Chương 93: Dạ Yến Mê Hồn (Cảm ơn bác nhà quê đã tặng quà)
Đêm rằm. Trăng tròn vành vạnh treo trên đỉnh Hồ Tây, dát một lớp bạc lạnh lẽo xuống mặt nước sương khói mờ ảo. Vọng Các đêm nay rực rỡ như một viên dạ minh châu, nhưng bên trong nó là một chiến trường tâm lý tàn khốc.
Minh An đã biến nơi này thành một mô hình thu nhỏ của xã hội: Có kẻ ngồi trên đầu, có kẻ phải quỳ dưới đất.
Tại bến thuyền riêng, Trần Phú Hào – trùm buôn muối Nam Định – bước xuống từ chiếc thuyền rồng chạm trổ tinh xảo. Chân lão không chạm đất, bởi một tấm thảm đỏ nhung đã được trải sẵn từ cầu tàu vào tận sảnh chính. Hai bên, dàn kỹ nữ tuyệt sắc cúi rạp người, hương thơm phấn son quyện với mùi trầm hương thượng hạng.
Lão Trần vuốt râu, mặt vênh lên tận trời. Lão được dẫn vào khu vực trung tâm, ngồi xuống chiếc ghế tựa bọc da hổ êm ái. Trước mặt lão là bàn tiệc riêng với bát ngọc, đũa vàng, rượu rót tràn ly. Xung quanh lão là 14 vị phú thương khác – những kẻ chiến thắng trong cuộc đua giành tấm thiệp vàng. Họ nhìn nhau, gật đầu chào hỏi với vẻ kiêu hãnh của những bậc vương giả.
Nhưng ở một thế giới khác, cách đó chỉ vài bước chân…
Lương – tên gián điệp của phe hàng nhái – đang bị chèn ép đến nghẹt thở. Hắn và đám nhà giàu mới nổi, những kẻ chạy chọt “vé vớt” phải đi vào bằng cửa hông nhỏ xíu dành cho gia nhân.
Không có ghế ngồi. Họ phải đứng chen chúc nhau ở khu vực hành lang hẹp, bị ngăn cách với khu trung tâm bởi một hàng rào lụa mỏng. Từ chỗ đứng của mình, Lương nhìn thấy lão Trần đang được cung phụng như vua. Mùi thức ăn thơm phức bay ra nhưng hắn chỉ được ngửi. Sự ghen tị, thèm khát và nhục nhã bốc lên trong lòng hắn như lửa đốt.
“Mẹ kiếp! Cũng là bỏ tiền, sao chúng nó được ngồi kia, còn ông phải đứng chuồng gà thế này?” Một gã trọc phú bên cạnh Lương rít lên.
Lương cười khẩy, thì thầm gieo rắc nọc độc:
“Ông không thấy sao? Đây là cái bẫy. Chúng nó vỗ béo 15 con lợn kia để thịt trước đấy. Còn chúng ta đứng đây, có biến thì chạy cho nhanh.”
*
Tiếng trống trận vang lên ba hồi, báo hiệu giờ khai hội. Mọi ánh mắt đổ dồn về phía bục cao nhất, nơi đặt hai chiếc ghế chủ tọa sơn son thếp vàng, to lớn và uy nghi hơn hẳn ghế của đám phú thương.
Đó là chỗ của Tổng đốc và Khâm sai.
Nhưng khi tiếng trống dứt, hai chiếc ghế vẫn trống không. Chỉ có sự im lặng lạnh lẽo bao trùm.
Một phút trôi qua. Rồi năm phút.
Không khí bắt đầu xao động. Những vị khách VIP bắt đầu nhấp nhổm. Lão Trần Phú Hào lau mồ hôi trán, quay sang hỏi người bên cạnh:
“Sao quan lớn chưa đến? Chẳng lẽ… có biến?”
Ở khu vực hành lang, Lương nắm lấy cơ hội ngàn vàng này. Hắn giả vờ hốt hoảng, nói to đủ để đám đông nghe thấy:
“Chết rồi! Ta nghe tin mật báo chiều nay triều đình có biến! Quan Tổng đốc bị triệu về kinh rồi! Cái hội nghị này không ai bảo kê đâu! Minh An lừa chúng ta đến đây để úp sọt, tịch thu tài sản đấy!”
Tin đồn như một tàn lửa rơi vào đống rơm khô. Đám đông phía ngoài bắt đầu xôn xao, xô đẩy đòi ra về. Sự hoảng loạn lan nhanh vào khu vực trung tâm. Các phú thương mặt cắt không còn giọt máu. Nếu không có quan trên bảo kê, việc họ tụ tập ở đây chẳng khác nào tạo phản.
“Lừa đảo! Minh An đâu? Ra đây giải thích!”
Đúng lúc sự hỗn loạn chực chờ bùng nổ thành bạo loạn, một tiếng “Keng” sắc lạnh vang lên.
Không phải tiếng chiêng, mà là tiếng kim loại va chạm.
Từ sau bức bình phong, Lê Duy Cự bước ra. Chàng mặc giáp phục sáng loáng, tay đặt lên chuôi kiếm, ánh mắt sắc như dao quét qua đám đông. Sát khí của một vị tướng từng vào sinh ra tử khiến cả khán phòng im bặt.
Ngay sau đó, Minh An xuất hiện. Hắn không mặc âu phục kỳ dị, mà mặc một bộ áo dài gấm đen tuyền, thêu chìm họa tiết mây nước (thủy vân) đầu đội khăn xếp, tay cầm một chiếc quạt xếp. Phong thái của hắn đĩnh đạc, lạnh lùng, không hề có chút bối rối nào trước sự vắng mặt của hai vị quan lớn.
Minh An bước lên bục cao, đứng giữa hai chiếc ghế trống. Hắn không giải thích, không thanh minh. Hắn chỉ mỉm cười và vỗ tay một cái.
“Rào rào!”
Hai tấm lụa đỏ che phía sau lưng ghế chủ tọa bất ngờ rơi xuống.
*
Cả khán phòng ồ lên một tiếng kinh ngạc, rồi nín thở.
Trên vách gỗ, hiện ra hai bức trục cuốn khổng lồ.
Bức bên phải là một bức thư pháp đại tự. Trên nền giấy dó vàng óng, chỉ có duy nhất một chữ được viết bằng mực tàu đen nhánh, nét bút gân guốc, mạnh mẽ như rồng cuộn hổ ngồi:
“TÍN”
Nhưng thứ khiến lão Trần Phú Hào và đám thương nhân run rẩy không phải là chữ, mà là con dấu đỏ chót, to như cái bát úp ở góc bức tranh.
“Đó… đó là ấn triện của Tổng đốc!” Lão Trần thốt lên, giọng lạc đi vì xúc động. “Là ấn tín cá nhân của ngài Nguyễn Đăng Giai! Ta từng thấy nó trên các văn bản quan trọng!”
Minh An lúc này mới cất giọng, trầm ấm và vang vọng:
“Thưa chư vị. Hai vị đại nhân là bậc phụ mẫu chi dân, lo việc quân cơ, giữ yên bờ cõi, không tiện hạ cố đến chốn thương trường xô bồ này. Nhưng tâm ý của các ngài thì luôn ở đây.”
Hắn chỉ tay vào chữ Tín:
“Tổng đốc đại nhân tặng chữ Tín. Ngài nhắn nhủ: Kẻ làm quan giữ Tín với dân, kẻ làm thương giữ Tín với khách. Ai giữ được chữ Tín này với Ngự Thiện, tức là giữ Tín với Tổng đốc. Kẻ đó sẽ được Ngài bảo hộ, thông thương tứ xứ, không một trạm thuế nào dám ngăn cản.”
Đám thương nhân thở phào nhẹ nhõm, rồi chuyển sang hân hoan. Có ấn tín của Tổng đốc treo ở đây, còn uy lực hơn cả việc ngài ngồi đó. Ngài ngồi đó thì còn phải giữ kẽ, còn ấn tín ở đây là lời cam kết bằng bút tích, không thể chối cãi.
Nhưng Minh An chưa dừng lại. Hắn xoay người, chỉ sang bức tranh thủy mặc bên trái. Đây là món quà của Khâm sai Trương Quốc Dụng.
Bức tranh không có chữ, chỉ vẽ một thanh gươm cổ nằm trong vỏ, treo cheo leo trên một vách núi đá dựng đứng, bên dưới là vực thẳm mây mù. Nét vẽ sắc lẹm, toát lên sát khí lạnh người. Bên cạnh đề hai câu thơ nhỏ:
“Gươm báu treo cao, răn kẻ ác,
Lưới trời lồng lộng, chớ coi thường.”
Cả khán phòng đang ồn ào bỗng im phăng phắc. Không khí lạnh xuống mấy độ. Bức tranh này còn đáng sợ hơn cả một lời đe dọa trực tiếp.
Minh An hạ giọng, lời nói như lưỡi dao cứa vào không khí:
“Còn đây là lời răn của Khâm sai đại thần – người nắm giữ Thượng phương bảo kiếm. Ngài không trao kiếm, vì kiếm tuốt ra là phải uống máu. Ngài trao bức tranh này để nhắc nhở: Pháp luật triều đình như thanh gươm treo trên vách.”
Ánh mắt Minh An sắc lạnh, quét qua khu vực “Dự thính” dừng lại đúng chỗ Lương đang đứng co ro:
“Kẻ nào tuân thủ luật chơi, gươm vẫn nằm trong vỏ, bảo vệ sự bình yên. Kẻ nào gian dối, làm hàng giả, tung tin đồn nhảm, phá hoại thị trường… thì hãy nhìn xuống vực thẳm kia.”
Lương đứng trong góc, mồ hôi lạnh toát ra ướt đẫm lưng áo. Hắn cảm giác như thanh gươm trong tranh đang chĩa thẳng vào cổ họng mình. Hắn hiểu rằng, mình đã bị lộ. Bức tranh kia là lời cảnh cáo trực tiếp: Yên phận thì sống, động đậy là chết.
Minh An mỉm cười, dang rộng hai tay, phong thái như một vị vua giữa triều đình thương nghiệp:
“Quan trên đã bật đèn xanh. Sân khấu này giờ là của chúng ta. Ai sẽ là người nắm lấy cơ hội để trở thành cánh tay phải của Tổng đốc và Khâm sai? 15 vị ngồi đây, hay là…” Hắn liếc xuống đám người đứng, “…những con sói đói đang khao khát thay thế vị trí của các vị?”
Câu nói khiêu khích này ngay lập tức kích hoạt bản năng chiến đấu sinh tồn.
Lão Trần Phú Hào bám chặt lấy tay ghế da hổ, mắt long lên sòng sọc. Lão quay lại trừng mắt nhìn đám đông phía sau như muốn nói: “Đừng hòng! Ghế này là của ông!”
Minh An đã thành công rực rỡ. Hắn dùng sự vắng mặt để tạo ra sự hiện diện quyền lực nhất. Hắn biến hai bức tranh vô tri thành hai vị thần hộ pháp, vừa bảo vệ, vừa đe dọa, buộc tất cả những kẻ có mặt trong căn phòng này phải quy phục dưới trật tự mới mà hắn thiết lập.