Chương 90: Không Lùi Bước
Không có rượu ngon, không có đàn ca sáo nhị. Vọng Các đêm nay lạnh lẽo như một pháp trường. Bốn phía rèm che buông rủ, chỉ có một ngọn đèn dầu leo lét đặt giữa bàn, hắt bóng hai vị quan lớn lên vách tường thành những hình thù quái dị, khổng lồ.
Nguyễn Đăng Giai ngồi trên sập gụ, tay cầm một thanh đoản kiếm, chậm rãi dùng khăn lụa lau dọc theo lưỡi thép sắc lạnh. Tiếng kim loại ma sát vào lụa “sột soạt” vang lên trong không gian tĩnh mịch, khiến người nghe rợn tóc gáy. Trương Quốc Dụng ngồi bên cạnh, mắt nhắm hờ, tay lần tràng hạt, nhưng sát khí toát ra còn lạnh hơn cả Giai.
Nguyễn Đình Chương và Minh An quỳ dưới đất. Chương run lẩy bẩy, mồ hôi nhỏ giọt xuống sàn gỗ. Minh An vẫn giữ lưng thẳng, nhưng hai tay giấu trong tay áo đã nắm chặt.
“Minh An,” Trương Quốc Dụng mở mắt, ánh nhìn như mũi dùi xoáy thẳng vào tâm can kẻ đối diện. “Ngươi giỏi lắm. Tự ý muốn mở hội nghị, để bán quyền kinh doanh, thu tiền thiên hạ như nước. Ngươi coi luật pháp triều đình là tờ giấy lộn? Hay ngươi nghĩ cái phủ Tổng đốc này là cái chợ của nhà ngươi, muốn họp là họp, muốn bán là bán?”
Nguyễn Đăng Giai dừng tay lau kiếm, lưỡi thép lóe lên một tia sáng xanh rợn người. Ông ta nói, giọng nhẹ tênh nhưng sặc mùi máu:
“Ta nghe nói ngươi chưa bắt đầu mà đã kiếm được 5 vạn quan chỉ trong một đêm. Chà, con số lớn đấy. Đủ để mua một chức Tri phủ, cũng đủ để… nuôi một đạo quân nhỏ. Ngươi định dùng tiền đó làm gì? Mua quan bán tước, hay là… mưu đồ bất chính?”
Câu hỏi cuối cùng được gằn mạnh. Lưỡi kiếm trên tay Giai đột ngột cắm phập xuống mặt bàn gỗ, ngay trước mặt Minh An.
“Rầm!”
Nguyễn Đình Chương giật bắn mình, dập đầu lia lịa:
“Oan ức quá! Bác ơi, chúng cháu chỉ muốn làm ăn…”
“Câm miệng!” Giai quát. Hắn chỉ tay vào Minh An: “Ngươi trả lời!”
Minh An ngẩng đầu, nhìn thẳng vào mắt Giai. Hắn biết, giây phút này, chỉ cần một câu nói sai, đầu hắn sẽ lìa khỏi cổ. Hắn không được phép tỏ ra sợ hãi, cũng không được phép kiêu ngạo.
“Bẩm hai vị đại nhân,” giọng Minh An trầm ổn, vang vọng. “Thảo dân kiếm tiền không phải cho mình, mà là lo cho cái ‘Quỹ dưỡng liêm’ của hai vị được đầy đặn ngàn thu. Hệ thống càng lớn, tiền chảy về túi các ngài càng nhiều. Thảo dân chỉ là kẻ quản gia, giữ tiền hộ các ngài mà thôi.”
“Quản gia?” Trương Quốc Dụng cười khẩy, đập tay xuống bàn. “Nếu là quản gia, thì phải giao chìa khóa kho cho chủ! Ta không cần những lời hoa mỹ. Ta muốn 70% lợi nhuận của đợt này! Và ngay bây giờ, ngươi phải giao nộp danh sách và khế ước của toàn bộ các đại lý 5 tỉnh cho ta quản lý trực tiếp!”
Đây là đòn “rút củi đáy nồi”. Giao danh sách và khế ước nghĩa là giao toàn bộ quyền lực. Minh An sẽ trở thành một con rối không hồn, và kế hoạch tích lũy tài lực kháng Pháp sẽ tan thành mây khói.
Không gian ngưng đọng. Tiếng tim đập của Nguyễn Đình Chương nghe rõ mồn một.
Minh An hít một hơi sâu, ánh mắt trở nên sắc bén lạ thường. Hắn đáp, từng chữ một:
“Bẩm quan lớn… Không được.”
“Xoảng!”
Chén trà trên tay Trương Quốc Dụng bị bóp nát. Nguyễn Đăng Giai từ từ đứng dậy, rút thanh kiếm đang cắm trên bàn ra, bước xuống bậc tam cấp, đi về phía Minh An.
“Ngươi nói cái gì? Ngươi dám nói ‘Không’ với ta?”
Lưỡi kiếm lạnh ngắt kề sát cổ Minh An. Chỉ cần Giai ấn nhẹ tay, máu sẽ phun ra.
“Ngươi chán sống rồi sao?”
Minh An vẫn không chớp mắt, dù lưỡi kiếm đã cứa rách một lớp da mỏng trên cổ hắn, rớm máu.
“Thảo dân chưa chán sống. Nhưng thảo dân thà chết dưới kiếm của ngài hôm nay, còn hơn để ngài giết chết con gà đẻ trứng vàng này.”
“Ngươi dám dạy khôn ta?”
“Bẩm không dám,” Minh An nói nhanh, giọng gấp gáp nhưng đầy lý lẽ. “Các ngài là quan lớn, trăm công nghìn việc, làm sao có thời gian đi quản lý từng hàng quán, từng cân thịt, từng bát cháo? Nếu giao danh sách cho nha lại dưới quyền các ngài, chúng sẽ vòi vĩnh, hạch sách, các đại lý sẽ bỏ chạy hết. Hệ thống sụp đổ, tiền 5 vạn quan hôm nay sẽ là số tiền cuối cùng các ngài nhận được.”
Hắn ngẩng cao đầu, đánh cược mạng sống vào lòng tham của đối thủ:
“Thảo dân giữ lại tiền và quyền quản lý, không phải để chống đối, mà để tái đầu tư. Để mở rộng ra 10 tỉnh, 20 tỉnh. Để con số 5 vạn quan này biến thành 50 vạn quan vào năm sau. Các ngài muốn ăn một bữa no rồi nhịn đói, hay muốn ăn sung mặc sướng đời đời kiếp kiếp?”
Nguyễn Đăng Giai khựng lại. Lưỡi kiếm vẫn kề cổ Minh An, nhưng ánh mắt ông ta dao động. Lời của Minh An đánh trúng vào tử huyệt của ông ta: Lòng tham dài hạn.
Trương Quốc Dụng ngồi trên sập, vuốt râu suy tính. Hắn là kẻ thực dụng hơn. Giết Minh An thì dễ, nhưng tìm được kẻ biết kiếm tiền như thế này thì khó như lên trời.
“Được, ngươi cứng đầu lắm,” Dụng lên tiếng, phất tay ra hiệu cho Giai thu kiếm. “Nhưng ngươi nghĩ ngươi bước ra khỏi đây mà không mất gì sao? Sự ngạo mạn của ngươi cần một cái giá để chuộc tội. Bọn ta cần một lý do để tin rằng ngươi vẫn là con chó trung thành, chứ không phải con sói con đang mọc răng.”
Nguyễn Đăng Giai tra kiếm vào vỏ, quay lưng lại, giọng lạnh lùng:
“Nếu không giao tiền, không giao quyền, thì ngươi giao cái gì? Cái mạng của ngươi à?”
Minh An thở hắt ra, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Hắn biết mình vừa bước qua cửa tử. Hắn chậm rãi đứng dậy, lấy từ trong ngực áo ra tập hồ sơ bọc vải đen, dâng lên bằng hai tay cao quá đầu.
“Thảo dân không có tiền dâng thêm, nhưng thảo dân có một món quà giúp hai vị đại nhân củng cố uy quyền, một con dao sắc để các ngài loại bỏ cái gai trong mắt.”
Giai quay lại, nhíu mày:
“Đó là gì?”
Minh An ngẩng lên, ánh mắt lóe lên tia tàn nhẫn của kẻ đã chấp nhận bước vào bóng tối:
“Cái đầu của Lý Toét và chiếc ghế của Tri huyện Từ Liêm.”
*
Xong đưa qua, Giai cầm tập hồ sơ, lật từng trang. Càng đọc, mắt ông ta càng sáng lên.
Lý Toét không chỉ là tên côn đồ, hắn là tay chân thân tín của Tri huyện Từ Liêm – một kẻ thuộc phe cánh đối lập trong triều, luôn tìm cách ngáng chân Giai. Giai muốn diệt tên này từ lâu nhưng chưa có cớ. Nay Minh An dâng bằng chứng tận tay: Buôn lậu muối, biển thủ công quỹ, dung túng giang hồ.
“Ngươi muốn ta giết tên Tri huyện này?” Giai hỏi, giọng đã dịu đi. “Nhưng hắn có anh vợ làm ở Bộ Lại trong Kinh. Đụng vào hắn là dây dưa rễ má, phiền phức lắm.”
Trương Quốc Dụng cũng e ngại: “Đúng đấy. Đang lúc nhạy cảm, gây thù chuốc oán với quan trong triều không phải thượng sách.”
Minh An bình thản đáp, đưa ra đòn quyết định:
“Bẩm, nước xa không cứu được lửa gần. Anh vợ hắn ở tận Huế, còn tội chứng của hắn thì rành rành ở đây. Hơn nữa, quan trọng nhất là: Dân Ý.”
“Dân ý?”
“Đúng vậy. Lý Toét ức hiếp dân lành, ai cũng căm ghét. Nếu hai vị đại nhân ra tay trừng trị bọn chúng, nhân danh ‘dẹp loạn an dân’ thì vạn dân sẽ tung hô. Tiếng thơm sẽ bay về Kinh trước cả lời kêu oan của hắn. Lúc đó, dù anh vợ hắn có muốn cứu cũng không dám, vì sợ mang tiếng bao che tội phạm.”
Minh An vẽ ra một kịch bản hoàn hảo: Hai vị quan không cần tốn sức, chỉ cần gật đầu là vừa diệt được cái gai trong mắt, vừa được tiếng thơm, lại vừa răn đe được đám quan lại địa phương khác.
Giai và Dụng nhìn nhau. Sự tính toán chạy qua trong đầu họ. Đổi một khoản lợi nhuận (mà đằng nào họ cũng đang hưởng) lấy một cơ hội thanh trừng chính trị an toàn và hợp pháp. Cái giá này quá hời.
“Được!” Giai cười lớn, ném tập hồ sơ xuống bàn. “Thằng nhãi này, ngươi không làm quan thật phí. Ta đồng ý. Lý Toét và tên Tri huyện đó sẽ là vật tế cờ cho sự hợp tác bền vững của chúng ta.”
Trương Quốc Dụng cũng gật gù:
“Coi như ngươi biết điều. Lần này ta bỏ qua. Nhưng nhớ lấy, con dao này ta cầm đằng chuôi. Nếu ngươi dám phản bội, cái đầu tiếp theo sẽ là của ngươi.”
Minh An cúi đầu tạ ơn, che giấu ánh mắt sắc lạnh. Hắn đã thắng ván này.
*
Ra khỏi phủ Tổng đốc, trời đã gần sáng. Gió lạnh buốt da thịt.
Nguyễn Đình Chương vẫn chưa hết bàng hoàng. Hắn nhìn Minh An như nhìn một người xa lạ.
“Nhị ca… huynh thực sự đã tính trước tất cả? Huynh biết chúng cần gì, sợ gì?”
Minh An ngồi trong xe ngựa, mệt mỏi dựa đầu vào thành xe:
“Tam đệ, muốn điều khiển kẻ tham lam, hãy cho chúng lợi ích. Muốn điều khiển kẻ quyền lực, hãy cho chúng kẻ thù để tiêu diệt.”
“Nhưng… tại sao lại là Lý Toét? Chỉ vì hắn gây rối ở quán ta sao? Có cần thiết phải giết cả Tri huyện không?” Chương vẫn thấy rùng mình vì sự tàn khốc của kế hoạch.
Minh An mở mắt, nhìn thẳng vào Chương:
“Đệ nghĩ ta là kẻ thù dai, giết người vì tư thù vặt vãnh sao? Ngây thơ quá.”
Hắn vén rèm xe, chỉ tay về phía xa, nơi có một vùng đất hoang vu, sình lầy ở ngoại thành phía Tây (khu vực Từ Liêm).
“Đệ nhìn khu đất kia đi. Đó là nơi duy nhất ở Hà Nội có địa thế hiểm trở, kín đáo, lại gần sông Hồng, thuận tiện vận chuyển. Ta cần khu đất đó.”
“Để làm gì?”
“Để xây dựng Xưởng Chế Tạo,” giọng Minh An hạ thấp xuống mức thì thầm nhưng đầy sức nặng. “Ta cần nơi để đúc súng, rèn kiếm, chế tạo thuốc nổ mà không bị tai mắt của triều đình nhòm ngó. Khu đất đó thuộc quyền quản lý của Tri huyện Từ Liêm. Hắn là kẻ tham lam và cứng đầu, hắn sẽ không bao giờ bán cho ta, hoặc sẽ bán với giá cắt cổ và soi mói ta.”
Minh An nắm chặt tay:
“Giết Lý Toét và Tri huyện không phải để trả thù. Là để dọn đường. Khi tên Tri huyện mới lên thay (do Giai bổ nhiệm) hắn sẽ là người của ta (vì đã được ta mua chuộc từ trước). Hắn sẽ ký giấy giao khu đất đó cho ta dưới danh nghĩa ‘Trang trại nuôi lợn’. Đó mới là mục đích thực sự.”
Nguyễn Đình Chương sững sờ. Hắn lạnh toát sống lưng. Hóa ra, trong khi hai con cáo già kia hí hửng vì nghĩ mình đã lợi dụng được Minh An để thanh trừng đối thủ chính trị, thì Minh An đã dùng chính tay họ để dọn sạch chướng ngại vật cho một kế hoạch quân sự vĩ đại.
Những kẻ chết trong ván cờ này, từ Lý Toét đến Tri huyện, đều không biết rằng mình chết không phải vì lòng tham, mà vì họ đang đứng trên mảnh đất mà lịch sử cần để viết nên trang mới.
“Đi thôi Tam đệ,” Minh An nói. “Mặt trời sắp mọc rồi. Chúng ta còn nhiều thứ phải chuẩn bị.”