đuổi bắt nàng trong mê cung lụa là. Tiếng cười khúc khích, hơi thở dồn dập. Khi hắn tóm được nàng, cả hai ngã xuống chiếc giường tròn trải đầy cánh hoa hồng. Hắn xé toạc lớp voan mỏng, chiếm lấy “tiên nữ” trong sự hòa quyện giữa thực và ảo, giữa thanh cao và dung tục.
*
Căn phòng thứ tư: Nhục Lâm Tửu Trì (Rừng Thịt Ao Rượu)
Vị khách Hưng Yên, một kẻ phàm ăn tục uống, bước vào căn phòng thứ tư.
Giữa phòng là một chiếc bàn dài. Trên bàn không có bát đĩa, mà là một cơ thể ngọc ngà đang nằm dài, bất động nhưng nóng hổi.
Trên làn da trắng muốt của người đẹp, những miếng dồi sụn, những lát thịt quay, những quả nho chín mọng được bày biện khéo léo tại những vị trí “hiểm hóc”: hõm cổ, rốn, đùi non…
Minh An gọi đây là “Nhục Thể Yến” (Tiệc trên thân xác).
Vị khách nuốt nước bọt. Hắn không dùng đũa. Hắn dùng miệng. Hắn cúi xuống, gặm một miếng thịt đặt trên bầu ngực phập phồng, cảm nhận cái nóng hổi của thức ăn hòa với cái ấm áp của da thịt đàn bà. Rượu được rót tràn qua bụng người đẹp, chảy xuống vùng “tam giác mật” và hắn tham lam cúi xuống uống cạn dòng suối ấy.
Sự kích thích của vị giác và xúc giác hòa làm một. Hắn ăn ngấu nghiến, vừa ăn vừa dày vò “cái đĩa” sống động dưới thân mình, tạo nên một cảnh tượng hoang dại và thừa mứa dục vọng.
*
Căn phòng thứ năm: Hoang Dã Chi Mộng
Vị Lãnh chúa cuối cùng của Thái Bình, một kẻ thô lỗ xuất thân từ nghề chài lưới, được đưa vào căn phòng cuối cùng.
Nơi đây bài trí như một hang động. Sàn trải da thú, tường treo cung nỏ.
Hai cô gái ở đây không yểu điệu thục nữ. Họ đeo mặt nạ da mèo, móng tay sơn đỏ chót, trên người chỉ quấn những mảnh da báo nhỏ xíu che những điểm cần che.
Họ không phục vụ, họ “tấn công”. Họ lao vào vị khách như những con mèo hoang, cào nhẹ lên lưng, cắn nhẹ vào vai, tạo ra những cơn đau êm ái kích thích bản năng chinh phục của đàn ông.
Vị khách gầm lên, vật ngửa một “con mèo” xuống tấm da gấu. Cuộc mây mưa diễn ra như một cuộc vật lộn sinh tồn, đầy mồ hôi, tiếng gầm gừ và sự va chạm mạnh bạo của xác thịt.
*
Minh An đứng ngoài hành lang, nghe những âm thanh rên rỉ, la hét, thở dốc vọng ra từ năm căn phòng, khuôn mặt hắn không hề biến sắc.
Hắn không nhìn thấy sự hoan lạc. Hắn nhìn thấy xiềng xích.
Khi những kẻ quyền lực nhất 5 tỉnh đã nếm trải thứ “tiên gia” này, họ sẽ không bao giờ quay lại được với những thú vui trần tục tầm thường nữa. Họ sẽ nghiện. Nghiện cảm giác làm vua, nghiện sự phục vụ quái đản nhưng đầy mê hoặc này.
Và người duy nhất cung cấp được “thuốc phiện tinh thần” đó, chỉ có Minh An.
Hắn quay sang Nguyễn Đình Chương, người đang đỏ mặt tía tai vì những âm thanh vọng ra:
“Tam đệ, nghe cho kỹ. Tiếng rên rỉ kia không phải là tiếng của khoái lạc. Đó là tiếng của những con thú đã bị thuần hóa. Từ đêm nay, 5 tỉnh Bắc Hà đã nằm gọn trong túi quần của chúng ta. Ngày mai, khi họ tỉnh dậy, hãy đưa hợp đồng ra. Họ sẽ ký mà không cần đọc lấy một chữ.”
Hắn khép lại cánh cửa hậu viện, nhốt chặt những bí mật trụy lạc và quyền lực vào trong bóng tối, bỏ lại sau lưng một đêm dài của dục vọng và toan tính.