Chương 95: Sàn đấu của những con sói say máu (Cảm ơn bác Hồng Bàng, Jacky Nguyen, Keyji, mr Pure, Nanhrong89, SIuUBwMQW, Chienhoang18873, T80BVM đã đề cử)
“Thưa chư vị,” giọng Minh An vang lên, trầm ấm nhưng đầy quyền lực, kéo họ trở về thực tại. “Rượu ngon đã nếm, người đẹp đã xem. Nhưng ở Ngự Thiện, mỹ nữ không phải để mua vui chốc lát. Họ là… phần thưởng.”
Xong trải tấm bản đồ Bắc Hà ra bàn, chỉ tay vào từng vùng đất:
“Thưa các vị, Bắc Hà có 5 tỉnh lớn. Tôi không đủ sức quản lý hết. Tôi cần 5 vị vua con, 5 vị Lãnh chúa để thay tôi cai quản vương quốc này. Mỗi tỉnh chỉ có MỘT người duy nhất. Độc quyền vĩnh viễn trong 10 năm. Giá khởi điểm cho mỗi tỉnh: 5.000 quan tiền!
Ai sẽ là người làm chủ cuộc chơi đêm nay? Ai sẽ là người sở hữu tấm vé độc quyền cai quản một tỉnh? Kẻ đó không chỉ có tiền chảy vào nhà như nước, mà còn được các ‘nàng thơ’ này… đích thân dâng rượu chúc mừng trong tư dinh.
Câu nói của Minh An về “giá khởi điểm 5.000 quan” như một gáo nước lạnh tạt vào mặt đám người đang say sưa. Dục vọng tạm lắng xuống, nhường chỗ cho bản năng con buôn già đời.
Một lão trọc phú từ Hải Dương, tên là Bàng “Kẽm” người nổi tiếng keo kiệt và đa nghi, đứng dậy. Hắn lảo đảo vì hơi men, nhưng ánh mắt vẫn lóe lên tia tính toán sắc sảo của con buôn già đời:
“Minh An, cậu vẽ bánh ngon đấy. Rượu ngon, gái đẹp, ta đều thích. Nhưng 5.000 quan tiền tươi? Cậu định cướp à? Lấy gì đảm bảo ta sẽ thu hồi vốn? Nhỡ đâu ta nộp tiền xong, ngày mai cậu ôm tiền chạy trốn, hoặc đám quan lại địa phương giở quẻ xuống dẹp tiệm, hay bọn thảo khấu đến quấy phá thì ta ăn cám à?”
Đám đông bắt đầu xì xào hưởng ứng. Thuốc đã ngấm, máu đã nóng, nhưng túi tiền thì vẫn liền với ruột. Nỗi sợ bị lừa gạt và sợ mất an ninh trỗi dậy.
“Đúng đấy! Giấy trắng mực đen còn chưa thấy đâu! Thời buổi loạn lạc, quan nha thì tham, trộm cướp thì nhiều…”
Minh An không trả lời ngay. Hắn chỉ cười nhạt, quay sang nhìn Lê Duy Cự.
“R-roẹt!”
Tiếng kim loại rít lên sắc lạnh. Lê Duy Cự không nói một lời, rút phắt thanh kiếm đang đeo bên hông, chém mạnh xuống mặt bàn gỗ lim một nhát chí mạng.
“Phập!”
Thanh kiếm cắm sâu vào mặt bàn, rung lên bần bật. Cả phòng giật nảy mình, im phăng phắc.
Lê Duy Cự bước lên một bước, khí thế bức người tỏa ra. Chàng không còn là một thư sinh yếu đuối, mà là “An Bắc Vương” – người vừa có công dẹp loạn Vĩnh Tường, danh tiếng vang dội Bắc Hà.
“Các vị lo sợ thảo khấu? Lo sợ bị chèn ép?” Lê Duy Cự cất giọng, vang rền như chuông đồng. “Ta, Lê Duy Cự, lấy danh dự của An Bắc Vương ra cam kết!”
Chàng quét mắt nhìn một lượt đám thương nhân đang run rẩy:
“Tổng đốc đại nhân ở xa, nhưng ta và binh sĩ của ta ở ngay đây. Kẻ nào dám động đến cửa tiệm có treo biển ‘Ngự Thiện’ kẻ đó là kẻ thù của An Bắc Vương! Ta thề, dù chúng có trốn xuống đất đen, ta cũng đào lên băm vằm! 5.000 quan các vị bỏ ra, không chỉ mua công thức, mà mua sự bảo hộ của hàng ngàn binh sĩ dưới trướng ta. Các vị cứ yên tâm buôn bán, việc đổ máu để giữ gìn trật tự, đã có ta lo!”
Lời tuyên bố đanh thép của một “Vương” (dù là tự phong nhưng có thực lực) đánh trúng vào tử huyệt lo âu về an ninh của thương nhân. Họ cần một người có thể trấn áp được cả hắc đạo lẫn bạch đạo.
Minh An thấy lửa đã đủ, bèn tung thêm dầu. Hắn chậm rãi bước tới bức thư pháp chữ “TÍN” có đóng dấu đỏ chót của Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai. Hắn vỗ mạnh tay lên con dấu:
“Các vị vừa nghe lời thề của An Bắc Vương – người nắm giữ thanh kiếm. Giờ hãy nhìn vào đây – người nắm giữ con dấu.”
Hắn chỉ tay vào ấn triện đỏ chót:
“Đây là ấn tín của Tổng đốc Hà Ninh! Dự án này không phải của cá nhân Minh An, mà là ‘Quốc sách’ được phủ Tổng đốc bảo trợ. 5.000 quan này, một nửa sẽ chạy thẳng vào kho của quan trên để tu bổ đê điều. Giấy phép độc quyền sẽ do chính tay ngài Tổng đốc phê chuẩn!”
Hắn trừng mắt nhìn Bàng “Kẽm” giọng đầy uy lực:
“Ông Bàng! Ông sợ lỗ vốn ư? Ta cam kết: Một tay có An Bắc Vương dẹp loạn giang hồ, một tay có Tổng đốc dẹp loạn quan nha. Kẻ nào dám cạnh tranh bẩn thỉu tại địa bàn của ông, ta sẽ xin lệnh quan trên gông cổ, xin lệnh Tướng quân chém đầu! Một mình một chợ, độc quyền buôn bán dưới sự bảo kê kép của cả ‘Quyền’ và ‘Danh’. Cái giá 5.000 quan là quá rẻ cho một tấm ‘Kim bài miễn tử’ hai mặt này!”
Lời cam kết “Song trùng bảo đảm” (Double Guarantee) này đã đập tan mọi nghi ngờ cuối cùng. Một bên là Quan (Hợp pháp) một bên là Tướng (Vũ lực). Không còn kẽ hở nào cho rủi ro nữa. Nỗi sợ mất tiền biến mất, thay vào đó là lòng tham không đáy và sự yên tâm tuyệt đối.
“Được! Ta tin An Bắc Vương! Ta tin quan Tổng đốc!” Lão Trần Phú Hào ở Nam Định là người đầu tiên hét lên, mắt vằn đỏ vì thuốc ngấm và sự kích thích tột độ. “Nam Định là của ta! 5.000 quan!”
Nhưng Minh An đâu để lão thắng dễ thế. Hắn liếc mắt ra hiệu cho một “chim mồi” (một thương nhân người Hoa đã được mua chuộc) đứng ở góc phòng.
“Nam Định màu mỡ lắm,” gã thương nhân Hoa kiều nói, giọng lơ lớ nhưng đầy khiêu khích. “Nghe nói lão Trần đang bị quan phủ soi mói. Nếu ta mua được quyền này, ta sẽ là vua Nam Định. Ta trả 6.000 quan!”
Lão Trần nghe thấy thế, máu dồn lên não. Hắn đang say, lại bị chọc vào tử huyệt sĩ diện. Hắn đập bàn, chỉ thẳng mặt gã Hoa kiều:
“Thằng Khựa kia! Mày tuổi gì tranh với ông? Đất Nam Định là đất của ông cha tao để lại! 7.000 quan!”
“8.000 quan!” Gã Hoa kiều vẫn bình thản nâng giá.
“Mẹ kiếp! Mày muốn chết à?” Lão Trần gào lên, vơ lấy cái bát ném về phía đối thủ. “Tao trả 10.000 quan! Đứa nào dám theo?”
Cả phòng ồ lên. 10.000 quan! Gấp đôi giá khởi điểm.
Minh An mỉm cười, gõ búa:
“Thành giao! Nam Định thuộc về Trần lão gia!”
Không khí vỡ trận. Sự điên cuồng của lão Trần lây lan sang những kẻ khác. Ai cũng sợ đối thủ của mình cướp mất “Lãnh địa”.
“Hải Dương! Ta trả 6.000 quan!” Bàng “Kẽm” không chịu thua kém, hét lên.
“7.500 quan!” Một đối thủ khác của Bàng ở Hải Dương chen ngang. “Lão Bàng, ông kiết xác thế thì về đi, để tôi làm cho!”
“Tiên sư mày! Mày dám khinh ông à? 9.000 quan! Tiền tươi thóc thật!”
Cuộc đấu giá biến thành một bãi chiến trường của ngôn từ và tiền bạc. Các phú thương, dưới tác dụng của Long Phụ Thang, không còn giữ được vẻ đạo mạo. Họ chửi bới nhau, văng tục, đập bàn ghế, vung tay múa chân. Họ ném những thoi vàng, những tờ ngân phiếu lên bàn Minh An như ném rác, chỉ để thỏa mãn cái tôi đang bùng nổ.
Lương (tên gián điệp) ngồi co ro trong góc, tuyệt vọng nhìn những con số khổng lồ được hô lên. Hắn biết, phe hàng nhái của hắn đã thua trắng. Tiền của cả hội Hùng Sẹo gom lại không bằng một lần nâng giá của đám đại gia này.
Cuối cùng, 5 “Lãnh chúa” được xác định cho 5 tỉnh: Nam Định, Hải Dương, Bắc Ninh, Hưng Yên, Thái Bình. Tổng số tiền thu về lên tới 55.000 quan – một con số không tưởng, đủ để xây dựng một đội quân.
Minh An đứng nhìn đống tiền chất cao như núi, ánh mắt lạnh lùng nhưng miệng cười tươi rói. Hắn nâng ly rượu lên:
“Chúc mừng 5 vị Lãnh chúa! Các vị đã nắm được long mạch của Bắc Hà!”
Hắn quay sang đám người thất bại, những kẻ đang hậm hực, tiếc nuối, thậm chí có kẻ bật khóc vì thua cuộc. Minh An bước xuống, ân cần vỗ vai từng người:
“Các vị đừng buồn. Lãnh chúa chỉ có một, nhưng Tướng quân thì cần nhiều. Tấm vé độc quyền tỉnh đã hết, nhưng ta vẫn còn quyền đại lý cấp Huyện. Nếu các vị muốn, ngày mai hãy quay lại. Ta luôn có chỗ cho người tài và… có tiền.”
Một câu nói mở ra hy vọng, biến những kẻ thù tiềm năng thành tay chân dự bị.
Sau đó, Minh An quay lại 5 vị Lãnh chúa đang say sưa trong chiến thắng:
“Mời 5 vị theo ta vào hậu đường. Hợp đồng đã soạn sẵn, và… các ‘nàng thơ’ ban nãy đang đợi để dâng rượu mừng cho các tân vương.”
Cánh cửa hậu đường mở ra. Mùi hương phấn son và tiếng cười khúc khích vọng lại. 5 gã trọc phú, mắt sáng rực dục vọng, lảo đảo bước theo Minh An, không hề biết rằng họ vừa ký vào bản án bán linh hồn cho quỷ dữ, trở thành những con bò sữa béo tốt nhất trong trang trại của Nguyễn Minh An.