Chương 94: Mê Lộ Của Dục Vọng (Cảm ơn các bác Thắng 1996, nhật linh phạm nguyễn, VncwH60016, hắc bạch tôn giả đã đề cử)
Khi nỗi sợ về quyền lực vừa lắng xuống, Minh An bắt đầu vuốt ve tử huyệt thứ hai của đám thương nhân: Dục vọng.
Hắn không búng tay. Hắn chỉ khẽ nâng chén rượu lên cao quá đầu, ánh mắt xoáy sâu vào đám đông bên dưới.
Đó là tín hiệu.
“Rầm… rầm…”
Từ bốn góc phòng, những tấm rèm nhung dày cộp màu đỏ thẫm từ từ buông xuống, che kín mọi cửa sổ, nhốt chặt không gian bên trong lại. Gió hồ Tây mát lạnh bị chặn đứng bên ngoài. Căn phòng bỗng chốc trở nên kín mít, ngột ngạt và nóng rực như lò bát quái.
Tiểu nhị đi thu lại hết những ngọn đèn dầu sáng trưng, thay vào đó là những lồng đèn lụa màu huyết dụ, bên trong thắp nến sáp ong trộn tinh dầu. Ánh sáng đỏ quạch, lờ mờ, nhảy múa trên vách tường, biến những khuôn mặt đạo mạo của các phú thương trở nên méo mó, ma quái và đầy bản năng.
Một mùi hương lạ lùng bắt đầu len lỏi. Không phải trầm hương thanh tịnh nơi cửa Phật. Đó là Xạ Hương nồng nàn pha lẫn với Hương Hoa Nhài nở về đêm, lại điểm thêm chút Quế chi cay nóng. Mùi hương ấy đặc quánh, chui tọt vào mũi, thẩm thấu vào phổi, khiến người ta cảm thấy lồng ngực nóng ran, hơi thở bỗng trở nên gấp gáp.
“Mời chư vị,” Minh An cất giọng, trầm thấp và dụ hoặc như tiếng vọng từ địa ngục. “Rượu này là ‘Huyết Long’. Nó không chỉ là rượu, nó là… tuổi xuân của các vị.”
Trong mỗi chiếc chén ngọc trước mặt khách, thứ chất lỏng màu đỏ sẫm, sánh đặc như máu đang tỏa ra một mùi hương ngai ngái nhưng kích thích đến điên người. Đó chính là Long Phụ Thang được pha đậm đặc.
Lão Trần Phú Hào nuốt nước bọt cái “ực” tay run run nâng chén rượu lên. Xung quanh lão, đám phú thương cũng hau háu như những con sói đói. Kẻ tò mò, kẻ thèm khát, kẻ thì muốn kiểm chứng lời đồn.
“Uống!”
Đồng loạt, 15 cái chén được dốc ngược.
Vị giác bị đánh thức đầu tiên. Chén rượu vừa chạm môi, một vị cay tê dại lan tỏa đầu lưỡi như bị điện giật, sau đó là vị ngọt lịm như mật ong rừng, và cuối cùng là một luồng nhiệt nóng bỏng chạy dọc xuống thực quản, bùng nổ trong dạ dày như một quả cầu lửa.
Không gian im lặng trong vài nhịp thở, rồi bắt đầu xao động.
“Khà…” Lão Trần thở hắt ra một hơi dài, hơi thở nồng nặc mùi thuốc.
Dược lực ngấm cực nhanh. Máu trong người lão sôi lên, tim đập thình thịch như muốn phá lồng ngực nhảy ra ngoài. Da mặt lão đỏ bừng, các mạch máu trên thái dương giật giật liên hồi. Nhưng lạ thay, lão không thấy mệt, lão thấy một luồng sức mạnh cuồn cuộn dâng lên từ đan điền, chạy rần rần xuống thắt lưng và tứ chi.
“Nóng! Nóng quá!” Một gã buôn tơ lụa ở Bắc Ninh thốt lên, tay giật phăng cái khăn xếp trên đầu ném xuống đất. “Sao người ta bỗng nhẹ bẫng thế này?”
“Đúng là thần dược! Đúng là thần dược!” Một lão trọc phú khác mắt sáng rực lên, quay sang thì thầm với người bên cạnh, giọng hổ hển. “Ông cảm thấy không? Cái lưng đau của tôi… hết sạch rồi! Giờ tôi cảm thấy như mình mới hai mươi tuổi!”
Tiếng bàn tán xôn xao nổi lên, không còn giữ kẽ, không còn đạo mạo.
“Nghe đồn Phan công tử uống cái này mà ‘chiến’ cả đêm không mệt. Hóa ra là thật!”
“Thảo nào giá đắt cắt cổ! Đáng! Đáng từng xu!”
“Này, ông nhìn xem, tay chân tôi cứng cáp hẳn lên này. Minh An quả là kỳ nhân, thuốc này vua chúa mới được dùng chứ đùa à?”
Cảm giác lâng lâng, bay bổng xâm chiếm lấy tâm trí họ. Mọi lo toan về sổ sách, sợ hãi về quan lại tan biến sạch sẽ. Trong đầu họ lúc này chỉ còn lại sự hưng phấn tột độ, một niềm tin mù quáng vào sức mạnh bản thân và một khát khao được giải phóng năng lượng dư thừa đang thiêu đốt cơ thể.
*
Đúng lúc này, âm nhạc nổi lên. Tiếng trống da trâu được vỗ bằng tay trần, trầm đục, rên rỉ: Tùng… Tùng… Tùng… Nhịp điệu chậm rãi nhưng dồn nén, nặng nề như tiếng tim đập của một kẻ đang rình mồi, cộng hưởng với luồng máu nóng đang chảy rần rần trong huyết quản của các vị khách.
Hòa vào đó là tiếng đàn tỳ bà réo rắt. Dây đàn được vặn căng hết cỡ, mỗi cú gảy tạo ra những âm thanh sắc nhọn, cứa vào thần kinh đang căng như dây đàn của đám đàn ông.
Dòng suối nhân tạo chảy quanh phòng họp bỗng sủi bọt. Hơi nước từ hầm ngầm bốc lên, quyện với ánh đèn đỏ quạch tạo thành một màn sương mờ ảo, ma mị.
Và rồi, các “nàng thơ” xuất hiện.
Họ không đi ra từ cánh gà. Họ trồi lên từ chính dòng nước ấy, như những yêu nữ ngoi lên từ mặt hồ.
Toàn thân họ ướt đẫm.
Trang phục là một cú sốc thị giác mà Minh An đã dày công thiết kế: Chiếc áo yếm lụa bạch mỏng tang, khi ướt nước, nó dính chặt vào da thịt, trở nên trong suốt, phô bày trọn vẹn những đường cong nhức mắt, những đỉnh đồi phập phồng theo nhịp thở gấp gáp.
Váy lụa xẻ tà cao đến tận hông, mỗi bước chân trần lội nước bì bõm lại để lộ cặp đùi trắng muốt, lấp lánh ánh nước.
Thị giác của đám đàn ông bị tấn công dữ dội. Họ nhìn chằm chằm, nuốt nước bọt ừng ực, cổ họng khô khốc như sa mạc. Dược lực khiến mắt họ dại đi, trong đầu chỉ còn lại bản năng nguyên thủy nhất.
Một giọng nữ ca kỹ cất lên, không phải hát, mà là rên rỉ, thì thầm vào tai từng người một cách ma mị:
“Đêm nay trăng rụng xuống cầu
Chàng ơi có thấu… nỗi sầu… tịch liêu?
Bạc vàng… đổi lấy… một chiều
Thân em… như liễu… (ư hừ)… mỹ miều… chờ ai…”
Tiếng “ư hừ” lả lơi, ướt át đan xen giữa câu hát như một mũi tiêm kích thích thẳng vào não bộ đám phú thương.
Các cô gái bắt đầu di chuyển. Họ không sà vào lòng, không cho phép đụng chạm thô thiển. Họ lướt qua như những con lươn trơn tuột, trêu ngươi sự thèm khát của khách.
Một cô gái lướt qua lão Trần Phú Hào. Tà váy ướt sũng của nàng “vô tình” quệt nhẹ vào mu bàn tay lão.
Cảm giác mát lạnh của lụa ướt, tương phản với hơi ấm hừng hực tỏa ra từ da thịt nàng, truyền thẳng một luồng điện chạy dọc sống lưng lão. Lão Trần run bắn người, bàn tay già nua vươn ra định nắm lấy cổ chân nàng trong vô thức.
Nhưng nàng đã lướt đi theo dòng nước, chỉ để lại một mùi hương đàn bà nồng nàn pha lẫn mùi rượu, và tiếng cười khúc khích:
“Lão gia… vội gì… Đêm còn dài mà…”
Ở góc khuất, Lương (kẻ dự thính) đứng chết trân, mồ hôi vã ra như tắm, tay bấu chặt vào cột nhà đến bật máu. Hắn là kẻ nghèo hèn, chưa từng thấy cảnh tượng nào kích thích đến thế. Sự thèm khát nhục dục hòa lẫn với sự ghen tị điên cuồng khiến hắn muốn lao ra, muốn cướp đoạt. Hắn nhìn thấy một phú thương Bắc Ninh mắt đỏ ngầu, đang điên cuồng dốc ngược túi tiền, ném những thoi vàng xuống dòng suối chỉ để gọi một cô gái quay lại.
“Quay lại đây! Ta có tiền! Ta mua hết! Ta mua cả đêm nay!”
Cả căn phòng biến thành một chảo lửa dục vọng. Rượu, thuốc, sắc đẹp, âm nhạc và mùi hương hòa quyện vào nhau, tạo nên một cơn say tập thể. Lý trí biến mất, chỉ còn lại bản năng chiếm hữu. Họ muốn đàn bà, và họ sẵn sàng dùng tiền để đập tan mọi rào cản.
Minh An đứng trên bục cao, lạnh lùng nhìn xuống đám “con mồi” đang quằn quại trong sự thèm khát. Hắn biết thời điểm đã chín muồi. Dục vọng khi bị kìm nén đến cực điểm sẽ chuyển hóa thành sự hiếu thắng và lòng tham vô đáy.
“Cạch!”
Hắn vỗ tay một cái dứt khoát.
Tiếng nhạc ma mị đột ngột tắt ngấm. Ánh sáng vụt sáng lên một chút (nhưng vẫn mờ ảo, đủ để nhìn rõ mặt nhau). Sự im lặng đột ngột khiến đám đông hụt hẫng, ngơ ngác như người đang leo núi bị hụt chân.