Chương 92: Vở kịch dân ý
Tin Lý Toét bị dân đánh chết và đám đông đang rầm rập kéo tới Huyện đường truyền đến tai Lê Thông chỉ sau nửa canh giờ.
Lê Thông đang tỉa một chậu lan quý. Nghe xong, tay hắn không hề run, nhát kéo vẫn ngọt xớt, cắt đứt một cành lan sâu bệnh. Hắn không giống những viên quan xuất thân khoa bảng chỉ biết đọc sách thánh hiền. Hắn là con buôn, hắn hiểu mùi của máu và sự phản bội.
“Nguyễn Đăng Giai…” Lê Thông lẩm bẩm, môi nhếch lên một nụ cười gằn, lạnh lẽo như rắn độc. “Lão già này rút hết lính của ta đi tập huấn, để ta trơ trọi giữa đám dân đen. Hắn muốn mượn tay dân giết ta để diệt khẩu vụ buôn muối, lại vừa lấy được tiếng thơm trừ gian. Khá lắm!”
Sư gia đứng bên cạnh run rẩy, mặt cắt không còn giọt máu:
“Quan lớn, chúng ta trốn thôi! Mang bạc theo, chạy về Kinh nương nhờ anh vợ ngài.”
Lê Thông quay phắt lại, tát mạnh vào mặt tên sư gia, làm hắn ngã dúi dụi:
“Ngu xuẩn! Chạy là chết! Ra khỏi cửa huyện là ‘giang hồ’ (người của Giai) sẽ giết ta rồi đổ cho cướp, hoặc đám dân đen điên cuồng kia sẽ xé xác ta. Hơn nữa, tiền bạc lúc này chỉ là giấy lộn. Nguyễn Đăng Giai giàu nứt đố đổ vách, 10 rương bạc của ta không mua được mạng đâu.”
Hắn đi vào mật thất, gạt đống vàng thoi sang một bên, lôi ra một chiếc hộp gỗ lim đen bóng được giấu kỹ dưới nền gạch. Bên trong là một cuốn sổ dày, mép giấy đã sờn.
“Đây mới là bùa hộ mệnh,” Lê Thông vỗ lên cuốn sổ, ánh mắt lóe lên tia tàn độc. “Sổ Đen. 5 năm qua, mỗi chuyến muối lậu, mỗi chuyến gỗ lậu, mỗi vụ án oan sai… ta đều trích 4 phần biếu phủ Tổng đốc. Ngày giờ, địa điểm, tên người nhận, chữ ký… đều nằm ở đây. Nếu ta chết, cuốn sổ này sẽ nằm trên bàn Ngự sử đài ở Huế. Lúc đó, Nguyễn Đăng Giai và Trương Quốc Dụng có mười cái đầu cũng không đủ chém.”
Hắn quay sang sư gia, ra lệnh lạnh lùng:
“Mở kho lương! Phát gạo cho dân ngay lập tức! Treo biển cáo thị: ‘Tri huyện trừng trị Lý Toét, tịch thu gia sản phát chẩn cho nghèo’. Đây là kế hoãn binh, làm nguội cái đầu của đám dân đen.”
“Sau đó thì sao ạ?”
“Sau đó, chuẩn bị kiệu quan. Ta sẽ đường hoàng lên phủ Tổng đốc. Ta không đi xin tội. Ta đi đàm phán. Ta sẽ xem Nguyễn Đăng Giai dám giết ta không khi con dao đang kề ở cổ lão.”
Lê Thông tự tin bước đi. Hắn nghĩ mình đã nắm đằng chuôi. Hắn là kẻ sống sót qua bao nhiêu đời quan Tổng đốc, hắn dám vật tay với cả Đề đốc Vĩnh Tường, hắn không dễ chết như vậy. Hắn tin rằng Giai là kẻ thức thời, sẽ biết sợ.
*
Lê Thông vừa bước lên kiệu, trong tay ôm khư khư chiếc hộp gỗ, thì một mũi tên xé gió bay tới, cắm phập vào cột kiệu, cách mặt hắn chỉ một tấc.
“Ai?” Lê Thông hét lên, rút đoản kiếm phòng thân.
Không có tiếng trả lời. Nhưng từ bốn phía, không phải dân đen, mà là những bóng người mặc đồ dạ hành bịt mặt lao ra. Chúng không nói một lời, vung kiếm chém giết gia nhân của Lê Thông một cách chuyên nghiệp.
“Sát thủ của Tổng đốc?” Lê Thông kinh hoàng. Hắn không ngờ Giai dám giết người diệt khẩu ngay trước cửa huyện đường, bất chấp hậu quả. Hắn đã đánh giá thấp sự tàn nhẫn của đối thủ.
“Sai rồi,” một giọng nói trầm ổn vang lên.
Từ sau gốc đa, một thanh niên bước ra. Không phải sát thủ, mà là một người dân thường, tay cầm đòn gánh (Hoàng Kha cải trang). Nhưng khí thế của hắn khiến Lê Thông lạnh gáy.
“Tổng đốc không dám giết ông ở đây vì sợ cuốn sổ đó. Nhưng Dân thì dám.”
Hoàng Kha hô lớn, giọng vang vọng cả khu phố:
“Bà con ơi! Quan huyện định mang của cải bỏ trốn! Hắn còn định mang sổ sách đi phi tang tội chứng! Bắt lấy hắn!”
Từ các ngõ ngách, đám đông dân chúng (được Minh An bố trí chặn đầu từ trước, lọt qua được màng lưới bảo vệ của Lê Thông nhờ sự hỗn loạn) ùa ra như ong vỡ tổ. Họ không biết gì về cuốn sổ đen, họ chỉ nghe thấy “quan tham bỏ trốn” “phi tang tội chứng”.
Lê Thông hiểu ra vấn đề, mặt hắn trắng bệch. Minh An đã dùng “Dân Ý” để chặn đường sống của hắn, cắt đứt con đường đàm phán.
“Ta có bằng chứng! Ta muốn gặp Tổng đốc! Cuốn sổ này là mạng sống của các người!” Lê Thông gào lên trong tuyệt vọng, giơ cao chiếc hộp gỗ.
Nhưng giọng hắn chìm nghỉm trong tiếng la ó, chửi bới. Hoàng Kha lao tới như một con báo, dùng đòn gánh đánh văng chiếc hộp gỗ khỏi tay Lê Thông.
Chiếc hộp rơi xuống đất, vỡ tung. Những tờ giấy bay lả tả trong gió.
“Đốt! Đốt hết giấy tờ ma quỷ của nó đi! Không cho nó phi tang!” Hoàng Kha hét lên, ném một ngọn đuốc vào đống giấy.
Đám đông cuồng nộ không cần biết giấy gì, thấy đồ của quan tham là châm lửa. Cuốn “Sổ Nam Tào” – lá bùa hộ mệnh duy nhất, vũ khí hạt nhân của Lê Thông – bốc cháy ngùn ngụt ngay trước mắt hắn.
Lê Thông chết lặng. Hắn nhìn ngọn lửa thiêu rụi hi vọng sống sót cuối cùng. Hắn đã thua. Không phải thua Giai, mà thua một kẻ giấu mặt đã tính toán được việc hắn sẽ dùng bằng chứng để phản đòn, và đã mượn tay dân để hủy chứng cứ một cách hợp pháp, khiến Giai cũng phải mang ơn kẻ đó.
*
Khi cuốn sổ cháy thành tro tàn, cũng là lúc tiếng tù và của quân triều đình vang lên rầm rập.
Tổng đốc Nguyễn Đăng Giai và Khâm sai Trương Quốc Dụng dẫn đại quân tới. Họ đến “đúng lúc” đám đông đang vây kín Lê Thông, vừa hay chứng kiến cảnh bằng chứng bị hủy.
Giai ngồi trên lưng ngựa, nhìn đống tro tàn của cuốn sổ, ánh mắt lóe lên một tia nhẹ nhõm nhưng ngay lập tức chuyển sang vẻ uy nghiêm sấm sét. Ông ta biết mình vừa thoát chết trong gang tấc nhờ sự sắp đặt của Minh An.
“Lê Thông! Ngươi làm quan mà để dân oán hận đến thế này sao?”
Lê Thông bị lôi ra, quần áo tả tơi. Hắn ngước lên, nhìn Giai với ánh mắt đầy căm hận và tuyệt vọng:
“Nguyễn Đăng Giai… ông thắng rồi. Ông đã mượn tay kẻ khác đốt cuốn sổ… Ông là đồ…”
“Sổ sách gì?” Giai cắt ngang, giọng lạnh băng, đầy uy quyền. “Ta chỉ thấy một tên quan tham đang định ôm tiền bỏ trốn thì bị dân giữ lại. Ngươi còn định vu khống cấp trên để chạy tội sao?”
Trương Quốc Dụng, người đứng bên cạnh, cũng thở phào nhẹ nhõm (vì trong sổ chắc chắn có cả tên ông ta). Ông ta rút Thượng phương bảo kiếm, chỉ thẳng vào mặt Lê Thông:
“Tội ác rành rành. Lê Thông cấu kết gian thương, đầu độc dân lành, lại định bỏ trốn gây náo loạn. Không cần giải về tỉnh, xử trảm ngay tại chỗ để răn đe và yên lòng dân!”
“Khoan đã!” Lê Thông gào lên, vùng vẫy dữ dội. “Ta muốn gặp người đã bày ra cái bẫy này! Kẻ đứng sau đám dân đen kia là ai? Ta không phục! Ta là con buôn, ta biết mùi của đồng loại! Kẻ hại ta là ai?”
Giai xuống ngựa, bước lại gần Lê Thông, cúi xuống thì thầm, giọng nói chỉ đủ cho hai người nghe:
“Ngươi thông minh, nhưng ngươi già rồi. Thời đại này thuộc về những kẻ biết dùng ‘Đám đông’ làm vũ khí. Ngươi chết không phải vì tham, mà vì ngươi cản đường một con Rồng đang lên. Hắn đã giúp ta đốt sổ, ta giúp hắn lấy mạng ngươi. Công bằng chứ?”
“Phập!”
Lưỡi đao của đao phủ hạ xuống. Đầu Lê Thông lăn lông lốc trên sân huyện đường, đôi mắt vẫn mở trừng trừng không nhắm.
Dân chúng reo hò vang dội:
“Thanh Thiên! Quan lớn anh minh! Trừ hại cho dân!”
Nguyễn Đăng Giai đứng đó, nhận lấy sự tung hô của vạn dân. Nhưng sâu trong đáy mắt, ông ta thoáng hiện lên một nỗi sợ hãi mơ hồ. Ông ta sợ kẻ đã giúp ông ta đốt cuốn sổ kia. Kẻ đó (Minh An) không chỉ cứu ông ta một bàn thua trông thấy, mà còn ngầm cảnh cáo ông ta:
“Tôi biết điểm yếu của ngài. Tôi có thể hủy bằng chứng cứu ngài, thì cũng có thể tạo bằng chứng giết ngài.”
Cách đó không xa, trên một ngọn đồi nhỏ, Minh An ngồi trên xe ngựa, nhìn cảnh đầu rơi máu chảy qua rèm che. Hắn khẽ buông rèm xuống.
“Sổ sách đã cháy, Tổng đốc an toàn, và chúng ta… có đất.”
Hắn không vui, cũng không buồn. Hắn chỉ thấy mệt mỏi. Con đường thành công luôn được lát bằng xương trắng của cả kẻ thù lẫn những quân tốt vô danh.
“Về thôi. Ngày mai, chúng ta bắt đầu một ván cờ mới.”
Xe ngựa lăn bánh, bỏ lại sau lưng một huyện đường nhuốm máu và những toan tính chính trị đen tối nhất của Bắc Hà.